Giả Yêu Thành Thật

Chương 63: Phó Nhiễm rời đi, Tam Thiếu thất thế



Luật sư Tống tuyên đọc xong di chúc, Minh Vân Phong để lại mấy chỗ bất động sản cùng tiền mặt không cố định trong tay chia ra cho Minh Vanh cùng Minh Thành Hữu, nhưng người sáng suốt cũng có thể so sánh được rằng, so với 60% cổ phần, những thứ này không khác nào là không bằng cả những hạt cát trong sa mạc.

Lúc này sắc mặt Lý Vận Linh trắng bệch như tờ giấy, búi tóc lỏng ra, một vài sợi tóc rơi xuống cổ, nhưng hiển nhiên là bà không để ý

"Luật sư Tống, thật sự đây là ý của Vân Phong?"

"Chính xác là chính miệng Lão tướng quân nói ra."

"Tôi không tin."

Tay phải Lý Vận Linh đè lại ngực, bất luận như thế nào bà cũng không nghĩ tới kết quả này.

"Thành Hữu mới là con trai cả ruột thịt của Minh gia, tại sao ông ấy sẽ che chở đứa con riêng đó?"

Trong nháy mắt vẻ cố gắng duy trì hình tượng mẹ hiền trong ngày thường sụp đổ, chính tay Lý Vận Linh cởi bỏ lớp ngụy trang đó, một tiếng con riêng làm Phó Nhiễm lấm lét nhìn. Minh Tranh ngẩng đầu lên, ánh mắt hắc ám sâu thẳm.

"Phu nhân, đây là ý riêng của lão tướng quân."

Luật sư Tống nhắc lại lần nữa.

"Tôi không tin, ai biết được có phải các người thông đồng với nhau hay không? Lúc ấy Vân Phong không tỉnh táo, không chừng là các người ép buộc ông ấy ký tên, tóm lại là không thể nào là kết quả này!"

Lý Vận Linh cầm chặt tay Minh Thành Hữu ngồi ở bên cạnh

"Luật sư Tống. . . . . ."

"Phu nhân, lúc ấy thiếu phu nhân cũng ở trong phòng, không tin bà có thể hỏi cô ấy."

Một câu nói của luật sư Tống làm ánh mắt của mọi người đổ dồn vào Phó Nhiễm, thoáng chốc ánh mắt tăm tối tức giận của Lý Vận Linh hiện ra tia hy vọng.

"Tiểu Nhiễm, con nói đi, có phải là bọn họ bức cha con hay không?"Phó Nhiễm đứng im ở trước kệ sách màu đỏ sậm, cô nhìn thấy hai tay Minh Tranh đặt ở trên đầu gối đan chéo, Minh Thành Hữu cũng nâng tầm mắt lên đang nhìn về phía cô.

Lý Vận Linh càng đặt thêm toàn bộ hi vọng vào cô, Phó Nhiễm há hốc mồm, lại không thốt nên lời.

"Tiểu Nhiễm đừng sợ, không ai dám làm gì con đâu."

"Mẹ."

Ánh mắt Phó Nhiễm lướt qua mọi người, tầm mắt đặt tại nơi nào đó.

"Đây đúng là ý của cha."

"Không thể nào!"

"Phu nhân, xin bớt đau buồn."

Những chuyện riêng trong nhà này, luật sư Tống không tiện tham dự.

"Ta biết rồi, Tiểu Nhiễm, cô có lòng giúp đỡ lão đại có đúng không? Các người là cùng một phe?"

Lý Vận Linh liên tiếp bị đả kích, tinh thần đối mặt với suy sụp.

Minh Thành Hữu ngồi ở bên cạnh từ đầu đến cuối không nói gì đứng dậy ôm lấy bà.

"Mẹ, không liên quan đến Phó Nhiễm, nếu đây là ý của cha. . . ."

"Thế nào lại không liên quan đến cô ta? Làm sao có thể không liên quan?"

Lý Vận Linh dùng sức đẩy Minh Thành Hữu ra.

"Điện thoại thông báo cho lão đại tới được không phải là cô ta gọi? Còn nữa, lúc ấy trong phòng chỉ có mấy người bọn họ. Quan hệ trước kia giữa Tiểu Nhiễm và Lão Đại không phải là con không biết chứ? Nó nói cha con muốn gặp nói gì con cũng tin? Thái độ thường ngày của cha con đối với Lão Đại mọi người đều nhìn thấy, làm sao có thể di chúc lại cho hắn một số tài sản lớn đến như vậy, ta không tin!"

"Mẹ…"

Minh Thành Hữu đón được thân thể Lý Vận Linh mềm nhũn ngã xuống, ôm bà bước lên trên lầu.

Phó Nhiễm biết cô có nói gì Lý Vận Linh cũng sẽ không tin, nếu như nếu đổi lại là cô, cô cũng không tin.

Ánh mắt Minh Vanh chứa đầy thâm ý nhìn chằm chằm Phó Nhiễm cùng Minh Tranh, sau đó mới đi theo.

Phòng khách to lớn chỉ còn lại hai người, chú Vương cùng một đám người giúp việc đến phòng ngủ chính gặp Minh Vân Phong một lần cuối. Tiếng gió như khóc ai oán lạnh lẽo bay giữa không gian. Minh Tranh vẫn duy trì tư thế như cũ, lúc nãy Lý Vận Linh tìm mọi cách hạ nhục hắn lại không cãi lại.

Phó Nhiễm bước qua đá cẩm thạch soi rõ bóng người, cảm thấy hơi lạnh lẽo từ lòng bàn chân đi lên, cô ngồi đối diện Minh Tranh, thấy hắn cúi đầu, bả vai cũng rũ xuống, nhưng ánh mắt lại không thể nói hết điều đó, chỉ có thể nói không hết phiền muộn mờ mịt.

"Tiểu Nhiễm, trước khi ông ấy đi có phải đã nói điều gì với em hay không?"

Đột nhiên hắn nâng tầm mắt lên làm cô không có chỗ nào che giấu cảm xúc, Phó Nhiễm né tránh ánh mắt của hắn.

"Không có."

"Chẳng lẽ em muốn anh tin, đột nhiên lương tâm của ông ta cũng nhận ra là anh cũng là con trai ông ta hay sao?"

"Đừng nói như vậy."

Phó Nhiễm khép hờ mi mắt.

"Chuyện cũ đã qua, tôi tin tưởng cha quyết định như vậy rất chu đáo cho mọi ngườinh không ngờ là lúc này ông lại để tất cả những thứ quan trọng nhất cho anh phải không?"

"Chu đáo?"

Khóe miệng Minh Tranh nâng lên, vẻ châm chọc, lại không nói ra câu tiếp theo.

Hắn chịu đựng đến bây giờ, hắn đã chuẩn bị mọi việc, chỉ chờ sau khi ông nhắm mắt sẽ nổi loạn, hắn chờ Minh Vân Phong tới chắp tay nhường cho sao?

Thật ra hắn là người muốn biết mà không thể hiểu nổi nhất!

"Phần di chúc này, thật là ngoài dự tính của tất cả mọi người."

Minh Tranh thở ra một hơi thật sâu, nửa người trên cứng ngắc vươn lên sau đó dựa vào thành ghế.

"Thật ra thì, cha đối với anh rất tốt, ít nhất là ông đã trải tốt đường lui cho anh."

"Ông ấy đối với anh như thế nào, trong lòng anh rõ ràng nhất."

Ngón trỏ Minh Tranh dùng sức day day ngực, thần sắc lạnh lùng khinh thường như cũ.

"Tiểu Nhiễm, cám ơn em."

"Không liên quan đến tôi."

Phó Nhiễm vốn không muốn dính vào chuyện này.

"Rời Thành Hữu đi."

Trong lòng cô hoảng hốt, nhưng lại bối rối không hiểu, khó chịu giống như bị người nói trúng tim đen. Minh Tranh bắt đầu liếc nhìn cô.

"Chẳng lẽ chuyện của Vưu Dữu vẫn không thể làm em hiểu rõ hay sao?"

"Anh cảm thấy vào lúc này thích hợp nói về đề tài kiểu này với tôi sao?"

Phó Nhiễm mở to mắt, đáy mắt không khỏi chua xót, Minh Vân Phong qua đời làm cảm xúc của cô ngổn ngang trăm mối, giống như toàn bộ thế giới cũng đã bị phá vỡ.

