Hành Tinh Hoa Hồng

Chương 4



Edit: Mỳ.

Cũng không trách được vì sao giáo sư Trần lại có hiểu lầm như vậy. Tạ Dịch An học ở đại học Nam 4 năm, những cô gái theo đuổi anh có thể xếp thành ba vòng trường học, nhưng không ai có thể hái được đoá hoa thanh cao của khoa Thiên văn này.

Hôm nay là lần đầu tiên Tạ Dịch An ngồi cạnh một cô gái, đã thế anh còn viết cả đáp án cho cô ấy trước mặt giáo sư và nhiều học sinh như thế. Trong mắt giáo sư Trần, đây chính là “cô bạn gái nhỏ” nên mới có thể nhận được đối xử tốt vậy.

Đối với những chuyện như thế này, Tạ Dịch An cũng không muốn giải thích quá nhiều, đặc biệt là liên quan đến chuyện tình cảm thì lại càng là hố đen của anh. Trần Trí Niên vỗ vào vai anh: “Cậu đúng là kém quá đó. Còn nhớ mấy năm trước có vài cô còn theo cậu đến tận khoa, trao thư tình ngay tại lớp. Lúc đó cậu…….”

Tạ Dịch An có hơi bất đắc dĩ: “Thầy, thầy đừng trêu em nữa.”

“Ôi…..” Trần Chí Niên vỗ trán: “Cậu còn nghiêm khắc nói với cô bé đó là phải chú ý nghe giảng. Nói cho tôi nghe xem, bộ cậu không hiểu được tâm tư của con gái à?”

Tạ Dịch An hơi giật mình, giơ tay sờ mũi. Lúc nãy anh……cũng vừa mới nói câu này xong.

*

Kiều Tinh Ngôn tự nhận mình là một người không thích ôm cục tức trong lòng, nhưng những chuyện xảy ra trên lớp vật lý thiên văn hôm nay vẫn khiến cô nhớ đến khi trời sụp tối. Ngay cả đống đồ ăn vặt mà Thư Ngọc đem về cũng không thể nào vá được trái tim bị tổn thương này của cô.

“Tớ sai rồi mà. Tinh Bảo, cậu bớt giận đi được không?” Thư Ngọc chỉ biết cố gắng lấy lòng sau khi nghe xong những lời oán trách của Kiều Tinh Ngôn, tay cung kính dúi thêm một hộp phô mai mặn cho cô.

Mùi vị ngọt ngào mềm mại tấn chảy trong miệng, xoa dịu cái vị giác của cô. Nhìn miếng phô mai mặn trước mặt, Kiều Tinh Ngôn quyết định sẽ nguôi giận trước rồi tính.

“Tinh Bảo này, cậu nói là đàn anh đó tên gì cơ?” Thư Ngọc lại hỏi.

Hẳn là…..Kiều Tinh Ngôn nhớ lại tấm thẻ sinh viên kia.

“Tưởng Dập.”

“Tưởng Dập……nghe hơi quen quen á? Hình như là đàn anh năm hai, cũng là người được giáo sư Trần dẫn dắt thì phải.”

“Cậu biết anh ấy hả?” Kiều Tinh Ngôn đột nhiên ngước mắt lên nhìn.

“Tớ không biết.”

“……..”

The Ngọc không hề có chút hứng thú nào với cái tên “Tưởng Dập” này, dùng bả vai đụng vào người Kiều Tinh Ngôn: “Mà này, cuối tuần này có buổi gặp mặt của cả bốn học viện đó. Cậu có đi không?”

“Không…….”

“Đương nhiên là đi rồi!” Giọng của Kiều Tinh Ngôn bị Tiền khả Khả, người đang xem mấy chương trình tạp kỹ, lấn át. Cô ấy tháo tai nghe ra rồi quay đầu lại: “Sao cậu không đi thế? Tớ nghe bảo là anh chàng bên khoa toán, Giang Thần, cũng sẽ đến đó. Cậu ấy đẹp trai lắm, nên là tớ cũng muốn đến xem!”

Kiều Tinh Ngôn nhớ đến cuộc phỏng vấn với Tạ Nghiêm, thôi thì vẫn phải lắc đầu: “Mấy hôm nay tớ phải đến thư viện để tra thêm tài liệu. Kế đến còn phải chuẩn bị cho buổi phỏng vấn của báo trường kỳ tới nữa.”

Thật ra những câu hỏi phỏng vấn của Tạ Nghiêm cô đã làm xong rồi, cô cũng đã gửi một bản cho Trịnh Mẫn xem qua. Nhưng khi Kiều Tinh Ngôn nghĩ đến việc mình sắp phải gặp mặt trực tiếp tiền bối, thì cô lại thấy rằng mình vẫn nên làm tốt phần mình thì hơn.

Tiền Khả Khả ủ rũ hỏi: “Cậu không đi thật hả? Haizz, bye Giang Thần vậy.”

Kiều Tinh Ngôn lắc đầu rồi mỉm cười: “Không phải kiểu người tớ thích.”

Tiền Khả Khả: “…….”

Quả nhiên chỉ có tiên nữ mới có tư cách chọn loại hình.

