Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 169: Diệp hải đường



“Nhưng sau khi Diệp Đông Khiếu tới Thương Châu, giới võ đạo Thương Châu, lại tiến vào thời kỳ suy bại.

“Có lời đồn, giới võ đạo Thương Châu suy bại, có liên quan tới cùng Diệp Đông Khiếu.”

“Bởi vì năm đó lúc Diệp Đông Khiếu tranh đoạt địa bàn, có một thói quen.”

“Thói quen gì?” Cố Minh Sâm vô ý mở miệng.

Trương Sơn Quan nhìn Cố Minh Sâm, gằn từng chữ: “Diệt! Cỏ! Tận! Gốc!”

“Diệp Đông Khiếu thích diệt cỏ tận gốc, phàm là kẻ địch ủa ông ta, cuối cùng cơ hồ đều rơi vào cảnh cả nhà bị giết hết!” Trương Sơn Quan thở phào một cái nói.

Giết hết cả nhà?!

Da đầu Cố Minh Sâm tê dại một hồi, ông ta lăn lộn hơn hai mươi năm, vẫn hiểu sự bất hạnh của gia đình mình, nhưng Diệp Đông Khiếu, lại động một tí là diệt cả nhà người ta, quả thực quá mức tàn nhẫn.

Những người bị giết hết cả nhà kia, có không ít đều là võ giả, năm đó, giới võ đạo Thương Châu, có gần một nửa võ giả, đều chết bởi một tay Diệp Đông Khiếu, còn lại hơn phân nửa võ giả, sau khi nghe tiếng xấu Diệp Đông Khiếu, cũng lần lượt rời khỏi Thương Châu.

Điều này làm cho, Thương Châu bây giờ, căn bản không có mấy võ giả, Giới võ đạo Thương Châu, cũng chỉ còn trên danh nghĩa. Trương Sơn Quan thở dài nói.

Trần Dật Thần híp mắt, trách không được lúc anh mới tới Thương Châu, phát hiện võ giả Thương Châu ít đến thương cảm, hóa ra là do Diệp Đông Khiếu làm.

Chỉ dựa vào lực lượng một người, có thể làm đứt gãy Giới võ đạo Thương Châu, Diệp Đông Khiếu này, hoàn toàn không đơn giản.

“Sau đó thì sao?” Trần Dật Thần rất hiếu kì, Diệp Đông Khiếu sau này đã làm gì.

“Sau đó, Diệp Đông Khiếu thần bí biến mất.” Hàn Long nghe nói.

Diệp Đông Khiếu chỉ dùng thời gian một năm, thống nhất Thương Châu, nhưng sau này, không có bất kỳ ai ở Thương Châu gặp qua ông ta, thậm chí có nghe đồn, Diệp Đông Khiếu sau khi trở thành Hoàng đế thế giới ngầm Thương Châu thì chết rồi.”

“Có điều cũng có người nói, Diệp Đông Khiếu không thích làm ông trùm thế giới ngầm của Thương Châu, chạy tới phương nam tranh đấu giành thiên hạ.” Hàn Long nói.

“Diệp Đông Khiếu không thể chết.” Trần Dật Thần lắc đầu, võ giả giống như Diệp Đông Khiếu, đoán chừng cũng chỉ có võ giả Hóa Kình ra tay, mới có thể giết chết ông ta, nhưng ở Thương Châu, lấy ở đâu võ giả Hóa Kình?

Nhưng hai mươi năm trước, nếu hiệp hội võ thuật được thành lập, Diệp Đông Khiếu này quấy nhiễu trật tự xã hội, chỉ sợ sớm đã bị những người của hiệp hội võ thuật giết.

Về phần đi phương nam tranh đấu giành thiên hạ, Trần Dật Thần cũng không thể nào tin, giới võ đạo phương nam, là đầm rồng hang hổ thứ thiệt, Diệp Đông Khiếu nếu dám ở phương nam phách lối như vậy, tuyệt đối sống không quá ngày thứ hai.

Sau khi Diệp Đông Khiếu biến mất, nội bộ nhà họ Diệp bắt đầu tranh quyền đoạt lợi, toàn bộ Thương Châu, cũng lâm vào trạng thái rắn mất đầu, hỗn loạn bất ổn, nhưng cái này cũng làm cho tôi và lão Cố năm đó thừa dịp Thương Châu đại loạn, âm thầm phát triển thế lực của mình, mới đi được tới hôm nay.”

Giọng nói Hàn Long mang mấy phần thổn thức, hai mươi năm trước, nếu Diệp Đông Khiếu không đi, căn bản cũng không có Hàn Long và Cố Minh Sâm ngày hôm nay.

Diệp Đông Khiếu đã bình định cục diện loạn lạc của Thương Châu, nhưng cũng tạo ra một Thương Châu lục đục.

Thời loạn có anh hùng!

Hàn Long và Cố Minh Sâm năm đó sau khi Thương Châu rơi vào loạn lạc, dũng mãnh tiến ra kiêu hùng!

Trần Dật Thần khẽ vuốt cằm, hỏi: “Cho nên sau này nhà họ Diệp, do người mà các anh nói Diệp Hải Đường làm chủ?

“Phải, nhưng cũng không phải.”

“Năm đó, Diệp Đông Khiếu rời Thương Châu, Diệp Hải Đường chỉ là một cái cô bé 7,8 tuổi……”

“Đợi đã, cô nhóc?” Trần Dật Thần kinh ngạc không thôi, nói nửa ngày, Diệp Hải Đường lại là nữ? Anh còn tưởng là đàn ông có cái tên giống con gái thôi chứ.

