Hạnh Phúc Nhỏ Của Anh

Chương 14: Hôn lễ xúc động



Hóa ra một người đàn ông điềm tĩnh tao nhã khi trở nên buông thả lại quyến rũ đến vậy. Ôn Thiếu Khanh cười với cô, khẽ giọng hòa một câu hát. Anh không có mic Tùng Dung chỉ có thể nhìn thấy khẩu hình của anh.

I"ll love you, always...

Tay phải của Tùng Dung đã mấy tuần không hoạt động, tháo bột xong cảm thấy hơi khó chịu. Lúc sang nhà Ôn Thiếu Khanh ăn cơm tối, cô nhìn chằm chằm vào bàn tay cầm đũa, khiến Ôn Thiếu Khanh thấy buồn cười, "Sao vậy?"

Cô xoay xoay cổ tay, "Cảm thấy như không phải tay mình."

Ôn Thiếu Khanh đặt đũa xuống nắm cổ tay cô, "Tháo bột rồi cũng không được coi thường, cố gắng nghỉ ngơi nhiều vào, sắp tới đừng xách vật nặng, qua một thời gian ngắn nữa đến bệnh viện kiểm tra lại."

Tùng Dung gật đầu nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi tay phải.

Ôn Thiếu Khanh lẳng lặng cười, tiếp tục ăn.

Lúc rửa bát, Ôn Thiếu Khanh thử hỏi dò: "Chốc nữa anh đến nhà Tiêu Tử Uyên viết thiệp cưới giúp, có muốn đi cùng không?"

Hiện giờ Tùng Dung đã không còn sợ Nhường Chút. Cô đang ngồi cho nó ăn sữa chua, nghe nói vậy thì ngẩn ra, nhớ tới hộp kẹo hỉ kia thì ngập ngừng từ chối: "Không được, em còn phải tăng ca."

Ôn Thiếu Khanh tắt vòi nước, quay người thong thả lau tay, "Sao, sợ gặp Lâm Thần à?"

Từ sau lần cãi nhau vì Lâm Thần, cô quả thực chỉ còn coi Lâm Thần là đàn anh. Cô không đi là vì sợ Ôn Thiếu Khanh sẽ ngại, nếu anh không cảm thấy thế nào thì cô càng chẳng sao hết. Tùng Dung ngẩng lên, bình thản nhìn anh, "Không. Đi thì đi."

Nhà mới của Tiêu Tử Uyên và Tùy Ức cách đó không xa, hai người liền dẫn Nhường Chút đi bộ qua đó. Ai ngờ Tùng Dung đi một lát liền không chịu được, thở hồng hộc đứng bên đường nhìn Ôn Thiếu Khanh ai oán.

Cô thật chủ quan, khái niệm "không xa" của Ôn Thiếu Khanh với cô khác nhau hoàn toàn. Ôn Thiếu Khanh vừa dỗ vừa lừa cô đi thêm hai con phố, cô đứng ở bên đường, nhất quyết không chịu đi, ôm lấy cánh tay Ôn Thiếu Khanh, dựa đầu trên vai anh thở hổn hển.

Ôn Thiếu Khanh lau mồ hôi trên trán cô, "Thể lực của em kém quá."

Tùng Dung hậm hực, "Không xa của anh là thế này đây hả?"

Ôn Thiếu Khanh đuối lý, cười động viên, "Thật sự chỉ còn một con phố nữa thôi, đi qua đèn xanh đèn đỏ trước mặt, thêm năm trăm mét nữa là đến."

Tùng Dung ngoảnh đi, "Còn tin anh nữa thì em chính là heo."

Ôn Thiếu Khanh cười, cúi đầu nói khẽ bên tai cô: "Chốc nữa về nhà làm sữa chua chiên cho em."

Dạo này trời rét, Ôn Thiếu Khanh không cho Tùng Dung ăn lạnh nhiều, lâu lắm không làm sữa chua chiên cho cô. Sự nhượng bộ của anh lúc này khiến Tùng Dung sáng mắt. Cô ngoảnh sang, nghi ngờ hỏi: "Thật không?"

Ôn Thiếu Khanh mỉm cười gật đầu.

Tùng Dung cũng cười, "Được!"

Lâm Thần đang ngồi trong xe đợi đèn đỏ, ngoảnh đầu sang chợt nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc ở bên đường. Ôn Thiếu Khanh đang kéo tay Tùng Dung nói gì đó. Tùng Dung đứng cạnh, có lẽ do mệt nên khẽ dựa vào Ôn Thiếu Khanh, cười hiền đáp lại. Trong làn gió khẽ khàng giữa đêm lạnh, vạt áo hai người bay nhẹ quấn quýt lấy nhau. Người thiếu niên khôi ngô từng cùng anh ăn cơm, chơi bóng giờ đã không còn vẻ non nớt, cả người toát ra phong thái hào hoa chẳng thể coi thường. Còn cô gái bướng bỉnh lạnh nhạt trong ký ức anh, lúc này đang đứng cạnh cậu ấy cười duyên, bình yên và nhã nhặn.

Hóa ra khi đứng trước mặt người yêu, con người ta thật sự có thể lột xác.

Tùy Ức ngồi bên ghế lái phụ nhìn theo ánh mắt anh, khẽ thở dài, "Anh Thần, nghe em nói này, có một số chuyện thật sự không thể miễn cưỡng. Họ thích nhau, ở bên nhau, ai nhìn vào cũng thấy. Những động tác ánh mắt như vô ý kia thật sự không giấu được người khác."

Mãi sau Lâm Thần mới thu lại ánh nhìn, mỉm cười tự giễu, "Anh biết... Sắp đến ngày vui của em, đừng thở dài buồn thế, Tiêu Tử Uyên trông thấy lại hành hạ anh."

Tùy Ức biết anh đang đánh trống lảng, chỉ cười rồi không nói gì nữa.

Tùng Dung và Ôn Thiếu Khanh đi quãng đường mấy cây số hết gần nửa tiếng đồng hồ. Khi tới nơi, Lâm Thần là người ra mở cửa.

Tùng Dung thoải mái chào: "Lâm Thần."

Trong ấn tượng của Lâm Thần, cô vẫn luôn gọi anh là "anh Lâm". Giờ cô lại gọi cả họ cả tên, vẻ mặt cũng không áy náy ngượng ngập như lần gặp trước. Điều này có ý nghĩa gì không?

Lâm Thần gật đầu với cô, chẳng buồn nhìn Ôn Thiếu Khanh đứng cạnh, quay người đi vào.

Tùng Dung theo Ôn Thiếu Khanh vào trong. Phòng khách trông rất rực rỡ, tràn đầy không khí ngày vui, nói ngắn gọn là... đỏ đến hoa mắt.

Lâm Thần chiếm một góc trong phòng khách, xung quanh xếp đầy hộp kẹo đã được đóng gói xong, trên bàn còn có một đống kẹo chưa gói. Ở một góc khác có một người đàn ông thoạt nhìn rất khôi ngô và dịu dàng, đang cho gì đó vào trong những hộp quà đẹp mắt.

Hai người bận rộn loay hoay, chú rể Tiêu Tử Uyên lại nhàn nhã ngồi trên sofa xem điện thoại. Ôn Thiếu Khanh chỉ vào người đàn ông kia, giới thiệu với Tùng Dung: "Lần trước gặp vội quá chưa kịp giới thiệu, đây là Kiều Dụ."

Sau đó anh ta lại giới thiệu với Kiều Dụ: "Kiều Dụ, đây là Tùng Dung, bạn gái tôi, lần trước đã gặp rồi đấy."

Lúc này Tùng Dung mới nhớ ra họ quả thật đã gặp một lần, chính là vào buổi tối Ôn Thiếu Khanh với Lâm Thần đánh nhau.

Kiều Dụ đứng dậy cười với cô thay lời chào.

Tùng Dung không ngờ người đàn ông này khi cười lên trông lại càng dịu dàng hơn. Đây là lần đầu tiên cô gặp một người đàn ông có khí chất như thế, bèn quay sang nhìn Ôn Thiếu Khanh, quả nhiên người quen của "cầm thú" xuất chúng cũng toàn là con người xuất chúng.

Tùy Ức cầm cốc nước ra khỏi bếp mời cô, "Xin lỗi, tôi mới chuyển đồ đến, còn chưa dọn dẹp, bừa bộn lắm đúng không?"

Tùng Dung nhận lấy, lắc đầu, "Có cần tôi giúp không?"

Tùy Ức còn chưa lên tiếng, Tiêu Tử Uyên đã chỉ trỏ, "Lâm Thần ở bên trái đang gói kẹo mừng, Kiều Dụ ở bên phải đang bọc quà đáp lễ. Em muốn làm bên nào?"

Tùng Dung thừa nhận EQ của Tiêu Tử Uyên quá cao. Với quan hệ của cô, Lâm Thần và Ôn Thiếu Khanh, có những chuyện càng công khai thì càng có ý quan tâm, sau này mọi người gặp nhau sẽ càng thoải mái.

Cô quay sang nhìn Ôn Thiếu Khanh, cười: "Vậy em gói kẹo mừng, lúc mệt còn có thể ăn vụng mấy cái."

"Được." Ôn Thiếu Khanh cười gật đầu, "Vậy anh vào phòng đọc sách viết thiệp cưới."

Tùy Ức chọc nhẹ hông Tiêu Tử Uyên, "Anh vào phòng ngủ dọn đồ giúp em."

Tiêu Tử Uyên gật đầu, đứng dậy đi cùng Tùy Ức vào phòng ngủ.

Trong phòng ngủ, Tùy Ức liền tóm lấy cánh tay anh hỏi: "Anh làm gì thế? Sao lại gán ghép Tùng Dung với Lâm Thần ở cùng một chỗ với nhau?"

"Anh đâu có làm vậy, em cũng nghe thấy mà, luật sư Tùng tự chọn đấy chứ."

"Anh... Sao anh không bảo cô ấy vào phòng đọc sách viết thiệp cưới với anh Ôn?"

"Họ không thể cứ mãi ngượng ngập như thế đúng không? Phía Lâm Thần đúng là cần người giúp. Chúng ta phải tự nhiên một chút thì họ mới có thể thoải mái."

Tùy Ức không yên lòng, "Sẽ không đánh nhau nữa chứ?"

"Đây là nhà mới của chúng ta, họ dám giở thói ngang ngược, anh sẽ trở mặt với họ luôn."

Tiêu Tử Uyên khoác vai cô, "Được rồi, anh đã chọn mấy bài nhạc dùng trong hôn lễ, nghe cùng anh nhé?"

Tùy Ức cười gật đầu.

Tùng Dung ngồi xuống chỗ đối diện Lâm Thần, thoải mái hỏi anh cách gói.