“Tinh Bảo này.” Tiền Khả Khả cũng đến gần rồi nhìn cô một cách tò mò.

“Sao thế?”

“Thế cậu thích kiểu người con trai như thế nào?” Tiền Khả Khả và Kiều Tinh Ngôn là bạn cùng phòng với nhau cả hai năm nay, lúc nào cũng nhìn thấy rất nhiều anh chàng đẹp trai đến rồi đi, ai cũng đẹp trai, học giỏi, giàu có mà cũng dễ thương nữa…… Lần nào Kiều Tinh Ngôn cũng luôn từ chối với một cái mỉm cười.

Rõ ràng là Kiều Tinh Ngôn cũng cảm thấy bối rối trước câu hỏi này.

Kiểu người như thế nào nhỉ? Ngay cả cô cũng không biết nữa.

Lúc mới lên trung học, khi những bạn nữ khác dần có những cảm xúc yêu thầm thì Kiều Tinh Ngôn lại chẳng có cảm giác gì đặc biệt với các bạn nam đang cố gắng lấy lòng cô cả.

Nếu như bắt buộc cô phải chọn một mẫu người mình thích. Kiều Tinh Ngôn nghĩ rằng đó có lẽ là người mà cô chỉ cần liếc mắt thôi là đã nhìn thấy ngay trong đám đông, là kiểu người mà sẽ khiến cô cảm thấy choáng ngợp, ngay cả tim cũng trở nên loạn nhịp.

“Không biết nữa.” Kiều Tinh Ngôn chỉ cười rồi lắc đầu: “Chắc là….dựa theo cảm giác đi ha.”

Cô mỉm cười, trước mắt lại xuất hiện gương mặt mơ hồ của người đàn ông nọ.

Phía sau lưng bị Tiền Khả Khả chọc vào một cái, giọng nói mập mờ của cô ấy vang: “Nói tớ nghe, có phải là vừa nãy cậu vừa mới nghĩ đến anh nào không thế?”

Kiều Tinh Ngôn không khỏi kinh ngạc: “Đâu có.”

Cô lắc đầu, nhưng kèm theo đó là chút chột dạ.

“Cậu gạt tớ.” Tiền Khả Khả liếc nhìn lỗ tai của Kiều Tinh Ngôn: “Tinh Bảo à, mỗi khi mà cậu lo lắng là lỗ tai cậu lại đỏ lên đấy.”

Kiều Tinh Ngôn: “……..”

*

Tám giờ tối, Kiều Tinh Ngôn nhận được tin nhắn từ Trịnh Mẫn gửi tới. Cô ấy bảo là những câu hỏi phỏng vấn kia không có vấn đề gì, cũng có thể gửi đi được rồi. Kiều Tinh Ngôn liền nhấp vào WeChat của Tạ Nghiêm.

[Em chào thầy Tạ ạ, đã trễ vậy rồi mà em còn quấy rầy thầy. Những câu hỏi phỏng vấn em đã gửi thẳng đến email của thầy rồi, mong là thầy sẽ đọc nó ạ.]

Kiều Tinh Ngôn cung kính gửi email và tin nhắn cho Tạ Nghiêm, sau đó thấp thỏm chờ đợi đối phương trả lời.

Mười phút sau……

Tạ Nghiêm: [Được.]

Tạ Nghiêm: [Chờ tôi một chút, để tôi xem qua đã.]

Một lúc sau, Tạ Nghiêm trả lời tin nhắn cô bằng một bài word trên wechat. Kiều Tinh Ngôn nhấp vào đó, dòng cuối đã được sửa khác, thấy rõ là đã được thay đổi.

Cô dùng phần mềm văn phòng trên điện thoại để mở nó ra, màu đỏ đầu tiên đập vào mắt chính là một dấu chấm câu.

Tạ Nghiêm đem một dấu chấm to tròn đổi lại thành một dấu chấm phẩy, phải gọi đây là rất nghiêm khắc.

Kiều Tinh Ngôn có hơi xấu hổ.

Lần cuối cùng cô bị sửa đâu chấm câu như thế này là hồi còn học tiểu học. Sau này không phải là lỡ nữa nhưng những cái đó trở nên vô ích dần, cũng chẳng ai chỉ ra những sai lầm như vậy nữa.

Càng lướt xuống dưới thì có thêm hai lần sửa giống vậy nữa. Có vài chỗ Kiều Tinh Ngôn xem hiểu, nhưng vài chỗ thì không. Cô để ý là đằng sau câu hỏi, Tạ Nghiêm có để một vài ghi chú nhỏ trong ngoặc đơn, là tên của những cuốn sách mà cô có thể dùng để tham khảo. Có lẽ là ông đang lo lắng cô đọc sẽ không hiểu.

Kiều Tinh Ngôn có chút lúng túng, nhưng cô lại cảm thấy bị giáo sư này thật sự rất nghiêm khắc và chu đáo.

Kéo màn hình về lại Wechat, lòng sùng kính của cô đối với Tạ Nghiêm lại càng nhiều hơn. Kiều Tinh Ngôn gõ từng chữ một, vì cô sợ mình phạm lỗi dấu câu như ban nãy.

