Đông Chí

Chương 24



Buổi tối Lục Yên phải trực ban, để ban đêm phải có sức lực ứng phó với đủ loại điều trị gấp, cô cần tịnh dưỡng tinh thần trước, vì vậy ăn trưa xong liền vào phòng đi ngủ.

Sau khi lên giường, cô phát hiện điện thoại không có bên cạnh, suy nghĩ một chút, chắc là để trong phòng ăn, nhưng thứ nhất cô sợ đột nhiên lại có điện thoại gọi đến, thứ hai sợ lướt điện thoại sẽ phân tâm, cũng lười đi lấy, rồi cơn buồn ngủ lại kéo đến, cô nhanh chóng thiếp đi.

Vừa ngủ thì nằm mơ.

Gần đây không biết xảy ra chuyện gì, cô đều nằm mơ về những chuyện trước đây; đáng tiếc giấc mơ không đầy đủ, toàn là những đoạn ký ức rời rạc.

Dường như trở lại trước cửa thư viện trường Thất Trung, ngày mặt trời ấm áp chiếu rọi, lúc đó cô mười tám tuổi ngồi bên cạnh Đặng Mạn.

Đặng Mạn đang ăn đồ ăn vặt, cô và Đường Khiết ở bên cạnh nói chuyện.

Đột nhiên không biết nói gì đó, Đặng Mạn có bộ dạng xúc động, ngẩng đầu lên nhìn phía trước một cái.

Cảnh tượng này cô đã sớm mơ đi mơ lại vô số lần, vừa đến lúc này, cô sẽ ngay lập tức quay đầu nhìn Đặng Mạn.

Cũng chính là một giây này, Đặng Mạn lại cúi đầu, nhưng bởi vì cô đang để ý Đặng Mạn nhạy bén thấy được ánh mắt phức tạp, khó phân biệt tâm trạng của đối phương.

Không biết sức lực ở đâu ra, cô đột nhiên đứng lên đi về phía trước nhìn xem, ánh mắt vẫn đặt một chỗ, rất giống với trong trí nhớ, vẫn là mấy khối kiến trúc.

Rốt cuộc Đặng Mạn đang nhìn gì vậy?

Không, không phải là phòng bóng rổ, mặc dù cô từng nghĩ như vậy.

Vậy còn lại là phòng âm nhạc và phòng học ở tầng ba.

Hình ảnh trước mắt như có một lớp sương mù, mơ mơ hồ hồ, không cách nào phân biệt chân tướng.

Mặc dù thân ở trong mộng, trong lòng cô lại càng trống trải, cảm giác không dễ tìm được chút chân tướng, lại vụt khỏi tầm mắt một lần nữa.

Vừa sợ vừa vội, cô quay đầu lắc lắc Đặng Mạn.

Nhưng hình như Đặng Mạn đang ngây người, bởi vì cô lắc Đặng Mạn rất lâu cũng không thấy cô ấy có phản ứng gì.

Tâm trạng lo lắng nghẹn lại trong lồng ngực cô, dường như tìm ra manh mối nào đó, trong đầu cô thoáng lóe lên, sửng sốt vài giây, cô chậm rãi nhắm mắt lại, đúng, nhắm mắt lại, ngoại trừ mắt, cô còn có tai nghe, vật không thấy được, dùng tai nghe vậy.

Cô nhắm mắt lắng nghe, mặc cho gió nhẹ nhàng lướt qua gương mặt.

Từ từ, thanh âm vốn dĩ khó phân biệt bên tai kia trở nên rõ ràng.

Trong mấy tòa nhà không thấy nóc kia có tiếng nhạc vang lên.

Không đúng, không phải là nhạc cụ, là dàn hợp xướng đang hát.

Nghĩ tới có một khoảng thời gian, mỗi ngày vào buổi trưa dàn hợp xướng đều ở phòng âm nhạc này luyện tập.

Âm thanh của người lĩnh xướng kia đặc biệt cao vút mượt mà, cô lập tức nhận ra, là Đinh Tịnh.

Mới vừa rồi trong ánh nhìn kia của Đặng Mạn bao hàm rất nhiều loại tâm tình: Chờ đợi, hâm mộ, phần nhiều chính là sợ hãi và hận.

Mà bởi vì hận ý quá sâu, ánh mắt đã biến hóa, như một mũi tên sắc bén lao từ trong mắt Đặng Mạn ra ngoài.

