Hệ Thống Chém Gió (Thần Chém Gió)

Chương 32: Tổ sư có thể làm được sao?!



- Ngài xem ha. - Trương Tiểu Kiếm liền bắt đầu nói cho mọi người nghe: - Đầu tiên, nơi này là cửa thành, trung gian là một con đường, hai bên là hai con kênh. Vậy thì bình thường mà nói, nếu em là lính tuần tra, em nhất định sẽ tập trung sức chú ý vào con kênh này, nhất là khi con kênh này lại không sâu. Nếu người ta đều bò đến dưới mí mắt rồi mà còn không có chút phản ứng nào, vậy thì quá giả. Vừa rồi em đã tính toán hơn 30 lần, phản ứng như vậy hẳn là thích hợp nhất, lại không có ảnh hưởng đến cốt truyện đằng sau.

“Hệ thống: Điểm số khiếp sợ +3 đến từ Trịnh Tiền.”

“Hệ thống: Điểm số khiếp sợ +2 đến từ Hồng Lôi.”

“Hệ thống: Điểm số khiếp sợ ++3 đến từ Lưu Hải Đào.”

“Hệ thống: Điểm số khiếp sợ +2 đến từ Đinh Nhã Quân…”

Tất cả mọi người ở đây đều sợ ngây người!

Ai cũng không ngờ rằng, người trẻ tuổi thoạt nhìn bình thường không có gì đặc sắc này, lại ở trong thời điểm mấu chốt này nói chuyện có sách, mách có chứng!

Phải biết rằng, bình thường mà nói thì một diễn viên quần chúng tuyệt đối là sẽ không dễ dàng có ý tưởng của mình. Chung quy một khi xảy ra sai lầm, vậy thì ai cũng không dám gánh chịu trách nhiệm này!

Nhưng mà hôm nay Trương Tiểu Kiếm lại dám làm như vậy, hơn nữa thoạt nhìn, có vẻ như còn rất có đạo lý…

“66666, chủ phòng làm bộ làm tịch rất tốt!”

“Rất trâu rồi! Xem ra chủ phòng không chỉ biết chém gió, làm bộ làm dáng cũng rất chuyên nghiệp!”

[ Lam Hải Tử Thích Trang Điểm ủng hộ một cái cá viên cho streamer. ]

[ Bất Thị Nhĩ Tử Tựu Thị Ngã tiến vào phòng live stream… ]

- Nói hay lắm! - Trịnh Tiền đạo diễn nghe Trương Tiểu Kiếm nói xong, vỗ mạnh lên đùi, nói: - Chính là như thế! Mọi người nghĩ mà xem, năm đó chúng ta kháng chiến tám năm, nếu bọn quỷ bị người khác bò đến dưới mí mắt mà còn không có phản ứng, vậy thì khi đó chúng ta còn phải chiến đấu gian khổ như vậy sao?

Mọi người cùng nhau gật đầu. Hồng Lôi lén lút giơ ngón tay cái đối với Trương Tiểu Kiếm:

- Trâu bò Kiếm ca!

- Cho nên đoạn tình tiết này… - Trịnh Tiền đạo diễn nói: - Liền dùng ý tưởng của cậu em đi, bọn họ có cảnh giác, nhưng thực lực của chiến sĩ Bát Lộ quân chúng ta càng cao, như vậy khi công chiếm cửa thành mới càng có cảm giác thành tựu!

Mọi người lần lượt hưởng ứng. Nữ diễn viên chính xinh đẹp cười nói:

- Đạo diễn, nói là như thế, nhưng bọn họ vừa có phản ứng, chúng ta phải làm thế nào mới có thể im hơi lặng tiếng xử lý hết mười mấy người đây?

- Chuyện này… - Trịnh Tiền vừa nghe lời này, ngược lại nhất thời có chút khó xử.

Nói thật, lời mà Trương Tiểu Kiếm nói cực kỳ có đạo lý, hắn rất xác định, lúc trước là do hắn sơ sót. Nếu đoạn này mà vẫn diễn theo kịch bản cũ, vậy thì hắn sẽ bị mắng chết. Nay sửa như vậy, ngược lại là không thành vấn đề, nhưng làm thế nào mới có thể đánh chiếm thị trấn này, lại trở thành chuyện phiền toái khác.

- Ừm… - Trịnh Tiền đạo diễn xoa xoa huyệt Thái Dương, sau đó kêu to: - Biên kịch! Biên kịch đâu?! Vương Triều Danh!

- Đến đây đến đây! - Một người đàn ông có chòm râu dê chạy chậm lại đây, cẩn thận hỏi: - Trịnh đạo có chuyện gì?

- Hiện tại có chút thay đổi đoạn tình tiết này. - Trịnh Tiền đạo diễn nói với hắn: - Cậu xem chỗ cửa thành này, Bát Lộ quân đến đây rồi mà bọn quỷ còn không có phản ứng gì cả, có phải là không hợp lý hay không?

Biên kịch Vương Triều Danh nhìn địa thế ở cửa thành, sau đó gật đầu:

- Xác thực là thế. Vậy thì Trịnh đạo, ý của ngài là…

- Ý của tôi rất đơn giản. - Trịnh Tiền nói: - Bọn quỷ phát hiện một ít động tĩnh, nhưng mà không thấy được người. Cậu lập tức nghĩ cách nào đó đi, làm thế nào mới có thể giải quyết bọn quỷ trong tình huống không cần giao chiến chính diện với bọn quỷ!