Lâm Thần hờ hững đẩy một đống kẹo đến trước mặt cô, "Không có kỹ thuật gì hết, bỏ kẹo vào trong hộp là được."

Tùng Dung gật đầu, vừa bắt đầu gói vừa hỏi: "Nghe nói anh là phù rể?"

Lâm Thần chỉ "ừ" một tiếng.

Tùng Dung cũng không nói gì thêm, hai người lặng lẽ gói kẹo mừng.

Tùng Dung tập trung gói kẹo, nhưng cô cảm thấy Lâm Thần càng lúc càng khó chịu, vì vậy bèn đứng dậy, "Em hơi mệt, vào nhà vệ sinh một lát."

Cô đi rồi, Lâm Thần mới thở phào. Kiều Dụ vứt một hộp quà sang chỗ anh, thấp giọng nói: "Việc gì cậu phải thế? Người ta là con gái còn thoải mái tự nhiên, cậu khó chịu cái gì?"

Lâm Thần vơ kẹo ném sang, "Cậu lắm chuyện thì có!"

Tùng Dung không vào nhà vệ sinh. Cô nhìn xung quanh, thấy không có ai bèn lẻn vào phòng đọc sách.

Ôn Thiếu Khanh đang ngồi ở bàn viết thiệp cưới bằng bút lông. Cô rón rén đi đến, "Viết xong chưa?"

Cô bước đến gần kéo theo một mùi hương thơm ngọt. Ôn Thiếu Khanh cười ngẩng đầu, "Ăn vụng kẹo thật à?"

Tùng Dung xòe tay ra, "Anh có ăn không?"

Ôn Thiếu Khanh đặt bút lông xuống, nhìn lướt qua bàn tay cô, chỉ vào giấy gói kẹo, "Anh muốn ăn vị đó."

Tùng Dung cúi đầu nhìn giấy gói kẹo trong tay, sau đó trả lời: "Hết rồi."

Ôn Thiếu Khanh kéo Tùng Dung ngã vào lòng mình, sau đó thuận thế cúi đầu chiếm lấy đôi môi cô.

Tùng Dung đẩy ra, đứng dậy nhìn anh hung dữ rồi quay người đi.

Ôn Thiếu Khanh nở nụ cười nhìn theo bóng lưng cô, khảng khái nói: "Sớm muộn gì cũng cưới em!"

Lát sau Tiêu Tử Uyên vào phòng đọc sách lấy máy vi tính, thấy Ôn Thiếu Khanh tươi như hoa bèn tò mò hỏi: "Có gì mà vui thế?"

Ôn Thiếu Khanh thu bớt nụ cười, "Không có gì, ăn được viên kẹo ngon thôi mà."

Tiêu Tử Uyên nhìn biểu cảm của anh, nghi ngờ, "Ngon đến thế cơ à? Cười chỉ thiếu điều vẫy đuôi."

Ôn Thiếu Khanh thật thà gật đầu, "Tất nhiên."

Tiêu Tử Uyên không hỏi nữa, cầm máy tính đi.

Qua 10 giờ, Tiêu Tử Uyên và Tùy Ức định về nhà riêng ngủ, lấy lý do chính đáng: Trước hôn lễ họ không thể mệt nhọc quá, phải xuất hiện trong đám cưới với trạng thái tốt nhất.

Lâm Thần đi theo, "Tôi cũng về. Tôi là phù rể, cũng cần xuất hiện trong đám cưới với trạng thái tốt nhất."

Nhưng Tiêu Tử Uyên không hiểu cho anh, "Có phải cậu kết hôn đâu, trạng thái tốt hay không thì liên quan gì đến cậu. Phù rể chỉ có tác dụng làm nền cho chú rể. Gói kẹo tiếp đi, đêm nay gói xong mai còn có việc khác."

Tiêu Tử Uyên với Tùy Ức đi rồi, Lâm Thần mới có phản ứng, "Cậu ta nói vậy là ý gì?"

Ôn Thiếu Khanh viết thiệp cưới xong mới nhớ ra tay phải của Tùng Dung vừa lành vết thương, liền thế chỗ cô ngồi xuống phía đối diện gói kẹo, chẳng buồn ngẩng đầu mà đáp: "Ý là, lý do chọn cậu làm phù rể mà không chọn tôi với Kiều Dụ là gì? Là vì chọn cậu làm người tham chiếu thì độ tương phản giữa phù rể và chú rể sẽ được thể hiện rõ nhất."

Kiều Dụ lẳng lặng mỉm cười.

Lâm Thần trở mặt, "Biến."

Ôn Thiếu Khanh lập tức kéo Tùng Dung đứng dậy, "Được, chúng tôi biến."

Sau đó hai người đi thoăn thoắt tới cửa xỏ giày, Ôn Thiếu Khanh không quên dặn Kiều Dụ: "Mai nếu Tiêu Tử Uyên hỏi thì cậu bảo với anh ta là không phải tôi muốn đi mà do Lâm Thần bảo tôi biến, có gì cứ tính sổ với cậu ta."

Dứt lời, hai người dắt Nhường Chút biến mất khỏi cánh cửa.

Lâm Thần sững sờ, mãi sau cũng không có phản ứng gì. Thế này là sao đây?

Kiều Dụ lộ vẻ hâm mộ, thương lượng với anh: "Hay cậu cũng bảo tôi biến đi đi?"

Lâm Thần trừng mắt thở dài, "Chắc không sống nổi nữa mất!"

Ra khỏi thang máy, Tùng Dung càng nghĩ càng thấy hài hước, "Câu này của anh họ anh thú vị thật."

Ôn Thiếu Khanh nhướng mày, "Em nói Tiêu Tử Uyên hả? Đúng là thú vị, chú rể kết hôn, việc gì cũng nhờ người khác làm hết."

Tùng Dung tò mò, "Vậy chú rể làm gì?"

Ôn Thiếu Khanh thắt lại khăn quàng giúp cô, "Chú rể vừa nói rồi đấy thôi? Anh ta chỉ việc thể hiện phong độ và sự thoải mái, trước hôn lễ không thể để mình mệt mỏi, phải duy trì trạng thái tốt nhất."

"Vậy cô dâu thì sao?"

"Cô dâu? Cỡ sói già như Tiêu Tử Uyên sao nỡ để Tùy Ức làm gì? Cô dâu chỉ việc ăn và đợi được rước đi."

Tùng Dung chợt nhớ ra điều gì, lấy một phong bì ra khỏi túi, "Chết rồi, em quên đưa cho Tùy Ức."

Ôn Thiếu Khanh giúp cô nhét phong bì về rồi cầm luôn túi, tiện thể nắm lấy tay cô, "Không cần, thân phận của Tiêu Tử Uyên có hơi nhạy cảm, không nhận tiền mừng. Hầu hết người quen đều chỉ phát kẹo cưới, thiệp cưới chỉ gửi cho người thân thiết, nếu không chắc anh phải viết thiệp cưới đến gãy tay mất."

Tùng Dung nghiêng đầu nhìn anh, "Sao cảm thấy lần này anh dễ bảo thế? Nói anh giúp là anh giúp liền."

"Ừ, học tập kinh nghiệm tổ chức hôn lễ, sau này chúng ta còn cần dùng."

Dứt lời, Ôn Thiếu Khanh thẳng người lên, đứng dưới bóng cây lẳng lặng nhìn Tùng Dung.

Ánh mắt anh khiến cảm xúc Tùng Dung rối bời, "Sao thế?"

Ôn Thiếu Khanh mỉm cười nhưng không trả lời.

Tùng Dung càng căng thẳng. Cô đút hai tay vào túi áo, ngón tay bỗng dưng chạm đến thứ gì, lấy ra mới biết là kẹo mừng vừa nãy tiện tay vơ vào, bèn bóc ra bỏ vào trong miệng.

Đây đều là động tác vô thức. Không ngờ Ôn Thiếu Khanh chợt ôm lấy eo cô kéo cả người vào trong lòng, áp vào môi cô, mơ màng nói: "Anh muốn ăn kẹo."

Hậu quả của việc đứng ăn kẹo trong gió lạnh là hôm sau Ôn Thiếu Khanh ngủ dậy bắt đầu bị ho, đến bệnh viện thì triệu chứng càng nặng. Mỗi khi có người hỏi, anh chỉ cười đáp: "Ăn nhiều kẹo quá."

Luật sư Tùng không bình luận gì về vấn đề này.

Bệnh ho của Ôn Thiếu Khanh còn chưa khỏi, hôn lễ của Tiêu Tử Uyên và Tùy Ức đã đến.

Tùng Dung luôn cảm thấy đôi tình nhân như Tiêu Tử Uyên và Tùy Ức làm gì cũng nhẹ nhàng thản nhiên, không ngờ đến lúc tập dượt vào buổi tối trước ngày cử hành đám cưới lại loạn hết cả lên.

Đầu tiên là Tùy Ức hồi hộp nên lúc ném hoa cưới bị đập vào đèn treo trong sảnh, khiến mọi người bật cười. Vậy là cô ấy lại càng căng thẳng, ném lần thứ hai liền tung thẳng lên chỗ đèn treo, khiến mọi người càng cười dữ dội.

Ôn Thiếu Khanh ung dung nói: "Xem ra đèn này sắp có chuyện vui rồi, muốn ngăn cũng không được!"

Dù chỉ là tập dượt nhưng đám diễn viên quần chúng bên cạnh vẫn tranh giành ầm ĩ.

Tam Bảo chìa tay: "A Ức, ném cho mình này, cho mình, cho mình! Cái đèn kia không vội lấy chồng!"

Hà Ca tận dụng lợi thế chiều cao, đè tay cô nàng xuống, "A Ức, đừng cho cậu ấy, cho mình này, cho mình đi!"

"Cậu còn chẳng có bạn trai, đòi bắt hoa cưới làm gì?"

"Chính vì không có bạn trai nên mới muốn."

"Đàn chị ơi! Cho em, cho em!"

"Đàn chị! Đàn anh để chị rồi, hoa cưới cho em đi!"

"..."

MC chưa bao giờ thấy một đám người chỉ tập dượt thôi mà cũng tranh giành như vậy, liền cười bảo Tùy Ức ném lại lần nữa. Nhưng Tùy Ức không dám ném, ngoảnh sang nhìn Tiêu Tử Uyên.

Tiêu Tử Uyên ngẫm nghĩ một chút, mở miệng đề nghị, "Thôi hoa này đừng tung nữa, đổi thành tặng đi."

Tùy Ức gật đầu đồng ý.

Đám người kia lại tranh giành ầm ĩ.

Ôn Thiếu Khanh cười, ghé vào tai Tùng Dung, nhỏ giọng nói: "Tiêu Tử Uyên căng thẳng."

Tùng Dung nhìn theo ánh mắt anh, thấy người đàn ông kia vẫn điềm đạm tao nhã, trông thế nào cũng không thấy căng thẳng, "Sao anh biết?"