Cô thở mạnh một hơi, chợt mở mắt ra, trợn mắt há mồm nhìn Đặng Mạn.

Hai loại tình cảm tương phản hoàn toàn tại sao lại xuất hiện trong cùng ánh mắt của một người chứ?

Trong dàn hợp xướng ngoại trừ Đinh Tịnh, còn có ai ở đó.

Cô mờ mịt đứng ở đó, suy nghĩ rất lâu, không biết là vào năm nào, cô đã từng đến trường điều tra danh sách dàn hợp xướng, nhưng lần đó không hiểu vì sao cô lại không tìm thấy danh sách đó.

Tiếng hát bên tai dần dần nhỏ đi, cuối cùng hoàn toàn im lặng.

Tất cả lại trở về điểm ban đầu.

Cô lại quay đầu tìm Đặng Mạn, bên cạnh trống không, hơn nữa lần này ngay cả Đường Khiết cũng không thấy. Nhìn xung quanh một lúc, trong lòng cô đột nhiên mắc kẹt trong một cái lỗ hổng lớn, cảm giác trống rỗng làm cô choáng ngợp, giống một đứa trẻ cô khóc òa lên.

Cho dù trong mộng, đại não vẫn có thể cảm nhận được sự bi thương của chủ nhân, vì để tránh cho mặt trái phản ứng ở trong người lan tràn vô tận, chế độ tự phòng ngự bắt đầu khởi động, mấy giây sau, những hình ảnh xám xit trong đầu Lục Yên từ từ tan đi, thay thế bằng kí ức khác.

Cô khóc nức nở một lúc mới từ từ chuyển sang khóc thút thít, khuôn mặt đau lòng lại một lần nữa trở nên điềm tĩnh.

Rất trống rỗng, giống như đang ở trong phòng học, trước mắt cô là một người đang đứng, dáng dấp nhìn rất tốt, mồ hôi trong suốt chảy trên trán anh, trên mặt bị thương, sống mũi và khóe miệng bị rách, màu sắc đỏ tươi quả thực động lòng người. Bên ngoài cửa sổ lớn bằng thủy tinh, sắc trời xế chiều ửng đỏ như lửa chiếu trên sàn nhà, ánh sáng xuyên qua cửa sổ, chiếu rõ ràng hình ảnh trước mắt.

Đó là lần đầu tiên bọn họ đứng gần như vậy, cô có chút bối rối nhưng cô không muốn cho anh biết sự khẩn trương của mình, chậm rãi lấy bông và băng dán từ trong túi xách ra, sau đó quay đầu lại, kiễng chân giúp anh xử lý vết thương.

Dù sao cũng bị rách da, vết thương chạm phải rượu cồn thực sự rất đau, nhưng anh lại chỉ nhìn chằm chằm cô, mặc cho cô sắp đặt.

Tim cô đập rất nhanh, đầu tiên giúp anh xử lý tốt vết thương ở thái dương, sau tới sống mũi, còn phải giúp anh lau khóe miệng, lúc không kịp đề phòng, một luồng nhiệt nóng bỏng chạm vào môi, anh đang hôn môi cô.

Tim cô như ngừng đập trong khoảnh khắc đó, ngay sau đó bắt đầu đập kịch liệt, hơi thở của anh rất dễ ngửi, có mùi chanh thanh mát, hô hấp của anh nóng rực, động tác cũng không thành thục hơn cô là bao nhiêu, nhưng mỗi khi anh ngậm môi cô một cái, thân thể cô liền mềm đi một phần, lúc sau cả người cô như đều bị vùi vào trong một đống bông mà trở nên mềm nhũn.

Sau đó thân thể cô chợt nhẹ bẫng, anh ôm cô ngồi lên bàn học sau lưng, càng hôn càng sâu.

Sống lưng cô tê rần, đầu óc càng trở nên mơ màng, trong lòng lại giống như uống cốc nước mật, vừa ngọt vừa thỏa mãn. Có lẽ cô đã sớm thích anh rồi, nên không hề khó chịu với kiểu thân thiết này, còn rất nhanh đắm chìm trong đó, thì ra tư vị của lưỡng tình tương duyệt lại tốt đẹp như vậy, để cho người ta kìm lòng không được mà trầm luân. Hơn nữa, trời sinh hình như cô không biết cái gì gọi là chùn bước, hôn hôn một lúc lại bắt đầu ôm lấy cổ anh, giống như anh, cứ như vậy hôn đáp trả lại.

