Gian Nịnh Quốc Sư Yêu Tà Thê

Chương 17: Kẻ thù? Tình nhân?



Lúc này, trong Vân Thiên cung.

Vân quý phi một thân phục sức quý giá nằm nghiêng trên nhuyễn tháp, nhắm mắt dưỡng thần. Cung nữ bên cạnh cẩn thận hầu hạ, rất sợ sẽ quấy rầy ả, không dám gây ra bất kỳ tiếng động nào, ngay cả hô hấp cũng nhẹ nhàng.

Liễu Vân Sương quả là mỹ nhân hàng thật giá thật (lời của tác giả). Dung mạo diễm lệ, xinh đẹp động lòng người. Mũi thẳng, môi đỏ mọng, da trắng như tuyết, mỗi một tấc đều hoàn mỹ. Một thân áo bào đẹp đẽ cũng không cách nào che được dáng người lung linh đó, khó trách lại được sủng ái như vậy.

Ả nhẹ nhàng khoát tay áo, cung nữ phúc thân, lẳng lặng lui ra ngoài.

Lúc này, Vân quý phi mới trợn mắt nhìn về phía Tiểu Tam nhi đang cúi đầu, nhíu mày nói, "Hắn thật sự bế Mộ Lưu Ly kia, còn hôn nàng?" Trong giọng nói mang theo một tia hờn giận nhưng càng nhiều là áp lực, làm cho người ta không dò xét được cảm xúc của ả.

Mỹ nhân nhăn mày, thật khiến cho người khác thương xót nhưng Tiểu Tam hi vẫn cúi đầu như trước, không dám nhìn loạn, nghiêm cẩn đáp, "Nô tài không dám bịa đặt."

Phượng mâu Vân quý phi mị mị, rõ ràng là biểu tình hờn giận nhưng cũng phong tình vô hạn, đôi mắt đó tựa hồ muốn câu linh hồn nhỏ bé của người ta ra.

Đột nhiên, cung nữ bẩm báo, "Quý phi nương nương, Quốc sư đại nhân cầu kiến."

Vân quý phi thu hồi biểu tình hờn giận, nói với Tiểu Tam nhi, "Ngươi lui xuống trước đi!"

"Nô tài cáo lui." Tiểu Tam nhi dĩ nhiên không dám ở lại nơi này. Nếu bị Quốc sư đại nhân phát hiện gã ta là người của Vân quý phi, gã ta thật sự không dám nghĩ đến kết cục của bản thân.

Sau khi Tiểu Tam nhi rời đi, Vân quý phi mới mở miệng, "Để cho Quốc sư đại nhân vào đi!"

Văn Nhân Dịch vừa vào liền mở miệng nói, "Thần cô phụ tín nhiệm của Quý phi nương nương, không tìm được Huyết tơ phỉ thuý vòng tay, thỉnh nương nương giáng tội." Tuy trong miệng nói vậy nhưng lại không hề có một chút tư thái nhận tội, chỉ đứng ở đó, thậm chí cũng không hành lễ, tuy rằng ngữ khí ôn hoà nhưng lại không hề yếu ớt chút nào, thậm chí còn có vẻ cường thế.

Nhưng mà, điều này cũng không kỳ lạ chút nào. Cho dù là nhìn thấy Mặc Thiên, Quốc sư đại nhân cũng không cần hành lễ, Vân quý phi có được sủng ái như thế nào đi chăng nữa thì chỉ là một vị phi tử mà thôi, không thể lớn hơn Mặc Thiên được.

Không biết Vân quý phi có phải bị thái độ của hắn chọc giận hay không, lập tức ném chén trà vừa mới dâng lên tới bên cạnh chân hắn, cả giận nói, "Văn Nhân Dịch, ngươi cho rằng Bản cung sẽ không dám giáng tội ngươi sao?"

Văn Nhân Dịch mắt cũng không nâng một chút, vẫn vững vàng đứng ở đó, thoạt nhìn rất quy củ nhưng sự cao quý từ trong xương làm cho người ta lại không chắc hắn có thật như thế không, giương mắt nhìn về phía Vân quý phi đang tức giận, Văn Nhân Dịch thản nhiên mở miệng nói, "Thần không dám."

"Không dám?" Vân quý phi cười lạnh nói, "Trên đời này còn chuyện gì mà ngươi không dám làm sao?" Cũng không biết nghĩ đến chuyện gì, phượng mâu hiện lên một tia thống hận.

Văn Nhân Dịch không thèm nhắc lại, trong lòng Vân quý phi tức giận càng sâu nhưng không có thất thố nữa. Tay vuốt vuốt ngực, dần dần bình tĩnh trở lại, mở miệng nói, "Nghe nói quan hệ giữa ngươi và vị Mộ lâu chủ kia cũng không tồi?"

Chỉ một cái chớp mắt liền có thể khôi phục sự tôn quý bình thường, vị Vân quý phi này không hề đơn giản chút nào.

Nghe nói như thế, mắt Văn Nhân Dịch rũ xuống hiện lên một tia ánh sáng, "Quý phi nương nương nói đùa. Tuy rằng thần có hợp tác một lần với Mộ lâu chủ để tìm Huyết tơ phỉ thuý vòng tay nhưng kết quả lại không được như ý. Lạc Tiên lâu nhận vạn lượng hoàng kim của thần nhưng lại không tìm được Huyết tơ phỉ thuý vòng tay, lại không chịu trả lại tiền, quả thực chính là hành vi của thổ phỉ." Năm chữ cuối cùng được nói xong, giọng nói của hắn tựa hồ mang theo mỉm cười lại giống như tức giận, làm cho người ta không tài nào phân biệt được.

