Điên Cuồng Độc Chiếm

Chương 31



Edit & Beta: Nhi

“Anh nhất định là rất đói bụng rồi, xuống lầu ăn cơm đi!” Đứng thẳng lưng lại, Thước Tiểu Khả ngoắc ngoắc ngón tay, sau đó lập tức đi xuống lầu.

Hoắc Yêu đi theo sau cô, cười lưu manh.

Phòng ăn sáng ngời, ánh đèn chói mắt khiến mấy món thịt cá trên bàn cũng sáng rực rỡ. Chuyện này khác hẳn với Lãnh Ngạo, lúc ở bên cạnh anh, đèn nhà ăn không thể nào sáng rực như vậy được, bởi vì anh là loại người lãnh khốc u ám như màu đêm.

Đèn thủy tinh trên nóc chiếu sáng rực rỡ như nhà hàng, khiến vẻ mặt thần thanh khí sảng của Hoắc Yêu càng thêm sinh động, người này mặc dù có bề ngoài ngăn nắp nhưng cũng chỉ là một dạng người giống như Lãnh Ngạo thôi.

“Mấy ngày nay cô ở đây cũng mập lên không ít.” Hoắc Yêu bưng bát nhìn cô vài lần.

Thước Tiểu Khả vừa ăn một ngụm cơm lại bị câu này của anh ta làm sặc, uống vài ngụm canh mới nói: “Được anh nuôi như vậy, không mập mới lạ.”

Hoắc Yêu cười nhẹ vài tiếng, không nói chuyện nữa, phòng ăn khôi phục lại sự yên tĩnh khác thường.

Thời gian hai người dùng cơm không ngắn, có khi cũng trao đổi bằng mắt, hai người đều có chút đăm chiêu. Thước Tiểu Khả nghĩ thầm, không biết anh ta rốt cục muốn trao đổi mình như thế nào, mà Hoắc Yêu muốn dùng cô để đổi kim cương thì có thể đổi được bao nhiêu?

Thước Tiểu Khả bị nhốt nhưng từ trước đến giờ không hề tự bạc đãi mình, nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, nên hưởng thụ thì hưởng thụ. Vốn cô thấy ăn là được rồi, nhưng vì phòng ăn sáng ngời như vậy nên sức ăn của cô lại tăng lên, từng ngụm từng ngụm bới cơm, từng ngụm từng ngụm gắp thức ăn, từng ngụm từng ngụm uống nước canh. Tâm tình tuy rất khó chịu nhưng cũng không biểu lộ ra ngoài mặt. Nếu trước mặt Lãnh Ngạo cô là một thiếu nữ vô cùng nhu nhược, thì trước mặt Hoắc Yêu cô lại là một tiểu nữ sinh tinh quái.

Hoắc Yêu ăn rất nhanh, buông đũa xuống nói: “Lãnh Ngạo đã tung tin rồi, khai thác kim cương khá thuận lợi, một phần trong đó đã đưa đi gia công, một thời gian nữa là có thành phẩm để bán ra ngoài.”

Thước Tiểu Khả kinh ngạc trong lòng, vẻ mặt vẫn không biểu hiện gì như cũ, cười nói: “Anh không sợ anh ta đang dụ rắn ra khỏi hang sao?”

“Không.” Hoắc Yêu lắc đầu: “Hắn ta thật sự muốn trao đổi cô.”

“Được rồi, tùy anh.” Thước Tiểu Khả tỏ vẻ bất đắc dĩ, “Đến lúc đó nếu có ‘mất phu nhân lại thiệt quân’ thì cũng đừng trách tôi không nhắc nhở anh.”

Hoắc Yêu đứng dậy đi ra sau lưng cô, vươn hai tay ra đặt trên mép bàn, hoàn toàn giam cầm cô trong ngực mình.

Động tác này khiến Thước Tiểu Khả cảm thấy sau lưng nóng lên, chỉ cần cô hơi động đậy thì sẽ bị hơi nóng này bao vây trọn.

“Không lâu trước đó, Lãnh Ngạo đã nuốt của tôi một lượng lớn súng đạn, nếu bây giờ tôi không lấy lại từ hắn ta một khoản lớn thì tôi không phải là Hoắc Yêu.” Nghĩ đến ngày đó súng đạn bị cướp mất, bị Lãnh Ngạo lập kế, Hoắc Yêu cảm thấy đó là một sự sỉ nhục to lớn.

“Ân oán giữa hai người không quan hệ gì đến tôi, tôi cũng không muốn phải trở lại bên cạnh Lãnh Ngạo, chỉ muốn được làm người tự do thật sự ở đất nước Brunei này.” Thước Tiểu Khả tuy không yêu cầu rõ ràng muốn anh ta thả cô, nhưng người thông minh đều nghe ra được cô muốn nói gì.

