Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Chương 58: Đụng... đụng... đụng phải ai kia!



“Cả ngày hôm nay ta vẫn chưa ăn gì”. Thẩm Thiên Lăng cường điệu.

“Ừ”. Tần Thiếu Vũ đút cho hắn một muỗng tương đậu nành.

“Ít nhiều gì cũng cho cái đùi gà đi chứ”. Thẩm tiểu thụ kháng nghị.

“Từ sáng mai, ta sẽ đích thân dạy võ công cho ngươi”. Tần Thiếu Vũ đổi chủ đề.

Fuck! Miệng Thẩm Thiên Lăng ngậm một cọng rau xanh, vẻ mặt >_< nhìn hắn!

Mau nói là ta nghe nhầm đi!

Tần cung chủ cười cực kì anh tuấn.

Thẩm Thiên Lăng nuốt gì đó xuống miệng. “Ngươi – ngươi – ngươi lập lại lần nữa!”

“Trước hết bắt đầu từ quyền pháp cơ bản”. Tần Thiếu Vũ nói.

Quyền muội ngươi! Thẩm Thiên Lăng căm tức nhìn hắn. “Ngươi dám chê ta béo!”

Tần cung chủ làm ra vẻ mặt kinh ngạc. “Sao phu nhân nghĩ vậy?”

“Ngươi là cái đồ nông cạn!”. Thẩm Thiên Lăng phẫn hận.

Tần Thiếu Vũ nén cười, nhéo gương mặt mềm mịn của hắn. “Đã nói ngươi là dưa leo ngốc mà”

“Ta không đáp ứng!”. Thẩm Thiên Lăng rất có nguyên tắc, bưng chén cơm trắng lên.

Nước rau trộn ăn cũng ngon lắm!

Tần Thiếu Vũ lắc đầu cười, còn chưa mở miệng nói gì thì rèm nhà ăn lại bị người vén lên.

“Chúc công tử”. Mọi người ở Truy Ảnh cung rộn ràng chào hỏi.

Chúc Thanh Lam vẫn một thân áo tím như trước, thân hình nhìn qua hơi gầy, bên hông có đeo một cây quạt trắng, hào hoa phong nhã như hoa sen.

Triệu Ngũ không nói gì, cúi đầu dùng bữa.

Hoa Đường ra ngoài làm nhiệm vụ nên vẫn chưa về ăn với mọi người. Chúc Thanh Lam tuỳ ý tìm một chỗ trống ngồi xuống, cầm chén múc cỡ nửa chén cơm.

“Sao Chúc công tử vẫn ăn ít quá vậy”. Ám vệ có người nhiều chuyện tò mò. “Không đói bụng à?”

“Nhiêu đây là đủ rồi”. Chúc Thanh Lam lấy một ít dưa chua, từ từ ăn với cơm trắng.

“Nhìn cái gì!”. Ở một bàn nhỏ cách đó không xa, Thẩm Thiên Lăng căm giận nhìn Tần Thiếu Vũ, ngươi xem bộ dạng lẳng lơ của ngươi kìa!

“Nhìn cũng không được sao?”. Tần Thiếu Vũ gõ đầu hắn. “Bình dấm chua!”

“Nói chung ta sẽ không luyện võ giảm béo”. Thẩm Thiên Lăng rất nghiêm túc, ngươi nên dẹp ý định này đi!

“Không phải chê ngươi béo, huống hồ ngươi vốn cũng không béo”. Tần Thiếu Vũ bưng cho hắn một đĩa thịt bò nhỏ. “Không mong ngươi luyện thành cao thủ tuyệt thế, học vài chiêu phòng thân cho ta yên tâm thôi”

“Thế nhưng ta không có chút năng khiếu nào”. Thẩm Thiên Lăng khổ sở không gì sánh được. “Eo và chân cũng cứng ngắc”

“Cho nên phải luyện dần dần”. Tần Thiếu Vũ nói. “Chúng ta bắt đầu từ cái đơn giản nhất, nếu không được thì không luyện nữa, được chưa?”

“… Trước hết luyện ba ngày đã”. Thẩm Thiên Lăng ra điều kiện.

Tần Thiếu Vũ vui vẻ đáp ứng.

“Vậy ta có thể ăn đùi gà sao?”. Thẩm Thiên Lăng vẫn canh cánh trong lòng.

Tần Thiếu Vũ bật cười. “Heo con”

Heo muội ngươi! Thẩm Thiên Lăng ngạo kiều lẩm bẩm.

