Điên Cuồng Độc Chiếm

Chương 38



Edit & Beta: Nhi

Lãnh Ngạo không vươn lưỡi liếm như thường ngày, mà là dùng tay tách hai phiến hoa ra, như muốn kiểm tra có gì khác thường hay không.

Thước Tiểu Khả cảm thấy nơi tư mật bị chạm vào, cô không biết anh muốn làm gì? Nghĩ thầm phòng tối như vậy, anh thấy rõ mới là lạ.

Vừa nghĩ xong thì ngón tay anh đã rời khỏi đó, cô nghiêng đầu thấy anh lấy một “cây gậy” gì đó trong túi áo ngủ ra.

“Ngạo, thứ trên tay anh là cái gì vậy?” Thước Tiểu Khả đột nhiên nhảy lên khỏi giường.

“Chỉ là một cái đèn pin nhỏ mà thôi, có gì phải sợ?” Anh đè vai cô, ra lệnh: “Nằm xuống.”

Nghe anh nói là đèn pin, Thước Tiểu Khả an tâm lại, bị buộc nằm xuống.

Ngón tay Lãnh Ngạo lại tách hai cánh hoa ra, anh bật đèn pin, soi thẳng vào dũng đạo của cô.

“Ngạo, rốt cục anh đang làm gì vậy?” Thước Tiểu Khả cảm thấy hành động này của anh còn đáng sợ hơn cả dùng lưỡi liếm và trực tiếp tiến vào.

“Mấy tháng em rời khỏi tôi đều ở cùng Lăng Thiên, tôi muốn kiểm tra xem nơi này của em có hương vị của người đàn ông khác không.” Nói xong, anh kề sát mũi vào đó.

“Em với anh ấy không có gì cả, thật sự không có gì mà.” Nghĩ đến chuyện Lăng Thiên phải chết, tim của Thước Tiểu Khả liền đau đớn khôn nguôi, “tứ phân ngũ liệt” kia rốt cuộc là kiểu chết thống khổ đến mức nào.

“Hình như là không có mùi vị của người đàn ông khác, bên trong cũng rất sạch sẽ.” Lãnh Ngạo tắt đèn pin, tiện tay ném đi, sau đó lập tức lấn lên xoa nắn bộ ngực mềm mại của Thước Tiểu Khả.

Đầu ngón tay anh không ngừng khiêu khích đỉnh hồng, mãi đến khi nghe tiếng Thước Tiểu Khả kìm lòng không được rên lên, anh mới thì thầm: “Em có biết, mấy tháng nay em không ở cạnh tôi, tôi đã vượt qua như thế nào không?”

“Tôi đã giết rất nhiều người, Lãnh Hổ, còn vài tên cận vệ của em nữa, tất cả đều chết dưới súng của tôi.” Nói tới đây, động tác ôn nhu khiêu khích liền biến thành thô bạo, như là cảnh cáo, như là uy hiếp.

“Em muốn biết Lăng Thiên chết như thế nào không?” Môi anh ngậm chặt đỉnh hồng trước ngực cô, tiếp tục bắt đầu nhẹ nhàng khiêu khích.

Trong cơn tê dại lại nghe được cái tên “Lăng Thiên”, Thước Tiểu Khả giống như bị điện giật, toàn thân cô run rẩy.

“Hắn ta bị khí ga nổ chết trong lúc đang ngủ ở nhà mình.” Đầu lưỡi anh như đang hút mỹ vị, mùi vị rất tuyệt.

“Còn có tên Hoắc Yêu kia, tôi cũng sẽ không bỏ qua hắn.” Ôn nhu liếm mút biến thành gặm cắn thô bạo.

Trong cơn run rẩy, đầu óc Thước Tiểu Khả vẫn tràn ngập gương mặt của Lăng Thiên, nụ cười như ánh mặt trời chợt biến thành máu chảy đầm đìa. Đồng thời, hạ thể của cô bị một vật cứng xâm nhập, sau đó thô lỗ ra vào.

Cô biết anh đang rất tức giận.

Ngoài lần đầu tiên bị Lãnh Ngạo chiếm đoạt khiến cô đau đớn, thì vô số lần hoan ái khác, anh đều rất nhẹ nhàng tiến vào, cho dù trước đó có bao nhiêu động tác quái dị, biến thái, anh cũng sẽ không để cô phải chịu đau.

Cô thống khổ rên lên, anh thẳng người, nhưng thế tiến công điên cuồng kia vẫn không giảm, gương mặt vặn vẹo của anh tỏ rõ quyền sở hữu của anh với cô.

