Hệ Thống Đi Lạc Tu Tiên Kí

Chương 1050: Vũ Văn Trí



Đang cùng Từ Tiểu Bạch đại chiến Vũ Văn Nam ánh mắt liếc qua thấy cảnh này sắc mặt liền biến đổi.

Hắn không dám tin nhìn về phía hai cái chó săn của mình.

Đối phương vậy mà nhanh như vậy liền bại rồi? Bị đối phương tại chỗ định trụ?

Vốn nghĩ rằng Thanh Vân Tông mấy cái bình thường nội môn đệ tử mà thôi, rất dễ dàng liền có thể giải quyết, không ngờ lại gặp phải đối thủ cực kì khó chơi.

Nhất là người trước mặt này của hắn, kiếm pháp nhanh như lôi trì điện xẹt, khó mà nắm bắt được đối phương quỹ tích di động cùng xuất kiếm, cho dù muốn kéo ra khoảng cách sử dụng viễn trình công kích cùng đối phương so đấu linh lực, dùng cảnh giới áp chế đối phương cũng vô dụng.

Từ Tiểu Bạch thần thông chính là đan điền mở rộng, hắn linh lực so với bình thường tu sĩ liền nhiều 50%, muốn cùng hắn du đấu so linh lực ai nhiều chính là một cái ngu xuẩn quyết định.

Nhưng Từ Tiểu Bạch cũng không có viễn trình chiến đấu nhược điểm, hắn lôi đình kiếm khí đánh ra khiến cho Vũ Văn Nam đón đỡ hết sức khó khăn, mỗi lần đều bị nhỏ bé lôi điện lan tới điện cho toàn thân tê dại.

Nếu không phải cảnh giới áp chế, hắn tu luyện công pháp đẳng cấp cũng không thấp lại thêm trên người mặc vào nhuyễn giáp phòng ngự hắn đã sớm bị đối phương đánh nằm ra đất.

“Đang cùng ta chiến đấu mà ngươi cũng dám phân tâm?”

Từ Tiểu Bạch âm thanh lạnh lùng vang lên, bỗng nhiên từ phía sau hắn xuất hiện một kiếm đâm ra.

Keng!

Một vòng linh lực bạo phát, Từ Tiểu Bạch theo đó bị đẩy lùi, nhưng trên người Vũ Văn Nam một miếng ngọc bội cũng vỡ nát.

Đây chính là hắn phụ thân cho hắn ngọc phù phòng thân, có tác dụng đón đỡ công kích trí mạng a.

Cứ như vậy liền bị đánh nát rồi?

Vũ Văn Nam ánh mắt tràn đầy táo bạo, hắn lúc này đâu còn cái gì chiến ý, ngược lại làm sao bỏ chạy cầu sinh mới là hắn ưu tiên hàng đầu.

Đáng tiếc, Từ Tiểu Bạch cũng không đồng ý cái này.

Triệu Vô Cực đi tới hai tay cong thành trảo vung lên, Phốc hai tiếng đem hai cái chó săn trực tiếp giết chết.

" đinh~ điểm tích lũy +28!”

Hai tay một nhiếp, hai cái bản mệnh pháp khí bay ra hướng về Triệu Vô Cực đi tới, sau đó liền bị hắn thu lại.

Vũ Văn Nam thấy cảnh này ánh mắt trợn to, đối phương vậy mà có thể thu lấy bản mệnh pháp khí hai tên chó săn của hắn?

Không phải nói bản mệnh pháp khí sau khi chủ nhân chết liền đồng thời tiêu tán sao?

Đây rốt cuộc là cái gì thủ đoạn? Hắn hôm nay chọc phải ai a?

Vũ Văn Nam run lên nói:

“ các ngươi.... các ngươi vậy mà sử dụng thủ đoạn của ma tông? Đúng vậy, cái kia thu lấy bản mệnh pháp bảo chỉ có thể là thủ đoạn của ma tông!

Tốt tốt tốt, một cái Thanh Vân Tông danh môn đại phái, ngũ đại tiên môn, vậy mà dưới trướng lại có một đám biết sử dụng thủ đoạn của ma tông, ha ha ha, hôm nay thật mở rộng tầm mắt!”

Từ Tiểu Bạch nhíu mày nói:

“ ngươi ở đó phát điên cái gì? Cái gì thủ đoạn ma tông?”

Vũ Văn Nam rống to:

“ bản mệnh pháp khí sau khi chủ nhân chết liền đồng thời tiêu tán, cái này ai cũng biết.

Các ngươi cưỡng ép thu lấy của người khác bản mệnh pháp khí cho chính mình dùng, ở trong ngũ đại môn phái ta cũng chưa hề nghe qua ai có loại thủ đoạn này.

Cái này không phải thủ đoạn của ma tông thì còn là cái gì?”

Từ Tiểu Bạch nghe vậy cười lạnh, Triệu Vô Cực có phải là sử dụng cái gì ma tông thủ đoạn hay không hắn không biết, nhưng cho dù đúng thì thế nào?