[Xin lỗi thầy Tạ vì những sai lầm không đáng có này. Em cảm ơn thầy đã sửa lại giúp em, và cũng cảm ơn thầy đã giúp bọn em hoàn thiện những câu hỏi dùng để phỏng vấn ạ.]

Tạ Nghiêm: [Không có chi.]

Kiều Tinh Ngôn: [Vậy khi nào thầy Tạ có thời gian để tiếp nhận buổi phỏng vấn của bọn em ạ? Theo bảng câu hỏi trước mắt, buổi phỏng vấn kỳ này có thể sẽ kéo dài khoảng hai tiếng ấy ạ.]

Tạ Nghiêm: [Chiều ngày 17 tháng 9 này tôi có thời gian. Ngày đó bên cô có ổn không?]

Kiều Tinh Ngôn kiểm tra lại thời khóa biểu. Vừa hay, thứ sáu này cô không có lớp.

[Dạ được ạ.]

[Vậy trước mắt bên em sẽ tạm định chiều ngày 27 tháng 9 này. Hai ngày trước buổi hẹn, em sẽ xác nhận thời gian và địa điểm phỏng vấn cụ thể với thầy ạ.]

Tạ Nghiêm: [Được.]

Sau khi chốt xong thời gian phỏng vấn, cuối cùng Kiều Tinh Ngôn cũng đã được thả lỏng. Cô nhắn tin báo cho Trịnh Mẫn biết, đầu dây bên kia đọc xong cũng rất hài lòng, nhắn lại cho cô một cái ‘Ngón tay cái’.

Kiều Tinh Ngôn vui vẻ mở máy tính, bắt đầu kiểm tra thông tin.

Chuyên ngành báo chí năm ba cũng không có quá nhiều môn. Học kỳ trước chỉ có bốn môn, có vài bạn học cùng khóa đã bắt đầu đi thực tập. Kiều Tinh Ngôn định là đến năm tư cô mới tìm chỗ thực tập sau, học kỳ này cô chỉ muốn bổ sung thêm kiến thức về tài chính và kinh tế, tiện thể có thời gian để chuẩn bị cho cuộc thi Ielts.

Sáng sớm ngày hôm sau, Kiều Tinh Ngôn không có lớp buổi sáng nên chưa đến chín giờ cô đã đến thư viện. Sau khi hoàn thành xong một bài nghe của tiếng Anh, cô lấy bảng câu hỏi phỏng vấn mà Tạ Nghiêm đã sửa tối hôm qua ra, rồi đi tìm những quyển sách chuyên ngành trong ghi chú.

Thư viện mới được tu sửa của đại học Nam không chỉ có một lượng sách phong phú, mà không gian cũng đạt chuẩn năm sao. Kiều Tinh Ngôn kiểm tra số tìm kiếm, đi thẳng về phía khu G.

Giá sách tính từ sàn đến trần là hai mét. Kiều Tinh Ngôn cao một mét sáu lăm, so với một người con gái phương Nam thì cũng không phải là thấp, nhưng nếu muốn với tới hàng sách cuối cùng, cô vẫn phải kiễng mũi chân.

Ngay khi đầu ngón tay sắp chạm vào mép cuốn, một người đàn ông đã dùng ngón tay mảnh khảnh nắm lấy gáy cuốn sách, rồi kéo nó ra một cách dễ dàng.

Kiều Tinh Ngôn: “…..”

Cái đến vậy sao? Nhưng mà thế cũng không lịch sự chút nào.

“Bạn à…..” Cô quay đầu lại, đang định danh chính ngôn thuận lấy lại cuốn sách. Thế mà lời nó vừa ra đến miệng lại nuốt ngược vào khi nhìn thấy người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đằng sau.

Anh ấy vẫn đeo cặp kính gọng bạc tinh tế đó, mặc chiếc áo sơ mi trắng bảnh bao, đang đưa cuốn sách trong tay đến trước mặt cô.

Kiều Tinh Ngôn có hơi xấu hổ. Không biết liệu rằng đối phương có nghe thấy giọng nói dữ dằn ban nãy của bản thân hay không nữa.

“Không phải cô muốn lấy quyển sách này à?” Tạ Dịch An lên tiếng, chất giọng trầm ấm.

Kiều Tinh Ngôn rũ mắt, chậm rãi nắm lấy cuốn sách thật chặt: “Cảm ơn.”

Hai từ nhẹ nhàng thốt ra, hoàn toàn không còn khí thế như vừa nãy.

Tạ Dịch An không để ý, thu tay về. Ánh mắt anh tiếp tục nhìn về phía giá sách.

Bên cạnh đột nhiên có thêm một người, Kiều Tinh Ngôn cảm thấy có hơi không được tự nhiên. Đôi mắt không quản được luôn muốn nhìn sang.

Rốt cục, khi tầm mắt liếc nhìn về phía người bên cạnh lần thứ ba, cô mới phát hiện anh đang nhìn mình.

“Cuốn sách cô tìm có ở đây không?”

Kiều Tinh Ngôn: “……”

Kiều Tinh Ngôn bình tĩnh gật đầu, khẽ ‘ừ’ một tiếng rồi nhìn sang ánh mắt đang dò xét của đối phương.

