Độc Tôn Tam Giới

Chương 556: Quách Nhân vui quá hóa buồn 2



Quách Nhân hừ nói:

- Như thế nào? Chẳng lẽ ngươi muốn làm phản đồ, bán đứng đồng môn?

Thành Lan vội nói:

- Ta cùng hắn bất cộng đái thiên, làm sao có thể? Quách sư huynh, ta là lo lắng người khác gánh không được, vụng trộm đi mật báo.

Ánh mắt Quách Nhân âm trầm, quét một vòng:

- Nhớ kỹ, nếu như ai ở sau lưng ta vụng trộm đi mật báo, là đối địch cả Tử Dương Tông. Các ngươi nhìn xem xử lý a.

Đệ tử Tử Dương Tông khác, nguyên một đám sầu mi khổ kiểm, tiến thối lưỡng nan.

Không mật báo, vạn nhất ở trên lôi đài gặp phải, nhất định sẽ bị đánh chết. Người ta đã nói rồi, kết cục so với Thành Chân còn thảm hơn.

Thành Chân cơ hồ là bị đánh cho bán thân bất toại, càng thảm hơn, chẳng phải là đánh chết?

Nhưng nếu mật báo, chẳng khác gì bán đứng đồng môn. Bộc lộ ra, nhất định cũng sẽ bị đồng môn đánh chết.

Trong lúc nhất thời, nguyên một đám đệ tử Tử Dương Tông tham dự việc này, đều xoắn xuýt vô cùng. Ai cũng không nghĩ tới, một Võ Giả thế tục, vậy mà có thể khiến bọn hắn dày vò như vậy.

Trở lại Bách Chiến đài, khí chất của Giang Trần rõ ràng lạnh lùng hơn rất nhiều.

Trải qua chuyện ngoài ý muốn tối hôm qua, làm cho Giang Trần tỉnh táo hơn rất nhiều. Lúc trước, hắn một mực cẩn thận làm việc, lại không nghĩ rằng, vẫn không cẩn thận lật thuyền.

Xem ra, thế giới tông môn này, nhân tâm hiểm ác, quả nhiên không có đơn giản như vậy.

Trước kia vẫn là mình đánh giá thấp thế giới tông môn hiểm ác, đánh giá thấp đệ tử tông môn âm hiểm.

Đan Phi ở bên người Giang Trần, cũng khoanh chân mà ngồi. Lại có thể cảm nhận được cổ lãnh ý kia của Giang Trần, nàng biết rõ, Giang Trần là hoàn toàn bị đệ tử tông môn chọc giận.

Một Giang Trần tức giận, một nam nhân chính thức nổi giận, làm cho Đan Phi cũng cảm giác được tim đập nhanh. Nàng biết rõ, lần này, những đệ tử Tử Dương Tông kia, chỉ sợ là sẽ xui xẻo.

Bất quá, tiếp qua vài ngày, lại rất kỳ quái, danh tự của Giang Trần, luôn ở lúc một ngày sắp kết thúc mới bị rút ra.

Thời gian lưu cho Giang Trần, nhiều lắm là hoàn thành năm ba lần khiêu chiến.

Như thế, liên tiếp năm ngày trôi qua, cộng thêm hai ngày trước 30 thắng liên tiếp, tổng cộng bảy ngày, cũng mới vừa vặn lấy được 45 trận thắng liên tiếp.

Dù Giang Trần trì độn thế nào, cũng phát giác được ra, tên của mình, nhất định là bị giở trò quỷ. Một ngày có thể nói là ngoài ý muốn, hai ngày cũng có thể coi là trùng hợp.

Liên tục năm sáu ngày, đều là lúc một ngày sắp kết thúc mới bị rút ra, cái này rõ ràng cho thấy có người cố ý áp chế thời gian của hắn.

Không muốn cho hắn sớm bị rút ra, lại hoàn thành một loạt thắng liên tiếp đáng sợ.

Chỉ cần mỗi ngày thời gian hắn bị rút ra sắp hết, vậy không gian hắn phát huy liền không nhiều lắm. Nhiều lắm là lấy năm ba liên thắng, thời gian liền hết.

Ngày hôm sau, lại như vậy nữa.

- Hừ! Dùng loại thủ đoạn này, áp chế tiết tấu khiêu chiến của ta, áp súc thời gian khiêu chiến của ta. Tử Dương Tông, thật đúng là mánh khoé Thông Thiên a.

Giang Trần không phải loại người thích nén giận, ngày hôm nay thời gian trận đấu chấm dứt, hắn trực tiếp tìm đến Phương đại nhân.

- Phương đại nhân.

Ánh mắt Giang Trần nhàn nhạt, nhìn qua người phụ trách mặt không biểu tình kia.

- Ha ha, thiên tài thế tục, bàn thạch yêu nghiệt, 45 trận thắng liên tiếp, rất không tồi, rất không tồi!

