Em Là Hũ Mật Của Anh

Chương 21: Mẹ



Cô dẫn anh cùng xuống hầm rượu nhà cô, ở đây có rất nhiều loại rượu được ủ lâu năm. Tống Cẩm Đan rất ít khi uống rượu nên cô cũng không biết chọn loại nào, cô đưa mắt nhìn Phó Tử Sâm. Anh có vẻ hiểu biết hơn cô, chọn ra được ba chai rượu đến từ thương hiệu nổi tiếng là Johnnie Walker, Martell, Hennessy. Mùi vị của rượu này không chỉ thơm, lại còn rất ngon. Phó Tử Sâm còn nói đây là các thương hiệu ủ rượu ngon nhất thế giới.

Rượu được mang ra sân sau để uống, cô còn tiện vào nhà để lấy thêm đồ ăn. Ngoài trời hôm nay không quá lạnh, ánh trăng treo trên bầu trời sáng quắc cùng ánh sao. Cô và anh cùng ngồi nói chuyện, tâm sự với nhau như những người bạn thân thiết.

Phó Tử Sâm ngoài ba chai rượu kia ra còn lấy ra loại rượu Remy Martin VSOP rất đặc biệt. Nó tỏa ra mùi thơm của mộc, của hoa linden, nho tươi nghiền nát, violet, vanilla… Ngửi mùi thôi cô cũng biết nó hấp dẫn đến chừng nào, cô muốn đưa tay cầm lấy chai rượu rót vào cốc thì bị anh bắt được. Anh lấy chai Martell đặt vào tay cô.

"Cô vẫn nên uống loại này thì hơn."

Cô nhìn cốc rượu trong tay anh, cứ vơi rồi lại đầy. Nó rất giống một cái miệng không đáy vậy, không bao giờ vơi. Loại rượu anh đang uống thật sự là rất mạnh. Mới được vài ly đầu óc anh đã có chút khó chịu, nhưng vẫn tiếp tục uống.

Thấy bộ dạng đó của anh, tuy không thân thiết mấy nhưng Tống Cẩm Đan cũng không mấy hài lòng nhìn anh tự hủy hoại bản thân mình. Cô cầm lấy ly rượu từ tay anh, ngăn không cho anh uống tiếp.

"Anh say rồi! Tôi đưa anh vào phòng nghỉ ngơi."

Cốc rượu bị cô cầm đi rồi, Phó Tử Sâm không để ý nhiều lại trực tiếp cầm chai rượu mạnh lên uống. Cô nhìn anh chỉ biết á khẩu.

"Anh bị điên à? Muốn chết hay gì?"

Anh bất ngờ đổ sầm ra sau ghế, thân thể cao lớn của anh nằm bất động không nhúc nhích. Tống Cẩm Đan khẽ lay anh: "Phó Tử Sâm? Anh Phó?"

Phó Tử Sâm vẫn không có dấu hiệu tỉnh dậy, cô vẫn tiếp tục gọi anh. Nếu như ngủ trên ghế đêm này có thể sáng mai sẽ bị nhiễm cảm lạnh. Cô đang loay hoay tìm cách đỡ anh dậy thì anh đột ngột mở mắt nhìn chằm chằm Tống Cẩm Đan.

Trái tim nhỏ bé vừa rồi của cô cũng bị anh doạ sắp nảy ra ngoài rồi. Anh vẫn nhìn cô im lặng không nói một lời.

"Này! Anh Phó anh sao vậy?"

"Mẹ!"

Anh ôm chặt lấy Tống Cẩm Đan không để cô nhúc nhích, lại còn luôn miệng gọi mẹ. Cô giãy dụa muốn thoát ra khỏi vòng tay anh, nhưng anh lại càng giữ chặt cô lại. Một vài giọt nước ấm nóng rơi trên vai cô, cô cảm nhận được anh đang khóc.

"Mẹ, hôm nay là ngày giỗ của mẹ nhưng đám người đó không một ai nhớ cả?"

"Mẹ nhìn xem, người đàn ông mẹ yêu thương nhất đã đối xử với mẹ thế nào?"