Đang lúc hai người đang quấn quýt lấy nhau thì bên tai truyền tới tiếng hỏi nhỏ. “Không biết cung chủ có rảnh không?”

Thẩm Thiên Lăng: …

Đương nhiên không!

“Có việc gì sao?”. Tần Thiếu Vũ ngẩng đầu hỏi.

Chúc Thanh Lam gật đầu.

“Đương nhiên”. Tần Thiếu Vũ đứng dậy.

“Mời cung chủ”. Chúc Thanh Lam nghiêng người.

Tình tiết kì quái gì thế này! Nội tâm Thẩm tiểu thụ phức tạp khó tả, hung hăng cắn thịt bò một cái.

Các loại GAY xen vào tình cảm của người khác đều là hồ ly tinh!

Nhất định phải bị xã hội sỉ nhục!

Vội vã ăn vài ngụm cơm, Thẩm Thiên Lăng không thấy thèm ăn nữa, buông chén xuống ra ngoài túm lấy ám vệ. “Bọn họ đi đâu vậy?”

“Bẩm công tử, thư phòng”. Ám vệ nói. “Có điều cung chủ đã dặn bất cứ ai cũng không được quấy rầy”

Thẩm Thiên Lăng: …

Mẹ kiếp, đến tột cùng làm chuyện gì mà thần bí đến vậy?

Cực kì muốn biết!

Nhưng không thể nghe lén, vì nhất định sẽ bị bắt!

Quả thật khó chịu!

Hai canh giờ sau, Tần Thiếu Vũ rốt cuộc cũng về phòng ngủ.

“Hừ!”. Thẩm Thiên Lăng căm tức nhìn hắn.

Tần Thiếu Vũ hôn lên mặt hắn một cái.

“Đã khuya lắm rồi”. Thẩm tiểu thụ oán hờn không gì sánh được!

“Ừ”. Tần Thiếu Vũ ôm hắn. “Chúng ta đi tắm thôi!”

Tắm cái đầu ngươi! Thẩm Thiên Lăng nhéo má hắn. “Nói cái gì với tên GAY chết tiệt kia?”. Mà lại nói chuyện tới khuya như vậy!

“GAY?”. Tần Thiếu Vũ không hiểu.

“Tên gọi không quan trọng”. Thẩm Thiên Lăng vung tay, tiếp tục tra hỏi chồng. “Nói mau”

“Nói ngươi cũng không hiểu”. Tần Thiếu Vũ cởi áo cho hắn.

Thẩm Thiên Lăng giận dữ. “Ngươi dám kì thị ta?”

“Đâu có”. Tần Thiếu Vũ cởi quần hắn, hôn lên mông hắn một cái.

Thẩm Thiên Lăng: …

Đáng ghét!

Tần Thiếu Vũ ôm hắn vào thùng tắm, thoả mãn thở ra một hơi.

“Ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của ta”. Thẩm Thiên Lăng điều chỉnh một tư thế thoải mái.

“Đang nói chuyện hiệu buôn”. Tần Thiếu Vũ chà lưng cho hắn. “Truy Ảnh cung phải nuôi nhiều người như vậy, dù sao phải tìm nhiều cách kiếm tiền”

“Kết quả thế nào?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi.

“Nếu ngươi muốn nghe, ta có thời gian rảnh sẽ từ từ kể cho ngươi”. Tần Thiếu Vũ bóp thứ nhô ra trước ngực hắn. “Bây giờ mệt rồi, chúng ta đừng nói chuyện này nữa được không?”

“Đừng bóp bậy a!”. Thẩm tiểu thụ mặt đỏ tới mang tai.

“Tại sao?”. Tần cung chủ từ phía sau ôm chặt lấy hắn, giọng nói mang ý cười xấu xa.

Còn có thể vì sao nữa! Thẩm Thiên Lăng đẩy hắn ra. “Tắm đi!”

“Ngươi cũng có thể bóp ta”. Tần Thiếu Vũ thản nhiên nói. “Trong chúng ta ai cũng không lỗ”

Thẩm tiểu thụ rất muốn nhúng đầu hắn xuống nước.

Hơn mười ngày bồi dưỡng bằng tổ yến, da dẻ Thẩm Thiên Lăng rất trơn mịn, quả thật non mềm tới mức bóp ra nước.

Tần Thiếu Vũ ôm hắn vào lòng, nhẹ nhàng sờ, cực kì yêu thích.

Cho nên mới nói về phần nuôi vợ dùm người khác, Phượng Cửu Dạ làm đặc biệt tốt!