"Tiểu Nhiễm, lúc ấy ở trong phòng ngoại trừ luật sư Tống cùng ông ấy, chỉ có em ở đó, thật sự là em không có giúp anh. . . . . ."

"Tôi. . . . . ."

Đột nhiên cô bàng hoàng hiểu Minh Tranh, có một số việc quá mức dễ như trở bàn tay, có vẻ không thành thật.

Lời nói chưa kịp nói ra, cô lơ đãng ngẩng đầu đúng lúc thấy Minh Thành Hữu đang đứng ở trên cầu thang lầu hai

Bởi vì là đứng khuất bóng, hai vai hắn thậm chí là cả thân thể cũng núp ở dưới ánh sáng hiu hắt của ngọn đèn, duy chỉ có gương mặt anh tuấn có vẻ lo lắng mơ hồ lúc này.

Trong lòng Phó Nhiễm hồi hộp, hướng về phía Minh Tranh đối diện kiên định nói.

"Không có, đây là ý của chính cha."

"Tiểu Nhiễm, đi lên."

Cô nhìn thấy trong ánh mắt của hắn chợt lóe lên ngạc nhiên nghi ngờ.

Phó Nhiễm lên tiếng trả lời, bước qua trước Minh Tranh đi lên lầu.

Minh Thành Hữu đứng ở cửa cầu thang đợi cô, đợi cô đến gần sau đó dắt tay cô đi tới hướng phòng khách.

Lý Vận Linh hôn mê bất tỉnh, hiện tại đang phải truyền nước biển, bên cạnh chỉ có Minh Vanh ở

Sau khi Minh Thành Hữu đi vào nói Minh Vanh đi nghỉ ngơi, hắn kéo qua cái ghế ngồi ở bên giường Lý Vận Linh, căn phòng bên cạnh chú Vương cùng đám người bắt đầu chuẩn bị hậu sự cho Minh Vân Phong.

Phó Nhiễm đứng ở một bên không nói lời nào.

Trong ánh mắt Minh Thành Hữu hiện đầy tia máu, hắn nằm ở bên giường Lý Vận Linh, đầu vai khẽ run không muốn tiết lộ ra đau thương.

Người này từ lúc ra đời liền được nâng ở trong lòng bàn tay danh xưng Minh Tam Thiếu, không ai không biết hắn là con trai được Minh Vân Phong cưng chiều nhất.

Nghe nói từ lúc hắn còn rất nhỏ tuổi Minh Vân Phong đã mang hắn theo tiếp xúc với việc làm ăn buôn bán của công ty, thời gian ba năm sau có thể một mình đảm đương phụ trách một phía.

Hết lòng đánh rớt nửa giang sơn, hôm nay lại dễ dàng trở thành một người khác, quan trọng nhất là quyết định của Minh Vân Phong chính là lần này nghiêng về Minh Tranh, không khác nào hoạ vô đơn chí.

Phó Nhiễm chưa bao giờ khó chịu như thế, bi thương mà lại không thể khóc lớn thành tiếng, cô cho là tới bây giờ Minh Thành Hữu cũng sống rất thoải mái, thì ra là bên trong nhà giàu đấu tranh gay gắt, chính xác làm cho lòng người lạnh giá.

Cô đi tới bên cửa sổ, kéo màn cửa sổ ra, mặt trời phương đông đang lặng lẽ hiện lên.

Bóng tối đi qua, bình minh bắt đầu xuất hiện.

Nhìn lại Lý Vận Linh, chỉ mấy giờ ngắn ngủn, cũng đã già nua thêm nhiều.

Trời sáng, tin tức Minh Vân Phong qua đời tất nhiên là sẽ được đưa lên trang nhất tất cả các báo. Tiêu điểm nhất là tập trung vào Minh Thành Hữu và Minh Tranh

Phó Nhiễm đi tới bên cạnh Minh Thành Hữu, lúc đặt tay xuống cảm thấy bả vai hắn trầm xuống, hắn không có ngẩng đầu, chỉ là né tránhPhó Nhiễm rất nhanh.

Hạng mục thành phố Hải Thiên thành công cũng không giữ được vị trí thái tử cho hắn, Phó Nhiễm nhớ tới lúc Lý Vận Linh cùng Lý Tắc Cần vụng trộm trao đổi, Lý Tắc Cần nói rất đúng, ai hưng thịnh cũng được, ai tổn hại cũng được,.

Cô không thể trách Minh Thành Hữu, nhưng ít ra cũng có thể thấy rõ, bọn họ không thích hợp để đi tiếp trên cùng một con đường.

Tay Minh Thành Hữu cầm tay của cô buông lỏng một chút, hắn ngẩng đầu lên, Phó Nhiễm thấy rõ trong mắt của hắn mệt mỏi cùng bi thương, lời nói đến cửa miệng định nói ra lại bị cô cố gắng nuốt trở lại.

"Mệt mỏi sao? Đi vào phòng nghỉ ngơi trước."

Tiếng nói hắn khàn khàn, giống như miệng không thể nói.

Phó Nhiễm lắc đầu.

"Em tới xem, anh đi ngủ đi, ngày còn có rất nhiều chuyện phải xử lý."

Minh Thành Hữu kéo tay của cô qua, kề mặt vào mu bàn tay Phó Nhiễm.

"Vậy em ở lại nơi này với anh, đợi sau khi mẹ tỉnh lại em trở lại phòng, mẹ sẽ không muốn nhìn thấy em một mình."

Phó Nhiễm gật đầu.

Cô muốn tìm cái ghế, phát hiện bên trong gian phòng chỉ có chiếc ghế đơn Minh Thành Hữu đang ngồi, hắn làm cho Phó Nhiễm ngồi trên đùi, sau đó hai tay vòng ra ôm hông của cô.

Trong không gian chỉ có tiếng hít thở nông sâu lần lượt thay đổi, Phó Nhiễm nhìn từng giọt từng giọt nước trong chiếc bình treo ngược theo ống dẫn truyền vào trong cơ thể Lý Vận Linh.

Cằm của Minh Thành Hữu khẽ dụi dụi trên cổ cô, hơi ấm thở ra bên tai làm cô thấy nh

"Có phải, không thể tiếp nhận hay không?"

Phó Nhiễm thử dò xét câu trả lời.

Minh Thành Hữu cũng không trả lời, nhưng lại không muốn im lặng, bên trong gian phòng tĩnh lặng đến mức có thể làm người ta giật mình.

"Chúng ta cố gắng tìm trái tim thích hợp, cha luôn nói có thể chịu đựng được, không thấm vào đâu so với khổ cực trong thời gian làm lính. Anh không nghĩ là lại nhanh như vậy, lúc chú Vương tới nhà anh liền đoán được, trong lòng anh còn hy vọng may mắn, anh nghĩ có thể giống như phía trước hay không, cũng chỉ là sợ bóng sợ gió một hồi?"

Phó Nhiễm buông lỏng phần lưng dựa vào Minh Thành Hữu, cô biết lúc này điều hắn muốn là có người có thể yên lặng lắng nghe.

"Cha gọi em ở lại trong phòng, ông lập di chúc như vậy nhất định là có lý do của ông, em nói cho anh biết tại sao?"

Phó Nhiễm không trả lời được.

"Ông ấy nói muốn nói chuyện với một mình em một chút, anh không tin vô duyên vô cớ ông ấy sẽ quyết định như vậy, nhất định là có nguyên nhân gì. . . . . ."

Mỗi người đều có bí mật không muốn bị người khác biết được, Minh Vân Phong lại càng vậy.

Một khi có chút sự thật bị vạch trần, thật sự sẽ là tổn thương bao nhiêu?

"Thành Hữu, cha cảm thấy ông đối xử với đại ca thiếu hụt quá nhiều, cũng là con, lúc tuổi thơ hắn cũng thiếu hụt tình thương của cha, cha nói lúc ông đưa đại ca trở về hắn cũng lớn như vậy rồi, nhưng mẹ không thích hắn, thân phận của hắn lúng túng như vậy, cho nên nghĩ bồi thường tốt cho hắn."

"Bồi thường?"

Giọng nói Minh Thành Hhữu tối tăm lộ ra ý châm biếm.

"Ông ấy công khai thừa nhận thân phận của Minh Tranh ở cái nhà này, chẳng lẽ ông ấy có thể đoán được người bị tổn thương nhiều nhất là Minh Tranh sao?"

Lông mày Lý Vận Linh được cắt tỉa rất đẹp, từ đầu đến cuối nhíu chặt.