Khoảng cách của cả hai chỉ có nửa cánh tay. Trên người anh có mùi xà phòng, tựa như nước biển bị ánh mặt trời chiếu qua, nó vừa sạch sẽ mà lại trong lành.

Kiều Tinh Ngôn vừa định tìm đại một quyển nào đó ddeer kết thúc sự lúng túng này, ánh mắt vô tình lướt qua và nhìn thấy cuốn <Lược Sử Về Dải Ngân Hà> mà mình cũng đúng muốn tìm.

Hôm nay cô mặc váy dài đến đầu gối nên cúi người ngồi xổm xuống thì không tiện, vừa định khuỵu gối xuống thì không ngờ người bên cạnh lại nhanh hơn cô một bước.

“Cô cần quyển nào?”

Anh không ngẩng đầu lên, ánh mắt lịch sự dừng lại trên giá sách.

“Ơ…..” Kiều Tinh Ngôn hơi giật mình. Nghĩ lại, chắc hẳn là đối phương đã nhìn ra là cô có chút bất tiện nên mới đề nghị giúp đỡ.

“<Lược Sử Về Dải Ngân Hà>.”

Cuốn sách được rút ra đồi đưa lên cho cô.

“Còn cuốn nào nữa không?”

Hả……?

Kiều Tinh Ngôn vội vàng mở điện thoại, nhìn theo ghi chú của Tạ Nghiêm: “Còn có cuốn nữa.”

Vừa dứt câu, cô lại cảm thấy không ổn cho lắm. Sao cô lại coi anh như “người làm” mất rồi.

“Không……”

“Cuốn ở khu J.” Anh đứng dậy.

Kiều Tinh Ngôn: Ồ.

Trông anh dường như rất quen thuộc với nơi này, sải bước thật dài đến dãy J. Kiều Tinh Ngôn nhắm mắt theo đuôi phía sau, tầm mắt cô dừng lại trên bờ vai thẳng tắp của người đàn ông trước mặt.

Cô rất muốn nói là, không cần phải phiền anh như vậy đâu vì cô có thể tự tìm được. Thế nhưng cô lại sợ là đối phương cũng muốn đến khu J, nên có khi cô lại tự mình suy nghĩ quá nhiều.

Xoay quanh một dãy giá sách, người đàn ông trước mặt dừng lại. Kiều Tinh Ngôn mở điện thoại ra để xem số tìm kiếm: “J•A213•2……”

“Cuốn bị mượn rồi.”

Anh đứng trước giá sách, đối diện với khu vực tìm kiếm mà cô đang nhìn.

Kiều Tinh Ngôn lặng lẽ cất điện thoại: “Vậy…..Không sao, tôi cũng không vội.”

“Còn cuốn nào nữa không?” Anh hỏi lại.

Kiều Tinh Ngôn vội lắc đầu: “Hết rồi.”

Ngay cả khi có, cũng phải nói là không.

“Được.”

Khi cả hai mắt giao nhau, Kiều Tinh Ngôn không khỏi lúng túng. Cô ôm hai quyển sách trước ngực, tuy cách một lớp sách thật dày, nhưng cô cũng có thể cảm nhận được tiếng tim mình đang đập mạnh.

Cô ngơ ngác nhìn đối phương, đôi mắt hạnh nhân trong veo sáng ngời. Trong đầu cô vang lên cuộc nói chuyện phiếm tối qua với Tiền Khả Khả.

Tinh Bảo, cậu thích kiểu con trai như thế nào?

Là kiểu người mà sẽ khiến cô cảm thấy choáng ngợp, ngay cả tim cũng trở nên loạn nhịp.

Không…..không thể nào?

Người đàn ông đối diện giơ tay chỉnh lại mắt kính: “Cô muốn mượn cuốn à?”

“Hở?” Kiều Tinh Ngôn ngơ ngác: “Không….Không sao. Tôi không vội, đợi thêm…..”

“Cuốn này rất khó mượn, nếu cô cần……” Người đàn ông dừng lại: “Tuần sau, trong tiết tự chọn của giáo sư Trần, tôi sẽ đem cho cô mượn.”

Hả?

Lúc này, Kiều Tinh Ngôn hoàn toàn ngây dại.

Còn có……tuần sau hả?

Thấy cô không trả lời, anh rũ mắt cười, hình như có hơi xấu hổ.

“Xem như là…..cảm ơn cô đã giúp tôi tìm lại thẻ sinh viên. Và cả…..” Anh ngước mắt lên, sau cặp kính mỏng, ánh mắt trầm tĩnh mà dịu dàng: “Xin lỗi vì chuyện ngày hôm qua nữa.”

Kiều Tinh Ngôn: …….?

