Gia Hữu Đại Giá Lang

Chương 52: Đặt tên



Ngải Thanh buổi chiều ngày thứ hai sau khi sinh bảo bảo, các thôn dân biết tin sôi nổi đến cửa chúc mừng.

Quà đều không đáng giá, chỉ là ít vật dùng thường ngày của gia đình bình thường, một giỏ trứng gà, một con cá trắm cỏ, một bao đường đỏ.....người dưới quê không chú trọng tinh xảo, mà trọng thực dụng.

Ngải Thanh vừa sinh xong, còn chưa thể xuống đất, liền do a cha nhà mình ôm bảo bảo__ cảm tạ thôn dân. Nhìn cục thịt trắng nõn trong lòng Lê Vân Thanh, thôn dân không khỏi cảm khái người có phúc, cả hài tử cũng đẹp đẽ như vậy.

Như cảm nhận được bầu không khí hài hòa xung quanh, bảo bảo cũng phối hợp mở mắt ra, chớp chớp mắt, cong miệng nhỏ, sau đó lại ngủ say.

"Mắt đứa bé này thật đẹp!"

"Đúng vậy đúng vậy....nhìn dáng mắt này, như đong đầy nước, thật linh hoạt a....."

"Nó vừa cười đi....."

"Đúng vậy, đúng vậy, thật sự cười rồi, bộ dáng thật anh tuấn a!"

Nghe thôn dân mồm năm miệng mười chúc phúc và khen ngợi, là gia thân của đứa bé, trên mặt Lê Vân Thanh đầy tươi cười.

Tô Dịch Dương có chút ghen tị, mấy ngày này Thanh nhi không tiện, đều là Vân nhi chăm sóc bảo bảo, từ sáng đến tối, từ ăn cơm đến tắm rửa, bao thầu hết, thời gian này đều tiêu tốn trên người tôn nhi và nhi tử, lúc nào mới có thể dời lực chú ý đến trên người mình (Haizz!) Đành chịu chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài.

Ngải Thanh ở cử, Lê Vân Thanh lại phải nuôi dưỡng bảo bảo, trù nghệ của Trần Lương thật sự có hạn, thần y Tô Dịch Dương căn bản không biết làm cơm, thế là việc ăn uống này liền thành chuyện khó giải quyết nhất một tháng này của cả nhà. Vương tẩu sau khi vô tình biết được, cứng rắn yêu cầu đến giúp, hơn nữa nàng cũng rõ chiếu cố dựng phu hậu sản thế nào, bao gồm ăn uống và việc chú ý, thế là đã có tình hình ăn cơm chung một tháng này của hai gia đình!

Về sự tình trong ruộng, Vương ca cũng chủ động gánh vác một phần giúp Trần Lương.

"Vương ca, này sao được?" Trên bàn cơm, Trần Lương ngại ngùng nói.

"Này có là gì, năm đó lúc tẩu ngươi có Hổ tử, không phải ngươi cũng giúp." Vương ca trung thực cắm đầu vào trong chén cũng không ngẩng lên nói.

"Nhưng........"

"Được rồi, đừng lo lắng, bằng thân thể đó của Vương ca ngươi, Trần Lương ngươi còn không yên tâm, hắn làm được." Vương tẩu trực tiếp chặn lời chưa hết của Trần Lương, đưa hộp cơm trong tay đến trước mặt Trần Lương, dặn dò, "Được rồi, đây là cơm của Ngải Thanh, còn có canh gà ác, ngươi phải trông y uống hết a, tốt cho thân thể."

Cảm kích nhìn Vương ca Vương tẩu hai cái, Trần Lương cầm hộp cơm vào phòng.

"Sao vậy?"

Vừa vào phòng, Ngải Thanh liền thấy Trần Lương thần sắc nghiêm túc, bộ dáng tâm sự nặng nề.

Cơm canh trong hộp được Trần Lương bưng ra đặt trên ghế bên giường, Ngải Thanh đón lấy chén đũa bắt đầu ăn, nhưng mắt lại từ đầu đến cuối nhìn chằm chằm Trần Lương, chờ đối phương mở miệng.