Môi Hoắc Yêu dán lên tai cô: “Sức tưởng tượng của cô thật là tốt, cho dù tôi có đồng ý thả cô, Lãnh Ngạo cũng sẽ không bỏ qua cho cô.” Nói xong, anh ta lại xoay người như một cơn gió, lúc đi đến cửa phòng ăn, nghĩ tới cái gì lại nghiêng đầu bổ sung: “Thước Tiểu Khả, trong lòng Lãnh Ngạo cô là bảo bối vô giá, hắn ta dùng kim cương tới trao đổi cô, đối với hắn ta mà nói đó là một cuộc mua bán lỗ vốn!”

Thước Tiểu Khả cứng ngắc ngồi đó, mãi đến khi hơi nóng sau lưng kia càng ngày càng xa rồi biến mất.

Sáng sớm hôm sau, trong đại sảnh tụ tập rất nhiều người, Hoắc Yêu lười biếng ngồi trên ghế sofa, híp mắt nghe thủ hạ báo cáo.

Thước Tiểu Khả vừa mới rời giường mở cửa sổ ra, nhìn thấy trước cổng có rất nhiều xe ô tô, từ trên xe bước xuống mấy người đàn ông mặc đồ đen, cô nghĩ ngày hôm nay nhất định sẽ rất náo nhiệt.

Cô nhanh chóng rửa mặt chải tóc, mở cửa rón ra rón rén đi tới. Đi đến chỗ rẽ cầu thang thì thấy có rất nhiều người mặc đồ đen vây quanh Hoắc Yêu, khuôn mặt đó của anh ta cũng khác với Lãnh Ngạo, thích nói đùa, thích đàn bà.

Cô dường như nghe được bọn họ đang nói chuyện Lãnh Ngạo khai thác kim cương, thì ra Hoắc Yêu thật sự muốn dùng cô trao đổi với Lãnh Ngạo. Người khác không biết nhưng cô lại rất rõ ràng, trên hòn đảo đó căn bản không có kim cương gì cả, chỉ có ruby mà thôi. Lãnh Ngạo tung tin này nhất định là muốn tìm cô.

Cô tuy không thích cứ mãi ở đây nhưng lại càng không thích trở về bên Lãnh Ngạo. Nhớ tới những đêm bị hành hạ cô liền sợ run. Cô không dám nghĩ, nếu Lãnh Ngạo tìm được cô thì sẽ dùng đến phương thức trừng phạt nào? Cho dù lần này rời khỏi anh cũng không phải là chạy trốn, nhưng nguyên do cũng là vì cô không nghe lời, thích chạy loạn, Hoắc Yêu mới có thể có cơ hội cưỡng ép cô thoát khỏi hải đảo.

“Lần trước súng đạn bị cướp mất, ‘Lão yêu’ giả đã chết trong tay Lãnh Ngạo, lần này không biết yêu chủ vẫn muốn dùng thế thân hay là muốn tự mình ra trận?” Một người đứng đầu nói.

Hoắc Yêu nghe vậy, chuyển mắt nói: “Lãnh Ngạo dù thông mình, nhưng dù có thế nào cũng không thể nghĩ đến ‘lão yêu’ đấu với hắn ta mười mấy năm chỉ là một thế thân mạo danh, mà ‘lão yêu’ thật sự lại đang đứng cùng phòng với vị hôn thê của hắn.”

Lúc này Thước Tiểu Khả mới hiểu được nguyên do, thì ra ‘lão yêu’ lúc trước tiếp xúc với Lãnh Ngạo là giả.

Đứng cách một khoảng xa, một lần nữa cô nhìn gương mặt của Hoắc Yêu, rõ ràng là tươi cười vui vẻ nhưng không ai có thể nhìn thấu được.

Lúc cô muốn xoay người trở về phòng thì một giọng nói vang lên: “Thế nào, không muốn nghe lén nữa sao, vội vã rời đi như vậy!”

Thước Tiểu Khả dừng bước, xoay người nhìn những người đàn ông trong đại sảnh đang nhìn cô chằm chằm như lang như hổ. Trước bao nhiêu ánh mắt mà cô lại không hề khiếp sợ, ngược lại còn ưỡn thẳng lưng, mỉm cười thoải mái đi xuống lầu.

“Hoắc Yêu, tôi không nghe lén, là do anh và thủ hạ nói chuyện quá lớn nên đánh thức tôi dậy.” Cô đi xuống từng bậc từng bậc, vô cùng bình tĩnh.

“Đây là vị hôn thê trong truyền thuyết của Lãnh Ngạo.” Hoắc Yêu vậy mà lại giới thiệu Thước Tiểu Khả trước mặt một đám thủ hạ, “Thế nào? Hôm nay tụi bây được mở rộng tầm mắt rồi, tiểu bảo bối của Lãnh thiếu chủ có phải đẹp hơn gấp một vạn lần mấy dong chi tục phấn bên cạnh tao không?”

Đám người không nói gì, nhưng vẻ mặt lại tán thành với lời nói của ông chủ.

Sau đó, Hoắc Yêu lại tỏ vẻ tiếc hận: “Đáng tiếc! Thật đáng tiếc! Mỹ nhân tuyệt sắc hiếm có thế này mà mấy ngày nữa phải rời đi rồi.”