Chú thích:
  1. Bản Đồ Sao Norton: Norton’s Star Atlas là một bộ gồm 16 biểu đồ thiên thể, được xuất bản lần đầu vào năm 1910 và hiện đang ở ấn bản thứ 20 dưới sự biên tập của Ian Ridpath. Star Atlas bao phủ toàn bộ bầu trời phía bắc và phía nam, kèm theo thông tin tham khảo dành cho các nhà thiên văn nghiệp dư. Các biểu đồ được sử dụng trong 17 lần xuất bản đầu tiên của Atlas được vẽ bởi một hiệu trưởng người Anh, Arthur Philip Norton (1876–1955), người đã đặt tên cho Atlas. Norton dự định sử dụng bản đồ sao của mình cùng với các sổ tay quan sát rất phổ biến được viết bởi các nhà thiên văn học người Anh William Henry Smyth và Thomas William Webb, và do đó, hầu hết các vật thể có trong các cuốn sách hướng dẫn đó đều được đánh dấu trên các biểu đồ. Atlas cũng nhận được sự ưu ái của các nhà thiên văn học chuyên nghiệp, mang lại cho nó danh tiếng là bản đồ thiên thể được sử dụng rộng rãi nhất và nổi tiếng nhất vào thời đó.
Edit: Mỳ

Tối hôm qua Tạ Dịch An đã rất nghiêm túc suy nghĩ về lời nói của giáo sư Trần, có vẻ như anh không nên nói chuyện với con gái theo cách như vậy.

Lời nhắc này có hơi khó hiểu với anh, vì vốn dĩ anh là người không quá coi trọng nó. Mãi cho đến ngày hôm nay, khi đến thư viện rồi vô tình gặp lại cô gái trước mặt.

Bởi vì là sáng thứ ba, nên không có quá nhiều học sinh đến thư viện, mà bản thân anh cũng đã chú ý đến cô từ lâu. Một cô gái trầm lặng và dịu dàng đang ngồi bên cửa sổ, đeo tai nghe, đôi khi phác thảo thứ gì đó trên giấy, chắc là đang luyện nghe tiếng Anh.

Cô lắng nghe rất chăm chú nên hoàn toàn không nhận thấy sự tồn tại của anh.

Loại chú ý này rất kỳ lạ, dường như chỉ cần bạn chú ý đến một thứ gì đó ngay từ đầu, thì người đó sẽ luôn xuất hiện trong tầm mắt của bạn.

Tạ Dịch An nhìn thấy cô đang ngồi trên máy tính ở khu vực tra sách. Kế đến lại thấy cô cau mày tìm đến từng dãy sách, cuối cùng là dừng lại trước khu vực sách của chuyên ngành thiên văn.

Có lẽ anh đã hiểu lầm, không phải cô đang học hành chăm chỉ. Sau đó, trước mắt xuất hiện một đoạn giao nhau.

Bởi vì lời xin lỗi đột nhiên này mà Kiều Tinh Ngôn có hơi không biết làm sao. Tối hôm qua, cô thật sự rất tức giận. Thế nhưng sau khi bàn chuyện quyết định lịch phỏng vấn, có thể là do quá vui nên cô cũng quên béng đi chuyện này.

Hôm nay lại có một đề tài trắc nghiệm được bày ra trước mặt cô, lý trí bảo rằng Kiều Tinh Ngôn phải từ chối đi. Dù sao, cô cũng không thể đi điểm danh thay cho Thư Ngọc mỗi tuần như thế được. Hơn nữa, giáo sư Trần trông cũng chẳng phải là kiểu người dễ bị lừa cho lắm. Nhưng…..

“Tuần tới cô không đi học à?” Anh hỏi.

“Hả?” Kiều Tinh Ngôn theo bản năng lắc đầu: “Có….có đi.”

Vừa dứt lời, cô chỉ muốn tự cắn đứt cái lưỡi mình cho xong. Trong đầu cô chỉ muốn vồ ra bốn chữ to đùng…..Hãy vờ ngất đi.

“Được, vậy thì tuần sau tôi sẽ đem sách đến cho cô.”

“Được…..thôi.” Kiều Tinh Ngôn cụp mắt xuống, nhìn thấy người đàn ông đối diện mình đang mặc một chiếc quần tây thẳng tắp cùng với đôi giày da sáng bóng.

Mọi chuyện cứ như vậy mà kết thúc, Kiều Tinh Ngôn vẫn còn ngây người quay lại chỗ ngồi. Cô ngồi xuống rồi giở hai quyển sách mình vừa tìm được, nội dung vốn đã khó hiểu nên càng khiến cô khó lòng mà đọc tiếp được.

Ngay khi vừa ngước mắt lên, cô lại phát hiện người đàn ông nọ lại ngồi ở vị trí xéo nhưng cách cô khoảng ba dãy bàn. Người nọ khoác trên mình chiếc sơ mi trắng tinh làm tôn lên bờ vai thẳng tắp, anh cúi đầu đọc sách với vẻ mặt vô cùng tập trung và nghiêm túc.

Cô gái có chút thất vọng rồi ngượng ngùng bỏ đi.

Kiều Tinh Ngôn chăm chú quan sát cho đến khi hai người bốn mắt chạm nhau, cô đã không kịp thì hồi tầm mắt.

Anh chỉ khẽ gật đầu với cô, bên môi mỉm lên một nụ cười nhẹ.

Kiều Tinh Ngôn cũng lịch sự gật đầu, nhưng trái tim lại đập nhanh như trống.