“Khi nào chúng ta xuất phát?”. Thẩm Thiên Lăng tựa vào ngực hắn, lười biếng hỏi.

“Sáng mai”. Tần Thiếu Vũ nói.

“Nhanh vậy?”. Thẩm Thiên Lăng giật mình.

“Xong việc rồi, ở đây cũng phí thời gian”. Tần Thiếu Vũ nói. “Chúng ta mau đi Thiên Ổ Thuỷ trại thôi”

“Cho nên ta không cần luyện võ đúng không?”. Thẩm Thiên Lăng vui vẻ, chuyện này đáng để bắn pháo chúc mừng.

Tần Thiếu Vũ dội cho hắn một gáo nước lạnh. “Chuyện đó liên quan gì tới luyện võ?”

Thẩm Thiên Lăng: …

Vô nghĩa, đương nhiên có liên quan!

“Sáng sớm chúng ta luyện võ, ăn điểm tâm xong rồi đi”. Tần Thiếu Vũ nói.

Thẩm Thiên Lăng gần như muốn khóc, đừng Phát – xít như thế a, quân đội năm xưa cũng không tàn nhẫn như ngươi. “Đi đường rất mệt!”

“Mệt ư?”. Tần Thiếu Vũ cười mà như không cười.

“…”. Cười cái rắm, ngồi yên trong xe ngựa cũng mệt chết đi được biết không!

“Ta đổi xe ngựa lớn cho ngươi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Sau khi luyện công ngươi có thể ngủ tiếp trên đường”

Thẩm tiểu thụ trong lòng chán chường, đỡ trán thở dài.

Tần Thiếu Vũ bị hắn chọc cười, nhẹ nhàng cắn vành tai hắn. “Nếu tối nay ngươi chịu xx với ta, sáng mai có thể không luyện võ”

“Mơ đi”. Thẩm Thiên Lăng cự tuyệt một hơi, ta cũng rất có tự trọng!

Chuyện xx này phải thiên thời địa lợi nhân hoà mới được!

Tần Thiếu Vũ cũng không ép hắn, sau khi tắm xong thì ôm hắn về giường, bóp bụng mỡ một trận!

Thẩm Thiên Lăng mặt đỏ bừng, quấn chăn lăn vào tường.

Giảm béo xong ngươi sẽ không có bụng mỡ để bóp biết không! Cuộc đời này sẽ mất đi không ít niềm vui!

Còn dám chê ư!

Còn không biết trân trọng ư!

Không hề xứng đáng được tha thứ!

Sau một đêm mưa phùn, hay người đều ngủ say sưa, Thẩm Thiên Lăng thậm chí còn làm mộng đẹp, sảng khoái bơi trong biển thịt nướng. Kết quả còn chưa kịp ăn thịt nướng đã bị hung hăng đè lên miệng.

“Ô…”. Thẩm Thiên Lăng hoảng hốt mở mắt.

Tần Thiếu Vũ đang hôn lên miệng hắn.

“Làm gì vậy?”. Sau khi tỉnh táo lại, Thẩm Thiên Lăng gào thét. Đừng tuỳ tiện động dục nha, trời còn chưa sáng nữa!

“Rõ ràng ngươi sờ ta trước”. Tần Thiếu Vũ cắn vào mặt hắn.

Thẩm Thiên Lăng căm giận, lúc đó ta đang cắt thịt nướng!

“Cũng không còn sớm”. Tần Thiếu Vũ ôm hắn dậy. “Rửa mặt, chúng ta đi luyện võ”

“Ta đột nhiên thấy chóng mặt”. Thẩm Thiên Lăng ngả nghiêng trên người hắn.

Tần Thiếu Vũ bình tĩnh nói. “Diễn không giống”

“Vậy làm lại được không?”. Thẩm Thiên Lăng thè lưỡi, thuận tiện liếc hắn. “Nếu ngươi chưa tin, ta có thể co quắp tay chăn nữa”

Tần Thiếu Vũ cười đau bụng.

Sao mình lại nhặt được một kẻ dở hơi như vậy chứ.

Tuy cực kì không muốn, Thẩm tiểu thụ cuối cùng cũng thay đồ cùng hắn ra bãi đất trong ở sân sau.

“Ép chân”

“Đau!”

“Dùng sức”

“A!”

“Thả lỏng một chút”

“Thả không được!”

“Hạ eo xuống”

“Hu hu”

Hết lần này tới lần khác, cực kì kịch liệt.