Phó Nhiễm thở dài.

"Thành Hữu, anh cũng không phải hai bàn tay trắng, anh còn có mẹ cùng với Lý gia giúp đỡ."

Lý Vận Linh khẽ rên rỉ thành tiếng, Phó Nhiễm biết để cho bà nhìn thấy mình chỉ thêm bị kích động, trước khi bà mở mắt, Phó Nhiễm rời khỏi phòng.

"Mẹ, mẹ đã tỉnh?"

Minh Thành Hữu tiến tới trước mặt Lý Vận Linh.

"Thành Hữu, làm sao con lại ở đây?"

Minh Thành Hữu trông thấy đáy mắt Lý Vận Linh hoảng hốt, hắn trầm mặc không nói.

"Mẹ mới nằm mơ thấy cha con, ông ấy vẫn không biết tự chú ý thân thể mình như cũ, mẹ nằm mơ thấy bệnh tim của ông ấy lại tái phát. . . . . ."

Phó Nhiễm khép hờ cửa phòng, đột nhiên nghe thấy tiếng khóc bên trong truyền đến.

"Mẹ rất hi vọng đây là một giấc mơ, Thành Hữu, tại sao lại như vậy?"

Phó Nhiễm đưa tay lau nước mắt, xoay người rời đi.

Cô đã nói qua, ngày này là một ngày cực kỳ đen tối của Minh gia.

Hôm sau, phóng viên tụ tập bên ngoài Minh gia thành một nhóm lớn, tin tức không biết là như thế nào, trang đầu các hãng truyền hình lớn bao gồm cả các tờ báo địa phương đều là tin Minh Vân Phong qua đời.

Lễ truy điệu được lập tại trong khuôn viên nghĩa trang Linh sơn lớn nhất thị trấn Nghênh An, trước đó Minh Vân Phong đã sớm tự mình mua xong huyệt hai người, chỉ đợi sau khi mất chôn cất ở nơi này, là nơi kề núi gần sông.

Nơi tổ chức bố trí toàn vòng hoa, tiếng nhạc buồn, nghe nói sau khi nghe làm người sống càng thêm bi ai.

Lý Vận Linh mặc một bộ quần áo màu đen, giống như phải dựa vào Minh Thành Hữu đỡ mới có thể đứng vững. Phó Nhiễm cùng Minh Vanh ở bên cạnh đáp lễ, bởi vì thân phận của Minh Vân Phong liên quan đến, bên kia bộ đội đã tới rồi lại một nhóm người.

Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu đỡ Lý Vận Linh đến bên cạnh, còn chưa ngồi xuống liền nhìn thấy Minh Tranh cùng La Văn Anh ở hai bên dìu lấy một người phụ nữ trung niên phía trước. Bà mặc bộ đồ màu đen, vẻ mặt bi thương không thể nói lên lời, đứng lại ở trước nhà sau đó thất thanh khóc rống.

Lý Vận Linh vươn cánh tay, ngón tay run rẩy chỉ hướng Minh Tranh cùng người phụ nữ kia, ánh mắt bình tĩnh ban đầu tràn đầy hận ý.

"Mấy người, mấy người….Bà ta có tư cách gì để tới chỗ này?"

Minh Tranh lấy mắt kính xuống, sau lưng còn có mấy người đi theo, ánh mắt hắn lạng lùng không hề nhẫn nhịn nữa, vò nát chút ôn hòa cuối cùng.

"Bà là mẹ tôi, tại sao không có tư cách đứng ở chỗ này?"

"A…"

Phóng viên chờ đợi ở chỗ này trong đám người kêu lên, thân phận của Đại thiếu Minh gia từ trước đến giờ luôn là một câu hỏi, mặc dù tin đồn bên ngoài hắn là con riêng nhưng dù sao cũng không có xác minh qua.

"Lão Đại! Hôm nay là lễ truy điệu của cha cậu, chẳng lẽ cậu để ông ấy chết không nhắm

Lý Vận Linh sợ hãi kêu lên, hoàn toàn không để ý hình tượng cùng thân phận.

Minh Tranh khoác bả vai mẹ mình ở bên cạnh, bàn tay vỗ nhẹ bày tỏ an ủi.

"Để cho ông ấy chết không nhắm mắt chính là bà, trước khi chết chính miệng cha đã thừa nhận người ông ấy yêu nhất là mẹ của tôi. . . . . ."

"Không, cậu nói bậy!"

Mặc dù là sự thật, nhưng công khai nói ra như vậy không khỏi tàn nhẫn quá.

Cánh môi Minh Tranh nâng lên thành đường cong, tầm mắt hắn nhìn về Phó Nhiễm, cũng không muốn tranh cãi vào lúc này.

"Mẹ, chúng ta đi dâng hương."

"Không cho phép đi! Tại sao các người cho hắn dâng hương, một người là con riêng, một người là Tiểu Tam không biết xấu hổ!"

Lý Vận Linh xông tới mong muốn ngăn cản, Minh Thành Hữu trước một bước ôm lấy bà từ sau lưng.

"Mẹ, đừng náo loạn, để tốt cho cha thôi."

Lý Vận Linh không ngừng giãy giụa ở trong lòng hắn, Minh Tranh dẫn mẹ theo đi tới trước linh cữu, không biết bà nhớ tới cái gì, Phó Nhiễm thấy bà lau đi nước mắt, cầm hoa cúc bên cạnh lên thả vào trên quan tài của Minh Vân Phong.

Thế giới này không có công bằng tuyệt đối, dù là đến chết Minh Vân Phong cũng thừa nhận người yêu nhất là bà, nhưng bọn họ tuyệt đối không thể gặp mặt nhau nữa.

Ngược lại Lý Vận Linh, hẳn là càng phát ra đau buồn.

Minh Thành Hữu dùng sức ôm lấy Lý Vận Linh, các phóng viên hen lấn nhau, không ai muốn mất đi tin tức trang đầu hiếm có nMinh Tranh giao mẹ cho La Văn Anh sau đó giải thích mấy câu.

La Văn Anh gật đầu.

"Mẹ, con đưa mẹ trở về trước."

"Biến, cút đi cho ta!"

Lý Vận Linh hận là không thể nhào tới.

Minh Tranh lạnh lùng lườm một cái, lúc đó đầu lông mày hiển thị rõ lo lắng, hắn đi tới đối diện, đáp lễ với bạn bè cùng người thân.

Minh Thành Hữu đưa Lý Vận Linh tới bên cạnh, ý bảo Phó Nhiễm lấy cho bà chén nước. hắn để Lý Vận Linh ngồi ở trên ghế, Minh Thành Hữu ngồi xổm người xuống, hai tay cầm chặt tay Lý Vận Linh.

"Mẹ, đừng như vậy, lời nói của hắn một phía không tin được, cha không thể nào nói như vậy."

Cả người Lý Vận Linh run run, tay cầm cái ly run rẩy, bà đưa tay ra nắm lấy cổ tay Phó Nhiễm, mạnh mẽ đến mức siết chặt tay cô thành một dấu đỏ.

"Tiểu Nhiễm, lúc ấy con cũng ở trong phòng, có thật con nghe được Vân Phong nói như vậy rồi, có phải hay không, con nói cho ta biết?"

Khi nói chuyện, nước mắt tràn mi.

Phó Nhiễm sao có thể nhẫn tâm thêm dầu vào lửa nữa?

Cô ngồi xổm người xuống, cầm tay Lý Vận Linh.

"Mẹ, cha chưa nói qua."

"Thật sao?"

Lý Vận Linh đang đau thương lộ ra vui mừng. Phó Nhiễm ra sức gật đầu.

"Thật, lúc ấy con cũng ở trong phòng, mỗi câu cha nói con đều nhớ."

"Ta biết ngay, ta biết ngay. . . . . ."

Sau khi Phạm Nhàn cùng Phó Tụng Đình đáp lễ xong, Phạm Nhàn đi thẳng về phía Phó Nhiễm, bà kéo tay Lý Vận Linh qua nói mấy câu khách sáo, nói bà bảo trọng thân thể đừng quá thương tâm, lúc này mới kéo Phó Nhiễm đi tới bên cạnh.

"Tiểu Nhiễm, con cũng đừng quá mệt mỏi, người có họa hay phúc cũng không ai biết trước được, nếu là sợ nặng nề quá hãy về nhà ở vài ngày, ngày ngày mẹ vẫn làm cho người ta dọn dẹp phòng của con."