"Chúng ta nợ Vương ca Vương tẩu quá nhiều, lúc phụ thân mất, trong nhà nghèo không có gì ăn, là họ cho gạo đồ ăn nuôi ta và mẹ, ta lúc đó nhỏ, rất nhiều chuyện còn chưa hiểu, đều là họ tay nắm tay dạy, mỗi lần như vậy cũng không chê phiền."

Trần Lương rơi vào trong hồi ức, khóe mắt là ưu sầu không tan, chuyện xưa kia nhất định rất khổ, Ngải Thanh nghĩ.

Buông chén đũa trong tay xuống, thân thể nhích nhích, Ngải Thanh ôm đầu Trần Lương vào trong lòng mình, từng lần vỗ về tóc Trần Lương như mẹ vỗ về hài tử của mình, không mềm mại như tóc mình, tóc hắn có chút cứng.

"Hết thảy đều sẽ tốt lên!" Thật sự nói không ra lời nào khác, Ngải Thanh chỉ có thể tăng lực trên tay, muốn xuyên qua thân cận này truyền tải yêu thương của mình đến đối phương.

"Ừ." Cái ôm của Ngải Thanh rất ấm áp, Trần Lương có chút không nỡ rời khỏi, nán lại chốc lát, mới thẳng người, lại đưa chén đũa cho Ngải Thanh, thúc giục, "Ngươi mau ăn, tẩu tử nói canh này uống lúc nóng mới hữu hiệu."

"Ngươi không sao rồi?" Ngải Thanh không xác định hỏi lần nữa.

"Ừ, chỉ không biết nên báo đáp cả nhà Vương ca thế nào." Trên mặt Trần Lương xác thực đã không còn mây đen, rất là bình thản.

"Ha hả, ngươi nếu thật sự muốn báo đáp, liền gả bảo bảo nhà chúng ta cho Tiểu Hổ đi, dù sao cũng có thể sinh con, không sợ tuyệt tự." Ngửi canh gà trong chén, mùi thật thơm thật ngon, Ngải Thanh ừng ực uống mấy hớp, trong miệng nói đùa.

Ngải Thanh là nói đùa, nhưng đến trong tai Trần Lương lại thành cách vô cùng đáng để suy xét, kết thông gia cũng xác thực không tệ, hơn nữa Tiểu Hổ cũng là người đáng tin a.

Đáng tiếc vận mệnh thích trêu ngươi, Vương Tiểu Hổ này đã định chủ ý muốn lấy một thê tử dịu dàng hiền thục lại xinh đẹp như Ngải Thanh, vào lúc đại bánh bao còn trong tã lót, gặp người ta da mỏng thịt non, nó còn thầm cao hứng một phen, cứ tưởng người đẹp này nhất định là sẽ săn sóc dịu dàng như Ngải Thanh, nhưng kinh nghiệm cuộc sống và ở chung về sau nhiều lần nói với nó, định lý này là không tồn tại, đại bánh bao ngạo kiều như nữ vương kia, Vương Tiểu Hổ tự than vô phúc hưởng dụng, vào lúc rất sớm liền lựa chọn từ bỏ, chỉ mong Ngải Thanh sinh một bé nữa, nhưng nguyện vọng này lại đến muộn 3 năm!

Buổi chiều một ngày, đại viện Trần gia.

Ngải Thanh nằm trên giường Trần Lương chuẩn bị sẵn, trên người chỉ đắp cái chăn mỏng, có ánh nắng ấm áp buổi chiều chiếu, lại cũng thoải mái. Trong lòng ôm bảo bảo vừa tỉnh ngủ, Ngải Thanh lắc trống bỏi trong tay, cười chọc bé.

"Hài tử này tên gì? Dù sao cũng không nên cứ gọi bảo bảo đi?" Vương tẩu vừa lột đậu đũa trong tay vừa trò chuyện với Ngải Thanh.

