Dị Năng Trọng Sinh: Thiếu Nữ Bói Toán Thiên Tài

Chương 29: Mua Đất (2)



Dương Hà là người có đầu óc nên đã nhanh chóng hỏi han được giá đất mà Dương Tử Mi muốn hỏi. Dương Hà cho Dương Tử Mi biết đất ở khu đó khoảng ba trăm đồng một mét vuông.

Nghe xong, mắt Dương Tử Mi sáng lên.

Kiếp trước, chuyện mà cô nghe nhiều nhất khi còn lang thang đầu đường xó chợ chính là giá nhà cao. Lúc đó, thu nhập bình quân đầu người ở thành phố A cũng chỉ ba ngàn thôi nhưng giá nhà trung bình cũng đã sáu ngàn.

Còn đất ở thì phần lớn đều có giá ba mươi ngàn một mét vuông, huống hồ khu đất kia sau này lại trở thành trung tâm thương mại, đất ở đó quả nhiên là tấc đất tấc vàng.

Thế nên, sao mà Dương Tử Mi có thể bỏ qua cơ hội tốt như thế?

Lúc quay về bệnh viện, cô liền nói ý định mua đất của mình cho cha mình biết.

Ban đầu, Dương Thanh nhìn con gái mình nghi hoặc, nhưng sau khi suy nghĩ một hồi, cuối cùng ông cũng gật đầu đồng ý.

Dương Thanh không phải là người không có đầu óc, chỉ là điều kiện hạn chế nên suy nghĩ cũng ít nhiều bị ảnh hưởng.

Hiện giờ, trong tay họ đang có một trăm ngàn. Lúc nãy, khi nằm trên giường bệnh, ông cũng đã nghĩ đến chuyện mua nhà ở thành phố, để cả nhà có thể dọn vào thành phố ở, tránh bị người trong thôn ức hiếp.

Thấy cha mình đồng ý, Dương Tử Mi rất vui. Nếu không, với một đứa trẻ mới năm tuổi như cô làm gì cũng không tiện.

Dương Tử Mi nói cho cha mình biết tình hình phát triển của khu đất đó đồng thời còn cho ông biết rằng một năm sau giá đất ở đó sẽ tăng lên gấp mười lần hiện tại.

- Con à, con có bị mắc bệnh hoang tưởng không? Sao con lại biết được một năm sau giá đất ở đó sẽ tăng gấp mười lần?

Dương Thanh phát hiện cách nói chuyện của cô không giống như cách nói chuyện của một cô bé chỉ mới năm tuổi. Những chuyện như xây dựng phát triển thành phố, công trình xây dựng... mà cô nói đến ngay cả bản thân ông cũng không hiểu, thế nên ông không hiểu tại sao một đứa trẻ chỉ mới mấy tuổi đầu như cô lại có thể hiểu được?

- Cha à, cha quên là con theo sư phụ học cách dự đoán tương lai rồi sao!

Dương Tử Mi giả vờ ra vẻ thần bí nói tiếp:

- Ông chủ Hoắc ở Hong Kong còn tin con, nên cha cũng phải tin con mới được!

Thấy ánh mắt to tròn nhưng cũng không kém phần kiên định và trưởng thành của Dương Tử Mi, Dương Thanh đột nhiên phát hiện hình như ý nghĩ và hiểu biết của mình không xứng với độ tuổi hiện tại. Dương Thanh không hiểu tại sao con gái mình mới chỉ học đạo có nửa năm mà đã có thể trở thành thiên tài như vậy.

Đúng vậy, người học rộng hiểu nhiều như ông chủ Hoắc kia còn tin con gái ông, hơn nữa còn cho nó nhiều tiền như vậy để cảm ơn nữa, vậy thì không lý gì ông lại không tin.

Huống hồ, số tiền đó vốn là do cô kiếm được nên dù cô có đem tiền quăng hết xuống biển thì cũng là chuyện đương nhiên.

Dương Thanh phải nằm viện một tuần. Vì trong bệnh viện có y tá chăm sóc, hơn nữa lại có Dương Tử Mi, Dương Hà không muốn bỏ lỡ cơ hội ra ngoài làm ăn nên cũng vội vàng xin phép anh mình về nhà, để Dương Tử Mi lại một mình chăm sóc cha cô.

Dương Tử Mi cũng không chịu ở yên trong bệnh viện. Cô xin cha mình cho ra thảm cỏ bên ngoài chơi nhưng thật ra là cô lại chạy ra ngoài phố ngó nghiêng hết chỗ này đến chỗ nọ.

Bất giác, cô đi đến một con phố chuyên bán đồ cổ và các tác phẩm nghệ thuật của thành phố A, đường Văn Lai.

Phố Văn Lai đã là trung tâm thương mại của thành phố A hơn mấy ngàn năm nay, các công trình kiến trúc trong phố đều vẫn còn giữ lại nét cổ xưa của các thế kỷ trước. Đến thời kỳ xây dựng đất nước, các công trình đó đều được xếp vào các di sản văn hóa cần được bảo tồn. Cũng chính vì vẻ cổ xưa vốn có đó mà cả con phố cũng trở thành đường chuyên bán đồ cổ và các tác phẩm văn hóa nghệ thuật. Thư họa, văn phòng tứ bảo, tác phẩm thủ công mỹ nghệ, hoa lá, chim chóc, cá, côn trùng... đều là những sản phẩm được mua bán chủ yếu ở đây. Đây cũng chính là một trong những điểm du lịch nổi tiếng của thành phố A. Rất nhiều người thích đến đây để chơi đồ cổ với hi vọng mình may mắn mua được một món đồ cổ quý hiếm với giá hời để có thể trở thành tỷ phú chỉ sau một đêm.

Kiếp trước, Dương Tử Mi cũng từng dọn hàng xem bói ở đây. Nhưng lúc đó cô thường xuyên bị xua đuổi. Thậm chí có một lần cô còn bị người trong đội quản lý đô thị đạp vào lưng và đuổi đi bởi vì lúc đó ngay cả mười đồng để nộp tiền thuê chỗ cô cũng không có.

Nghĩ đến cảnh ngộ kiếp trước, Dương Tử Mi thấy sống mũi mình cay cay.