"Mẹ."

Phó Nhiễm cũng không biết là giờ phút này trong lòng quá yếu đuối hay là có điều cảm động, giọng nói cô mềm nhũn.

"Mẹ chớ lo, con không sao."

Đi ra khỏi công viên tưởng niệm, sắc trời chìm dần dần, gần hoàng hôn.

Minh Thành Hữu cùng Phó Nhiễm dìu lấy Lý Vận Linh đi tới bãi đậu xe, rất nhiều phóng viên đi theo phía sau, bọn họ chỉ muốn mau sớm thoát thân.

Minh Thành Hữu còn chưa đụng tay vào cửa xe, người đàn ông lúc nãy đi cùng Minh Tranh lại trước một bước vội vàng tiến lên, bàn tay đè lại động tác của Minh Thành Hữu.

Ánh mắt anh tuấn của hắn lạnh lùng.

"Ông làm gì vậy?"

"Thật xin lỗi Tam Thiếu, tôi là luật sư của Minh tổng, chiếc xe này ban đầu là lấy danh nghĩa công ty mua, theo quy định, chúng tôi có quyền thu hồi, xin ngài giao chìa khóa xe ra."

Cách đó không xa, Minh Tranh ngồi ở trong một chiếc xe dà xuyên qua ke hở thủy tinh màu trà nhìn về bên này.

Ánh mắt Phó Nhiễm lộ vẻ giật mình, hắn lại muốn cạn tàu ráo máng tới mức như vậy sao?

Chuyện như vậy làm phóng viên chặn thành nửa vòng tròn vây quanh mấy người, hiển nhiên người gây sự như vậy là muốn làm mất mặt Minh Thành Hữu.

"Chưa quy định nói rõ, chiếc xe này không nên thuộc về ta?"

"Tam Thiếu ngài nên biết rõ ràng, bây giờ Minh tổng có được hơn một nửa cổ phần của Hào Khôn, ngài ấy mới là người quyết định tất cả ở Hào Khôn."

Xôn xao… vừa rồi lại là một tin tức giật mình.

Phó Nhiễm chuyển hướng nhìn người đàn ông ngồi ở trong xe cách đó không xa, nếu như Minh Vân Phong có thể tận mắt thấy tất cả lời nói ở đây, ông có thể hối hận quyết định ban đầu của mình hay không?

Minh Thành Hữu tay xuôi bên người nắm chặt thành quyền, chìa khóa xe đâm thẳng vào lòng bàn tay.

"Được, ngày mai ta sẽ đem xe ghi vào danh mục của công ty."

"Tam Thiếu, ngài đừng làm khó dễ tôi."

Lý Vận Linh bỏ tay Minh Thành Hữu đỡ bà ra, bà lướt qua đám người đi tới ven đường, ngoắc tay hướng bên kia.

Chú Vương lái xe tới rất nhanh.

Minh Thành Hữu nắm chặt mu bàn tay nổi lên gân xanh, nếu như giống như tính tình trước đây của hắn, nói không chừng sẽ nâng cục đá đập nát chiếc xe này. Phó Nhiễm chỉ sợ hắn gây ra một chuyện gì nữa, cô kéo nhẹ ống tay áo hắn.

"Đi thôi."

Tay cầm chìa khóa xe chậm rãi buông hắn giơ cánh tay lên, đem chìa khóa xe ném lên mui xe.

"Tam Thiếu, xin hỏi người đàn ông tự xưng là luật sư này nói có thể có căn cứ không? Hào Khôn đổi chủ thật sao?"

"Tam Thiếu, xin hỏi ngài người phụ nữ xuất hiện trong lễ truy điệu là thế nào, bà thật sự là tình nhân bên ngoài của cha ngài sao?"

"Tam Thiếu. . . . . ."

Minh Thành Hữu nhanh chóng kéo cửa xe lên, Lý Vận Linh lấy khăn che mặt lau đi nước mắt.

"Hổ lạc đồng bằng bị chó khinh!"

Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu đưa Lý Vận Linh về nhà trước, mọi người sức cùng lực kiệt, cho đến lúc Lý Vận Linh ngủ thật say hai người mới về trở về Y Vân Thủ Phủ.

Tiêu quản gia nói người giúp việc làm xong việc còn lại của mình thì chớ bước vào phòng chính, bà cũng cố gắng tránh đi không để cho Minh Thành Hữu nhìn thấy lại buồn phiền trong lòng.

Phó Nhiễm không ngờ lại nhận được điện thoại của Vưu Dữu, tình huống bên đó cũng không tốt. Vết thương của Vưu Dữu đau cả đêm không ngủ được, lại có lúc ngứa ngáy đau nhức như xoáy vào trong tim.

Phó Nhiễm ngồi bệt ở ban công, nói với Vưu Dữu phải kiên trì, cái hố này chỉ có thể tự mình nhảy qua, người khác cũng không giúp được.

Tiêu quản gia cẩn thận gõ cửa ở bên ngoài.

Phó Nhiễm đi vào phòng ngủ thấy Minh Thành Hữu co rúc ở giữa giường, xem là đang ngủ thiếp đi, cô khẽ bước tới kéo cửa phòng ra.

"Thiếu phu nhân, hai người đã ăn cơm tối chưa?"

Phó Nhiễm quay đầu lại

"Tiêu quản gia, bà đừng vội chuẩn bị, chờ anh ấy tỉnh ngủ rồi hãy nói."

"Được."

Phó Nhiễm đóng chặt cửa phòng lần nữa, cô ngồi ở mép giường, mở đèn ngủ ra.

Minh Thành Hữu ngủ rất ngon, lồng ngực phập phồng theo nhịp, tóc ngắn màu đen có chút hỗn độn rơi lên trên trán, đầu hắn gối lên trên một cánh tay, hoàn toàn không thay đổi tư thế ngủ, lại như đứa bé không có cảm giác an toàn.

Phó Nhiễm không biết nên mở miệng như thế nào, nhưng nếu không thể ở chung một chỗ, muộn không bằng sớm nói ra.

Có lẽ giống như Thẩm Ninh lúc trước, không được bao Minh Thành Hữu đã có thể buông tay, mà đó cũng là giải thoát với cô, cuộc sống mới.

Minh Thành Hữu tỉnh dậy, cánh tay thật sự nhức mỏi giống như không còn là của mình, bàn tay hắn giơ ra chỗ bên cạnh, sờ soạng khoảng trống.

Cuống quít nâng người dậy, mới phát hiện Phó Nhiễm ôm chặt đầu gối ngồi ở trên ghế sa lon đối diện, mồ hôi rịn một lớp mỏng trên trán, hắn đứng dậy đi về phía cô.

"Sao lại ngồi ở đây, không ngủ sao?"

"Không ngủ được."

Minh Thành Hữu ngồi vào chỗ gần sát cô, cánh tay tự nhiên ôm cô.

Thắt lưng Phó Nhiễm cứng ngắc, đem cặp chân để xuống.

"Đói bụng chưa? Em làm cho anh một ít thức ăn."

"Được."

Minh Thành Hữu đi theo Phó Nhiễmphòng ăn, hắn kéo ra cái ghế thấy Phó Nhiễm buộc tạp dề, cô tìm một vòng ở trong tủ lạnh, lấy bún tàu ra.

"Vẫn là thêm cà chua trứng gà chứ?"

Lần đầu tiên cô nấu cho hắn ăn chính là mì sợi, bún tàu Tiêu quản gia chuẩn bị cho Minh Vân Phong vẫn còn ở trong tủ lạnh, chỉ là. . . . . .

Đôi tay Minh Thành Hữu che mặt, xuyên qua khe hở thấy bóng dáng Phó Nhiễm bận rộn ở phòng bếp. Thực sự là câu hỏi của Lý Vận Linh hắn cũng không để ngoài tai, chỉ là nếu Phó Nhiễm có lòng giúp Minh Tranh, có lợi gì đối với cô?

Phó Nhiễm không yên tâm ngó sợi mì trong nồi, bỗng dưng một lồng ngực nóng bỏng áp sau lưng, cô giật mình, đôi đũa trong tay rơi ngay bên cạnh.

Minh Thành Hữu nhặt lên sau đó đặt vào trong tay cô.

"Anh ra bên ngoài chờ đi, lập tức xong ngay."

