Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê

Chương 714: Phản công (4)



"Ái chà chà, đâu ra mà nhiều thú cưng đến đây vậy, đáng yêu quá." Thụ Tinh cười híp mắt phe phẩy đôi cánh.

Thủy Qua cũng cười híp mắt: "Ừ ha, có thể chọn vài con béo khỏe ăn thịt."

Lời này vừa nói ra, đàn hung thú càng run sợ hơn.

"Ha ha, hai con tối cao cấp hung thú, đây là con bài chưa lật của nàng sao, Bạch Vũ?" Thượng Quan Vân Trần đứng đối diện Bạch Vũ, liếc nàng tỏ ý châm chọc.

Bạch Vũ nhìn hắn: "Sao nào?"

"Hai con tối cao cấp hung thú cũng dám ở trước mặt hơn vạn hung thú quát tháo? Chẳng qua chỉ là dựa vào đẳng cấp khí thế để áp chế, tạm thời trấn áp hung thú thú triều mà thôi, để ta giết bọn chúng, xem nàng còn có biện pháp nào ngăn cản thú triều!" Thượng Quan Vân Trần ngang ngược lấy cây thương bằng bạc ra, phóng thương, thẳng đến Thụ Tinh.

Thụ Tinh giương đôi cánh lên, hóa thành vô số dây leo vươn dài ra, điên cuồng quấn lấy mũi thương.

Cây thương bằng bạc của Thượng Quan Vân Trần bay nhanh hiểm ác đầy uy lực, ánh bạc xẹt qua phía chân trời, kéo theo vô số bụi rậm, đẩy lùi Thụ Tinh.

Hắn cười lớn một tiếng: "Tối cao cấp hung thú thì sao nào, đâu phải không thể chiến thắng, không phải chỉ có bọn nàng mới có uy thế."

Uy lực Thần Hoàng trên người hắn tăng vọt đột biến, giống như một bàn tay cực lớn, lớn đến nỗi có thể đè bẹp sông núi, nện về phía Thủy Qua và Thụ Tinh. Tuy rằng thực lực của hắn không bằng Thần Hoàng, thế nhưng đẳng cấp linh mạch quả thực đã có thể đạt đến mức này.

Khi khí thế của hai con tối cao cấp hung thú nhất thời yếu đi, thì hung thú của Thượng Quan Vân Trần lồm cồm bò dậy, xôn xao một hồi.

Nhưng hành động của bọn chúng không giống như suy nghĩ của Thượng Quan Vân Trần là xông thẳng về phía trước, ngược lại lập tức hoảng sợ lui lại, nhóm cấp thấp hung thú của hắn đã bắt đầu tẩu tán đi.

"Hả? Đó là... " Thượng Quan Vân Trần nhìn Thủy Qua và Thụ Tinh đang ở sau lưng khe núi, sau đó núi đá đột nhiên sụp xuống một mảng lớn, một mảng đen thui lộ ra, giống như mảng rừng cây đen nhánh, xem gần mới phát hiện, cái mảng đó không phải là cây cối gì cả, mà là hung thú!

Lít nha lít nhít một mảng lớn hung thú, có đếm mấy cũng không đếm hết, tuyệt đối hơn mấy vạn, thấp nhất đều là cấp sáu!

Sát khí hầm hập từ trên người bọn chúng tràn ngập ra, ngưng tụ trên không trung thành sát khí đen kịt, hơi thở hủy thiên diệt địa này chính là từ trên người bọn chúng phả ra.

Thượng Quan Vân Trần hít vào một ngụm khí lạnh, dáng người lảo đà lảo đảo bay trên không, suýt nữa ngã thẳng xuống.

Ảnh Vương, U Vương vui mừng quá đỗi, Vân Bất Phàm thẫn thờ nhìn chằm chằm vào đàn hung thú này: "Sao lại thế? Phía sau núi Vân Kiếm Tông sao lại có nhiều hung thú đến vậy? Ước chừng phải có tới mười vạn con?"

"Không tới, chỉ có sáu vạn thôi, chỗ này của ngươi quá nhỏ, mười vạn không thả hết xuống được." Bạch Vũ thẳng thắn nói.

Vân Bất Phàm khóe miệng cười không thành tiếng. Sáu vạn cũng rất nhiều rồi phải không? Vừa nghĩ tới ở gần Vân Kiếm Tông không biết lúc nào lại có tới sáu vạn con hung thú, hắn lập tức sợ hãi tột độ, lỡ có một con phát cuồng, chọc cho cả đàn thú náo loạn, Vân Kiếm Tông sẽ lập tức bị phá hủy, cũng không cần đợi tới ngày hôm nay.

Bạch Vũ nhìn đàn hung thú, khói bụi xông tận trời cao, cười híp mắt, đứng đối diện với Thượng Quan Vân Trần nói: "Cái này của ta mới gọi là thú triều, không biết có lợi hại hơn thú triều của ngươi không, bây giờ đấu thử xem!"

Nàng thản nhiên vung tay lên, mười con Phượng Hoàng Vệ đứng trên ngọn núi lập tức phát ra một tiếng rít.

Khí thế bầy thú dưới chân núi nhất thời sôi trào, dường như bày ra được thế trận, xông tới không nhanh không chậm, vô cùng ngoan ngoãn, ở phía chân trời đằng sau cũng xuất hiện một mảng đen kịt hung thú hệ phi hành cấp tốc bay tới.

Bầy hung thú của Thượng Quan Vân Trần xông tới đột nhiên tản ra, căn bản không dám chống lại, tựa như nổi điên tẩu tán ra bốn phương tám hướng.

Phượng Hoàng Vệ chỉ huy hung thú triều một mạch nghiền nát mọi thứ, toàn bộ sinh linh cản đường đều bị hủy diệt.

Sắc mặt bọn người Sáng Thế Thần Điện tái nhợt, bất kể trên trời hay dưới đất đều là cuồng bạo hung thú, bọn họ không thể tránh khỏi, chỉ có thể vội vàng trốn đi.