*

Mấy ngày liên tiếp, chỉ cần không có tiết là Kiều Tinh Ngôn lại một mình đến thư viện tự học. Ngày nào cũng sẽ ngồi ở khu kỹ thuật lầu ba, gần như là cùng một vị trí.

Thư Ngọc không hiểu cho lắm: “Không phải chỉ là phỏng vấn cho báo trường thôi sao? Cậu làm việc chăm chỉ như thế, tớ còn tưởng cậu sắp chuyển ngành sang viện Thiên văn của bọn tớ luôn rồi đấy.”

Kiều Tinh Ngôn có hơi chột dạ, không đáp lời.

Tiền Khả Khả lại xua tay: “Đây là logic của nữ kỹ sư gì vậy? Thay đổi suy nghĩ của cậu đi.”

Thư Ngọc: “?”

Tiền Khả Khả nghiêng người rồi kèm theo nụ cười: “Tinh Bảo, có phải cậu ngoại tình trong thư viện không thế?”

Kiều Tinh Ngôn căng thẳng trong lòng, nhưng trên mặt lại rất bình tĩnh: “Có đâu.”

“Thật không?” Tiền Khả Khả nheo mắt, nhìn tai cô.

“Thế cậu đã làm xong bảng câu hỏi truyền thông đại chúng mà giáo sư Phạm giao chưa? Thứ hai tuần sau là hạn chót rồi đó.”

“Chết, quên mất!”

Tiền Khả Khả không quan tâm đến vấn đề “đổi ý” nữa, thay vào đó là vội vàng phi như bay về phía bàn học của mình rồi bật máy tính lên.

Kiều Tinh Ngôn thở phào nhẹ nhõm, vuốt tóc xuống để che đi lỗ tai.

Nhưng còn Thư Ngọc lại đang nhìn cô rồi nghĩ gì đó.

“Sao thế?” Kiều Tinh Ngôn nhướng mắt hỏi, đầu ngón tay đang đặt trên đồ cuộn của con chuột.

“Không.” Thư Ngọc lắc đầu, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra vẻ ranh mãnh.

“Thỏ con ngoan ngoãn, hãy mở cửa ra nào~” Cô ấy ngân nga một bài đồng dao rồi trở về chỗ của mình.

Kiều Tinh Ngôn nhắm mắt lại.

Tai của thỏ con đỏ bừng lên hết cả rồi, bực mình muốn chết luôn.

*

Chớp mắt cái là đã cuối tuần, cả bốn học viện nhân văn, báo chí, khoa học vật lý và tự động hoá(1) có buổi giao lưu cùng nhau. Địa điểm tổ chức là tại sân Nhã Tụng, đây là một sân thể dục vô cùng rộng rãi nằm cạnh hồ Nguyệt Lượng.

Toàn bộ sân chơi đều được chia thành nhiều khu vực và một loạt các trò chơi vui nhộn đã sẵn sàng để chơi. Tuy nói là buổi họp mặt của cả bốn khoa, nhưng đợi đến khi hoạt động bắt đầu, mọi người từ các trường đại học khác đều đến chung vui. Đây tựa như là một lễ hội hóa trang có quy mô lớn vậy.

Vốn dĩ Kiều Tinh Ngôn không muốn đi, thế nhưng khi ra đến cửa thì lại bị Tiền Khả Khả và Thư Ngọc bắt giữ.

Cả sân chơi đầy ắp người. Giải thưởng của các trò chơi nhỏ cũng khá là phong phú, nhưng yêu cầu để dự thi rất đặc biệt, sinh viên muốn lập đội nhất định phải đến từ các chuyên ngành khác nhau để “tăng tình bạn cùng bạn học chung”.

Tiền Khả Khả khá là thích trò chơi có phần thưởng là một món quà bí ẩn kia. Đến khi hỏi nhân viên làm ở quầy thì họ yêu cầu trò này phải có bốn người chơi, mà ít nhất phải có ba người đến từ ba chuyên ngành khác nhau.

“Nhưng bọn mình không đủ người.” Tiền Khả Khả không khỏi buồn bực, Thư Ngọc vỗ vào bả vai cô ấy: “Đợi chút, để tớ đến học viện tìm một anh đẹp trai cho.”

Còn chưa đến vài phút sau, Thư Ngọc đã dẫn đến một bạn nam cao to, chân mày rõ ràng, là kiểu trai đẹp điểm hình. Kiều Tinh Ngôn nhìn người nọ, thấy có hơi quen.

“Xin chào.” Cậu bạn kia đứng trước mặt các cô, có chút ngượng ngùng chào hỏi.

“Tinh Bảo, Khả Khả. Đây là Đường Thiệu Dật của khoa Vật lý của bọn tớ đấy.” Thư Ngọc giới thiệu.

Kiều Tinh Ngôn mỉm cười gật đầu: “Xin chào.”

Cô vẫn còn nhớ, đó là cậu bạn khoa Vật lý này đã giúp cô chuyển chồng sổ tay dành cho tân sinh viên vào ngày định hướng.