Hàn Long cười khổ, nói: “Cậu Trần, cũng chớ xem thường Diệp Hải Đường, cô ta mặc dù là nữ, nhưng thủ đoạn của cô ta, cũng không kém gì so với các đại lão gia chúng ta bao nhiêu, thậm chí còn hơn.”

“Tôi không xem thường cô ta.” Trần Dật Thần lắc đầu, cười nói, có thể ổn định nhà họ Diệp đại loạn, điều này nói rõ người Diệp Hải Đường này, bản lĩnh và thủ đoạn, nhất định là hạng nhất, anh sao lại dám khinh thường?

“Năm đó sau khi Diệp Đông Khiếu rời Thương Châu, Diệp Hải Đường chỉ có bảy tám tuổi, phía trên cô ta, là anh cả và anh hai của cô ta, nhà họ Diệp năm đó, chủ yếu là hai người này tranh quyền đoạt lợi, bởi vì Diệp Hải Đường tuổi tác quá nhỏ, cho nên hai người đều không để Diệp Hải Đường vào mắt, cảm thấy Diệp Hải Đường không có sự uy hiếp đối vơi bọn họ.”

“Nhưng nào biết, tám năm qua đi, Diệp Hải Đường mười sáu tuổi, lại là gia chủ Ám Bộ nhà họ Diệp.”

“Ám Bộ nhà họ Diệp, là tâm phúc cốt cán Diệp Đông Khiếu tạo thành, Diệp Đông Khiếu mặc dù biến mất, nhưng những người cốt cán, vẫn ở lại nhà họ Diệp.”

“Cho nên ai chấp chưởng Ám Bộ nhà họ Diệp, chẳng khác nào chấp chưởng nhà họ Diệp.”

“Sau khi Diệp Hải Đường chấp chưởng Ám Bộ nhà họ Diệp, anh cả và anh hai của cô ta đương nhiên không cam lòng, ý đồ dụ dỗ Diệp Hải Đường giao ra quyền quản lý Ám Bộ, nhưng Diệp Hải Đường không nhân từ nương tay, đánh gãy một chân của hai người rồi đuổi ra khỏi nhà họ Diệp.”

“Chuyện này năm đó đưa tới sóng to gió lớn ở Thương Châu, ai cũng nghĩ không ra, Diệp Hải Đường tuổi quá trẻ, vậy mà ra tay tàn nhẫn như thế, ngay cả hai anh ruột của mình, đều ra tay được.

Sau khi Diệp Hải Đường chấp chưởng nhà họ Diệp, nhà họ Diệp nhanh chóng lớn mạnh, khi đó, cô ta hoàn toàn có thể thống nhất thế lực ngầm Thương Châu, trở thành bà trùm đầu tiên của thế giới ngầm Thương Châu. Nhưng chẳng biết tại sao, Diệp Hải Đường lại không làm như vậy.”

“Cô ta vẫn khống chế thế lực nhà họ Diệp ở khu nam, chưa từng chịu để thế lực nhà họ Diệp vượt qua khu nam nửa bước.”

“Hơn nữa những năm gần đây, cô ta cũng chưa bao giờ tận lực phát triển thế lực nhà họ Diệp, hình như, đã sớm coi nhẹ quyền lợi.” Hàn Long nghi ngờ nói, nếu như Diệp Hải Đường thật muốn tranh quyền đoạt lợi, vậy không có ông ta và Cố Minh Sâm có chuyện rồi, ông ta và Cố Minh Sâm mấy năm nay, mặc dù một mực minh tranh ám đấu, nhưng ở giữa sự đấu đá này, vẫn luôn khống chế địa bàn lẫn nhau.

Khu Nam, với hai người họ mà nói, vẫn luôn là cấm địa.

Thậm chí đối với toàn bộ thế lực ngầm Thương Châu mà nói, khu nam, đều là cấm địa.

“Thú vị đấy.” Trần Dật Thần híp mắt, anh càng ngày càng cảm thấy Diệp Hải Đường này không đơn giản.

Chí ít về mặtphán đoán tình huống, Diệp Hải Đường làm tốt hơn đại đa số người.

Mấy người Hàn Long và Cố Minh Sâm không rõ, Diệp Hải Đường mấy năm qua, vì sao không phát triển thế lực nhà họ Diệp, muốn cuộn mình một góc.

Anh rõ nhất.

Diệp Hải Đường nhất định biết sự tồn tại của hiệp hội võ đạo.

Cô ta sợ thanh toán!

Sợ bị người của hiệp hội võ đạo thanh toán, năm đó Diệp Đông Khiếu phạm vào tội ác ngập trời!

Cho nên cô ta nhất định phải giữ danh phận thấp, một khi cô ta bành trướng thế lực nhà họ Diệp, chưa nói người của Hiệp hội võ đạo, chỉ tính kẻ thù của Diệp Đông Khiếu năm đó, cũng đủ để cô ta chịu nhiều đau khổ.

Thậm chí diệt nhà họ Diệp cũng chưa biết chừng, dù sao Diệp Đông Khiếu mặc dù còn sống, nhưng chưa từng xuất hiện.

Những kẻ thù này, sẽ nhịn nhất thời, nhưng sẽ không nhịn một đời!