Ám vệ ngồi xổm trên nóc nhà cảm thán, cung chủ và phu nhân thật có tình thú!

Quả thật là thần tiên trên trời, uyên ương trên cành!

Sau một canh giờ oanh liệt, Thẩm Thiên Lăng đau lưng ngồi trên xe ngựa, căm tức nhìn Tần Thiếu Vũ.

“Thiên Ổ Thuỷ trại và Truy Ảnh cung cũng không qua lại nhiều với nhau”. Tần Thiếu Vũ thoa dầu lên đùi cho hắn. “Sau khi đến đó phải nhớ kỹ cẩn thận mọi thứ”

“Sẽ gặp nguy hiểm sao?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi.

“Nguy hiểm thì không chắc, nhưng ven đường không ít người mơ ước ngươi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Đối với người lạ phải cẩn thận”

“Nếu không thân thiết sao bọn họ cho chúng ta Hoàng Kim Nhãn được?”. Thẩm Thiên Lăng trong lòng không yên.

“Yên tâm”. Tần Thiếu Vũ cười cười. “Nếu ngươi muốn, ta đương nhiên tìm hết mọi cách lấy cho ngươi”

Thẩm Thiên Lăng: …

Được rồi, đúng là hơi cảm động!

Nhưng đồng thời cũng hơi chột dạ!

Nếu hắn biết mục đích mình tìm kiếm hạt châu, chắc cũng không chịu giúp mình nữa đâu.

“Đang nghĩ gì vậy?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

Thẩm Thiên Lăng vùi vào lòng hắn, vươn tay ôm eo hắn.

“Tuy ta không biết ngươi muốn thu thập linh thạch làm gì, có điều nếu đáp ứng ngươi thì nhất định sẽ làm được”. Tần Thiếu Vũ vỗ vỗ lưng hắn, giọng rất dịu dàng. “Sau này chừng nào muốn nói thì nói cho ta biết cũng không muộn”

Thẩm Thiên Lăng càng ôm chặt hắn hơn. “Ngươi không sợ ta lừa ngươi sao?”

“Ngươi có thể lừa ta cái gì?”. Tần Thiếu Vũ lắc đầu cười. “Dưa leo ngốc”

Thẩm Thiên Lăng thấy mũi cay cay, cảm giác mình hơi đê tiện.

“Ngủ chút đi”. Tần Thiếu Vũ dùng chăn bọc lấy hắn. “Còn phải đi một quãng đường”

Thẩm Thiên Lăng ngoan ngoãn nhắm mắt lại, tay vẫn nắm chặt vạt áo hắn.

Nghe tiếng hít thở của hắn dần dần trở nên đều đặn, ý cười trên mặt Tần Thiếu Vũ cũng biến mất, cúi đầu hôn lên mặt hắn.

Chặng đường từ Quỳnh Hoa cốc đến Thiên Ổ Thuỷ trại cực kì bình lặng, hơn mười ngày thì đoàn người thuận lợi tới nơi.

Còn chưa vào cổng thành, ám vệ dò đường đã trở về bẩm báo, nói hai huynh đệ Giang gia đang nghênh tiếp ở cửa thành.

“Không phải nói không thân nhau sao?”. Thẩm Thiên Lăng bất ngờ, sao còn phô trương như vậy?

“Không thân”. Tần Thiếu Vũ nói. “Có điều phải nể mặt Truy Ảnh cung và Nhật Nguyệt sơn trang chứ”

“Nhưng chúng ta phải tìm lý do mới tới thăm được”. Thẩm Thiên Lăng nói.

“Đương nhiên có”. Tần Thiếu Vũ nói. “Hiệu buôn của các môn phái có qua lại với nhau, có thể mượn cớ”

“Còn một việc nữa”. Ám vệ lại nói. “Chúng ta hình như tới không đúng lúc”

“Hả?”. Tần Thiếu Vũ vén rèm lên. “Sao lại nói vậy?”

“Gần đây Ngâm Lạc Tuyết của Vô Tuyết môn bị mất tích, nghe nói bị người ta bắt đến mười hai Liên Hoàn ổ”. Ám vệ nói. “Cho nên trong thành có rất nhiều môn phái tụ tập, cùng bàn việc cứu người”

Thẩm Thiên Lăng: …

Cái tên ẻo lả kiêu ngạo kia thế mà bị bắt cóc? Tâm trạng thật phức tạp!

“Đệ đệ của Ngâm Vô Sương mất tích?”. Tần Thiếu Vũ hơi bất ngờ.