Minh Thành Hữu vùi đầu vào cổ cô, thân thể áp sát Phó Nhiễm, tựa như là cô đi tới đâu hắn theo tới đó.

"Ôm em trong lòng anh cảm thấy rất thực tế, không muốn ngồi một mình ở bên ngoài."

Đã hai ngày liên tiếp không ăn bữa cơm thật ngon miệng, Phó Nhiễm nấu xong món ăn ngon đem ra. Cô lấy một chén nhỏ cho chính mình, nhìn tướng ăn của Minh Thành Hữu vẫn chậm chạp thư thái như cũ, Phó Nhiễm không nhịn được nói ra.

"Nếu như đói tại sao không há miệng to mà ăn, mệt mỏi nhiều như vậy?"

Minh Thành Hữu nghiêng mặt nhìn hướng Phó Nhiễm, nghe vậy, quả tiện tay gắp một miếng lên nhét vào trong miệng.

Phó Nhiễm đổ hơn một nửa sợi mì trong bát vào trong chén Minh Thành Hữu.

Hắn đói lợi hại, Phó Nhiễm nhìn hắn ăn mì trong bát

Chiếc đũa trong tay cô càng lúc càng bị nắm chặt, Phó Nhiễm cúi đầu nhìn tô mì, lại ngẩng đầu lên thấy gương mặt tiều tụy của Minh Thành Hữu. Mấy lần muốn nói ra lại không nói được, Phó Nhiễm liên tục do dự, cắn răng nói.

"Em muốn chuyển về nhà ở."

Minh Thành Hữu đặt đũa xuống.

"Anh đã nghe mẹ em nói rồi, cũng được, đến lúc đó anh lại đi đón em."

Nhịp tim Phó Nhiễm đập mạnh kịch liệt, ánh mắt cô cố gắng đối diện với Minh Thành Hữu.

"Ý của em. . . . . . Em muốn hủy hôn ước với anh."

Minh Thành Hữu lại không phản ứng ngay lập tức, hắn nheo mắt nhìn thẳng Phó Nhiễm, một hồi lâu sau mới không xác định được.

"Em nói, em phải hủy hôn ước?"

Vạn sự khởi đầu nan.

Phó nhiễm kiên định gật đầu.

"Đúng."

"Tại sao?"

Lần này, hắn suy nghĩ giả thiết.

"Em cảm thấy chúng ta không thích hợp."

"Em theo anh lâu như vậy, tại sao lúc này mới cố tình khăng khăng nói không thích hợp?"

Minh Thành Hữu cũng không cho cô xoay chuyển con đường.

"Tại sao

Phó Nhiễm khẽ cắn khóe miệng.

"Đừng hỏi nhiều như vậy."

"Là bởi vì hắn chứ?"

"Không phải."

Minh Thành Hữu nghiêng đầu nhìn Phó Nhiễm, trong mắt không phân biệt được say đắm hay thăm dò, mới vừa rồi hắn còn tìm được một lý do, ít nhất là cô còn ở lại bên hắn không rời đi.

Ngắn ngủn chỉ là một chút thời gian trước đó.

Phó Nhiễm muốn nói rõ ràng với hắn.

"Em ở lại cùng Minh Tranh không có liên quan gì, di chúc đúng là ý của cha, cho dù chúng ta giải trừ hôn ước em cũng không thể ở cùng hắn. Em lựa chọn rời đi, chỉ là bởi vì. . . . . . Em không yêu anh."

Đúng là lý do này chứ?

Trong lòng Phó Nhiễm tự hỏi, lại không tìm được đáp án thật sự, bởi vì lúc này trong lòng đang thiếu một thứ, mà ngay cả chính cô cũng không nhận ra.

Cô.... đường đường chính chính cỡ nào, một câu không yêu hắn liền trốn tránh toàn bộ trách nhiệm.

Mắt Minh Thành Hữu đỏ ngầu, chưa từng phát hiện một phụ nữ lại cũng có thể tàn nhẫn đến mức như vậy!

Phó Nhiễm đẩy cái ghế ra đứng dậy.

Đúng lúc Minh Thành Hữu nắm chặt cổ tay của cô, năm ngón tay hằn lên đủ biết người đàn ông dùng nhiều sức như thế nào.

"Phó Nhiễm, ở bên cạnh anh đi."

Có thể hắn chưa bao giờ nói chuyện thấp giọng khép nép như vậy với người khác.

Thời gian hắn cần cô nhất, cô lại không chút lưu tình rút tay rời đi.

Vĩnh viễn Minh Thành Hữu sẽ không bao giờ quên lúc cô kiên định dứt khoát đoạn tuyệt rời đi.

Đồ của Phó Nhiễm không nhiều lắm, quần áo trong ngày thường Minh Thành Hữu mua cho cô cùng với Lý Vận Linh chuẩn bị sẵn cô không có lấy đi.

Cô mở tủ treo quần áo ra, lúc sắp xếp lại lật ra cái túi, bên trong là quần lót giống hình thú Tống Chức tặng cho.

Hôm nay Phó Nhiễm nhìn thấy lại không có tâm tình buồn cười như lúc ấy, cô lần lượt đem quần áo của mình bỏ vào trong va ly, sau khi nói thẳng ra mọi chuyện, chỉ sợ ở lâu một đêm sẽ là thêm đau khổ.

Minh Thành Hữu ngồi hút thuốc lá ở trên ghế sa lon, xuyên qua làn khói lượn lờ chăm chú nhìn về phía bóng dáng Phó Nhiễm, bên trong gian phòng tràn ngập mùi vị khói thuốc, hắn bị sặc, nhất thời không khống chế được liền ho khan kịch liệt.

Thì ra là một hơi thở còn lưu lại của một người đã từng sống có thể dễ dàng xóa đi, mang đi mấy bộ quần áo, mang đi đồ cô đã từng dùng là có thể lừa mình dối người là cho tới bây giờ cô chưa từng dừng lại ở nơi này.

Toàn bộ đồ của Phó Nhiễm cộng lại, chẳng qua cũng chỉ là một va ly, một túi máy tính xách tay cùng hai túi hàng mới mua.

Minh Thành Hữu đưa tay dập tắt khói.

"Được chưa?"

"Được rồi."

Minh Thành Hữu nhìn hành lý bên chân

"Muốn anh đưa em đi không?"

Lời nói ôn hòa lại giấu vẻ mãnh liệt vô cùng, Phó Nhiễm kéo va ly, một tay ôm túi.

"Không cần, tự em có thể đi."

"Em đi ra ngoài như vậy, nếu như đụng phải phóng viên em sẽ nói thế nào?"

Bước chân Phó Nhiễm dừng lại, cũng không quay đầu lại.

"Hiện tại có rất nhiều người bởi vì bất hòa tình cảm mà ly hôn? Huống chi chúng ta mới chỉ là đính hôn."

"Chẳng lẽ. . . . . ."

Trong cái gạt tàn trên khay trà, tàn thuốc bị dập tắt vẫn tỏa ra một làn khói mỏng mờ mịt.

"Mấy ngày nay anh đối với em rất tốt, cũng không thay đổi được em ở lại bên anh lúc khó khăn nhất hay sao?"

Phó Nhiễm mở cửa phòng, một chiếc bóng bị kéo thật là dài, vì không khí trống rỗng bây giờ tăng thêm mấy phần phiền muộn.

"Em thừa nhận, chuyện của Vưu Dữu chiếm một phần rất lớn, nếu chúng ta không thẳng thắn được với nhau thì cần gì phải trói buộc nhau?

Có lẽ người khác sẽ nói em rời khỏi anh lúc này là vì quyền thế, không sao, từ trước đến giờ em sống tương đối thực tế. Anh cũng không coi em là người quan trọng nhất, em cũng không cần phải nhẫn nhịn diễn vai nhân vật hiền từ."

"Được, nói thật hay."

Minh Thành Hữu cười lạnh.

"Nói cho cùng, chính là em cho rằng anh nhúng tay vào chuyện."

"Bây giờ nói chuyện này đã không quan trọng nữa."

Phó Nhiễm xoay người, ánh mắt ngẩng mặt lên đối diện Minh Thành Hữu.

"Nhưng lúc trước anh đã cho em được vui vẻ, em cảm ơn."

"Phó Nhiễm, em đã từng có cảm giác đối với anh?"

Phó Nhiễm nâng hành lý lên, sau khi nghĩ ngợi một lát vẫn không biết trả lời như thế nào, dứt khoát rời đi.

Cảm giác sao?