Hắn vô cùng tin tưởng Triệu Vô Cực, Triệu Vô Cực trước giờ chưa bao giờ đối với người vô tội ra tay, đám người này là mở đầu trêu chọc đám người mới bị Triệu Vô Cực hạ sát thủ, còn dám ở đây chít chít méo mó cái gì.

Cho dù là ác độc thủ đoạn, cũng phải xem là ai sử dụng, sử dụng với mục đích gì.

Hơn nữa rút ra của kẻ bại trận bản mệnh pháp khí, Từ Tiểu Bạch cũng không làm sao cảm giác tội lỗi cùng sai lầm.

Từ Tiểu Bạch cũng không phải đồ ngốc, đâu cần nghe đối phương lời nói một phía.

Hắn lạnh lùng nói:

“ cho dù là thế nào, ngươi ngày hôm nay bại cục đã định!”

Từ Tiểu Bạch nói xong trên người linh lực bạo phát, phi kiếm của hắn lôi quang đại thịnh, lôi đình đôm đốp nổ vang, quanh thân Từ Tiểu Bạch cũng quấn lên không ít điện quang.

Vũ Văn Nam thấy cảnh này ánh mắt co rút lại, bởi vì hắn nhận ra cái kia lôi đình linh lực sức mạnh cuồng bạo mạnh mẽ vô cùng, Từ Tiểu Bạch cũng không hề có chút nương tay ý tứ, đây là muốn kết thúc chiến đấu dấu hiệu a!

Hắn điên cuồng vận chuyển linh lực, trên tay trường đao cuồng vũ, một lớp phong bích xuất hiện trước mặt đem hắn bảo hộ về phía sau, chuẩn bị cùng Từ Tiểu Bạch đối kháng.

Triệu Vô Cực thấy cảnh này lắc đầu:

“ phong vô hình vô chất, lấy sắc bén cắt chém làm chủ, đối diện Từ Tiểu Bạch dạng này lôi đình kiếm pháp sức công kích mạnh mẽ không lấy công phá công còn muốn phòng thủ, đây là tự tìm đường chết a!”

quả nhiên Từ Tiểu Bạch một kiếm vung ra, lôi đình như là một mũi thương bắn thẳng Vũ Văn Nam phong bích, nhanh chóng đem hắn hắn phòng ngự phong bích đánh tan, đồng thời bắn tới trên người hắn

Trên người Vũ Văn Nam thanh quang đại phát, linh giáp phòng ngự công năng kích hoạt, cản trở một bộ phận lôi đình công kích, nhưng cũng chỉ là một bộ phận mà thôi, cuối cùng tất cả lôi đình đều rơi vào trên người hắn, tại chỗ đem Vũ Văn Nam điện tê liệt, cả người cháy đen bất lực ngã trên mặt đất.

Triệu Vô Cực đi tới nhìn Từ Tiểu Bạch mỉm cười nói:

“ ngươi kiếm pháp lại tiến bộ!”

Từ Tiểu Bạch lạnh nhạt nói:

“ có một chút, dạng này đối thủ không đủ để ta luyện tay!”

Triệu Vô Cực gật đầu, đang định bài cũ bào chế, nhưng lúc này hắn ý nghĩ thay đổi một cái.

Tên này dù sao cũng là trúc cơ kì đỉnh phong Thiên Nguyên Tông trông coi cứ điểm tu sĩ con trai a, để đối phương dốc lòng bồi dưỡng như vậy, thiên phú hẳn là không kém đi.

Triệu Vô Cực lấy ra trắc linh thạch, hướng đối phương tay để tới.

Trắc linh thạch nhanh chóng sáng lên, đến 6 vạch liền dừng lại.

Trung phẩm đỉnh phong, chỉ một chút nữa liền tới thượng phẩm tiên căn.

Triệu Vô Cực ánh mắt sáng lên, quả nhiên có thể làm một cái công tử ăn chơi trác tán có chó săn trúc cơ kì đi theo, thiên phú tu luyện cũng không tệ.

Vừa vặn, hắn cũng đang cần dạng này người.

Vỗ vỗ túi linh thú, Tiểu Hoàng từ bên trong liền đi ra.

Triệu Vô Cực thi châm khóa lại Vũ Văn Nam linh lực, sau đó đối với Tiểu Hoàng nói:

“ Tiểu Hoàng a, trước tiên đem hắn về Thanh Vân Tông, tìm một chỗ thích hợp bắt giữ lại, đừng để người khác trông thấy!”

Tiểu Hoàng ngoan ngoãn gật đầu một cái, mang lên Vũ Văn Nam liền chạy.

Từ Tiểu Bạch liếc mắt hỏi:

“ sao ngươi không tự mang lên hắn, còn bắt Tiểu Hoàng làm việc?”