Anh cúi đầu, hé miệng, nuốt đôi môi cô vào trong miệng mình, không có hôn, không có gặm cắn, anh chỉ ngậm cô vào trong miệng như vậy, thứ cực đại bên dưới vẫn ra vào mãnh liệt không ngừng.

Cô cảm thấy hít thở khó khăn như bị thiếu dưỡng khí, ngoài ra đầu óc cô còn bị choáng váng đến muốn mê man.

Thân thể bị lật lại, cô vô lực nằm úp sấp, anh ngồi lên lưng cô, không hề thương tiếc tiếp tục một vòng tiến công mới.

Một đêm này, mỗi lần Lãnh Ngạo tiến vào đều điên cuồng, dường như anh muốn nuốt luôn Thước Tiểu Khả vào trong bụng mới cảm thấy thỏa mãn.

__

Lúc Thước Tiểu Khả tỉnh lại đã là buổi chiều ngày hôm sau, cô sờ sờ đệm chăn bên cạnh, trống trơn, lại nghe tiếng “loảng xoảng” dưới chân truyền đến.

Cô không ngồi dậy nhìn, vì cô biết chân mình đã bị sợi xích sắt dài kia khóa lại. Từ trước đến nay, anh luôn nói lời giữ lời, nói muốn xích cô vài ngày là cô phải bị xích vài ngày.

Xích thì xích đi, dù sao hòn đảo này cô cũng chơi chán rồi.

Cửa bị đẩy ra, không phải là Lãnh Bà, mà là Lãnh Ngạo.

“Dậy rồi?” Anh đóng cửa, đôi mắt vẫn dừng trên sợi xích.

Lúc này Thước Tiểu Khả mới ngồi dậy, sợi xích dưới chân cũng lung lay theo, phát ra âm thanh sắc nhọn chói tai.

“Vẫn chưa quen mang theo nó sao?” Lãnh Ngạo ngồi xuống cạnh cô, giọng nói thân thiết, không hề có ý châm biếm.

“Hơi quen rồi.” Thước Tiểu Khả không muốn nhìn mặt anh, cô quay đầu nhìn màn cửa.

Lãnh Ngạo thích tối, nên rèm phòng ngủ không bao giờ được kéo ra, màu sắc của tấm rèm cũng là màu tối. Ở đây làm cô có cảm giác như đang ở địa ngục.

Lãnh Ngạo nâng cổ chân cô lên, trên đó quấn mấy vòng xích sắt, và một cái khóa lớn.

“Khả

Nhi, em xem, sợi xích sắt này rất xứng với chân em.” Anh dường như nhận ra mình nói sai, lập tức chữa lại: “À… tôi nói sai rồi, dây xích này không phải làm từ sắt.”

Thứ này được làm từ cái gì, Thước Tiểu Khả không hề muốn quan tâm.

“Tôi đặc biệt sai người làm nó từ bạch kim cho em, hiệu quả rất tốt, phối hợp với màu da trắng mịn của em như một bức tranh hoàn mỹ vậy.” Lãnh Ngạo vừa nói vừa vuốt ve cổ chân cô.

Thước Tiểu Khả không để ý đến anh, cô đứng dậy đi tới phòng tắm.

Phòng ngủ yên tĩnh vang vọng tiếng dây xích leng keng, Thước Tiểu Khả nghe thấy nó như thấy tiếng sấm, còn vào tai Lãnh Ngạo lại thành một bản hòa âm tuyệt đẹp.

Dây xích rất dài, chiều dài của nó đã được đo lường chuyên biệt, nên khoảng cách từ giường đến phòng tắm vẫn đủ.

Thước Tiểu Khả vừa bước vào phòng tắm, Lãnh Ngạo đã gọi cô lại.

“Chờ đã.”

Cô cho rằng anh muốn tắm “uyên ương”.

Lãnh Ngạo ngồi xổm xuống cạnh chân cô, cẩn thận quan sát cổ chân. Cô mới đi vài bước mà phần da thịt chỗ khóa xích đã bị ma sát ra mấy đường hồng hồng.

Anh luôn yêu thích đôi chân của cô, nên anh rút khăn lụa trong túi áo ra, dịch khóa xích lên trên một chút, quấn khăn vào cổ chân rồi lại dịch khóa xích xuống. Như vậy khỏa xích sẽ không ma sát vào da được nữa.

Lúc Thước Tiểu Khả từ trong phòng tắm đi ra, Lãnh Ngạo đã chuẩn bị xong cơm trưa phong phú cho cô, không phải một phần mà là hai phần. Càng khiến cô bất ngờ là anh không cho cô tự tay dùng cơm mà phải để anh đút.

Ăn xong bữa cơm trưa kỳ lạ, anh gọi một cuộc điện thoại, hình như là bảo ai đó đi lên.