Phương đại nhân ngược lại rất khách khí.

- Nói đi, tìm ta có chuyện gì không?

- Ta chỉ muốn hỏi Phương đại nhân, áp súc thời gian xuất hiện của ta, để cho tên của ta mỗi ngày đều xuất hiện ở cuối cùng, là ý tứ của Phương đại nhân, hay là thủ đoạn của giám khảo khác?

Giang Trần nói thẳng.

Phương đại nhân hơi có chút kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào Giang Trần nửa ngày, mới ha ha nở nụ cười:

- Ngươi đây là suy đoán? Hay có chứng cớ chắc chắn?

Giang Trần thản nhiên nói:

- Muốn tìm được chứng cớ cũng không khó.

Phương đại nhân nhịn không được cười lên, thẳng thắn gật đầu:

- Ngươi đã biết rồi, bổn tọa cũng nói rõ. Đích xác, chuyện này là ta thao túng.

Giang Trần cảm thấy ngoài ý muốn, hắn cho rằng Phương đại nhân sẽ không thừa nhận.

Nghe hắn thừa nhận, Giang Trần nhướng mày:

- Có lý do gì không?

- Có, bất quá khẳng định không giống lý do mà ngươi nghĩ.

Phương đại nhân cười nhạt một tiếng.

- Ta đoán ngươi nhất định cảm thấy, ta là người trong tông môn, áp súc thời gian của ngươi, là vì chèn ép xu thế quật khởi của ngươi, gián tiếp giúp thiên tài tông môn khác ăn gian. Đúng không?

- Chẳng lẽ không phải?

Giang Trần không khách khí hỏi lại.

Phương đại nhân than nhẹ một tiếng:

- Nếu ngươi nghĩ như vậy, vậy thì thôi. Ngày mai bắt đầu, ta sẽ không làm như vậy nữa, trả lại công bình cho ngươi. Chỉ có điều, người trẻ tuổi, ngươi có phát hiện hay không, tuy xu thế của ngươi bị áp chế, thời gian bị áp súc, nhưng mà, cho tới bây giờ, cũng không có người vượt qua thành tích của ngươi, cũng không có người vượt qua tốc độ khiêu chiến của ngươi sao.

Giang Trần cẩn thận tưởng tượng, chính xác là có chuyện như vậy.

Trong nội tâm khẽ động, chẳng lẽ Phương đại nhân này làm, cũng không phải vì chèn ép mình?

- Ở Huyền Linh khu, ưu thế của ngươi quá rõ ràng. Nếu như đã vững vàng thứ nhất, cần gì phải dùng phương thức khoa trương như vậy? Chỉ kéo tới cừu hận mà thôi? Đệ tử bốn đại tông môn, quan hệ rắc rối khó gỡ. Ngươi ở nơi này danh tiếng quá thịnh, thanh danh không ngừng rơi vào Địa Linh khu, Thiên Linh khu. Chẳng lẽ ngươi hi vọng, còn không có tiến vào hai địa phương kia, liền không duyên cớ đưa tới vô số địch ý?

Buổi nói chuyện này, làm cho nội tâm Giang Trần đại động, lại nhìn Phương đại nhân kia, chỉ thấy ánh mắt đối phương thanh tịnh, không một chút âm mưu quỷ kế, trái lại, chỉ có một loại khí độ đại công vô tư.

Chẳng lẽ, mình hiểu lầm dụng ý của Phương đại nhân này?

Phương đại nhân than nhẹ một tiếng:

- Đệ tử thế tục, có thể có thiên phú như ngươi, quả thực không dễ. Chỉ là, ngươi ở trong tông môn không có bất kỳ căn cơ, xu thế quật khởi quá hung mãnh, lại chưa chắc là chuyện tốt. Bởi vì cái gọi là, quá cứng dễ gãy. Cái thế này của ngươi, áp xuống một chút, lại chưa hẳn không phải chuyện tốt.

Phương đại nhân thấy người trẻ tuổi kia cũng không quá nóng nảy, nên nhẫn nại giải thích. Hắn là xuất phát từ hảo tâm, muốn che chở thiên tài thế tục chân chính, có thể thuận lợi phát triển, mà không phải ở trong quá trình quật khởi, đưa tới vô số chèn ép.

Dùng hiểu rõ của Phương đại nhân đối với đệ tử tông môn, nếu danh tiếng của đệ tử thế tục này quá thịnh, một khi để cho thiên tài tông môn cảm nhận được nguy cơ.

Như vậy, những thiên tài tông môn kia, nhất định sẽ tìm hết cách, ra tay chèn ép.

Tuy Phương đại nhân là người trong tông môn, nhưng lại không muốn chứng kiến sự tình này phát sinh.

Giang Trần im lặng, khom người cúi đầu:

- Phương đại nhân dụng tâm lương khổ, là ta lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi. Đắc tội, xin ngài rộng lòng tha thứ.