Cũng không biết qua bao lâu, thân thể cô dần dần nóng lên, không thỏa mãn với nụ hôn nữa, càng muốn càng nhiều, cô ôm chặt cổ anh, dùng sức sát lại gần thân thể anh, hận không được cùng anh dính lấy nhau chặt chẽ.

“Giang Thành Ngật…”

Cô thấp giọng lên tiếng, hôn khóe miệng anh, hôn mặt anh, bàn tay như say rượu dò vào cổ áo anh, cởi quần áo của anh.

Cởi một lúc, đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, trong mộng anh mặc áo T-shirt, nhưng quần áo dưới tay lại có nút, còn có... hông và bả vai anh đều không giống với lúc trước.

Cho dù như vậy, cô vẫn không muốn dừng lại, vừa mút vừa cắn, còn quấn lấy anh, giống như một con mèo hoang vậy.

Nhưng trong lúc vô tình, thực tế xung quanh lại càng ngày càng mãnh liệt, ánh sáng chói lòa, chóp mũi rõ ràng có thể ngửi thấy mùi sữa tắm cỏ xanh trên người anh, còn có bên tai càng ngày càng nghe rõ thanh âm nặng nề trên giường, những thứ này đều quá thực tế, làm cô không cách nào tiếp tục đắm chìm trong mộng được.

Rốt cuộc cô mở mắt ra, thời điểm ánh sáng chiếu vào làm mắt cô đau nhói.

Cô nỗ lực chớp chớp mắt, cố phân biệt người trước mặt.

Quả nhiên là Giang Thành Ngật, chỉ có điều trên mặt anh không có vết thương nào, quần áo trên người cũng không phải là áo T-shirt trắng, mà là một cái áo sơ-mi, còn có, căn bản bọn họ không ở trong phòng học trường Thất Trung, mà là ở trên giường của cô.

Cánh tay cô còn vịn trên bờ vai anh, cổ áo của anh đã sớm bị cởi ra, trên cổ có một ít vết hôn đo đỏ, hết sức chói mắt, còn có màu mắt của anh, mê ly… giống như màu đen của sắc đêm, nhưng cảm xúc trên mặt anh vẫn duy trì sự điềm tĩnh.

Đầu Lục Yên nổ tung, vội vàng đẩy anh ra, lăn một vòng ngồi dậy, trong đầu loạn cào cào, không cách nào bình tĩnh được, không phải, tình huống này… không phải là cô đang ngủ trưa sao, sao bây giờ Giang Thành Ngật lại xuất hiện trong phòng ngủ của cô?

Giang Thành Ngật chậm rãi đứng lên, thanh âm khàn khàn nhưng ngữ khí lại bình tĩnh: “Vụ án có chút thay đổi mới, tôi lo lắng một trong những mục tiêu của hung thủ là em, nên gọi điện thoại cho em nhưng em lại không nghe máy, tôi sợ em xảy ra chuyện mới đến phòng ngủ tìm em.”

Đầu óc Lục Yên hoàn toàn đông cứng, tạm thời không thể suy nghĩ được: “Hung thủ? Mục tiêu?”

Không không không, bây giờ cô chỉ quan tâm sao mình lại đột nhiên ôm hôn anh như vậy chứ.

Đáng chết là… cô nhớ rõ ràng, vừa rồi lúc cô quấn lấy Giang Thành Ngật, mặc dù anh không chủ động… nhưng hình như cũng không cự tuyệt gì.

Lúc ở trên xe, cô đã miễn cưỡng bình tĩnh lại, gương mặt không còn đo đỏ khả nghi nữa, cũng có thể coi như không có chuyện gì, vừa thắt dây an toàn xong, liếc nhìn thấy dấu hôn trên cổ anh, cô vẫn rất xấu hổ, hận không thể gặm ngón tay mình.

Trong mấy phút vừa rồi, Giang Thành Ngật đã tắm rửa và thay quần áo khác, bộ dạng cực kỳ sảng khoái, anh đưa cô đến gần cửa bệnh viện rồi nói với cô: “Tôi ở gần đây, buổi tối có chuyện gì, bất cứ lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho tôi.”