Ôn Thiếu Khanh nhướng mày, "Mặt không cảm xúc. Mặt càng không có cảm xúc thì càng căng thẳng."

Tùng Dung lại nhìn sang, đúng thật, cả buổi tối nay không thấy cặp vợ chồng sắp cưới này nở nụ cười.

Ôn Thiếu Khanh lại nghiêng đầu hỏi cô: "Em có muốn không?"

Tùng Dung ngơ ngác, "Cái gì?"

Ôn Thiếu Khanh hất cằm, ra hiệu cho cô nhìn sang, "Hoa của cô dâu."

Tùng Dung lắc đầu.

Ôn Thiếu Khanh cười, "Em không thích cách bó hoa à?"

Tùng Dung lại lắc đầu, "Thích chứ, rất đẹp."

Nét cười trong mắt Ôn Thiếu Khanh càng đậm hơn, "Thích sao lại không muốn?"

Thực lòng thì Tùng Dung chưa nghĩ đến chuyện kết hôn. Trước khi gặp lại Ôn Thiếu Khanh không nghĩ, gặp lại rồi càng không dám nghĩ. Cô không tin Ôn Thiếu Khanh không biết ý nghĩa của hoa cưới, nếu bây giờ cô nói muốn thì rõ là có ý muốn bảo anh rằng cô đang vội kết hôn.

Sau nhiều lần bị gài bẫy, Tùng Dung đã thấu hiểu tính xấu của anh, cũng có được chiêu thức phản kích, "Vì mai em phải lên tòa, không thể làm khán giả đợi bắt hoa cưới."

Ôn Thiếu Khanh tỏ vẻ thất vọng, "À, ra vậy."

Được một lúc Tùng Dung chợt dao động, thử hỏi dò: "Nếu em nói muốn thì anh có thể giành giúp em không?"

"Tất nhiên là không." Ôn Thiếu Khanh yên lặng một lát rồi cất lời ẩn ý, "Luật sư Tùng là người lý trí như vậy, sao có thể gửi gắm một chuyện lớn như lấy chồng lên một bó hoa?"

Tùng Dung đau khổ vỗ trán, cuối cùng vẫn trúng kế của anh. Cô nghiến răng nói: "Em nói muốn lấy chồng hồi nào?"

Ôn Thiếu Khanh làm mặt ngây thơ, "Không muốn lấy chồng sao lại muốn hoa cưới?"

"Em bảo muốn bao giờ?"

"Không muốn sao còn bảo anh đi giành?"

"..." Tùng Dung hít sâu, may mà Ôn Thiếu Khanh không phải luật sư, nếu không cô quả thật không còn đường kiếm sống.

Hôm sau Tùng Dung phải lên tòa, sau khi xong việc, đến đám cưới thì nghi thức đã đi vào phần cuối. Cô vừa vào đã thấy Kiều Dụ dựa vào cây cột trong góc, cầm hoa cưới trong tay, nhìn chằm chằm ra cửa.

Thấy cô đẩy cửa đi vào, mặt anh ta thoáng qua một tia mừng rỡ. Nhưng lúc nhận ra người đến là cô, đôi mắt đó liền ảm đảm đi vài phần.

Tùng Dung không hiểu lắm, chỉ nhẹ gật đầu với anh ta. Anh ta cười thay cho lời chào.

Tùng Dung lại nhìn hoa cưới trong tay Kiều Dụ, hóa ra cuối cùng hoa đã vào tay anh ta.

Tầm nhìn của mọi người đều tập trung vào cặp vợ chồng mới cưới trên sân khấu. Khi cô dáo dác tìm bóng Ôn Thiếu Khanh dưới ánh đèn mờ tối, như có thần giao cách cảm, anh trông thấy Tùng Dung, vẫy tay ra hiệu cho cô đi đến.

Sau khi ngồi xuống cạnh Ôn Thiếu Khanh, Chung Trinh cười hớn hở đến gần, "Chị họ, chị ăn kẹo không? Kẹo này ngon lắm!"

Kể từ buổi tối hôm ấy, Tùng Dung nghe thấy hai chữ "ăn kẹo" này là không chịu nổi. Cô cướp lấy hộp kẹo, trừng mắt hung dữ, "Ăn kẹo cái gì? Ăn kẹo cái gì? Đàn ông con trai mà ăn kẹo gì?"

Chung Trinh gãi đầu, "Đang yên đang lành sao lại mắng người ta chứ..."

Chỉ có Ôn Thiếu Khanh hiểu ý, cười hớn hở rồi cũng bị Tùng Dung lườm.

Tùng Dung lại nhìn về hướng Kiều Dụ đang ngóng ra phía cửa. Cô cúi đầu hỏi Ôn Thiếu Khanh: "Sao em thấy Kiều Dụ còn căng thẳng hơn chú rể thế?"

Ôn Thiếu Khanh khẽ nhướng mày, thì thầm vào tai cô.

Tùng Dung nhìn anh ngạc nhiên. Ôn Thiếu Khanh khẽ gật đầu, lúc này cô mới hiểu, vừa nãy khi cô đẩy cửa bước vào, có lẽ Kiều Dụ tưởng rằng người anh ta chờ đã đến.

Thời gian dần trôi, Ôn Thiếu Khanh thật sự không nhìn nổi nữa, đứng dậy đi đến bên cạnh Kiều Dụ thở dài, "Đừng trách tôi không nhắc cậu. Cậu cứ làm mặt khổ sở như thế, lát nữa anh họ tôi mà tưởng cậu muốn cướp dâu thì tôi không giúp đâu."

Kiều Dụ cau mày, "Nói linh tinh gì vậy?"

Ôn Thiếu Khanh đùa cợt, "Cậu soi gương mà xem, rồi hỏi người khác nữa, xem trông cậu có giống bạn trai cũ còn chưa dứt tình với cô dâu không."

Kiều Dụ nhìn lên sân khấu một lát mới trả lời: "Tôi đâu có như thế!"

Ôn Thiếu Khanh cười mờ ám, "Vậy thì chính là chưa dứt tình với chú rể."

Kiều Dụ bật cười, quay sang đập anh.

Cười xong, anh day ấn đường, giọng trầm thấp xa xôi, dường như chỉ nói cho một mình mình nghe: "Tôi không ngờ cô ấy không về thật..."

Ôn Thiếu Khanh vỗ vỗ vai anh, cũng không nói thêm gì nữa.

Ôn Thiếu Khanh và Kiều Dụ mau chóng trở về bàn. Nghi lễ đã kết thúc, cô dâu chú rể cũng ngồi xuống. Phù rể Lâm Thần không trông thấy Tùng Dung, kéo bừa lấy một cái ghế, lúc sắp ngồi xuống mới phát hiện cô ngồi ngay cạnh.

Anh khựng lại, ngồi cũng không được mà đi cũng không xong.

Tùng Dung cười chào hỏi anh: "Hôm nay anh đẹp trai thật đấy."

Tuy quan hệ hơi lúng túng nhưng vẫn phải giữ phong độ, Lâm Thần gật đầu đáp: "Cảm ơn."

Ôn Thiếu Khanh liếc anh khó chịu, "Người ta cưới mà ăn diện bảnh bao như thế là có mục đích gì?"

Đối mặt với Ôn Thiếu Khanh, phong độ của Lâm Thần không được tốt. Anh chẳng liếc nhìn lấy một lần, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười giễu cợt.

Hôm nay Kiều Dụ không tập trung, cũng chẳng đứng ra hòa giải, chỉ cúi đầu thỉnh thoảng uống nước. Trong mắt Tiêu Tử Uyên chỉ có Tùy Ức, chỉ cần hai người kia không đánh nhau làm loạn thì anh ta cũng chẳng bận tâm.

Tam Bảo và Hà Ca đặt hết tâm tư vào bàn đồ ăn đầy ắp, càng không nghĩ ngợi gì.

Tùng Dung tỉnh bơ như không nghe thấy, cúi đầu xem điện thoại. Chỉ có phù dâu là không hợp với bầu không khí của bàn này lắm. Cô nàng là đàn em cùng khoa của Tùy Ức, cũng học đại học X, hồi sinh viên khi Lâm Thần nổi danh trong trường, cô nàng đã hết sức si mê anh, từ lúc nghe nói phù rể là anh liền phấn khích đến không ngủ nổi. Suốt quá trình thực hiện nghi thức, Lâm Thần khá săn sóc cô ấy, khiến cô nàng càng rung động mãnh liệt, ánh mắt không chút kiêng dè dính lấy khuôn mặt anh.

Sau mấy lần chạm phải ánh mắt cô nàng, Lâm Thần thấy hơi ngượng, vội đứng dậy, "Tôi vào nhà vệ sinh một lát."

Không biết câu nói này có vấn đề gì mà Kiều Dụ chợt như bừng tỉnh, cũng đi theo, "Tôi cũng đi."

Ôn Thiếu Khanh ngoảnh sang nhìn Tùng Dung, "Anh đi rửa tay."

Tùng Dung cảm thấy mấy người này đột nhiên đều trở nên khác lạ, chỉ lẳng lặng nhìn Ôn Thiếu Khanh. Ôn Thiếu Khanh giơ tay giải thích: "Anh đi rửa tay thật, anh là bác sĩ, có bệnh cuồng sạch sẽ."

Tùng Dung gật đầu.

Ba người đi chưa được bao lâu, Tiêu Tử Uyên quay sang nhắc Tùy Ức: "Em cũng nên đi thay lễ phục đi nhỉ?"

Phù dâu lập tức bật dậy, "Đúng, đúng. Suýt thì quên. Thợ trang điểm đang đợi trên tầng đấy."

Tùy Ức đi chưa được bao lâu, Tiêu Tử Uyên cũng lặn mất. Đến cậu chàng thần kinh thô như Chung Trinh cũng nhận ra sự bất thường, ngoảnh sang hỏi Tùng Dung: "Chị, sao họ đi hết cả rồi?"

Tùng Dung bình thản, "Tình hình bất thường chắc chắn là có chuyện lạ, đợi mà xem."

Cô vừa nói xong, đèn của cả sảnh bỗng dưng tắt hết, chỉ còn lại một màu đen kịt. Giữa tiếng ồn ào, một luồng sáng chợt chiếu vào chính giữa sân khấu.

Bốn người đàn ông trẻ tuổi xuất hiện giữa sân khấu cùng nhạc cụ, trang phục thoải mái mà đẹp vô cùng. Áo vest đã được cởi ra, chỉ còn mặc sơ mi trắng, cổ áo nới lỏng, tay áo xắn lên tới khuỷu tay.

Họ đều có ngoại hình và khí chất hơn người nên dưới sân khấu nhanh chóng rộ lên tiếng huýt sáo và hò hét, Tam Bảo đang cắm cúi vào bàn thức ăn cũng không nhịn được hét lên: "Các anh đẹp trai quá! Các anh đẹp trai quá!"

