Hệ Thống Chém Gió (Thần Chém Gió)

Chương 49: Đây là sắp nổ banh cả xác rồi!



Nhóm dịch: Thánh Thiên Tiên Vực

Người dịch: AliceGame

Biên: AliceGame

- Sư phụ của tôi á? – Trương Tiểu Kiếm ăn miếng cơm, sau đó chém một phát có thể nói là hoa bay lá tả: - Nhắc đến sư phụ của tôi, vậy thì phải nhắc đến sư tổ trước đã! Nhớ năm đó, sư phụ tôi bước chân vào nghề này cũng không như mong muốn đâu. Khi đó vẫn là những năm chín mươi, phía nam thôn làng của sư phụ tôi phát hiện dầu mỏ. Ai biết khi đang xây dựng giàn khoan đầu tiên, một trận đại họa trong cuộc đời của sư phụ tôi đang im ắng kéo đến.

Ngữ khí của hắn khi nói những lời này cực kỳ trầm thấp, mọi người vừa nghe đã cảm thấy cực kỳ thần bí, nhất thời đều vểnh hết tai lên nghe.

- Cụ thể thôn của sư phụ tôi ở chỗ nào thì tôi cũng không rõ ràng lắm, nhưng lần trước khi sư phụ kể cho tôi nghe, quả thực sởn hết tóc gáy nhé! – Hiện tại Trương Tiểu Kiếm mở đầu câu chuyện, hoàn toàn chính là chém gió không cần nháp: - Ở trong thôn bọn họ phát hiện mỏ dầu, vậy thì đương nhiên phải khai thác đúng không? Vì thế bên trên phái người xuống, chuẩn bị xây dựng cái giàn khoan dầu. Nhưng mà máy móc vừa dựng xong, lập tức bắt đầu khoan thôi, ai biết vừa khoan đã xảy ra chuyện rồi! Vốn ấy, khoan giếng giếng phun đó là chuyện tốt, nhưng ai lại ngờ được rằng cái mỏ dầu ở trong thôn, nó lại phun ra cái thứ gì?

Mọi người cùng nhau hỏi:

- Là gì?

Trương Tiểu Kiếm lạnh lẽo nói:

- Là máu!

- A! – Vừa nghe thấy giàn khoan bắn ra máu, mọi người ở đây không khỏi đồng thời kinh hô!

- Mùi máu tanh hôi đầy mũi, tím ngắt! – Trương Tiểu Kiếm kể câu chuyện này là trên một cuốn sách mua ở quán ven đường, lúc này lại thêm mắm thêm muối chém bậy bạ lên trời luôn: - Dưới đất vừa có máu trào ra, ai biết sau đó sẽ chui ra thứ gì? Khi đó mọi người tính cả sư phụ tôi rất sợ hãi, nhất là đội trưởng đội giàn khoan, sợ đến mức ngậm ngược điếu thuốc lá trong miệng, lấy bật lửa đốt đầu lọc, đốt thế nào cũng không bắt mồi, toàn thân đều sợ đến mức ngớ người!

- Lúc này ai còn để ý đúng hay sai nữa! Trước tiên phải lấp cái giếng khoan kia cái đã! Nhưng lấp kiểu gì cũng không thể lấp kín miệng giếng lại được! Phải biết rằng, khi đó mũi khoan cắm xuống bao sâu? Ước chừng 900 mét! Thứ gì có thể sinh tồn ở sâu dưới lòng đất 900 mét đây? Khó tin tưởng nhất là, máu phun ra đầy đất như thế, vậy thì sinh vật kia lại to đến mức nào?

- Khi đó mọi người liền thảo luận, tất yếu phải báo cáo việc này lên trên! Vì thế cả đám người bị sợ đến mức đầu óc choáng váng. May mà lúc trăng lên giữa trời, máu không có phun ra từ miệng giếng nữa. Bất kể là người nào phải đối mặt với máu tươi đầy đất, cũng không nhịn được nổi hết cả da gà. Gió nhẹ thổi đến, kéo theo từng đợt tanh hôi.

- Lại chờ lát nữa, có hai chùm ánh sáng vàng chiếu tới, một chiếc Beijing Jeep 202 vội vàng lao tới. Ở thời đại đó, chỉ có huyện trưởng mới có thể ngồi loại xe này. Huyện trưởng vừa đến, đương nhiên là phải điều tra rồi. Kết quả đang điều tra đây, lại không ngờ rằng, trong chớp mắt xung quanh chợt có tiếng động vang lên. Mọi người vừa thấy, suýt nữa thì sợ chết khiếp! Tất cả đều là rắn! Ước chừng mấy vạn con rắn! Thậm chí mọi người còn không biết là bầy rắn này xuất hiện từ chỗ nào!

Loài bò sát như rắn chính là thứ khiến nhiều người sợ hãi nhất. Tô Mai vừa nghe kể đến đây, cho dù biết rõ là giả, cũng “A” một tiếng, sau đó co ro thân thể.

Sở Phi hừ lạnh một tiếng:

- Giả thần giả quỷ.

Nhưng mọi người đều đang nghe, hắn cũng chỉ có thể nghe Trương Tiểu Kiếm tiếp tục kể.

- Bầy xà vừa vây quanh, mọi người dọa đến mức rớt nửa cái mạng. May mà khi ấy ở gần đó có căn phòng, tuy rằng không lớn nhưng dẫu sao cũng có cửa sổ, đóng cửa lại thì rắn cũng không bò vào được. Nhất thời mọi người đều chui vào phòng. Cuối cùng đưa mắt nhìn quanh chỉ còn lại đông nghìn nghịt rắn bao vây chặt chẽ căn phòng đó. Khi đó ông trẻ của sư phụ tôi cũng có mặt ở đó. Nói chung thì người già kiến thức rộng rãi, ra sức chỉ huy mọi người bịt kín cửa sổ ống khói các thứ, cuối cùng mới không bị bầy rắn chui vào.