"Này...." Bị Vương tẩu hỏi như vậy, Ngải Thanh cũng sững lại, động tác trên tay cũng dừng lại, tới giờ y đều chưa từng nghĩ vấn đề tên của bảo bảo, chỉ cảm thấy gọi "bảo bảo" cũng rất thuận miệng, liền cũng không chú ý, xem ra mình vẫn là một người ba thất bại a.

Nghe thấy tiếng trống êm tai đột nhiên dừng lại, bảo bảo trong lòng mở to đôi mắt đẹp, nhìn a cha mình bộ dáng mờ mịt, liền vung vẫy đôi tay bắt lấy trống nhỏ trong tay y.

"A....." Động tác của bảo bảo quá lớn, tức thì kinh hỉ Ngải Thanh đang suy nghĩ, quan sát động tác của bé, liền hiểu thì ra bảo bảo là bất mãn mình dừng lại, vội vàng lại lắc trống, xoay đầu xin ý kiến của Vương tẩu, "Tẩu, vậy ngươi cảm thấy nên gọi là gì?"

"Ai da, hài tử này là của ngươi, sao có thể kêu tẩu nghĩ, nếu không lát nữa chờ Trần Lương về, ngươi thương lượng với hắn chút. Tẩu đi nấu cơm." Lột xong cọng đậu đũa cuối cùng trong tay, Vương tẩu bưng chậu gỗ đi khỏi.

Trần Lương và Vương ca vừa làm ruộng xong về, liền thấy Ngải Thanh nằm trong viện đang chọc bảo bảo, nhưng mặt mũi xoắn xuýt tựa hồ đang nghĩ gì, vội vàng thả nông cụ trong tay xuống, đi đến bên giếng nước múc thau nước rửa một phen, lại về trong phòng thay quần áo sạch mới đi ra, lại thấy y như cũ nhăn chặt mày, bước lớn đi đến ôm cả người vào trong lòng, cằm gác trên đỉnh đầu đối phương, rút một bàn tay ra thỉnh thoảng chọc nhi tử bảo bối trong lòng Ngải Thanh cười khanh khách không ngừng. Bảo bảo như cũng cảm nhận được người chơi đùa với mình lúc này là cha nhà mình, làm ổ trong lòng Ngải Thanh cười càng lớn tiếng, đôi mắt đẹp đều híp lại.

"Đang nghĩ gì?"

"Tên." Ngải Thanh thờ ơ đáp, thực ra trong lòng đang rối rắm, (nên gọi là gì, Trần gì mới hay, haizz, mình sao lúc trước không đi học đặt tên?)

Nhìn Ngải Thanh chau mày, chân mày gần như xoắn vào nhau, Trần Lương vươn tay vuốt khóe mắt của y, kéo giãn ra, an ủi nói, "Chờ cha và a cha về, hỏi qua ý kiến của họ rồi nói."

"Ừm, cũng chỉ có thể như vậy." Hơi thở dài, Ngải Thanh lại dời ánh mắt về trong lòng, nhìn bảo bảo cười chảy nước miếng, mặt cười lại không tự giác nở ra.

Dư quang buổi chiều, một vùng màu cam, rực rỡ chiếu trên đại địa, xuyên qua giữa tầng tầng tán cây chiếu trên thân ba người, bóng thưa loang lổ.

"Cũng là lúc nên nghĩ một cái tên rồi."

Sau bữa tối, một nhà năm người ngồi trong viện hóng gió. Lúc nghe thấy Trần Lương nhắc đến tên hài tử, Lê Vân Thanh cũng tán đồng lên tiếng.

"Ừm. Con và Trần Lương cũng nghĩ như vậy, cha, a cha, hai người là trưởng bối, tên của bảo bảo liền do hai người đặt đi." Ngải Thanh lắc lư bảo bảo trong lòng nói.

"Cái này.....bảo bảo chung quy là con của hai đứa." Tô Dịch Dương do dự mở miệng.