Ánh sáng tiếp tục chiếu đến lối vào của sảnh lớn. Tùy Ức đang đứng đó đối diện với sân khấu, dường như vừa mới bước vào, tay còn đặt trên cửa chưa kịp rút về, cũng xúc động nhìn phía trước.

Tiêu Tử Uyên cúi đầu điều chỉnh micro, chợt ngẩng đầu, nở nụ cười dịu dàng với Tùy Ức.

Chẳng nói một câu, cứ bắt đầu mà không báo trước.

Lời vừa cất lên, tiếng hét ầm ĩ đã vang dội dưới sân khấu, Tùng Dung cũng cực kỳ xúc động.

Trong thời khắc đặc biệt, một người bình thường luôn nho nhã điềm đạm lại chọn cách tỏ tình cuồng nhiệt như vậy, dùng phong cách rock bùng nổ để hát tình ca rung động lòng người.

Tùng Dung không hiểu biết nhiều về rock, nhưng cũng biết bài hát này là của một nhóm nhạc lừng lẫy qua nhiều thế hệ, cuồng dã, bùng cháy, khác hẳn hình tượng bốn người đàn ông trên sân khấu. Có lẽ chính sự tương phản này đã đánh động giác quan của tất cả mọi người.

Còn cô dâu đứng trong ánh sáng chẳng biết từ lúc nào đã đầm đìa nước mắt.

Chung Trinh hưng phấn bám lấy Tùng Dung, "Chị họ, chị họ! Sếp của em chơi dàn trống kìa! Đẹp trai quá!"

Đúng vậy, cô cũng rất ngạc nhiên, anh chơi trống cơ đấy!

Giữa người chơi trống và tay guitar bass cần sự phối hợp vô cùng ăn ý. Ánh mắt cô đảo qua lại giữa Lâm Thần và Ôn Thiếu Khanh. Hai người khi nãy còn đối chọi nhau trên bàn ăn, nhưng giờ phút này vẫn phối hợp vô cùng ăn ý.

Ánh mắt mọi người đều tập trung vào chú rể, nhưng Tùng Dung chỉ nhìn Ôn Thiếu Khanh.

Hóa ra một người đàn ông điềm tĩnh, tao nhã khi trở nên buông thả lại quyến rũ đến vậy.

Lúc sắp kết thúc, Ôn Thiếu Khanh đột nhiên nhìn về phía cô, nở một nụ cười, khẽ giọng hòa một câu hát. Anh không có micro, Tùng Dung chỉ nhìn thấy khẩu hình của anh.

I"ll love you, always...

Giống như buổi tối mùa đông hôm ấy, anh đứng trong màn đêm thầm thì: "Cô ấy ở trong đôi mắt tôi, ngự trị nơi trái tim tôi. Vẫn luôn ở đây."

Anh nói với Lâm Thần: "Nhân Thanh, tôi yêu cô ấy, rất yêu, rất yêu."

Còn thời khắc này, là lần đầu tiên anh nói với cô.

Tùng Dung cứ ngơ ngẩn nhìn Ôn Thiếu Khanh, đến mức mọi người xung quanh đứng lên hoan hô reo hò cô cũng không chú ý, dường như ngoài anh ra, trong mắt cô không còn ai cả.

Lâm Thần vô tình trông thấy, nhưng cũng chỉ lướt nhìn rồi nhanh chóng dịch tầm mắt xuống cây guitar bass trong tay.

Hóa ra cô thật sự không còn trông thấy ai khác nữa.

Trong tiếng hò reo vang dội, Tiêu Tử Uyên vứt guitar, nhảy thẳng xuống sân khấu, chạy vài bước đến nắm lấy tay Tùy Ức đi ra ngoài.

Lúc xuất hiện lần nữa ở bàn ăn, ba người còn lại đã khôi phục dáng vẻ trầm tĩnh nhã nhặn đầy trí thức, trên ống tay áo thậm chí không có lấy một nếp gấp.

Tam Bảo háo hức chạy đến tỏ vẻ sùng bái, "Các anh ơi, bao giờ em kết hôn các anh cũng biểu diễn như thế cho em được không?"

Kiều Dụ cười dịu dàng, Lâm Thần từ lúc quay lại vẫn luôn lạnh nhạt, chỉ lẳng lặng nhìn Tam Bảo.

Ôn Thiếu Khanh ngẫm nghĩ, "E là không được."

Tam Bảo thất vọng, "Tại sao?"

Ôn Thiếu Khanh chỉ dẫn, "Sao em có thể dùng lại chiêu người khác đã dùng? Dù có dùng cũng phải thay đổi một chút, ví dụ như em biểu diễn cho Trần Thốc xem chẳng hạn?"

Tam Bảo ngẩn người, suy nghĩ một chút lại nhìn Ôn Thiếu Khanh sùng bái, "Đàn anh thân yêu, anh nói đúng!"

Vừa nói, cô nàng vừa nhìn Hà Ca. Hà Ca lập tức xua tay, "Đừng tìm mình, mình không biết gì về nhạc cụ hết. Đến lúc đó nếu cậu muốn biểu diễn đập đá trên ngực thì có thể tìm mình."

Tam Bảo tức đỏ cả mặt.

Ôn Thiếu Khanh bình luận thêm: "Ừm, biểu diễn đập đá trên ngực trong đám cưới cũng là sáng kiến đấy."

Không biết vì bị bất ngờ hay đang suy nghĩ gì mà Tùng Dung vẫn luôn im lặng, Lâm Thần thì còn im lặng hơn cả cô.

Một lúc sau Tùng Dung mới nhận ra Ôn Thiếu Khanh không nói gì nữa, bèn quay đầu nhìn sang anh, phát hiện anh đang nhìn thẳng về phía trước, mặt không cảm xúc, chẳng biết đang suy nghĩ gì. Tùng Dung khẽ hỏi: "Nghĩ gì thế?"

Ôn Thiếu Khanh lơ đãng vuốt chén trà, hất cằm ra hiệu cho cô nhìn sang, "Đang nghĩ bao giờ thì có thể nắm tay em đi mời rượu họ."

Tùng Dung nhìn theo ánh mắt Ôn Thiếu Khanh, thấy Tiêu Tử Uyên đang nắm tay Tùy Ức đi mời rượu từng bàn, tiếng chúc mừng và cười nói vang lên không ngớt, có thể thấy cặp vợ chồng mới cưới kia đang rất vui vẻ.

Tim Tùng Dung bỗng chốc loạn nhịp, cúi đầu thầm phỉ nhổ bản thân. Người ta kết hôn, mình hồi hộp cái gì?

Ôn Thiếu Khanh thấy cô mãi không có phản ứng bèn quay đầu nhìn, quả nhiên lại trông thấy một khuôn mặt ngượng ngập quẫn bách. Anh thầm thở dài, hành trình còn gian nan lắm đây.

Tan tiệc, Tùng Dung đứng ở cửa đợi Ôn Thiếu Khanh lái xe đến. Lâm Thần vừa bước ra đã trông thấy cô.

Vừa rồi trong tiệc cưới anh đỡ rượu giúp Tiêu Tử Uyên rất nhiều. Giờ phút này, mượn men rượu, anh đi tới chào hỏi cô: "Anh mua vé máy bay ngày mai rồi."

Khuôn mặt Tùng Dung chẳng lộ vẻ gì khác biệt, đột nhiên mở miệng hỏi: "Nếu em nói bây giờ em chấp nhận anh, vậy anh còn thích em không?"

Lâm Thần không kịp phản ứng, "Gì cơ?"

"Nếu em nói, em không thích Ôn Thiếu Khanh, bằng lòng đi theo anh, vậy anh có chắc người anh thích là em không? Có dẫn em đi không?"

Lâm Thần tần ngần, "Em..."

Tùng Dung nhìn anh, "Anh đang băn khoăn điều gì? Ôn Thiếu Khanh hay chính bản thân anh? Hay là cả hai? Đàn anh Lâm, thật ra anh chưa từng thật lòng thích em đúng không? Năm đó khi thổ lộ anh cũng không hề nói thích em. Có lẽ trong mắt anh, em không thông minh đến thế, xét về năng lực chuyên ngành, em cũng không bì được với anh. Nhưng trời cao đã dành riêng cho phụ nữ rất nhiều năng lực đặc biệt, chẳng hạn như nhìn thấu nội tâm của đàn ông. Em có thể cảm nhận tình cảm Ôn Thiếu Khanh dành cho em, cũng cảm nhận được anh ấy xem trọng anh, vẫn luôn cố gắng hàn gắn quan hệ giữa hai người. Còn anh, anh có cảm nhận được không?

Nếu anh thật sự thích em, vậy giữa hai anh xuất hiện ngăn cách cũng không sao cả. Nhưng anh đâu có thích. Vậy tình hình như bây giờ chẳng phải là được không bằng mất sao? Hồi ấy em cũng không muốn về nước, muốn ở nước ngoài cả đời. Nhưng về rồi em mới phát hiện, hóa ra có rất nhiều chuyện đều do chúng ta tự nghĩ ra mà thôi, và còn có bao nhiêu thứ quý giá hơn cái gọi là thể diện, tự tôn rất nhiều."

Lâm Thần đã sớm bình tĩnh lại, cười nói: "Mấy năm không gặp, tài ăn nói của đàn em Tùng ngày càng tốt, chẳng trách tên tuổi càng lúc càng vang dội. Nhưng em quên chúng ta là đàn anh đàn em cùng khoa à? Mấy kỹ xảo mà thầy dạy em, anh cũng biết."

Tùng Dung hiếm khi lườm anh như lúc này, "Người khác muốn mời em nói chuyện bằng kỹ xảo đều phải trả tiền đấy."

Lâm Thần cười nhạt, "Anh cũng vậy."

Tùng Dung cau mày, "Tự anh cứ nói vào ngõ cụt đấy chứ. Xe đến rồi, em đi trước đây."

Tùng Dung lên xe, Ôn Thiếu Khanh hạ kính xuống hỏi Lâm Thần: "Có cần tôi đưa cậu đi một đoạn không?"

Lâm Thần nhìn anh mấy giây, lạnh nhạt đáp: "Cậu tốt bụng thật."

Ôn Thiếu Khanh ung dung, "Tất nhiên rồi, chưa bao giờ nghe câu "lòng thầy thuốc như lòng cha mẹ" à? Mau gọi bố đi."

Lâm Thần nổi cáu, "Biến!"

Ôn Thiếu Khanh cũng chẳng để bụng, mỉm cười rồi khởi động xe chạy đi.

Chung Trinh ngồi ghế sau lên tiếng bất bình: "Phù rể đó là ai vậy? Ngạo mạn, làm như mình hay lắm..."