Vân quý phi hí mắt nhìn hắn, từ chối cho ý kiến, "Phải không? Bản cung lại nghe nói Quốc sư đại nhân có mỹ nhân trong ngực vui đến nỗi quên cả trời đất?"

Ánh mắt Văn Nhân Dịch chợt loé, bất đắc dĩ nói, "Quý phi nương nương là nghe ai nói? Bởi vì chuyện ba năm trước đây mà dung mạo của Mộ lâu chủ đã bị huỷ, làm sao có thể là mỹ nhân? Huống hồ, tính tình của Mộ lâu chủ đó..."

Có đẹp hay không, tự hắn biết là tốt rồi. Tính tình ư? Hắn cảm thấy rất hợp khẩu vị.

"Xem ra Quốc sư đại nhân thực có ý kiến với Mộ lâu chủ?"

Văn Nhân Dịch thở dài nói, "Thần bị Mộ lâu chủ tra tấn thành như vậy, nếu nói không có ý kiến thì quá dối trá."

Kỳ thật, Vân quý phi đã sớm chú ý đến cằm không hề hoàn mỹ của hắn, nhưng lại vội vàng tức giận, chưa kịp hỏi, cũng chưa nhìn kỹ. Lúc này, nhìn kỹ lại thì phát hiện có chút thê thảm, nhíu nhíu mày, ngữ khí cũng nhu hoà một ít, "Mặt bị sao vậy?"

Lời này mang theo sự quan tâm không hề che dấu, lúc trước rõ ràng còn giống như kẻ thù, bây giờ lại giống tình nhân rồi.

Quốc sư đại nhân vẫn như trước, thản nhiên nói, "Chỉ bị Mộ lâu chủ hạ độc mà thôi, không có gì đáng ngại."

Vân quý phi không khỏi nhíu mày, "Mộ lâu chủ này rất bưu hãn?"

Văn Nhân Dịch cười nói, "Nữ tử bị huỷ dung mạo, tính khí dĩ nhiên thất thường. Bất quá, nếu sau này ai cưới nàng, chỉ sợ cũng không được yên ổn."

"Phải không?" Vân quý phi đùa nghịch vòng ngọc trên cổ tay, như có điều suy nghĩ, tuỳ ý phun ra hai chữ mang theo ý vị thâm trường.

Văn Nhân Dịch tựa hồ như không nghe thấy, mắt xem mũi, mũi nhìn tâm, không hề phản ứng.

"Hoàng Thượng giá lâm..."

Theo tiếng hô to này, Mặc Thiên một thân long bào đi đến. Tuy rằng Mặc Thiên còn chưa đến năm mươi tuổi nhưng hai mắt đã phù thũng, cước bộ lảo đảo, vừa nhìn đã biết là do miệt mài quá độ, ánh mắt dâm tục nhìn đến Vân quý phi không dứt ra được.

"Ái phi..." Mặc Thiên trực tiếp ngồi xuống nhuyễn tháp, một tay kéo Vân quý phi vào lòng, tay còn lại niết trước ngực mềm mại của ả, bộ dáng giống như khó dằn lòng được.

"Ân..." Vân quý phi khinh ngâm ra tiếng, thân hình mềm mại không xương tựa vào người ông ta, không thuận theo xoay xoay người, mị thanh nói, "Hoàng Thượng, Quốc sư đại nhân còn đang ở đây!"

Nói xong, phượng nhãn câu nhân nhìn về phía Văn Nhân Dịch đang cụp mắt, khoé miệng gợi lên nụ cười không thiện ý, thân mình càng sát vào trong lòng Mặc Thiên, bàn tay mềm xoa xoa ngực Mặc Thiên, chậm rãi phác thảo, làm cho hồn của Mặc Thiên suýt chút nữa bay ra.

Mặc Thiên đang khó dằn lòng được, một bàn tay đã thò vào trong y bào của Vân quý phi, nghe xong lời nói của Vân quý phi mới phát hiện Văn Nhân Dịch đang đứng bên cạnh, thấy bên cạnh chân hắn có mảnh vỡ của chén trà, không khỏi nhíu mày nói, "Quốc sư lại chọc giận ái phi?"

Văn Nhân Dịch không nói gì, thái độ của hắn với Mạc Thiên lãnh đạm hơn nhiều so với Vân quý phi.

Vân quý phi thở hổn hển, mở miệng nói, "Cũng không hẳn. Huyết tơ phỉ thuý vòng tay Hoàng Thượng ban cho thần thiếp bị trộm, thần thiếp để cho Quốc sư đại nhân tìm về, kết quả Quốc sư đại nhân lại cô phụ tín nhiệm của thần thiếp." Nói xong, nhíu mày, vẻ mặt mất hứng.

Mặc Thiên vội vàng vỗ về ả, "Ái phi đừng tức giận, không phải chỉ là Huyết tơ phỉ thuý vòng tay thôi sao? Nếu đã bị mất thì thôi, trẫm ban bảo bối khác cho nàng,"

Nghe vậy, Vân quý phi nở nụ cười, dựa sát vào lòng Mặc Thiên, mềm mại đáng yêu nói, "Vẫn là Hoàng Thượng tốt với thần thiếp. Nhưng mà, Quốc sư đại nhân không hoàn thành chuyện thần thiếp giao cho, có phải nên bị trách phạt hay không?"