Trương Tiểu Kiếm kể chuyện làm như có thật, mấy người ở đây nghe sởn tóc gáy, hô hấp dồn dập.

- Nhưng mà cứ bị bao vây như thế cũng không được. – Trương Tiểu Kiếm lại uống một ngụm canh, tiếp tục chém: - Vì thế ông trẻ của sư phụ tôi chỉ có thể mời cao nhân giúp đỡ!

Giang Nghi Niên kinh hô:

- Cao nhân chính là sư tổ của cậu sao?!

- Đúng rồi! – Trương Tiểu Kiếm gật đầu nói: - Ông trẻ của sư phụ tôi lập tức viết một phong thư cầu cứu sư tổ. Sư phụ còn từng cho tôi nhìn xem bức thư đó kìa. Rất có nội dung nhé, tôi còn từng học thuộc nữa cơ!

- Cậu lại chém rồi. – Sở Phi vừa nghe đến đây, rốt cuộc bắt được sơ hở của Trương Tiểu Kiếm: - Cậu học thuộc bức thư đó? Nói nghe xem thử xem, tôi coi thử là thật hay giả!

Nhất thời mọi người đều nhìn Trương Tiểu Kiếm.

Trương Tiểu Kiếm: “…”

Á à tổ sư, dám nghi ngờ anh đúng không?

Lần trước đọc câu chuyện này anh còn cảm thấy đoạn nội dung này cực kỳ cao sang, cố ý học thuộc, chẳng lẽ còn có thể bị đám quê mùa chúng mày làm khó sao?

Đúng lúc này Sở Phi lại còn cười nói:

- Không nhớ rõ? Ai nha, Tiểu Kiếm nhé, không nhớ được thì không cần ráng nghĩ…

- Ừm, chẳng qua là thời gian lâu không nhắc đến chuyện này nên có chút không nhớ rõ. Vừa rồi ngẫm nghĩ lại cẩn thận một chút. – Trương Tiểu Kiếm cười ha ha gãi đầu, sau đó nói: - Để tôi đọc cho mọi người nghe nhé ---

“Hiến cho Minh Ngọc nhân huynh đài giám,

Trông ngóng nơi xa, nhân huynh ở dưới cùng đám mây với đệ, mà sâm thương không gặp người, đã hơn hai mươi năm, ngày xưa bẻ liễu từ biệt, nhân sinh mấy trằn trọc, sự đời lưỡng mênh mang.

Gặp nhau ở Đỗ gia đài, nâng chén uống mười ly, dường như đã là hôm qua, chỉ hận gió xuân vô lại, không biết rượu rời người, thổi hoa rơi đầy chén, mỗi khi nhớ nhân huynh, lại có mùi vị hoa đào, còn nỗi buồn nào hơn?

Nhưng đệ không thời gian cảm khái, nay gặp bầy xà làm hại, bao vây quê hương, mệnh treo trên dây, mà tài hèn sức mọn, không khả năng phục hổ, nguy hiểm như Cao Tổ dẹp thành, bèn mong mời nhân huynh, khuất tôn đài giá, từ xa đến đây, đó là may mắn lớn nhất đời ta.

Nhân huynh như Lý Quảng tuổi già, dù ngự giáp nam sơn, nhưng sự nghiệp cuộc đời anh hùng bao nhiêu. Thiên hạ kỳ thuật, thu hết vào lòng bàn tay, nhớ ngày đó, người mang đao tam xích, rượu ấm chém Giao về. Anh hùng già hàng phục người tài, không phá chí hướng ngàn dặm, bảo phong vừa hiện, định bốn bể đều phục.

Thấy chữ nhanh tới, ánh sáng sớm đến, nhất thiết nhất thiết.

Kính tụng hành an.

Đệ Thu Kha nhiên mi cẩn thượng.”

Chú: Đoạn trên dịch từ cổ văn, mình đã cố gắng làm cho nó dễ hiểu mà lại có bản sắc. Nhưng mà có lẽ vẫn không ổn lắm. Đọc được thì thôi không đọc cũng chẳng sao, chỉ là công cụ để nhân vật chính vênh mặt thôi.

Trương Tiểu Kiếm lắc lư đầu đọc xong một đoạn thư giấy này, sau đó chép miệng, nói:

- Ông trẻ của sư phụ tôi tên là Thải Tiều, tên chữ Thu Kha.

“Hệ thống: Điểm số khiếp sợ +6 đến từ Vu Mạn Kỳ.”

“Hệ thống: Điểm số khiếp sợ +11 đến từ Sở Phi.”

“Hệ thống: Điểm số khiếp sợ +8 đến từ Giang Nghi Niên.”

“Hệ thống: Điểm số khiếp sợ +9 đến từ Kim Khải Toàn.”

“Hệ thống: Điểm số khiếp sợ +5 đến từ Tô Mai.”

Mọi người ở đây nghe xong, nhất thời choáng váng!

Nếu nói lúc trước kể chuyện mọi người xem như là nghe chuyện ma thôi, nhưng ở đây Trương Tiểu Kiếm lại thật sự đọc được nội dung bức thư!

Phải biết rằng thứ đó không phải tùy tiện mà bịa ra được đâu!

Cho dù là vị sinh viên Thanh Hoa tài giỏi như Sở Phi, muốn làm ra một đoạn thể văn ngôn ngay tại hiện trường, cũng là tuyệt đối không thể được!

Cho nên bây giờ trong lòng mọi người chỉ có một ý tưởng: “Chẳng lẽ thằng cha Trương Tiểu Kiếm này kể chuyện là sự thật?!”