Ôn Thiếu Khanh nhìn thẳng về phía trước, bình thản trả lời: "Anh em tốt của tôi."

Chung Trinh vốn định mắng Lâm Thần vài câu nữa để trút giận cho Ôn Thiếu Khanh, không ngờ lại nhận được câu trả lời này. Cậu cười khan mấy tiếng rồi co người lại trên ghế sau, không nói gì nữa.

Tùng Dung nghe thấy lời giới thiệu quen thuộc này, hơi ngẩn người, quay sang hỏi: "Các anh chuẩn bị màn diễn vừa nãy từ khi nào vậy?"

Ôn Thiếu Khanh nhìn cô qua kính chiếu hậu, "Chuẩn bị rất lâu rồi, em cũng thấy đấy, bọn anh bình thường đều không có phong cách đó. Khổ cho Tiêu Tử Uyên nghĩ ra trò này chỉ để đổi lấy một nụ cười của người đẹp."

Tùng Dung khen thật lòng, "Nhưng các anh làm rất tốt."

Ôn Thiếu Khanh chợt dừng xe bên lề đường, "Trước mặt là ga tàu điện ngầm."

Chung Trinh chớp mắt, "Sếp, sếp bảo em xuống xe ạ?"

Ôn Thiếu Khanh gật đầu, "Mai cậu còn một môn thi cuối đúng không? Mau về ôn tập đi."

Chung Trinh hậm hực xuống xe, miệng còn lẩm bẩm: "Lại không cho người ta nghe!"

Tùng Dung cũng thấy lạ, còn chưa kịp hỏi, Ôn Thiếu Khanh đã ngoảnh sang nhìn cô đầy ẩn ý, "Anh vẫn còn sở trường khác."

Lời anh nói có hàm ý, Tùng Dung thấp thoáng cảm nhận được điều gì, quay sang nhìn anh. Nhưng cô chỉ thấy Ôn Thiếu Khanh tập trung lái xe, không nói gì thêm nữa.

Kiều Dụ không đợi được người muốn đợi, bị tổn thương tâm hồn nên cần đóng cửa dưỡng thương. Sau ngày cưới, Tiêu Tử Uyên đưa Lâm Thần đến sân bay.

Lúc xuống xe, Tiêu Tử Uyên lấy hai chiếc hộp bọc kín trong cốp xe ra đưa cho Lâm Thần.

Lâm Thần nhận lấy, vừa nhìn đã vô cùng cảm động, "Tiêu Tử Uyên, cậu tốt với tôi quá, vẫn nhớ tôi thích ăn gì. Ở nước ngoài có tiền cũng không mua được những thứ này! Ngày nào cũng phải ăn đồ ăn nước ngoài, tôi sắp nôn ra rồi đây!"

Tiêu Tử Uyên nói giọng nhẹ bẫng: "Không phải tôi cho cậu, không dám nhận lời cảm ơn đâu. Tôi được người ta nhờ đưa cho cậu thôi."

Lâm Thần cứng người, vứt đồ sang một bên, vẻ mặt khinh thường, "Tôi không lấy!"

Tiêu Tử Uyên hỏi dò: "Không lấy thật à?"

Lâm Thần kiên quyết, "Không lấy."

Tiêu Tử Uyên biết anh sợ mất mặt, bèn cầm lên đặt lại vào tay anh, "Sắp đến giờ rồi, vào đi thôi. Bao giờ chơi chán ở bên ngoài thì về nhé."

Lâm Thần không có phản ứng, cầm lấy đồ, vẫy tay rồi đi.

Tiêu Tử Uyên cưới chưa được bao lâu thì đã đến cuối năm, khắp nơi tràn ngập không khí Tết.

Tùng Dung và Châu Trình Trình đi dạo đến trưa, thấm mệt mới lên tầng cao nhất ăn bánh ngọt.

Vẻ mặt Châu Trình Trình bi tráng, "Mình đã mua vé sáng ngày kia về nhà ăn Tết."

Tùng Dung buồn cười, "Được nghỉ còn không vui sao?"

Châu Trình Trình thở dài, "Người có bạn trai như cậu đâu hiểu được nỗi khổ của mình."

Tùng Dung cũng thở dài theo, "Có bạn trai thì được gì? Mấy chiêu trò của các bà cô bà dì thật chẳng biết đâu mà lần. Không có bạn trai thì hỏi bao giờ có, có bạn trai rồi lại bị hỏi lúc nào kết hôn. May mà mình còn một thằng em họ, có thể lấy ra làm bia đỡ bớt một phần đạn."

Cô còn chưa nói xong đã nhận được điện thoại của Chung Trinh, vừa nhận điện đã được nghe giọng nói giả ảo não để đè nén vui mừng của cậu, "Chị họ ơi, Tết này em phải trực, không về được, chị về một mình nhé."

Tùng Dung trầm ngâm: "Em không về thì Tết đến chỉ còn mình chị đơn độc giữa vòng vây của mấy bà cô à?"

Giọng Chung Trinh càng lúc càng hớn hở, "Hình như thế."

Tùng Dung cúp điện thoại xong, lập tức trả vé. Châu Trình Trình đi tới nhìn, "Cậu làm gì vậy?"

"Đồng minh sắp đánh thì rút lui, mình không thể đơn độc trở về."

"Vậy cậu không về ăn Tết à?"

Tùng Dung chần chừ, "Sau Tết sẽ về, dù sao lúc này cũng không thể tự đâm đầu vào họng súng."

"Vậy cậu với Ôn Thiếu Khanh cưới nhau đi?"

"Cậu nghĩ cưới là xong sao? Cưới xong sẽ bị giục sinh con, nhưng mình..." Nói đến đây, Tùng Dung bỗng dừng lại, nhưng cô không sinh được...

Châu Trình Trình tò mò, "Nhưng cậu làm sao?"

Tùng Dung thở dài. Kể từ khi nói chuyện khó sinh con với Ôn Thiếu Khanh, không biết anh có nghe lọt tai không mà chẳng thấy nhắc đến nữa.

Tùng Dung ăn tối với Châu Trình Trình rồi mới về nhà. Lúc sắp đi tới trước tòa chung cư, cô chợt nghe thấy tiếng chó sủa từ chỗ bụi cỏ, còn có giọng nam dỗ dành: "Nào, cái này ngon lắm, qua đây ăn."

Dạo này có rất nhiều gia đình ở chung cư bị mất chó, hơn nửa trong số đó có lẽ đều do bị lừa đánh thuốc bắt đi như vậy.

Cô rẽ sang chỗ bụi cỏ, quả nhiên trông thấy hai người đàn ông đang cho một chú chó ăn thứ gì đó.

Tùng Dung không ngờ lại là Nhường Chút. Cô cao giọng hỏi: "Các người làm gì vậy?"

Hai người đàn ông khựng lại, quay người nhìn sang.

Nhân lúc hai người kia không đề phòng, Tùng Dung vẫy Nhường Chút, "Mau tới đây!"

Nhường Chút hơi ngơ ngác nhưng vẫn chạy tới chỗ cô.

"Nhường Chút, đừng sợ!" Tùng Dung xoa đầu nó, "Ôn Thiếu Khanh đâu? Sao chỉ có mình mày?"

Ánh mắt hai người đàn ông lộ vẻ hung dữ, "Chó của cô à?"

Tùng Dung nhìn lại họ, "Không."

"Thế thì không liên quan đến cô! Con chó kia là của bọn này! Tránh ra!"

Tùng Dung cười giễu, "Anh cứ thử xem có liên quan đến tôi không."

"Cô muốn làm gì?"

Tùng Dung giơ điện thoại ra, "Vừa nãy tôi đã quay clip, tôi nghi ngờ hai người phạm tội trộm cắp tài sản."

"Trộm chó mà cũng phạm tội trộm cắp tài sản? Cô lừa ai đấy?"

"Không chỉ là trộm cắp tài sản." Tùng Dung chỉ gậy sắt trong tay họ, "Còn mang theo hung khí có thể làm tổn hại đến sự an toàn của người khác, có thể quy thành tội Trộm cắp tài sản có vũ khí. Đây chắc không phải lần đầu tiên của hai người đúng không? Nếu có tiền án thì tính chất càng nặng hơn. Theo bộ luật mới nhất, trộm cắp tài sản công và tư có giá trị từ một nghìn tệ trở lên có thể xử theo tội trộm cướp, nếu trước đó còn có tiền án trộm cướp thì mức tiền trên giảm xuống một nửa. Dù không trộm tài sản có giá trị chạm mức tiêu chuẩn, nhưng trong vòng hai năm, phạm tội trộm cắp từ ba lần trở lên sẽ bị nhận định là phạm tội nhiều lần. Đối với hành vi phạm tội trộm cắp nhiều lần, sẽ xử tù, tạm giam hoặc quản chế lên đến ba năm, phạt kèm hoặc phạt riêng về tài chính. Nếu có tình tiết nghiêm trọng thì xử từ ba đến mưởi năm tù có thời hạn, đồng thời cũng phạt tiền. Vừa rồi anh còn dùng gậy sắt đe dọa tôi, như vậy chính là cướp. Chắc các anh không trộm chó để tự làm thịt ăn nhỉ? Định bán đi đâu? Đồ các anh vừa cho nó ăn có độc đúng không? Còn có thể thành lập tội Tiêu thụ thực phẩm độc hại."

Hai người đàn ông rõ ràng chỉ là tay mơ, bị dọa vì mấy câu nói của Tùng Dung, bèn nhìn nhau rồi phản ứng, "Cô tưởng nói thế là chúng tôi tin à?"

Tùng Dung cũng bình tĩnh, "Các anh có thể không tin. Thế nhưng trước khi quay clip tôi đã báo cảnh sát, chắc cảnh sát cũng sắp đến rồi. Hay là các anh đợi một chút, để cảnh sát đến nói cho các anh nghe nhé?"

Một trong hai người đàn ông hoàn toàn từ bỏ, nhỏ giọng đề nghị, "Đại ca, thôi chúng ta đi đi! Con chó này cũng chẳng được bao nhiêu tiền, không đáng đâu."

Hai người thì thầm thương lượng một lúc, người đàn ông còn lại nghiến răng, "Đi!"

Sau đó cả hai còn trừng mắt hung dữ với Tùng Dung rồi mới bỏ đi.

Lúc này Tùng Dung mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống vuốt lông Nhường Chút, "Sao mày ngốc thế? Không biết cắn người xấu à?"

Tùng Dung đưa Nhường Chút vào tòa nhà, vừa ra khỏi thang máy liền sang gõ cửa nhà Ôn Thiếu Khanh.

Cửa vừa mở ra, Tùng Dung đã làm ầm lên, "Rốt cuộc anh trông Nhường Chút kiểu gì thế hả? Nuôi nó thì phải có trách nhiệm với nó chứ! Hôm nay nếu không có em thì nó đã bị người ta bắt đi rồi."