“Vâng”. Ám vệ gật đầu.

Thẩm Thiên Lăng bực bội nói. “Sốt ruột sao?”

“Đương nhiên không”. Tần Thiếu Vũ quyết đoán lui về ngồi trong xe. “Quay về! Nói với Giang Giao Long, thân thể Lăng nhi không khoẻ, ta dẫn hắn về Quỳnh Hoa cốc chữa thương”

Đừng lấy ta làm cớ a! Thẩm Thiên Lăng nhấc chân đạp hắn.

“Sợ là không còn kịp rồi”. Ám vệ khổ sở nói.

“Vì sao?”. Tần Thiếu Vũ cau mày.

“Vô Tuyết môn chủ đã thấy chúng ta”. Ám vệ nói. “E là cung chủ không tránh được”

Tần Thiếu Vũ đau đầu.

Thẩm Thiên Lăng lẩm bẩm. “Sao còn không xuống xe, người ta vẫn nhớ thương ngươi kìa!”

“Bình dấm chua”. Tần Thiếu Vũ vỗ vỗ đầu hắn.

“Tần cung chủ”. Ngoài xe truyền tới tiếng thăm hỏi ân cần. “Đã lâu không gặp”

Đệ đệ mất tích mà còn có tâm trạng ở đây “đã lâu không gặp”, Thẩm tiểu thụ lòng dạ hẹp hòi chửi FUCK một chút.

Tần Thiếu Vũ thầm thở dài, kéo Thẩm Thiên Lăng ra khỏi xe ngựa.

Thẩm tiểu thụ: …

Lão tử chưa đáp ứng cùng ngươi đi ra nha!

Thế nhưng không đợi hắn kháng nghị thì đã bị một màn trước mắt khiến cho kinh hãi!

Vô số hoa trắng tung lên bầu trời, nếu trong phim truyền hình thì chính là dự báo cho việc nhân vật quan trọng gần lên sân khấu!

Mà nam tử áo trắng đứng giữa trời hoa cũng rất có khuôn mặt của kẻ thứ ba!

Thẩm Thiên Lăng nhất thời toát ra nguy cơ nồng đậm, so với hắn thì GAY Chúc Thanh Lam cơ bản không tính là cái gì! Tối đa cũng chỉ mang gương mặt cáo mà thôi!

Mà kẻ trước mặt mới đúng là hồ ly nghìn năm thứ thiệt!

Mặt mày đong đầy tình cảm khiến người ta thương yêu, mẹ kiếp, ngươi còn có thể ăn mặc trang nhã hơn một chút nữa không!

“Môn chủ”. Tần Thiếu Vũ ôm Thẩm Thiên Lăng nhảy xuống xe.

“Vị này là Thẩm công tử sao?”. Ngâm Vô Sương hỏi, vạt áo màu trắng bay lên theo gió, khí chất cực kì xuất trần.

Vì vậy Thẩm tiểu thụ cũng nhanh chóng bày ra dáng vẻ xinh đẹp lạnh lùng, cực kì có tố chất của diễn viên chuyên nghiệp.

Người thua nhưng trận địa không thể thua, ta đây cũng rất xinh đẹp!

“Không ngờ Tần cung chủ đồng ý giúp ta tìm Lạc Tuyết”. Ngâm Vô Sương mỉm cười, trong mắt hơi ngấn lệ, quả thật khiến người ta thương xót.

Thẩm Thiên Lăng chọt chọt vào lưng Tần cung chủ - Mau nói việc ngươi tới đây không liên quan gì đến hắn!

Tần Thiếu Vũ cười cười. “Môn chủ khách khí”

Thẩm Thiên Lăng: …

Chuyện này không thể tuỳ tiện thừa nhận a! Rất dễ khiến người ta hiểu lầm biết không!

“Lần trước gặp nhau đã là hai năm trước”. Ngâm Vô Sương nói.

Hai năm thì sao, hai trăm năm cũng còn ít, cả đời không gặp luôn mới tốt! Nếu vậy có thể bắn hai dây pháo chúc mừng! Thẩm Thiên Lăng cười tít mắt nhìn Tần Thiếu Vũ. “Muốn ôn chuyện cũng không gấp, hay là mọi người vào thành trước đi? Còn có người đang đợi chúng ta”

Cực kì bình tĩnh!

Một chút cũng không có vẻ gì là ghen!

Hoàn toàn không khiến giới nghệ thuật mất mặt!

Rất xứng đáng được khen ngợi!