"Cha, bảo bảo cũng là cháu của người, người là trưởng bối, bọn con đều nghe theo người." Trần Lương tỏ thái độ, hài tử đã theo họ mình, tên vẫn là để cha đặt cho thỏa đáng.

"Được rồi, Dịch Dương, hai đứa đã nói như vậy, ngươi đặt một cái đi."

Nhìn ba khuôn mặt hoàn toàn tín nhiệm, Tô Dịch Dương cuối cùng gật đầu đáp ứng, "Vậy được, để ta về phòng nghĩ kỹ, ngày mai lại nói." Nói rồi, đanh mặt lại, đứng lên về phòng.

"Cha con là vậy, mỗi lần vừa gặp chuyện quan trọng, đều đanh mặt nghĩ sâu, kệ ổng đi." Lê Vân Thanh cười giải thích với Ngải Thanh và Trần Lương, rất nhanh mắt lại chuyển tới trên mặt bảo bảo trong lòng Ngải Thanh, vươn một ngón tay ra chọt mặt mềm của bé, nghe thấy tiếng cười "khanh khách" của hài tử, nhịn không được lại trêu chọc một phen.

Gió đêm hiu hiu, đã vào đêm.

Trần Lương vào phòng lấy cái áo choàng khoác trên người Ngải Thanh.

Cảm nhận được động tác trên vai, Ngải Thanh ngẩng đầu lên, Trần Lương nhìn y, cười cười, "Cẩn thận cảm lạnh, tẩu tử đã nói người vừa sinh không thể bị lạnh."

"Được rồi, phu phu hai đứa cũng đừng ở trước mặt a cha ân ái, nào, đưa bảo bảo cho ta, ta mang bé đi ngủ."

Cơ thể Ngải Thanh còn chưa khôi phục, bảo bảo tuy ngoan, nhưng ban đêm khó tránh sẽ tè dầm đổi tã, khóc lóc ồn ào, Trần Lương lại bận chăm sóc Ngải Thanh, bảo hai phu phu ban đêm giữ trẻ thật sự bất tiện, Lê Vân Thanh giữ trẻ là có kinh nghiệm, hơn nữa lại là bảo bối thương yêu và cháu ruột của mình, liền chủ động giành giữ, mang bé tới phòng mình chiếu cố.

"Vâng, cảm ơn a cha." Ngải Thanh nhẹ nhàng đưa hài tử trong lòng cho a cha mình, dùng môi vô thanh nói, "Nó đã ngủ rồi."

Lê Vân Thanh đón lấy dỗ dành vỗ hai cái, liền đi khỏi.

"Thanh nhi, chúng ta cũng về phòng đi, ban đêm gió lớn, không khỏi cảm lạnh." Nói rồi, Trần Lương ôm vai Ngải Thanh kéo vào trong lòng mình.

"Lát nữa đi."

Sau khi vào tháng 7, bầu trời ban đêm bình thường đều chỉ nhìn thấy trăng sáng, sao bị che mất, mắt thịt vô pháp nhận biết. Nhưng tối nay lại hiếm thấy, trong màn trời khảm đầy sao sáng lấp lánh, chớp chớp, Ngải Thanh có chút không muốn rời đi.

Trần Lương không nói, chỉ là quấn chặt áo choàng trên người Ngải Thanh, bọc người vào trong lòng.

Ngải Thanh ngửa mặt nhìn chăm chú bầu trời, ngôi sao ánh vào mắt y, mắt lấp lánh theo.

Trần Lương cúi đầu chuyên chú nhìn Ngải Thanh, người trong lòng lấp đầy giấc mộng của hắn!

"Trần Lương."

"Hử?"

"Chúng ta cứ thế bạc đầu giai lão, được không?"

"Ừ!"

"Trần Lương."

"Hử?"

"Ta rất hạnh phúc!"

.........

"Ta cũng vậy!"

------

Tgclmn: hạnh phúc chứ, ngọt ngào chứ, ha ha. Đại bánh bao để cho người khác, đồng chí Tiểu Hổ còn phải chờ thêm.