Ôn Thiếu Khanh nhìn chú chó Samoyed đang ngồi trước cửa rồi lại nhìn Tùng Dung, sau đó né ra để cô nhìn ra sau lưng mình, "Nó là Nhường Chút à? Thế con chó đang chơi bóng ở cạnh sofa kia là của ai?"

Tùng Dung nhìn vào, con chó ở cạnh sofa... hình như cũng là Nhường Chút.

Cô kinh ngạc chỉ vào chú chó Samoyed bên chân, hỏi Ôn Thiếu Khanh: "Thế nó là của ai?"

"Em đưa về, làm sao anh biết được?" Ôn Thiếu Khanh bỗng nổi hứng thú, "Luật sư Tùng, có phải lúc cứu nó em đã dùng thủ đoạn pháp luật uy hiếp bọn trộm chó không? Vậy em thế này... có tĩnh là nẫng tay trên không?"

Tùng Dung vỗ trán, gượng gạo mấp máy môi: "Xin lỗi, quấy rầy rồi."

Nói xong vừa định bỏ chạy thì Ôn Thiếu Khanh lại gọi cô từ phía sau: "Đợi đã."

Tùng Dung miễn cưỡng quay lại hỏi: "Gì đấy?"

Ôn Thiếu Khanh chỉ vào mu bàn tay cô, "Tay em bị thương."

Lúc này Tùng Dung mới nhận ra mu bàn tay mình đang rỉ máu, có lẽ khi nãy chạy vào bụi cỏ không cẩn thận làm xước da.

Cuối cùng cô vẫn phải vào nhà anh. Hai người ngồi trên sofa, Ôn Thiếu Khanh xử lý vết thương trên mu bàn tay cho cô.

Lầm lẫn ngớ ngẩn này khiến Tùng Dung hận không thể chui đầu xuống hố, đau cũng chẳng dám kêu.

Ôn Thiếu Khanh ngoảnh sang nhìn Nhường Chút đang chơi với bạn mới, bông đùa: "Em vẫn luôn sợ chó cơ mà? Sao lần này dũng cảm thế?"

Tùng Dung đang rất ngượng, tự giễu: "Vì ngớ ngẩn nên mới dũng cảm chứ sao."

Ôn Thiếu Khanh xử lý xong vết thương vẫn cầm tay cô, cười: "Người ta thường nói, quan tâm ắt loạn. Vì nó giống Nhường Chút nên mới làm em phán đoán lẫn lộn? Vì Nhường Chút là chó anh nuôi nên em mới cứu nó đúng không?"

Tùng Dung hắng giọng phản bác, "Tất nhiên không phải, em là luật sư, tối thiểu cũng phải có tinh thần chính nghĩa."

Ôn Thiếu Khanh ồ lên, "Hóa ra tinh thần chính nghĩa tối thiểu có thể chiến thắng nỗi sợ sinh lý."

Tùng Dung sắp khóc, không phải cô quá yếu mà là do đối phương quá mạnh.

Ôn Thiếu Khanh thấy cô định trở mặt liền khôn khéo đánh trống lảng, chỉ vào ghế sofa, "Đưa nó đến ban quản lý đi, xem chó nhà ai đi lạc."

Tùng Dung gật đầu, "Đành thế vậy."

Hai người vừa xuống dưới đã thấy thông báo tìm chó dán dưới tòa nhà, có vẻ như con chó mà Tùng Dung "nẫng tay trên" về chính là con chó trên ảnh kia. Cô gọi điện thoại theo số điện thoại ghi trên tờ thông báo, chủ chó đến rất nhanh. Người này không ngờ có thể tìm được nhanh như vậy, cảm ơn liên tục rồi đưa chó về.

Khi chủ chó hỏi, Tùng Dung còn trả lời một câu "nhặt được" hết sức thiếu tự nhiên. Ôn Thiếu Khanh nghĩ đến đây càng thấy buồn cười, "Không ngờ luật sư Tùng nói dối giỏi thật."

"Em không cố ý mà! Chúng nó giống nhau như vậy, làm sao phân biệt được!" Tùng Dung đuối lý, "Anh phân biệt được thật à?"

Ôn Thiếu Khanh gật đầu, "Được chứ, chó mình nuôi sao có thể nhận nhầm."

Tùng Dung hỏi tiếp: "Phân biệt kiểu gì? Nhường Chút có gì khác với những con chó khác?"

Ôn Thiếu Khanh trầm tư, "Thoạt nhìn trông không khác gì cả, phải dựa vào cảm giác. Em ở với nó lâu ngày, tự khắc sẽ phân biệt được."

Tùng Dung nhụt chí, "Được rồi."

Một tay Ôn Thiếu Khanh nắm lấy Tùng Dung, tay kia dắt Nhường Chút, đi được mấy bước lại nói: "Sắp Tết rồi, tối mai anh mời mấy sinh viên ăn cơm, có muốn đi cùng không? Chung Trinh cũng đi đấy."

Tùng Dung suy nghĩ, "Được, nhưng chiều em phải tới tòa án, có lẽ sẽ đến muộn một chút."

Ôn Thiếu Khanh gật đầu, "Tới lúc đó anh đi đón em."

Tùng Dung từ chối khéo: "Không cần, tòa án với bệnh viện không cùng đường, tự em đi được."

Ôn Thiếu Khanh không nói gì, đi thêm vài bước rồi nói tiếp: "Hồi đi học ở nước ngoài, có lần làm thí nghiệm, anh được xếp chung nhóm với một bạn nữ. Chẳng nhớ vì sao mà khi ấy hai bên lại cãi nhau. Bạn trai của cô ấy tìm anh để xin lỗi, nói rằng bạn gái bị cậu ấy chiều sinh hư nên không hiểu chuyện. Lúc ấy anh ngưỡng mộ cậu ấy vô cùng."

Tùng Dung không biết vì sao anh đột nhiên nhắc đến chuyện này, cười hỏi: "Ngưỡng mộ cô gái bị chiều sinh hư ấy hả?"

Ôn Thiếu Khanh cười lắc đầu, "Không, ngưỡng mộ bạn trai cô ấy. Trên thế giới này lại có người có thể để cậu ấy sẵn lòng chiều chuộng như vậy, chiều đến mức khiến cô ấy sinh hư."

Tùng Dung quay sang nhìn anh, mỉm cười.

Thời đi học, lúc đọc Chuyện cũ ở Nam Thành, cô không nhớ quá nhiều chi tiết, nhưng vẫn nhớ như in một câu: "Tình in trong ý, ý ở ngoài lời, dạt dào hàm súc, mới là cái đẹp đích thực." Trước kia luôn cảm thấy thật màu mè sáo rỗng, giờ lại thấy có lý, quả không hổ danh là tác giả lớn.

Ôn Thiếu Khanh bị cô nhìn đến mất tự nhiên, đưa mắt về phía trước lên tiếng: "Cảm động không? Nhớ kỹ vào, sau này anh không nói nữa đâu."

Tùng Dung gật đầu, tiếng cười bật ra khỏi miệng theo làn gió buốt bay xa.

Dù bao nhiều năm trôi qua đi nữa, cô vẫn nhớ rất rõ trong đêm mùa đông gió rét này, có một người đàn ông ngượng đến đỏ vành tai, gián tiếp nói với cô lời tỏ tình rung động.

Anh muốn chiều cho em sinh hư.

Sự thật chứng minh, Ôn Thiếu Khanh đã rất sáng suốt khi gọi Tùng Dung đến.

Anh đón Tùng Dung đến nhà hàng thì gặp Chung Trinh và một sinh viên khác đang đi xuống.

"Các cậu làm gì thế?"

"Lần trước liên hoan chưa uống hết bia, vẫn để ở siêu thị bệnh viện. Chúng em về lấy."

"Nhanh nhé."

Vất vả lắm hai người mới khuân đến được, lúc gọi món, nhân viên phục vụ trông thấy lại chỉ vào miếng dán trên tường nhắc nhở: "Xin lỗi, nhà hàng chúng tôi quy định không được mang đồ uống bên ngoài vào."

Mọi người ngây ngẩn, đồng loạt nhìn lên tường.

Tùng Dung đang cúi đầu xem thực đơn, đột nhiên lên tiếng: "Nhà hàng các cô không có ai biết luật à? Trong Luật bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng có nói rõ, quy định "Cấm tự mang đồ uống" mang tính đơn phương cưỡng chế trong ngành dịch vụ nhà hàng được xếp vào loại hành vi không có hiệu lực và trái pháp luật." Nói xong ngẩng đầu nhìn nhân viên phục vụ, "Có cần tôi gọi 12315[1] không?"

[1] 12315: Số tổng đài tiếp nhận phản ánh khiếu nại của người tiêu dùng tại Trung Quốc.

Nhân viên phục vụ có lẽ đã quen ra oai, chưa bao giờ bị phản bác, nghe vậy mới thảng thốt chạy ra khỏi phòng. Lát sau, một người có vẻ là quản lý đi tới, tươi cười nói: "Tối nay các vị dùng bữa ngon miệng nhé. Chúng tôi sẽ giảm giá hai mươi phần trăm cho các vị, sau này mong các vị thường xuyên ghé qua, có thể mang theo đồ uống, chúng tôi không thu phí mở chai."

Mọi người vui vẻ cười đáp lại, đợi quản lý và phục vụ ra khỏi phòng ăn mới lộ bản tính.

"Chung Trinh, Chung Trinh! Chị họ cậu ngầu quá. Sau này đi ăn cứ dẫn theo chị ấy, được không?"

"Chị ơi, nhà chị còn thiếu em trai không? Em trai học y ấy?"

"Thầy ơi! Cô của chúng em giỏi quá! Sau này có khi chúng ta còn được ăn miễn phí luôn ấy nhỉ?"

Tùng Dung mỉm cười, "Tri thức chính là sức mạnh."

Mọi người ăn xong lại lên đỉnh núi ngắm biển đèn rực sáng phía dưới. Sắp đến Tết, nơi đâu cũng ồn ào tấp nập, nhìn từ trên cao xuống càng thấy rộn ràng tươi vui.

Ôn Thiếu Khanh dựa trước mui xe, nheo mắt nhìn về phía trước. Là bác sĩ, anh rất ít khi uống rượu, nhưng lần này lại vô tình uống đến ngà ngà say.

Đám sinh viên chạy đến chỗ đẹp nhất đòi chụp ảnh chung.

Tùng Dung đứng cách mấy bước chân nhìn họ ồn ào, thỉnh thoảng lại bị họ gọi tới nhờ chụp hộ.

Loáng thoáng nghe thấy có tiếng người đang hát, vừa ngoảnh lại đã thấy Ôn Thiếu Khanh đang cúi đầu, khẽ ngân nga gì đó.