Cô dù sao cũng không biết rõ gia đình bọn họ đã xảy ra những gì, nhưng nhìn bộ dạng này của anh thì cô cũng hiểu Phó Tử Sâm yêu thương của mẹ mình thế nào. Tống Cẩm Đan chỉ đành hoá thân thành người mẹ hiền, vỗ về cậu con trai lớn trong lòng:

"Ngoan, đừng khóc! Mẹ thương!''

Nếu như không phải Phó Tử Sâm say rượu, không thể nhận thức được đâu là sự thật, đâu là mơ thì chắc chắn anh sẽ nổi điên lên với những lời sến sẩm vừa rồi của cô mất. Anh tựa đầu trên vai cô một lúc lâu, những lời trong lòng với mẹ của anh cũng đem ra tâm sự hết với cô.

Đối với câu chuyện của Phó Tử Sâm cô cũng nghe câu được câu không, hai mắt cô bắt đầu lim dim không còn tỉnh táo mà thiếp đi. Tống Cẩm Đan cũng chẳng biết tối qua bản thân đã ngủ ở đâu, chỉ biết hôm qua cô đã ôm phải bức tường thịt cứng rắn biết toả nhiệt.

Dì Vương sáng sớm tinh mơ đã bắt xe lên, còn rất vui vẻ xách theo đống quà quê. Đa phần đều là rau, hoa quả sạch dưới quê trồng được mang lên cho Tống Cẩm Đan. Tiếng cửa lớn mở ra, đập vào mắt dì Vương là cảnh tượng khiến bà giật mình. Đống đồ trên tay cũng bị đánh rơi xuống đất.

Tiếng động không quá lớn nhưng cũng đủ đánh thức cô và anh. Tống Cẩm Đan lười biếng đến mức không muốn di chuyển tay của mình. Đến khi cô cảm thấy có gì đó sai sai thì trợn tròn mắt nhìn người đàn ông đang ôm mình, còn cái tay không yên phận của cô đã luôn vào trong áo sơ mi của anh từ bỏ giờ. Cảm giác động chạm da thịt này… cũng kích thích quá đi.

"Cô còn chưa chịu bỏ tay ra!"

"A"

Cô giật mình thu lại tay, còn giơ chân đá anh lăn xuống ghế sofa. Cô liếc mắt thấy dì Vương ngoài cửa đang nhặt đống hoa quả rơi vãi trên nền đất, cô liên tục lắc đầu phủ nhận thì bà ấy lại giơ ngón tay về phía cô. Sự trong trắng của cô có khi nào bị vấy bẩn rồi không, cô cúi đầu nhìn quần áo trên người mình, bộ váy tối qua cô mặc vẫn còn nguyên. Cô chỉ có một thắc mắc, tại sao cô lại ngủ cùng Phó Tử Sâm trong phòng khách?

Hoá ra tối hôm qua ở sân sau, Tống Cẩm Đan ngủ quên lại rúc chặt vào lồng ngực của Phó Tử Sâm để giữ ấm. Vài cơn gió lạnh thổi trong đêm đã đánh thức Phó Tử Sâm. Anh cúi đầu nhìn con bạch tuộc nhỏ trong lòng đang giữ chặt lấy anh vì lạnh, anh chỉ đành bế cô vào phòng khách trong nhà. Nơi đây anh cũng không phải nhà anh, anh nhịn xuống cơn đau đầu đặt cô xuống ghế sofa và định trở về thì cô lại giữ chặt anh lại. Phó Tử Sâm bất lực, chỉ đành nằm xuống cạnh cô trên sofa, cũng tạo ra một màn hiểu lầm như vừa nãy.

Tống Cẩm Đan về phòng tắm rửa sạch sẽ rồi xuống ăn sáng cùng dì Vương. Đồ ăn trên bàn hôm nay lại rất đa dạng, còn hấp dẫn nữa.

"Bạn trai đâu, gọi cậu ấy ra cùng dùng bữa đi chứ? Dì vừa rồi nhìn thấy hết rồi, không cần giấu đâu!"

Lời nói này của dì đã doạ cô giật mình, Phó Tử Sâm từ khi nào đã thành bạn trai cô chứ? Cô phủ nhận mối quan hệ với anh: "Anh ấy chỉ là đối tác làm ăn bình thường thôi!"

"Con bé này! Có đối tác nào lại như vậy không? Việc đến nước này vẫn muốn giấu dì hả?"