Đèn trên tường ở cửa cầu thang hắt lên gương mặt hơi tái nhợt của cô gái, trong mắt cô có ánh sao trong suốt, chầm chậm đi qua nơi đã từng bài xích, giống như mọc rễ dưới chân. Mỗi bước đi đều rất chậm , rõ ràng nên vẫy tay chào tạm biệt, vì sao lại lưu luyến?

Tiêu quản gia từ trong phòng ra ngoài nghe được động tĩnh, bà đứng yên tại cửa, tình trạng có chút hiểu không rõ.

"Thiếu phu nhân, đây là…?"

Phó Nhiễm hướng bà gật đầu một cái coi như là chào hỏi xong, bước chân đi ra ngoài cửa.

Cô đứng ở đứng thẳng trước trụ La Mã, nhớ tới sáng sớm hôm đó lúc cô bị Minh Thành Hữu đẩy ra ngoài cửa, vậy mà hôm nay hắn mở một cánh cửa vì cô, chính cô lại cam tâm tình nguyện đi ra.

Trước ánh sáng đèn xe thoáng hiện lên.

Chú Vương mở cửa xe cho Lý Vận Linh, Phó Nhiễm nghe được tiếng bước chân phía sau cửa truyền đến, đầu tóc Minh Thành Hữu rối bời,

cúc áo sơ mi tuột ra chiếc, vẻ mặt hắn chần chừ, bước tới bên cạnh Phó Nhiễm.

"Mẹ, sao mẹ cũng tới?"

"Ta không cam lòng. . . . . . Chuyện có liên quan đến lão đại ta phải trao đổi với con, Tiểu Nhiễm?"

Lý Vận Linh chú ý tới hành lý trong tay Phó Nhiễm.

"Con đang định làm gì?"

Bàn tay Phó Nhiễm nắm chặt, Minh Thành Hữu thờ ơ lạnh nhạt, Phó Nhiễm biết hắn không thể nào lại giải vây cho cô.

"Con muốn hủy bỏ hôn ước cùng Thành Hữu."

"Cái gì?"

Thần sắc Lý Vận Linh kỳ quặc, ánh mắt giật mình, nhìn hai người băn khoăn.

"Hủy bỏ hôn ước?"

"Đúng vậy."

Tầm mắt Lý Vận Linh vượt qua cô nhìn về phía Minh Thành Hữu, bà vốn định đi suốt đêm tới cùng bàn bạc với bọn họ, có lẽ phải nhờ đến Phó Tụng Đình giúp đỡ để không bị thua thảm như vậy, Chú Vương đứng ở một bên cũng không nhịn được lắc đầu, trong mắt hiển thị vẻ khinh bỉ.

Tai vạ đến nơi đều tự bay, câu ngạn ngữ này thật đúng là đáp án.

"Cô quyết định như vậy cũng đúng, hiện giờ chúng ta không nuôi nổi con người Phượng Hoàng quý giá như vậy."

Lý Vận Linh không nghĩ tới người mà mình tự tay chọn lựa lại cho bọn họ một cú sốc lơn như vậy, lúc quan trọng nhất lại phủi tay rời đi.

"Cô quan tâm giúp lão đại nhiều như vậy, hơn nữa trước kia các người đã có tình cảm. Nếu cô tiếp tục theo Thành Hữu mới là người ngu. Tại sao ta không nhìn ra cô là người có thể tàn nhẫn đến mức như vậy? Phó Nhiễm, cô hãy thành thật nói cho ta biết, cuối cùng thì lão đại nhờ cô giúp hắn chính xác cô là người của hắn, hay là tiền của hắn? !"

Đối mặt Lý Vận Linh gây sự, ngược lại Phó Nhiễm có vẻ tương đối tỉnh táo.

"Con không có bất kỳ liên quan gì đến Minh Tranh, chuyện di chúc cũng là ý của cha."

"Ăn nói tốt lắm!"

Lý Vận Linh tiến lên, lúc bàn tay vung lên thoảng qua trước mặt Minh Thành Hữu, hắn có đủ thời gian có thể ngăn lại, lúc đang phân vân do dự nghe thấy một âm thanh vang giội bên tai.

Phó Nhiễm che nửa bên mặt, khóe miệng bị rách, trên miệng đều là mùi máu tươi.

"Lúc đầu ta đúng là bị mù mắt, sớm biết là một tai họa còn không bằng chắp tay đưa cho lão đại, để cho các người bên nhau thành một đôi!"

"Cho nên bây giờ tôi rời đi, ngược lại rất tốt với các người."

Nửa bên mặt Phó Nhiễm sưng lên, cô đem tóc kẹp ở sau tai xuống che mặt, cũng không quay đầu lại nhấc hành lý lên đi xuống thềm đá.

Ánh mắt Lý Vận Linh lạnh lùng thấy cô đi về phía nhà để xe, thấy lòng bàn tay bỏng rát, bà kéo Minh Thành Hữu qua, một ngón tay chỉ bóng lưng Phó Nhiễm.

"Hiện tại chỉ có Phó Tụng Đình mới có thể giúp chúng ta, Thành Hữu. . . . . ."

Cánh tay Minh Thành Hữu vòng qua vai bà, mang bà đi vào nhà.

"Thành Hữu, con đồng ý hủy hôn ước? Nó. . . . . ."

"Mẹ, chúng ta

Hắn dùng sức ôm sát Lý Vận Linh, gần như là kéo bà vào phòng khách.

Đừng nói là Phó Tụng Đình không chịu giúp đỡ, dù là chịu giúp đỡ cũng nhất định không thể thắng nổi La gia, ván cờ này đã phân rõ thắng thua, ai còn có thể làm cho nó hồi sinh?

Phó Nhiễm mở đèn, rút khăn ướt ra giữ kín mặt, đột nhiên lạnh như băng khiến cho cảm giác đau nhanh chóng trở lại một lần nữa.

Cô lái xe rất chậm, đột nhiên xuyên qua kính chiếu hậu thấy một chiếc xe hơi màu đen theo sát phía sau. Phó Nhiễm tăng tốc độ, hiển nhiên chiếc xe phía sau cũng tăng tốc. Cô quẹo cua, đối phương cũng quẹo cua. Phó Nhiễm cố ý đi chậm, đợi cự ly gần mới nhận ra là xe của Minh Tranh.

Cô cũng không dừng lại, ngược lại đi nhanh hơn.

Chiếc xe đi theo cô tới Phó gia, Minh Tranh đem xe dừng ở cách đó không xa, cũng không xuống xe, hắn nhìn thấy Phó Nhiễm ấn vang chuông cửa, sau đó lấy va ly trong cốp xe ra.

Má Trần đi thông báo cho Phạm Nhàn cùng Phó Tụng Đình, Phó Nhiễm đứng trước cửa sắt từ từ mở rộng ra. Phòng ngủ chính trên lầu hai rất nhanh sáng lên, cô nhìn thấy hai người lần lượt từ phòng khách ra ngoài.

"Tiểu Nhiễm."

Phạm Nhàn nhận lấy hành lý trong tay cô sau đó giao cho má Trần.

"Sao bây giờ mới trở về? Buổi tối bên ngoài rất lạnh."

"Mẹ."

Phó Nhiễm đứng ở cửa không lập tức theo vào.

"Con muốn hủy hôn ước với Minh gia, con đã nói ý này cho Minh Thành Hữu biết, nếu như nhất định hai người không đồng ý con có thể ra nhà bạn ở tạm

"Cái gì? Hủy hôn ước?"

Phạm Nhàn giật mình không ít.

"Con. . . . . ."

"Vào trong rồi hãy nói, bên ngoài lạnh lắm."

Phó Tụng Đình ý bảo má Trần đem hành lý vào.

"Tiểu Nhiễm, đây là chuyện của chính con, suy nghĩ kỹ càng là tốt rồi."

Quả nhiên gian phòng của cô mỗi ngày đều được dọn dẹp như lời của Phạm Nhàn, trang trí cũng vẫn giống như trước khi cô đi. Phạm Nhàn có ý nói chuyện với Phó Nhiễm, bà mượn cớ nói Phó Tụng Đình trở về phòng trước, thừa dịp dọn dẹp lại đồ dùng cho con gái, dò xét hỏi.

"Tiểu Nhiễm, có phải ở đó không vui hay không? Vẫn có chuyện gì khổ sở sao?"

"Không có."

Phó Nhiễm lấy máy tính xách tay ra mở máy.