Tiền Khả Khả đương nhiên đã nhận ra được người vừa tới, cô ấy hơi nhướng mày nhìn Kiều Tinh Ngôn, thấy thế thì cô véo nhẹ vào tay của Tiền Khả Khả một cái. Sau đó mọi người cùng nhau đi về phía trò chơi. Khi vừa đến gần, Kiều Tinh Ngôn thoáng nhìn thấy được bóng lưng cao ngất đang đứng hòa lẫn trong đám người.

Hôm nay Tạ Dịch An bị Tưởng Dập ép phải đến đây. Hồi đầu năm, Tưởng Dập đã chia tay với bạn gái của mình đến giờ cũng đã là nửa năm. Dạo gần đây mới có thể vực dậy tinh thần, khăng khăng muốn đến buổi gặp mặt hữu nghị này để tìm kiếm mùa xuân thứ hai của mình.

“Anh, em nghe thầy Trần nói là anh có cô bạn gái hả? Anh còn dẫn cô ấy đi học nữa, có vẻ như là rất xinh nha.” Tưởng Dập đút hai tay vào trong túi quần, khẽ chậc: “Anh cũng kì ghê, hẹn hò thế mà chẳng chịu khao em một bữa cơm.”

Tạ Dịch An đau đầu.

“Anh, anh xem bạn nữ kia thế nào?” Tưởng Dập vỗ vào vai Tạ Dịch An.

Tạ Dịch An nương theo ánh mắt Tưởng Dập mà nhìn qua. Hôm nay cô gái mảnh mai nọ mặc một bộ váy dài đến đầu gối, màu hồng nhạt, bên ngoài khoác áo len rộng.

Mái tóc dài qua vai không buộc lại, mềm mại xóa ra phía sau lưng, có vài sợi nghịch ngợm dính vào má. Cô đang nói chuyện với sinh viên nam bên cạnh, khóe miệng nào lên một nụ cười khẽ, thỉnh thoảng lại dùng tay nhẹ vén những sợi tóc đang không ngừng cọ vào má mình.

“Chậc, đúng là người đẹp thì điều là vợ nhà người ta.” Tưởng Dập tiếc nuối: “Đi thôi.”

Tạ Dịch An vẫn không nhúc nhích. Anh nhìn thấy có một dám người ùa vào, cậu bạn kia đưa tay ra đỡ nhưng cô lại lùi lại một bước. Anh chàng xấu hổ rút tay lại, nhưng cô không hề để ý tới, nhưng Tạ Dịch An đã thấy rõ hết cảnh tượng này.

Rõ ràng đó không phải là kiểu mối quan hệ mà Tưởng Dập nghĩ.

“Anh?”

Tạ Dịch An nhìn sang chỗ khác: “Đi thôi.”

Bên này, nhóm bốn người phải bốc thăm nhóm để chia ra làm hai nhóm nhỏ. Kiều Tinh Ngôn vô tình bốc trúng thăm cùng nhóm với Đường Thiệu Dật. Nhiệm vụ của hai người họ là tìm ra ba manh mối đã được giấu kĩ quanh hồ Nguyệt Lượng.

Mà cũng phải nói, đây thật sự đúng là một cách hay để tăng cường tình bạn giữa mọi người ở các khoa khác nhau.

Hồ Nguyệt Lượng rất rộng, ngày nào cũng có nhưng đôi tình nhân đang tay trong tay dạo quanh bờ hồ.

Bên kia, Tiền Khả Khả và Thư Ngọc cứ bước ba bước lại quay đầu nhìn một lần.

“Cậu có biết là cái anh chàng trong khoa mà cậu vừa dẫn đến thích Tinh Bảo không?”

“Hả? Đường Thiệu Dật thích cậu ấy sao?”

“Hả?”

“Chết thật….Tớ phải tẩy não cậu ấy thôi. Không thể để củ cải nhỏ đáng thương trong khoa tớ bị khi dễ như vậy được.”

“Đừng…..” Tiền Khả Khả giữ chặt Thư Ngọc lại: “Tinh Bảo chắc không nghĩ thế đâu. Nói không chừng lần này là cơ hội tốt đó. Bọn mình đi theo đằng sau đi, lỡ cái cậu Đường Thiệu Dật kia có ý nghĩ gì xấu với Tinh Bảo thì hai đứa mình sẽ lao ra đánh.”

“……..”

Kiều Tinh Ngôn không ngờ rằng mình đang bị hai đứa bạn cùng phòng tốt bụng và ngay thẳng theo dõi. Cô cầm tấm bản đồ trong tay, tập trung tìm kiếm những nói được cho là có manh mối.

“Có khi nào là ở đây không?” Cô chỉ vào một tảng đá đen bóng tên bản đồ: “Sao tôi thấy tảng đá này trông hơi lạ nhỉ?”

Đường Thiệu Dật lúng túng dừng bên cạnh cô: “Nhưng….có lẽ, sao cô không….đến đó xem thử một chút đi?”

“Ừm.” Kiều Tinh Ngôn gật đầu, đi thẳng đến chỗ được đánh dấu trên bảng đồ. Đường Thiệu Dật lèo đẽo theo sau.

Hai người đi còn chưa được một trăm mét, Đường Thiệu Dật đã gặp được người quen: “Đàn anh.”