- Đây… - Vương Triều Danh vừa nghe lời này nhất thời liền ngớ ngẩn.

Kịch bản này là do hắn viết, nhưng lúc viết hoàn toàn không nghĩ đến điểm này. Khi đó chỉ cảm thấy Bát Lộ quân nên đánh chiếm thị trấn này, cho nên tùy tiện viết quá trình, ai ngờ hiện tại…

Mẹ nó này phải viết thế nào đây?

Bọn quỷ đều phát hiện động tĩnh, xong rồi Bát Lộ quân còn phải xử lý hết mười hai người dưới điều kiện không thể phát ra tiếng động… Tổ sư có thể làm được sao?!

Nhưng nếu không sửa thì lại không được, hiện tại đạo diễn rõ ràng đã phát hiện vấn đề, nếu không giải quyết khẳng định là không có cách nào nói rõ được!

Suy nghĩ!

Nghĩ rách da đầu!

Vương Triều Danh ngồi sang một bên, miệng ngậm cán bút bắt đầu suy nghĩ.

Suy nghĩ năm phút đồng hồ, không nghĩ ra được, túm tóc.

Suy nghĩ mười phút đồng hồ, không nghĩ ra được, túm tóc.

Suy nghĩ ba mươi phút đồng hộ, không nghĩ ra được, túm tóc.

Mỗi một lần như vậy, tóc đều sắp bị nhổ sạch, tuy rằng vốn còn không nhiều tóc…

- Xem ra Vương biên kịch cũng rất khó xử nhỉ. - Trịnh Tiền nhíu mày, tạm thời sửa kịch bản ở đây tuy rằng không được tốt lắm, nhưng mà lại không thể không sửa, chung quy không thể quay bọn quỷ giống như là thiểu năng trí tuệ được! Hắn là một đạo diễn có lý tưởng, về sau còn muốn quay phim truyền hình, quay điện ảnh!

- Haizzz…

Thở dài, Trịnh Tiền cũng ngồi trên ghế suy nghĩ, nhưng nghĩ một lúc lâu cũng không có ý kiến nào hay. Lại suy nghĩ một lúc, hắn rốt cục đặt ánh mắt lên người Trương Tiểu Kiếm!

Lúc đó thằng nhóc này làm ra trò này, hiện tại dứt khoát ném vấn đề này cho hắn đi!

Trịnh Tiền vẫy tay gọi Trương Tiểu Kiếm:

- Cậu em, mau đến đây mau đến đây.

- A? Em sao? - Trương Tiểu Kiếm vội vàng đi sang: - Sao vậy Trịnh đạo?

- Cậu nói sao đây? - Trịnh Tiền buồn bực nói: - Cậu gây chuyện thì đương nhiên phải chịu trách nhiệm. Đoạn tình tiết này không ảnh hưởng gì đến binh lính tuần tra các cậu, nhưng bên Bát Lộ quân lại không biết phải tiến công bằng cách nào. Cậu cho ý kiến đi?

- Đây… - Vừa nghe vậy, Trương Tiểu Kiếm nhất thời hơi do dự.

Hắn chỉ là một diễn viên quần chúng thôi, tuy rằng là diễn viên quần chúng cấp hoàn mỹ, nhưng không phải là biên kịch cấp hoàn mỹ nhé. Biên kịch nhập môn cấp hoàn mỹ cần 100 điểm số khiếp sợ cùng một khung kỹ năng, nhưng vẫn đề là bây giờ còn chưa phát tiền đâu, hơn nữa trời mới biết biên kịch nhập môn có thể giải quyết được vấn đề này hay không!

- Kiếm ca, suy nghĩ cách nào đi Kiếm ca. - Lúc này Hồng Lôi đứng bên cạnh nói nhỏ: - Nếu như anh có thể suy nghĩ ra phương pháp, vậy thì về sau anh chính là người có máu mặt trước mặt Trịnh đạo rồi!

Trương Tiểu Kiếm: “…”

Mẹ nó, lời này có chút đạo lý nhỉ…

Lúc này tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Trương Tiểu Kiếm, xem biểu tình, nếu như Trương Tiểu Kiếm không tìm được biện pháp giải quyết, vậy thì hôm nay đừng nghĩ đến chuyện rời đi!

- Này sao… - Trương Tiểu Kiếm sờ cằm: - Đạo diễn, nói thật, đoạn diễn mà chúng ta vừa quay chụp thuộc thời gian nào trong ngày vậy? Ý là ở trong kịch bản ấy!

- Chính là ban ngày. - Trịnh đạo nói: - Ước chừng mười giờ sáng. Tình tiết chính là trước đó đạt được tình báo, bọn quỷ trong thị trấn đều bị phái hết ra ngoài để đánh nhau, sau đó thì, thực tế toàn bộ trị trấn chỉ còn không đến một trăm tên quỷ, cho nên thời gian rất khẩn trương, tất yếu phải đánh chiếm thị trấn trong vòng một giờ.

- Oh… - Trương Tiểu Kiếm ồ một tiếng, sau đó sờ cằm: - Ban ngày, số lượng quỷ không nhiều, thời gian khẩn cấp…

Nói thật, đề mục này xác thực không đơn giản, trong lúc nhất thời Trương Tiểu Kiếm cũng không có cách nào.

Nhưng hắn dù sao cũng là nhân vật có hệ thống trên người, tốt xấu cũng có kỹ năng diễn viên quần chúng cấp hoàn mỹ đâu, không nghĩ ra được, vậy thì dứt khoát hành động không phải được sao?