Lúc ăn Tùng Dung cũng uống hơi nhiều. Cô cho là mình nghe lầm, cúi đầu day trán rồi mới ngẩng lên. Vừa ngẩng đầu, thình lình bắt gặp ánh nhìn của Ôn Thiếu Khanh. Trong bóng đêm, đôi mắt ấy đen thẳm, mang theo nét hân hoan và tình ý nồng nàn. Cô ngơ ngẩn nghe thêm mấy giây mới nhớ ra.

Đó là một bài hát tiếng Nhật, tên là Sakura, Sakura, anh muốn gặp em.

Trong làn gió nhẹ hòa vào sắc đêm nơi đỉnh núi, Ôn Thiếu Khanh ngà ngà say, khuôn mặt tràn đầy yêu thương, khóe miệng mỉm cười, cứ thế ngắm cô.

Một lúc sau anh mới ngừng hát, đưa hai tay về phía cô.

Tùng Dung không hề do dự, chạy tới lao vào lòng anh.

Có người chú ý đến, lập tức có tiếng cười vui và tiếng huýt sáo vang lên, nhưng hai người vẫn ôm nhau không tách rời.

Ôn Thiếu Khanh uống rượu không thể lái xe, vì vậy Chung Trinh đưa họ về. Ôn Thiếu Khanh bảo cậu lái luôn xe về, mai mang tới bệnh viện là được.

Chung Trinh vui vẻ đồng ý. Lái xe đi được vài mét, cậu dừng lại, cầm một cái hộp nhô đầu ra gọi Tùng Dung: "Chị họ, suýt chút nữa quên mất! Quà mừng năm mới của bệnh viện. Lịch tự làm đấy, em lấy giúp chị, cầm về thong thả xem."

Tùng Dung nghi hoặc, "Cái gì vậy?"

Chung Trinh tỏ vẻ bí hiểm, "Đồ tốt."

Tùng Dung quay sang nhìn Ôn Thiếu Khanh.

Ôn Thiếu Khanh cũng ra vẻ bí hiểm, "Đồ tốt đấy, chú ý xem tờ ở giữa."

Tùng Dung bị hai người làm cho tò mò, về đến nhà chưa thay quần áo đã đứng ở cửa xem luôn. Trong hộp là một quyển lịch bàn khổ A5 được thiết kế khéo léo, mở ra mới biết mỗi tờ bên trong đều là ảnh một bác sĩ, bên phải là ngày tháng, bên trái là ảnh chụp, cạnh ảnh chụp còn in mấy hàng chữ nhỏ giới thiệu các thông tin cơ bản về bác sĩ đó như tuổi tác, tên, trình độ, kinh nghiệm.

Cô lật đến giữa, quả nhiên thấy hình Ôn Thiếu Khanh.

Anh mặc áo phông trắng đơn giản, quần vải đen tôn lên làn da trắng, đứng nghiêng về phía ống kính, tầm mắt buông thấp, từ cổ áo thun có thể nhìn thấy xương quai xanh và cổ, chân đi một đôi giày vải bố, ống quần cao để lộ mắt cá chân.

Đây là lần đầu tiên Tùng Dung chú ý đến mắt cá chân của anh, cũng là lần đầu tiên cô liên hệ Ôn Thiếu Khanh với hai chữ "gợi cảm".

Cô đang ngẩn ngơ ngắm thì Chung Trinh gọi điện đến, "Chị họ, quà em tặng chị có được không? Mười hai người này là bệnh viện bầu chọn ra đấy! Sếp của em được nhiều phiếu nhất, rất đẹp trai đúng không ạ? Có phải chị đang mong tháng Bảy mau đến đúng không?"

Tùng Dung nghĩ một đằng nói một nẻo, "Cũng tàm tạm thôi."

Chung Trinh bị dội một gáo nước lạnh vẫn không từ bỏ ý định, "Chị họ, sao chị chẳng có chút phấn khích nào vậy? Lịch này không phải ai cũng có đâu, em bốc thăm trúng thưởng được đấy, bao nhiêu người trả giá cao em đều không bán, cố ý giữ lại cho chị mà!"

Tùng Dung dửng dưng, "Thế cho nên?"

Cuối cùng Chung Trinh cũng nghe được câu mình muốn nghe, cười hớn hở đáp: "Cho nên Tết này chị phải lì xì cho em thật nhiều!"

Tùng Dung vỗ trán, "Được."

Chung Trinh hài lòng cúp điện thoại.

Tùng Dung vừa cúp máy thì nhận được tin nhắn Wechat của Ôn Thiếu Khanh.

"Sang uống canh giải rượu."

Có lẽ vì ảnh hưởng của tấm hình kia mà từ lúc bắt đầu vào nhà, ánh mắt Tùng Dung cứ lơ đãng nhìn về mắt cá chân của Ôn Thiếu Khanh.

Thật ra cô có thể hiểu được vì sao quyển lịch bàn này được yêu thích như thế. Bác sĩ và y tá trong bệnh viện bình thường đã quen nhìn những người này mặc áo blouse, sự kích thích thị giác khi thấy họ mặc quần áo bình thường quả thật không có lời nào diễn tả được, nhưng thứ kích thích Tùng Dung lại là... mắt cá chân của Ôn Thiếu Khanh.

Khi nãy xem ảnh là một chuyện, giờ nhìn tận mắt lại là chuyện khác. Cô đang nhìn đến mất hồn thì nghe thấy tiếng anh gõ bàn, "Anh đang nói chuyện với em đấy."

Cô giật mình, suýt làm đổ bát canh giải rượu, "Anh nói gì?"

"Anh nói..." Ôn Thiếu Khanh chỉ vào ngực cô, "Lúc nãy ăn cơm em để nước rau nhỏ lên áo."

Tùng Dung cúi đầu nhìn qua, lập tức gào lên, "Đây là cái áo sơ mi trắng không bị dính dầu cuối cùng của em đấy!"

Ôn Thiếu Khanh nghiêm mặt hỏi: "Em đang khoe khoang bộ phận nào đó của em kích thước rất khả quan đấy à?"

Tùng Dung lườm anh rồi lại nhíu mày, "Giặt không sạch đâu nhỉ?"

Ôn Thiếu Khanh thoáng nhìn sang, "Chắc là giặt được."

Tùng Dung nhìn anh không tin tưởng, dường như muốn nói, anh thử đi, thử đi.

Ôn Thiếu Khanh gật đầu, "Để anh giặt."

Tối hôm ấy, Tùng Dung bực bội đưa chiếc sơ mi trắng sang nhà đối diện, ngày hôm sau tan tầm trở về thì thấy một chiếc túi treo trước cửa, bên trong là áo đã được giặt sạch và sấy khô.

Cô mở ra xem, chiếc áo trong túi không những không còn vết dầu mà dường như còn trắng hơn lúc trước. Cô cầm sang gõ cửa nhà đối diện, "Anh đã làm gì với áo em vậy?"

Ôn Thiếu Khanh nhìn quần áo trong túi, "Sao thế?"

Tùng Dung lộ vẻ nghi ngờ, "Sao nó lại trắng ra? Có phải anh giặt không sạch nên đi mua cho em một cái giống hệt không?"

Ôn Thiếu Khanh nhìn cô thắc mắc, "Em không biết trên đời này có một thứ gọi là thuốc muối tẩy trắng à?"

Tùng Dung lắc đầu, "Chưa từng nghe nói."

Ánh mắt Ôn Thiếu Khanh nhìn cô như nhìn một kẻ ngốc, khiến tâm hồn Tùng Dung bị tổn thương nặng nề. Nhưng dù vậy, cô cũng không khỏi khâm phục người đàn ông này. Trong mắt cô, từ lâu Ôn Thiếu Khanh đã dần từ một anh đầu bếp trở thành người thạo việc nhà.

"Ôn Thiếu Khanh?"

"Ừ?"

"Lần trước em nói sai rồi. Về sau anh không làm nghề mổ xẻ nữa thì cũng không cần đi làm đầu bếp, anh có thể giặt quần áo cho người ta!"

"Xin lỗi, anh không thiếu tiền tiêu, mà tạm thời cũng không có ý định mở hiệu giặt là." Ôn Thiếu Khanh từ chối xong lại cười lên, "Nhưng anh có thể giặt miễn phí giúp em."

Tùng Dung quả quyết khước từ, "Không cần! Cũng chỉ là thuốc muối tẩy trắng thôi mà? Có gì ghê gớm chứ?"

Ôn Thiếu Khanh nở nụ cười lưu manh, "Ừ, không có gì ghê gớm, luật sư Tùng nhớ dùng một lần đổ cả một bình luôn nhé."

Tùng Dung biết anh đang mỉa mai cô chuyện lần trước rửa bát dùng hết cả chai nước rửa, bèn lườm anh.

Ôn Thiếu Khanh tò mò, "Trước kia em xử lý thế nào với áo sơ mi trắng dính dầu giặt không sạch?"

Tùng Dung thở dài: "... Vứt đi."

Ôn Thiếu Khanh không nói nên lời.

Tùng Dung yếu ớt giải thích: "Em là luật sư mà, mặc áo sơ mi trắng bị dính dầu đi gặp đương sự sẽ bị người ta cười."

Ôn Thiếu Khanh cười như có như không, "Đương sự mà biết sơ mi trắng em mua bằng tiền mồ hôi nước mắt của họ chỉ dùng được một lần, họ sẽ khóc."

"..." Tùng Dung lại bại dưới tay kẻ làm nghề mổ xẻ này, cảm thấy nản lòng thoái chí. Cô đưa cho anh một quả bóng, "Hình như đồ chơi này là của Nhường Chút, bị rơi trong nhà em, anh cầm đi."

Vừa dứt lời, một người chợt nhô đầu ra từ ghế sofa, "Cô đang gọi tôi đấy à?"

Tùng Dung khựng lại, lúc này mới phát hiện ra anh có khách. Thấy gương mặt kia có đôi nét giống Ôn Thiếu Khanh, khí chất cũng tương đương, cô bèn ngoảnh sang hỏi: "Anh trai hay em trai của anh vậy?"

Ôn Thiếu Khanh hắng giọng giải thích: "Chú út anh, con trai út của ông nội, tên là Ôn Nhượng, tên thân mật là Nhường Chút."

Nghe thấy tên mình, Nhường Chút lập tức chạy ra ngồi bên chân Ôn Thiếu Khanh lè lưỡi.

Tùng Dung ngây ngẩn một lúc, nhìn chó rồi lại nhìn người, khen thật lòng: "Ông nội anh đúng là gừng càng già càng cay!"

Hẳn là chú út của Ôn Thiếu Khanh không được hòa thuận với anh cho lắm, nếu không ai lại lấy tên thân mật của bậc cha chú trong nhà đặt cho vật nuôi của mình.