Thước Tiểu Khả vô cùng không thích lời nói sến súa của anh ta, “Hoắc Yêu, anh làm tổn thương tôi trước mặt nhiều người như vậy, có phải cảm thấy chơi rất vui không?”

Hoắc Yêu nhún nhún vai, vẻ mặt khó hiểu, phất phất tay bảo thủ hạ rời đi, chỉ lát sau đại sảnh ồn ào đã khôi phục lại sự yên tĩnh.

“Tôi làm sao dám tổn thương cô.” Anh phủ nhận, “Cô là bảo bối trong lòng bàn tay của Lãnh Ngạo, cũng là cây rụng tiền trong tay tôi, tôi còn muốn xem cô là Phật mà cung phụng đây.”

“Đừng nói nhăng nói cuội ở đây, tôi không thích!” Thước Tiểu Khả đi thẳng vào vấn đề: “Khi nào thì anh trả lại tôi cho Lãnh Ngạo?”

“Một tuần sau.”

Cô nghe vậy thì có chút hoảng hốt, nói vậy, cô chỉ còn ở lại đây thêm bảy ngày nữa thôi, bảy ngày sau phải trở về bên cạnh Lãnh Ngạo.

“Anh thật sự cho rằng Lãnh Ngạo sẽ lấy kim cương đến trao đổi tôi sao?” Cô hỏi cái này là có nguyên nhân, trong tay Lãnh Ngạo rõ ràng không có kim cương mà lại đáp ứng trao đổi, có thể thấy anh ta còn có tính toán sâu xa hơn, ngoài việc mình phải trở về thì có khả năng anh ta còn muốn nhân cơ hội tiêu diệt Hoắc Yêu nữa.

“Hắn sẽ.” Hoắc Yêu cười cười, “Tôi cũng không phải là người có lòng tham không đáy, tôi chỉ muốn một trăm tấn kim cương trong tay anh ta thôi, một trăm tấn này với hắn ta mà nói thì chỉ là một góc núi băng, hơn nữa là đổi lại bảo bối của hắn, sao hắn lại không muốn chứ.”

Thước Tiểu Khả không muốn tiếp tục nói vấn đề này với anh ta nữa, Lãnh Ngạo là loại người gì cô là người rõ ràng nhất.

__

Bên kia, Lãnh Ngạo đã bí mật đưa thi thể mẹ mình đến công viên tưởng niệm của nhà họ Lãnh, trên núi cao, anh dừng chân trước một ngôi mộ.

Được an táng ở đây ngoài ông nội, cha mẹ ra, còn có liệt tổ liệt tông của nhà họ Lãnh. Người đời đều cho rằng, hai mươi năm trước, phu nhân nhà họ Lãnh, cũng là mẹ của anh đã chết, được chôn cất ở đây, nhưng chỉ có anh và vài tâm phúc biết bà không hề chết mà là bị điên, còn bị con trai ruột của mình bắt nhốt.

Ánh mắt lạnh lẽo đảo qua bia mộ có khắc tên, nếu có một ngày anh biết mình nhất định phải chết, thì anh cũng sẽ không để Khả Nhi sống một mình. Cho dù anh có chết thì Khả Nhi cũng phải chôn cùng. Cho nên, anh mới tạo nên ngôi mộ này, với anh mà nói đó là chốn trở về tốt nhất, nhưng với Khả Nhi thì đó lại là một kết cục đáng buồn!

Xuống núi, Đỗ Uy Lợi mở cửa xe cho anh.

Mấy ngày nay, Đỗ Uy Lợi vì muốn tìm Thước Tiểu Khả mà trở thành người thân cận bên cạnh Lãnh Ngạo.

Lãnh Ngạo đang muốn khom người ngồi vào xe thì Đỗ Uy Lợi ghé vào tai anh nói: “Rắn đã ra khỏi hang, một tuần sau sẽ giao dịch.”

“Đi cùng với Khả Nhi là ai?” Đây là vấn đề anh quan tâm nhất.

Từ sau khi Khả Nhi bị bắt, anh đã từng hoài nghi một người, đó chính là người đã đấu cùng anh nhiều năm, “lão yêu”. Nhưng người này đã chết từ lần mua bán súng đạn trước kia, rất có thể đó là dư đảng muốn báo thù cho hắn ta.

“Hoắc Yêu!” Đỗ Uy Lợi sắc bén nói ra một cái tên.

Lãnh Ngạo ngồi trong xe, thờ ơ, quả nhiên như suy đoán của anh, là dư đảng của “lão yêu”.

Lúc xe từ từ khởi động, gương mặt anh bỗng nhiên hơi giật giật.

Thật sự là một đám gia hỏa không biết sống chết, muốn dùng Khả Nhi để uy hiếp anh, niệm tình Khả Nhi đang ở trong tay bọn họ nên anh tạm thời không xuống tay, nhưng đợi đến khi Khả Nhi trở về bên anh, đó cũng chính là ngày chết của bọn họ.

Hết chương 31