Lãnh Ngạo tự mình mở cửa phòng, đi vào là một ông lão hơn năm mươi tuổi.

Lúc Thước Tiểu Khả đang buồn bực không hiểu vì sao Lãnh Ngạo lại gọi người này đến đây, thì anh đã xoay người nói với cô: “Khả Nhi, tôi mời sư phụ thôi miên đến cho em.”

Thôi miên?

Cô kinh sợ, vì sao anh phải làm như vậy?

“Thước tiểu thư yên tâm, thôi miên sẽ không làm cô bị thương, mà còn có ích với cơ thể của cô nữa.” Ông lão từ từ đến gần.

“Khả Nhi, ngoan, nằm lên giường đi.” Lãnh Ngạo vừa nói vừa tự ôm cô đến bên giường, để cô nằm lại tư thế ngủ ban nãy.

Lúc này, ông lão cũng đã ngồi ở đầu giường, sau khi đã nói đủ thứ kỳ quái khiến Thước Tiểu Khả từ từ nhắm mắt lại.

Thước Tiểu Khả cảm thấy cơ thể mình bắt đầu bồng bềnh, dường như cô đã trôi vào một hang động sáng lóa. Không biết trôi bao lâu, cô nghe thấy có người hỏi mình.

“Sau khi cô bị bắt đến Brunei, Hoắc Yêu đã làm gì với cô?”

“Anh ta nhốt tôi trong một căn nhà, mỗi ngày anh ta đều dẫn những cô gái khác nhau về nhà hoan ái, trong đó có một người là kẻ thù của anh ta. Lúc cô gái đó nổ súng vào anh ta, tôi đã cứu anh ấy, sau đó tôi cầu anh ta cho tôi tự do, anh ta đồng ý.”

“Nói vậy, vì cô là ân nhân cứu mạng của Hoắc Yêu nên hắn ta mới thả cô đi, chấm dứt giao dịch?”

“Đúng vậy, kỳ thật anh ta là một người tốt, tuy anh ta mang rất nhiều phụ nữ về nhà, nhưng anh ta chưa từng bắt buộc phụ nữ lên giường với mình.”

“Còn Lăng Thiên kia đã làm gì với cô?”

“Chúng tôi là vô tình gặp lại nhau, anh ấy thổ lộ với tôi, anh ấy nói từ lần đầu tiên gặp tôi anh ấy đã bị tôi hấp dẫn, nói là ở Brunei sẽ không có ai biết chúng tôi ở bên nhau.”

“Nói vậy, hai người là một cặp?”

“Ở cùng anh ấy, tôi mới hiểu được cái gì là tự do thật sự, tình yêu thật sự.”

“Quan hệ của hai người đã phát triển tới mức nào rồi?”

“Chúng tôi thường nắm tay nhau đi dạo phố, anh ấy rất thích vỗ đầu tôi, lúc hôn tôi anh ấy còn bị đỏ mặt, nhưng anh ấy chưa từng đòi hỏi gì quá đáng, quan hệ của chúng tôi rất trong sạch.”

“Cô có biết Hoắc Yêu đang ở đâu không?”

“Tôi không biết. Lúc Hoắc Yêu thả tôi đi, anh ta nói chúng tôi không thể gặp lại nữa, nên tôi không biết anh ta đang ở đâu, chỉ biết anh ta đã rời khỏi Brunei rồi.”

“Cô có yêu Lãnh Ngạo tiên sinh không?”

“Anh ta là người tâm lý có vấn đề, không cho tôi tự do, không cho tôi có một cuộc sống bình thường, tôi sẽ không yêu anh ta.”



Ngay lúc Thước Tiểu Khả trả lời câu hỏi cuối cùng, vẻ mặt của Lãnh Ngạo đứng bên cạnh đã có biến hóa mãnh liệt.

Nghe cô nói mấy tháng đó cô không có quan hệ thân mật với người đàn ông khác, anh cảm thấy rất hài lòng. Nhưng sau lại biết cô không hề yêu anh, gương mặt anh như bị kết băng, cứng ngắc vô cùng.

Anh thật sự không muốn nghe những lời này từ miệng cô nữa, anh quát một tiếng với ông lão: “Đủ rồi, không cần hỏi tiếp nữa, cho cô ấy tỉnh dậy đi.”

Thước Tiểu Khả từ từ tỉnh lại sau cơn du hồn. Cô hoàn toàn không biết gì về chuyện thôi miên, chỉ cảm thấy toàn thân được thả lỏng, tinh thần tốt hơn rất nhiều.

Lúc hoàn toàn mở mắt ra, cô không thấy ông lão thôi miên kia nữa, mà thấy vẻ mặt âm tình bất định của Lãnh Ngạo.