"Con không hợp với Minh Thành Hữu, không bằng nhân cơ hội này rời xa nhau."

"Nhưng con cũng biết, bây giờ là thời điểm nhạy cảm nhất của Minh gia, hài cốt của Minh Vân Phong còn chưa lạnh mà trong nhà đã đầy mùi thuốc súng, hơn nữa lúc này con rời đi, người bên ngoài sẽ thấy thế nào?"

"Mẹ, con sẽ không quan tâm người khác nhìn con như thế nào, trên tất cả là con không hổ thẹn với lương tâm."

"Cái đứa nhỏ này…"

Phạm Nhàn"Tính tình bướng bỉnh giống như cha con."

Lời của Lý Vận Linh nói Minh Thành Hữu tựa như không nghe lấy nửa chữ, Tiêu quản gia thấy mặt mũi Lý Vận Linh tiều tụy giống như có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào, bà cẩn thận tiến lên.

"Phu nhân, tối nay nghỉ ngơi ở đây chứ? Giữ sức khỏe quan trọng hơn."

"Mẹ, con đỡ mẹ vào phòng."

Minh Thành Hữu cầm tay Lý Vận Linh kéo bà đứng dậy, Lý Vận Linh nhìn xung quanh một vòng, tòa biệt thự được trang trí rực rỡ hôm nay lại rơi vào vẻ trống trải.

"Thành Hữu, nếu biết trước sẽ có ngày hôm nay, chắc chắn mẹ sẽ không ép con đính hôn với Phó Nhiễm, con nên tìm một cô gái thật lòng với con."

"Mẹ, đừng nói nữa."

Đưa Lý Vận Linh trở về phòng xong, Minh Thành Hữu dặn dò Tiêu quản gia để cho bà tìm mấy người thay nhau trực đêm. Tinh thần của Lý Vận Linh không tốt, Tiêu quản gia cũng không dám đi ngủ.

Bàn tay hắn vịn vào cầu thang đi lên, mỗi một bước đi cũng có thể nghe được âm thanh bước chân lặp lại.

Minh Thành Hữu xoay người nhìn phòng khách vắng vẻ, phòng ăn cùng với phòng bếp, im lặng tĩnh mịch đến nỗi hình ảnh bận rộn vừa rồi của Phó Nhiễm như chưa từng xảy ra.

Đẩy cửa phòng ngủ ra, quả bóng bay Sói xám hắn mua cho Phó Nhiễm buộc ở cửa sổ bởi vì hết không khí mà quắt queo, cái đầu thật to bây giờ rũ rượi buông thõng xuống tới đất.

Minh Thành Hữu tựa trước cửa sổ sát đất, bóng dáng cô đơn bị kéo thành một đường lạnh lẽo, ánh trăng chiếu lên vai.

Phó Nhiễm tắt đèn, bởi vì trong phòng kéo rèm cửa sổ nên không thấy được m điện thoại di động đặt ở bên cạnh lên

Ba giờ sáng.

Cô dụi dụi mắt, mắt đau nhói, lại không có cách nào ngủ được.

Trước kia cô cũng không phát hiện cô có thói quen ngủ quen giường.

Thật vất vả chịu đựng đến khi trời sáng, Phó Tụng Đình ngồi ở trước bàn ăn lật tờ báo trong tay xem, ông nói cũng không ngẩng đầu lên.

"Bây giờ con lớn nhất của Minh gia cầm quyền Hào Khôn rồi sao?"

Phó Nhiễm cắn miếng bánh mì, lời nói không rõ ràng.

"Vâng."

"Điều này có thể sao?"

Phó Tụng Đình lắc đầu.

"Có phải Minh Vân Phong mắc bệnh hồ đồ hay không?"

"Này, ai trông nom chuyện đó chứ, dù sao Tiểu Nhiễm cũng muốn hủy hôn cùng Thành Hữu rồi. Đúng rồi, chuyện này còn phải đăng báo, phải tìm lý do thật tốt."

Phạm Nhàn đau khổ suy nghĩ.

"Chúng ta phải hành động trước đối phương mới được."

"Mẹ."

Giọng điệu Phó Nhiễm bất đắc dĩ.

"Con không để ý tờ báo viết về con như thế nào, huống chi người muốn hủy hôn chính là con."

"Được rồi, chuyện của bọn họ bà đừng quan tâm mù quáng.

Phó Tụng Đình để tờ báo xuống, ý bảo Phạm Nhàn phải có chừng mực.

Phó Nhiễm nghĩ tới việc có khả năng đi ra ngoài sẽ gặp phải phóng viên, nhưng không nghĩ tới là bọn họ sẽ ‘phục kích’ ở cửa nhà.

Mấy người lần lượt vây quanh xe của cô, có người còn cầm máy ghi âm lên gõ gõ vào cửa sổ xe đã khép chặt.

"Xin hỏi tại sao cô không ở Y Vân Thủ Phủ, chẳng lẽ cô có hiềm khích gì cùng Minh Tam Thiếu sao?"

"Còn nữa, có tin đồn nói là cô giúp đỡ Minh Tranh chiếm đoạt gia sản, sau đó dự tính sẽ ở bên hắn?"

"Xin hỏi, cô sẽ hủy hôn cùng Minh Tam Thiếu sao? Sẽ rời hắn đi vào lúc này sao?"

Nếu như mở miệng vào lúc này chỉ có thể ‘càng tô càng đen’, Phó Nhiễm không để ý bọn họ ngăn cản, đạp chân ga đi ra ngoài, lúc này mới bỏ rơi những cái đuôi kia.

Má Trần thêm cháo vào trong chén cho Phó Tụng Đình cùng Phạm Nhàn, Phạm Nhàn thấy cửa sắt bên ngoài từ từ khép lại, bà rút khăn ướt ra lau ngón tay.

"Không nghĩ tới là Tiểu Nhiễm có thể nhìn xa trông rộng, hiện tại Thành Hữu đã thất thế, nó rời hắn đi cũng là đúng."

"Cái người này…"

Phó Tụng Đình có vẻ không đồng ý.

"Chẳng lẽ con gái bà là người như thế nào một chút bà cũng không hiểu? Ban đầu nó cũng không tình nguyện đính hôn, bây giờ chuyện này hơn một nửa là liên quan đến chuyện của Vưu Dữu nhà chú nó bên kia."

Phạm Nhàn nghe vậy, nghĩ kỹ lại cũng cảm thấy khả năng đúng như lời của Phó Tụng Đình tương đối lớn.

Bên trong một quán lẩu, sau khi Tống Chức nghe Phó Nhiễm nói giật mình kêu to.

"Đầu cậu không lên cơn sốt chứ? Lúc này lại đi hủy hôn ước, dù gì thì ‘lạc đà gầy tốt hơn so với ngựa tốt’, dù là Minh Thành Hữu chỉ có 5% cổ phần, nhưng tài sản cùng lợi nhuận của công ty cũng có thể cho hắn ổn định sống cuộc sống giàu sang không lo ăn mặc. Huống chi, hắn cao lớn đẹp trai như vậy, sau này cậu đi đâu tìm được người đàn ông vừa có tiền lại đẹp trai như vậy đây? Tính một chút!"

Phó Nhiễm lấy khăn giấy ra đưa về phía cô.

"Xoa nước miếng của cậu đi một chút."

"Con bé chết tiệt, mình nói với cậu là xuất phát từ trong lòng nói ra."

Tần Mộ Mộ ngồi ở bên cạnh không hay nói chuyện cũng xen vào.

"Lần này mình tán thành với Xèo Xèo, Tiểu Nhiễm này, quyết định như vậy có phải là quá vội vàng hay không?"

"Chuyện này thì vào thời điểm Vưu Dữu ra khỏi nước mình đã nghĩ tới, dựa vào tình cảm của hắn thì không thể tốt đến mức có thể đồng cam cộng khổ cùng nhau. Hai người cũng biết, vào lúc mình cần hắn nhất thì hắn lại đẩy một cái từ sau lưng. Cuộc sống sau này chắc chắn chỉ sống trong cảnh không tin tưởng lẫn nhau. Mình chỉ là không muốn làm cho mình quá mệt mỏi thôi."

Phó Nhiễm vớt ra hai miếng đậu hũ Nhật Bản chia ra bỏ vào trong chén của Tống Chức và Tần Mộ Mộ.

"Ừ, lời này của cậu cũng đúng. "

Tống Chức sờ sờ chiếc đũa trong tay.

