Gần Lắm Nhưng Được Không

Chương 60: Trúng đạn



Đợi khi Thạch Khâm rời khỏi, Lãnh Hàn mới gọi cho Hạo Duy lái xe tới để đón. Trong lúc đợi trợ lí tới đón, Lãnh Hàn còn quay qua nói với Tử Đằng.

“Tử Đằng, cảm ơn em đã tin tưởng anh.”

Lãnh Hàn cúi xuống hôn lên trên trán của cô. Tử Đằng có chút ngại ngùng muốn đẩy anh ra, đây là nơi công cộng đấy, có bao người đang nhìn kìa.

“Đừng, Hàn. Ở đây còn có người.”

Thật là, dạo này anh thay đổi quá. Từ khi bắt đầu nói chuyện yêu đương với cô là y như rằng, cô muốn hỏi liêm sỉ của anh đi đâu rồi. Mà cho dù có hỏi thì Lãnh Hàn cũng chẳng quan tâm, chỉ cần có cô ở bên cạnh là đủ.

Hạo Duy vừa lúc đó đến đón hai người, còn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, khi thấy hai người nắm tay thì cũng không khỏi khóc lóc vì bổn phận của bản thân. Anh còn độc thân đấy nha. Những người khác trong nhà hàng cảm thấy ngưỡng mộ cho hai người, nhìn hai người rất đẹp đôi không khỏi khiến họ ghen tị.

Ra đến xe, Lãnh Hàn che chắn cho Tử Đằng để cô không bị đụng đầu lên nóc xe, anh cũng bước vào theo sau cô. Hai người họ vẫn cứ nắm tay nhau, từ nhà hàng đến khi ra xe, đã vậy còn nhìn nhau đắm đuối, Hạo Duy ngồi trước nhìn qua gương mà lòng thật sót mà. Lên xe còn phát cẩu lương cho anh thì anh phải xin nghỉ việc sớm thôi.

Bỏ sang chuyện hiện tại một bên. Tử Đằng đang ngồi yên ổn trong xe, đột nhiên điện thoại cô reo lên. Cô lấy điện thoại ra xem, là Vĩ Tường gọi. Cô không hiểu tại sao em họ lại gọi cô vào lúc này, Tử Đằng liền nhấc máy lên nghe.

“Vĩ Tường.”

“Chị hai…”

Chợt nghe thấy tiếng nức nở của em họ, Tử Đằng có chút sốt ruột, rốt cuộc là có chuyện gì mà khiến em họ mình lại khóc như vậy.

“Vĩ Tường, có chuyện gì vậy. Em đang ở đâu đấy.”

Vĩ Tường cố nén sự đau buồn, tiếng nấc lên mà nói với Tử Đằng.

“Chị, Chấn Huy bị thương, đang phẫu thuật, em….”

Chưa để cô nói hết câu, Tử Đằng liền tra hỏi địa chỉ.

“Bệnh viện nào, bây giờ chị sẽ tới.”

“Bệnh viện Hải Thành.”

Không nói gì nhiều, Tử Đằng liền cúp máy, nhanh chóng quay sang Hạo Duy nhờ anh đưa cô tới bệnh viện. Thấy được sắc mặt của cô không được tốt lắm, Lãnh Hàn liền hỏi cô.

“Tử Đằng, có chuyện gì vậy.”

Tử Đằng cố kiềm nén sự lo lắng dành cho Vĩ Tường và Chấn Huy, liền nói với anh.

“Em cũng không biết, có lẽ em họ của em và em rể xảy ra chuyện.”

Lãnh Hàn cũng không nói gì nhiều, liền ra hiệu để Hạo Duy nhanh chóng lái xe đến đó. Hạo Duy hiểu ý, liền quay đầu xe chạy tới bệnh viện.

Bệnh viện Hải Thành.

Tử Đằng nhanh chóng xuống xe đi tới phòng cấp cứu, Lãnh Hàn cũng nhanh chóng đi ngay sau cô. Đến trước cửa phòng cấp cứu, Tử Đằng thấy Vĩ Tường đang ngồi buồn rầu trước cửa phòng cấp cứu, quần áo có chút bụi bặm, bên cạnh có một cô gái đang ôm lấy cô mà an ủi, xung quanh còn có ba người thanh niên và vài người vệ sĩ. Chuyện gì đang diễn ra vậy.

Bỏ qua nhóm người vệ sĩ đang nghiêm túc đứng đó và ba người thanh niên đang trầm mặc kia, Tử Đằng liền chạy tới chỗ của Vĩ Tường.

“Vĩ Tường.”

Nghe thấy có người gọi mình, Vĩ Tường gục dậy nhìn qua thì thấy Tử Đằng. Gương mặt xinh đẹp bây giờ chỉ có hai hàng nước mắt trải dài. Tử Đằng ôm lấy người em họ, hỏi rõ sự tình.

“Vĩ Tường, có chuyện gì với hai đứa vậy.”

Tử Đằng bây giờ ngập tràn sự lo lắng, chẳng phải hai đứa cả tháng nay vẫn yên ổn sao.

“Ch…Chị hai, em bây giờ không biết phải làm thế nào nữa. Chỉ vì cứu em mà Chấn Huy đã thay em đỡ viên đạn. Đã hơn 1 tiếng trôi qua nhưng đến giờ vẫn không rõ sự tình sao nữa.”

Tử Đằng vỗ nhẹ lên vai Vĩ Tường, cô cũng mong Chấn Huy sẽ không xảy ra chuyện gì. Trong lúc chờ phẫu thuật, Tử Đằng quan sát những người này một hồi. Họ đều mang khí chất của người trong giới hắc đạo, đặc biệt là ba người thanh niên và cô gái kia.