Kiều Tinh Ngôn ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đàn ông đang đứng đối diện với mình. Hôm nay anh vẫn mặc quần tây và áo sơ mi đơn giản, hoàn toàn khác với cách ăn mặc của phần lớn sinh viên nam cũng quanh, một bên trưởng thành còn một bên là gò bó.

Khóe môi của người đàn ông khẽ nhếch lên, anh mỉm cười với cô. Kiều Tinh Ngôn cũng gật đầu, nhẹ đến mức khó có thể nhìn ra được. Rõ ràng là giữa hai người họ không có gì, nhưng lại giống như không hẹn mà cùng kiêng dè những người bên cạnh.

Đường Thiệu Dật đã bị ‘học trưởng’ của mình cau cổ để hỏi về số liệu thí nghiệm mà gần đây cậu đã làm với giáo viên của mình. Giữa viện Khoa học và viện Vật lý thường hay có những dự án chéo, và đó cũng là lý do khiến Đường Thiệu Dật quen với Tưởng Dập.

“Tôi cảm thấy số liệu này có vấn đề. Có phải là trong quá trình thí nghiệm, bên cậu đã đưa ra những tham số thiết lập đúng không?”

“Không thể nào đâu ạ, bên bọn em đã làm lại mô phỏng rất nhiều lần đó.”

“Có chuyện gì thế?”

………

Khi nhắc tới thí nghiệm, Tưởng Dập còn đặc biệt nhắc đến việc Đường Thiệu Dật không thể thoát được đâu. Kiều Tinh Ngôn bị gạt hẳn sang một bên nên có hơi xấu hổ. Cuối cùng, Tưởng Dập cũng nói xong, Đường Thiệu Dật áy náy nhìn Kiều Tinh Ngôn: “Thật ngại quá.”

“Không sao.” Kiều Tinh Ngôn lắc đầu: “Cậu có bận thì cứ đi làm đi, tôi tự đi tìm manh mối cũng được.”

Chân mày cô cong lên, như thể là cô không quá để ý.

“Sao tôi lại làm vậy được chứ, cô còn là con gái…..” Đường Thiệu Dật còn chưa nói gì, Tưởng Dập vỗ đầu: “Tôi biết vấn đề nằm đâu rồi!”

Đường Thiệu Dật: “…….”

Kiều Tinh Ngôn cong mắt: “Thật sự là không có sao đâu mà, cậu cứ đi làm việc của mình đi.”

Tưởng Dập nghiêng người về phía Tạ Dịch An, nói ra suy nghĩ của mình thêm lần cuối cùng: “Anh à, anh sẽ giúp em phân tích đúng không ạ?”

Kiều Tinh Ngôn hoàn toàn không hiểu về những thuật ngữ mà bọn họ nói, chỉ thấy người đàn ông nâng gọng kính, gật đầu: “Cậu có thể áp dụng thử thí nghiệm tiếp xúc. Nhưng mà tốt hơn hết vẫn nên liên lạc với giáo sư Trần một chút. Hôm nay thầy ấy cũng đang ở học viện đấy, vừa nãy tôi có nhìn thấy.”

“Thật ạ?” Hai mắt của Tưởng Dập sáng lên, tím lấy cánh tay của Đường Thiệu Dật: “Đi, vào trong học viện tìm giáo sư Trần nói chuyện thôi.”

Đường Thiệu Dật: “Em…..”

Anh ta quay đầu nhìn Kiều Tinh Ngôn, cô chỉ lắc đầu: “Không sao.”

Thật sự là cô cũng chẳng bận tâm lắm.

“Vậy…..” Đường Thiệu Dật dừng một chút: “Lát nữa tôi mời cô……..ăn tối.”

“Được.”

Đường Thiệu Dật bị Tưởng Dập kéo đi. Kiều Tinh Ngôn đưa mắt nhìn về phía người đàn ông đứng đối diện, lễ phép gật đầu: “Chào đàn anh.”

Chỉ ba từ nhẹ nhàng.

Cô cầm tấm bản đồ trong tay, đôi mắt đen láy, thoạt nhìn trông rất ngoan.

Tạ Dịch An có hơi ngạc nhiên với cách gọi này. Sau đó chợt ngẫm lại, anh đúng là đàn anh của cô, dù cho là anh đã tốt nghiệp cũng đã mấy năm hơn rồi.

“Em đang tìm gì thế?” Anh bước lên phía trước, ánh mắt dịu dàng đằng sau lớp kính rơi vào tấm bản đồ trước mặt Kiều Tinh Ngôn.

Kiều Tinh Ngôn mở bản đồ, chỉ vào một tảng đá ở góc bên phải: “Em đang tìm manh mối trò chơi. Chắc là ở chỗ này đây ạ.”

“Ừ.” Tạ Dịch An gật đầu: “Đi thôi, mình cùng đi.”

Kiều Tinh Ngôn: Hả……?

Chú thích:
  1. Ngành tự động hoá: Tự động hóa là một ngành công nghệ hoạt động dựa trên việc ứng dụng các kỹ thuật cơ khí hiện đại, điều khiển tự động và các phần mềm máy tính để vận hành và điều khiển tự động toàn bộ quá trình sản xuất.