"Chỉ là lúc này Minh Thành Hữu cũng đủ đáng thương, hắn chưa từng bị phụ nữ bỏ rơi bao giờ chứ? Đúng là… Tại sao sau khi hầu hết đàn ông bỏ rơi phụ nữ, chúng ta lại phải hối hận à? Tiểu Nhiễm chính là một ví dụ nói cho chúng ta biết, phụ nữ cũng có thể mạnh mẽ vượt qua!"

Hào Khôn thay đổi, có nghĩa là Minh Thành Hữu hoàn toàn bị mất quyền lực.

Trang đầu các tờ báo lớn đều là gương mặt tuấn tú lạnh lùng của Minh Tranh, sau khi tranh đoạt được quyền lực trong nội bộ danh môn, hắn không khác nào một hắc mã.

Cũng trong lúc đó, Phó gia đơn phương tuyên bố hủy hôn với Minh gia.

Ngày đầu Minh Tranh đi nhậm chức chính là một cuộc giảm biên chế với quy mô lớn. Những người trước kia trung thành với Minh Thành Hữu đều không một ai may mắn thoát khỏi. Công ty như được thổi vào một luồng sinh khí mới, nghe nói đều là những người đi theo Minh Tranh mấy năm.

Việc này đủ để chứng minh lần nữa, Minh Tranh đã sớm tính trước, có chuẩn bị đến.

Minh Thành Hữu dọn dẹp đóng gói hết lại đồ trong phòng làm việc sau đó được chính thư ký mới đích thân đưa ra tới cửa. Nói ra cho oai, hắn có thể ở nhà ngồi mát ăn bát vàng, thoải mái đợi đến cuối năm được chia lợi nhuận.

Khoảng nửa tháng sau, chuyện này mới dần dần yên ắng.

Hôm nay là Chủ nhật, Phó Nhiễm cố ý thức dậy rất muộn, không muốn gặp phải Vưu Ứng Nhụy trên bàn ăn.

Phạm Nhàn vẫn giữ gìn phòng cho cô ta, bình thường mỗi buổi tối thứ bảy Vưu Ứng Nhụy cũng sẽ qua đêm ở đây, ngày hôm sau sẽ ăn sáng cùng bọn họ.

Phó Nhiễm ăn mặc chỉnh tề đi ra khỏi phòng, lại thấy Vưu Ứng Nhụy hai tay ôm trước ngực, chân bắt chéo đứng cửa phòng cô, tựa như đang đợi cô ra ngoài.

"Có chuyện gì sao?"

"Phó Nhiễm, cô thật là lợi hại."

Vưu Ứng Nhụy như cười không nhìn cô chằm chằm, Phó Nhiễm đóng cửa phòng.

"Chuyện này có liên quan gì tới cô? Phải cần đến cô trông coi chuyện của chúng tôi?"

"Cô cho rằng tôi thích quản chuyện của cô?"

Vưu Ứng Nhụy nghiêng người đứng thẳng dậy.

"Mẹ để tôi đi gọi cô xuống ăn điểm tâm, chỉ là tôi không muốn người thông minh như Minh Thành Hữu, rốt cuộc lại còn bị thua trong tay cô."

Sắc mặt Phó Nhiễm lộ ra vẻ không vui, tự nhiên cô không thích Vưu Ứng Nhụy khoa tay múa chân với chuyện của cô.

"Cô không phải là tôi cũng không phải là hắn, cần gì bắt chước y chang như vậy?"

Sắc mặt Vưu Ứng Nhụy cứng ngắc, cô ta đi theo sau lưng Phó Nhiễm.

"Cô cũng không cần phải ra dáng trong lúc này, trong mắt cha mẹ chúng ta đều giống nhau."

"Vậy cô cứ giữ vững dáng vẻ của cô."

Phó Nhiễm đứng lại tại đầu bậc thang.

"Đi xuống lầu cũng đừng có nói bậy."

Ánh mắt Vưu Ứng Nhụy ảm đạm, nói cho cùng Phó Nhiễm không giống như cô, câu nói đầu tiên của Phó Nhiễm có thể đánh trúng làm cô ‘quân lính tan rã’, không có chỗ nào để chạy trốn. Tóm lại, còn không phải là bởi vì thân phận của các cô quá xa cách sao?

Cô cũng không nhận thức được, nếu như không phải là mỗi lần mình cố ý khiêu khích, nhất quyết Phó Nhiễm cũng sẽ không theo đuổi tận cùng như vậy.

Sau khi họ bị đổi về chỗ cũ, có thể giả bộ vui vẻ tiếp nhận, nhưng lại cũng không ngoại lệ giữ khúc mắc trong ng với nhau, cố ý so sánh.

Phó Nhiễm về muộn, ở trên đường về nhà đi qua Mê Tính. Thật ra thì cô không thuận đường, nhưng tay lại như không nghe não sai khiến rẽ phải ở đường giao nhau.

Đèn nê ông ở trước cửa Mê Tính đan xen lẫn nhau hắt ra ánh sáng, mỗi người ra vào nơi này không là tầng lớp thượng lưu thì cũng là trung lưu, tiền boa nơi này cũng là cao nhất toàn bộ thị trấn Nghênh An, cho nên không ít cô gái trẻ tuổi bon chen vào đây.

Phó Nhiễm dừng xe ở ven đường, náo nhiệt ồn ào như vậy, nhưng lại tăng thêm vài chuyện thương cảm.

Đột nhiên, một bóng người lao ra Mê Tính thật nhanh, bước chân người đó lảo đảo, chỉ trong nháy mắt đi tới bên cạnh xe Phó Nhiễm đỗ dưới gốc cây. Người đàn ông dựa vào thân cây khom lưng nôn mửa, lồng ngực gầy gò rắn chắc bởi vì dùng sức mà tuột ra một nút áo.

Phó Nhiễm mới phát động động cơ xe, bên ngoài nhiều ánh mắt tò mò, vừa lúc nhìn thấy người đàn ông ngẩng đầu lên.

Đúng là Minh Thành Hữu!

Phó Nhiễm nắm chặt tay lái, Minh Thành Hữu chống người lên dựa vào thân cây, gương mặt nổi bật ẩn trong bóng cây. Cô ngẩng mặt, góc độ như vậy chỉ có thể nhìn rõ bóng dáng hắn từ mũi trở xuống. Phó Nhiễm không biết nên đi, hay là tiếp tục ở lại nơi này.

Theo bản năng, cô muốn phát động xe.

Ánh mắt lại nhìn thấy bóng dáng của Minh Thành Hữu cúi xuống lần nữa, thần sắc hắn đau khổ như vậy, là uống rất nhiều rượu.

Phó Nhiễm do dự một chút, sau đó đẩy cửa xe ra đi xuống.

Trùng hợp là lúc này Huống Tử cùng mấy vị bạn chơi ngày xưa của Minh Thành Hữu đang từ trong Mê Tính đi ra ngoài. Phó Nhiễm đi tới gọi.

"Huống Tử, anh ấy uống say rồi, làm phiền anh đưa anh ấy

"Này."

Huống Tử cực kỳ cường điệu quát lên.

"Chị dâu!"

Phó Nhiễm không khỏi xấu hổ.

"Mọi người mau tới gặp chị dâu, ha ha ha ——"

"Chị dâu ——"

Mấy người bên cạnh ồn ào lên phối hợp.

Phó Nhiễm quay đầu lại nhìn Minh Thành Hữu đang cố nén khó chịu nhìn về bên này.

"Anh ấy uống rất say."

"Chị dâu, cô cũng rời Tam Thiếu đi rồi còn quản chuyện của hắn làm cái khỉ gió gì? Lại nói, không phải xe của cô dừng ở ven đường ư? Cô được yên ổn cần gì phải kéo theo chúng tôi trôi vào nước đục? Mấy anh à, chúng ta đi, chuyển địa điểm khác chơi!"

Huống Tử kêu mọi người rời đi, thậm chí không hề nhìn bên này một cái.

Thực tế tàn khốc như vậy, từ trước đến giờ luôn trọng giàu khinh nghèo.

Phó Nhiễm đứng yên tại chỗ, cô nhìn thấy dóng dáng tiêu điều của Minh Thành Hữu cách đó không xa, ánh sáng màu mè thường ngày đã sớm rời xa hắn, mất đi thân phận che chở, lại cũng không có cách nào sống thoải mái.