Triệu Vô Cực nhún vai vô tội nói:

“ phi kiếm của ta là của ta cùng Triệu Tiếu Tiếu a, làm gì có chỗ cho tên này!”

Từ Tiểu Bạch nghe vậy sắc mặt hơi cương một cái, được rồi ngươi có song tu đạo lữ, ngươi lợi hại!

........... 

Triệu Vô Cực đám người cùng Vũ Văn Nam bay ra khỏi thành chiến đấu, cái kia uốn éo nữ nhân liền ngơ ngác bị bỏ lại.

Nàng không biết làm gì cho phải, luyện khí kì cũng không thể phi hành a.

Thế là cuối cùng nàng quyết định trở về báo cáo một cái.

Ngồi trong phòng tu luyện, Vũ Văn Trí nghe cái này nữ nhân báo cáo xong, lông mày nhíu lại.

Con trai hắn thiên phú, so với hắn tốt, bởi vậy hắn biết mình đột phá kim đan kì vô vọng, toàn lực bồi dưỡng lên đứa con trai này.

Đáng tiếc, đối phương tâm tính không được, yêu sắc dục, cuối cùng xao nhãng tu luyện, cho dù hắn đập vào số lớn đan dược tài bảo, mấy chục năm qua đi cảnh giới cũng còn chưa đến được trúc cơ kì đỉnh phong.

Đã thế lại còn thích khi nam bá nữ, chuyên để hắn chùi đít cho, quả thật khiến hắn đau đầu không ngớt.

Cùng người giao đấu, cũng không phải là sự việc lần đầu đứa con trai này làm ra, mỗi lần đều là hắn giúp thu dọn tàn cuộc.

Vũ Văn Trí nhíu mày hỏi:

“ các ngươi cùng Thanh Vân Tông người ra tay, không hỏi rõ đối phương lai lịch liền đánh lên sao?”

nữ nhân này im lặng một chút sợ hãi nói:

“ bẩm sư thúc, hai bên lời qua tiếng lại mấy câu liền nổi nóng nổ ra đại chiến.

Ta cũng không biết rõ đối phương tên là gì, chỉ biết một cái thiếu niên trong đó là họ Triệu, một người sử dụng lôi hệ kiếm pháp cùng sư huynh đại chiến kêu Tiểu Bạch!”

Vũ Văn Trí lẩm bẩm nói:

“ họ Triệu, lôi hệ kiếm pháp, Tiểu Bạch!”

ở trên thế giới này, ngũ hành thuộc tính công pháp vô cùng nhiều, nhiều nhất là hỏa hệ sau đó đến mấy hệ còn lại.

Một số ngoài ngũ hành công pháp như lôi hệ, phong hệ, khá là hiếm thấy.

Cho dù là Thanh Vân Tông, tu luyện lôi hệ kiếm pháp cũng không có mấy người.

Vũ Văn Trí cũng không phải cái kia chỉ biết ăn chơi Vũ Văn Nam, hắn tình báo phương diện làm được tốt hơn nhiều, bởi vậy sau đó ánh mắt liền co rút lại.

Lôi hệ kiếm pháp, tên Tiểu Bạch, con mẹ nó, đây không phải là Thanh Vân Tông chân truyền đệ tử, Từ Tiểu Bạch sao?

Con trai hắn vậy mà chọc vào Từ Tiểu Bạch rồi?

Hỗn tiểu tử, hết lần này đến lần khác cho hắn gây họa, bị hắn giáo huấn đều bỏ ngoài tai, bây giờ thì thật sự chọc đại họa rồi a.

Đụng phải người khác, hắn còn có thể dùng Thiên Nguyên Tông danh tiếng ỷ thế hiếp người.

Đụng phải Từ Tiểu Bạch dạng này chân truyền đệ tử, nếu hắn xảy ra chuyện gì Thanh Vân Tông chỉ sợ sẽ không bỏ qua, Thiên Nguyên Tông cũng sẽ ném cha con hắn ra như con cờ thế mạng, làm dịu quan hệ hai bên a

Khốn kiếp, suốt ngày tửu sắc thì thôi đi, ra đường chọc người còn không mở mắt xem rõ đối phương là ai a.

Hắn rống to nói:

“ bọn hắn đi về hướng nào?”

nữ nhân này nhìn thấy vị này sư thúc khuôn mặt dữ tợn như vậy lập tức sợ đến run lên, nàng liền biết chuyện này không tốt, vội vàng nói:

“ bọn hắn hướng ra khỏi thành, về phía bắc!”

nàng vừa nói xong, một trận gió lốc bay lên, Vũ Văn Trí ngồi vị trí đã không còn một ai, bên ngoài phi đao phá không âm thanh ầm ầm vang lên.

Nhìn thấy cảnh này, nàng run lên một cái:

“ chẳng lẽ Vũ Văn Nam sư huynh chọc phải cái gì đáng sợ người rồi sao? Hắn sẽ không bị người chơi chết a?”