Ôn Nhượng ngoắc tay với Tùng Dung, "Cháu dâu, vào đây ngồi!"

Chỗ Ôn Nhượng ngồi là chỗ bình thường Tùng Dung hay ngồi. Bản thân cô không có cảm giác gì, nhưng Nhường Chút thấy Tùng Dung đi tới liền sủa mấy tiếng về phía Ôn Nhượng.

Ôn Nhượng lấy làm lạ, quay đầu hỏi Ôn Thiếu Khanh: "Nó sao vậy?"

Ôn Thiếu Khanh giải thích: "Chú đang ngồi chỗ của cháu dâu."

Ôn Nhượng lập tức nhìn Nhường Chút với vẻ bi ai, "Mày sủa tao? Chúng ta dùng chung tên bao nhiêu năm như vậy, sao mày lại vì một người phụ nữ quen chưa được mấy tháng mà sủa tao chứ?"

Nhường Chút lại sủa mấy tiếng, Ôn Nhượng ôm ngực ngã vật ra sofa.

Tùng Dung thấy "chú út" diễn sâu như vậy thì hơi ngượng, đứng không được mà ngồi cũng không xong, đành vờ như cúi đầu nhìn áo sơ mi, thấy cúc áo ngay ngắn mới ngẩng lên hỏi Ôn Thiếu Khanh: "Anh đính lại cúc áo hộ em luôn à?"

Ôn Thiếu Khanh còn chưa lên tiếng, Ôn Nhượng nằm trên sofa đã trả lời: "Cháu trai lớn vẫn khéo tay như trước nhỉ!"

Trông thấy vẻ nghi hoặc của Tùng Dung, anh lập tức ngồi dậy, "Ơ, cháu không biết à? Đính cúc áo đã là gì, nó thêu mới giỏi chứ! Hồi xưa nó đã thêu cả bức Thanh minh thượng hà đồ[2] đấy! Để hôm nào bảo nó thêu cho cô bức Bạch thủ uyên ương đồ[3] nhé."

[2] Thanh minh thượng hà đồ: Có nghĩa là "tranh vẽ cảnh bên sông vào tiết Thanh minh", hay có ý cho là "tranh vẽ cảnh bên sông vào tiết trời trong sáng" là tên của một số tác phẩm hội họa khổ rộng của Trung Quốc, trong đó bản đầu tiên và nổi tiếng nhất là bức tranh của họa sĩ Trương Trạch Đoan vẽ đời nhà Tống.

[3] Bạch thủ uyên ương đồ: Tranh đôi uyên ương bạc đầu.

Ánh mắt không dám tin của Tùng Dung lướt đi lướt lại trên khuôn mặt ngày càng đen của Ôn Thiếu Khanh, "Thêu... hoa?"

Ôn Thiếu Khanh sầm mặt, lạnh lùng giải thích: "Học lâm sàng, việc luyện tập độ linh hoạt của ngón tay là rất quan trọng. Anh cũng bị ép học thôi."

Năm xưa anh bỏ Đông y đã học suốt mười mấy năm từ hồi tiểu học để đăng ký ngành Y học lâm sàng, làm ông nội tức đến độ suốt mấy tháng cũng không thèm nhìn mặt. Về sau không biết ông muốn răn đe hay thật sự muốn tốt cho cháu trai mà bắt anh thêu một bức Thanh minh thượng hà đồ, lấy lý do đường hoàng là luyện tập độ kiên nhẫn và linh hoạt của đầu ngón tay, đến mức bây giờ anh nghe thấy năm chữ kia thôi cũng đã run cả tay.

Tùng Dung cố nín cười, cúi đầu chào qua loa rồi chạy về nhà, đến áo cũng quên mang theo, đóng cửa xong mới cười phá lên.

Nghe thấy tiếng cười ngoài cửa, Ôn Thiếu Khanh liếc xéo Ôn Nhượng, "Hài lòng chưa?"

Ôn Nhượng ngồi vào ghế sofa, điềm nhiên gật đầu cười, "Cũng được."

Ôn Thiếu Khanh nhìn đồng hồ treo tường, "Chú đến sắp hai tiếng rồi, rốt cuộc là có chuyện gì?"

Ôn Nhượng ngẫm nghĩ, "Hình như là có chuyện gì nghiêm túc mới đến, nhưng chẳng nhớ ra được, tôi cũng đang định đi đây."

Ôn Nhượng xuống dưới tòa nhà rồi mới gọi điện cho Ôn Thiếu Khanh, "Tôi nhớ ra rồi, ông cụ Ôn bảo cậu nhớ tìm lan hồ điệp."

Ôn Thiếu Khanh cúp máy, rồi như sực nhớ ra điều gì, anh nở nụ cười.

Hôm sau Tùng Dung đi làm đúng lúc gặp Ôn Thiếu Khanh tập thể dục buổi sáng về. Anh hỏi cô: "Không ăn sáng à?"

Tùng Dung vội quấn khăn quàng cổ, "Không ăn, em đang vội, hôm nay có cuộc họp quan trọng, không thể đến muộn."

Ôn Thiếu Khanh giữ cửa thang máy, đột nhiên hỏi: "Em có quen ai mua được lan hồ điệp không?"

Tùng Dung suy nghĩ một lát, "Lan hồ điệp? Loại nào?"

Mặc dù cô không trồng hoa, nhưng cũng biết lan hồ điệp là hàng hiếm ở chợ hoa năm nay, không những bị hét giá cao, mà muốn tìm được loại quý hiếm một chút cũng khó.

Ôn Thiếu Khanh mỉm cười khó đoán, "Loại nào không quan trọng lắm, màu xanh dương là được."

"Màu xanh dương? Anh khéo chọn thật đấy!" Tùng Dung khoanh tay trước ngực, nhìn anh chằm chằm, "Anh đùa em đấy à? Lan hồ điệp không có sắc tố tạo thành màu xanh dương, vì sắc tố xanh dương là một biến thể gen lặn trong thực vật học, vô cùng hiếm thấy, anh bảo em tìm ở đâu bây giờ?"

Ôn Thiếu Khanh xoa tay, bắt chước điệu bộ của cô, khoanh hai tay trước ngực, "Kết hợp nhuộm sáng chế trong quá trình nuôi trồng."

Tùng Dung hậm hực, "Anh đã biết thì cũng phải biết trồng được một gốc khó thế nào."

"Khó mới nhờ em." Trong giọng nói bình thản của Ôn Thiếu Khanh lộ ra vẻ khiêu khích, "Sao? Chẳng lẽ luật sư Tùng không có nổi chút quan hệ trong vấn đề này?"

Khóe môi Tùng Dung giật nhẹ, miễn cưỡng đồng ý: "Không thành vấn đề, bao giờ cần?"

Ôn Thiếu Khanh cười thỏa mãn, "Ngay."

Tùng Dung nhếch miệng, nghiến răng trả lời: "Được."

Mấy ngày sau, cả văn phòng luật đều biết luật sư Tùng không tập trung làm việc. Khó khăn lắm cô mới tìm được vài gốc thông qua bạn của bạn, hôm nó chuyển qua đường hàng không đến, cô lập tức mang tới trước mặt Ôn Thiếu Khanh.

Bệnh viện đã cho nghỉ Tết, Chung Trinh đợi đến ngày mùng Hai đi trực. Trước lúc đó cậu rảnh rỗi nên suốt ngày chơi cùng Nhường Chút.

Đã quen với việc gặp cậu ở nhà Ôn Thiếu Khanh, Tùng Dung đi thẳng vào vấn đề, "Sếp em đâu?"

Chung Trinh chỉ vào bếp, "Đang nấu bữa tối."

Tùng Dung đi vào tìm anh, muốn khoe nhưng lại vờ lạnh nhạt đưa hoa cho anh xem, "Này, hoa anh muốn đây."

Ôn Thiếu Khanh quay đầu nhìn lướt qua rồi cúi xuống tiếp tục thái thịt, "Bà nội anh thích lan hồ điệp, mỗi dịp Tết đến đều tìm vài gốc, trông thấy là vui."

Tùng Dung không phát hiện điểm gì khác lạ, "À, để đâu đây?"

Ôn Thiếu Khanh ngẩng lên nhìn cô, "Tạm thời để ở chỗ em."

Tùng Dung giật mình, "Hả?"

Ôn Thiếu Khanh rửa tay, nụ cười trở nên thâm sâu khó lường, "Chung Trinh nói em không về nhà ăn Tết đúng không? Anh định đưa em về nhà anh đón Tết, đây là quà ra mắt em chuẩn bị."

Tùng Dung bàng hoàng. Cô chưa hề chuẩn bị tâm lý, "Em nói muốn tới nhà anh ăn Tết bao giờ?"

Ôn Thiếu Khanh thản nhiên trả lời, "Em không nói, nên anh mới bảo đây là dự định của anh."

Tùng Dung không phản bác được, "..."

Ôn Thiếu Khanh an ủi cô: "Yên tâm, ở nhà anh, ông nội anh là người đứng đầu, ông sẽ thích em."

Dù không muốn nói chuyện với anh nhưng Tùng Dung vẫn tò mò, không kìm lòng được bèn mở miệng hỏi: "Tại sao?"

Ôn Thiếu Khanh nhìn một lượt khắp toàn thân cô, vẻ mặt như nhặt được của báu, "Thể chất huyết ứ, vừa lạnh vừa khô, dư ẩm nặng, một ca bệnh di động tuyệt vời, gặp được mà không cầu được. Ông nội anh trông thấy em chắc chắn sẽ rất mừng."

"..." Tùng Dung không muốn nói chuyện tiếp với Ôn Thiếu Khanh, xoay người chuẩn bị ra khỏi bếp, đi hai bước lại quay lại, ngập ngừng mãi mới hỏi: "Thế nếu em không tìm được lan hồ điệp thì sao?"

Ôn Thiếu Khanh cười nhẹ, "Em ra ban công xem."

Tùng Dung ra ban công nhìn. Ở đó có một chậu hoa lan hồ điệp màu xanh dương giống hệt của cô, dù cô không tìm được anh cũng đã dọn sẵn đường rồi. Lòng Tùng Dung phức tạp, không biết nên nói anh chu đáo hay gian xảo.

Tùng Dung đứng ở ban công một lúc thì nghe thấy tiếng bước chân, Ôn Thiếu Khanh vòng tay ôm cô từ phía sau, "Giận à?"

Cô lắc đầu, "Không."

"Vậy về nhà ăn Tết với anh nhé."

Tùng Dung biết thừa dù không đồng ý thì Ôn Thiếu Khanh cũng có cách khiến cô nghe lời, chống cự vô ích. Vì vậy, cô yếu ớt trả lời: "Được."

Tiếng cười trầm thấp lập tức vang lên bên tai, "Ăn cơm."

Tùng Dung ngoảnh nhìn anh, cười gật đầu.