Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 93: Anh muốn chết lão tử không tiễn



Nhưng mặc kệ thế nào, thân là cảnh sát, việc quan hệ đến tôn nghiêm, Hoàng Bắc Khoa tuyệt đối không cho phép Nhà Thiết Kế Tử Vong giết chết Lý Khai Sơn ở trước mắt mình.

Rất nhanh, Hoàng Bắc Khoa quan sát từ đầu đến đuôi bộ đạo cụ một lần.

Trong đầu suy tính, trò chơi này xác thực không có đơn giản như vậy.

Ẩn dấu huyền cơ.

Thêm nữa, khắp nơi đều thấy máu!

Muốn cứu người, chỉ sợ phải dùng máu tươi để đổi!

"CMN! Anh có phải cảnh sát hay không! Cứu tôi!" Thấy đối phương vẫn không nhúc nhích, Lý Khai Sơn lần nữa chửi ầm lên.

"Ha ha ha, cháu trai này gấp!"

"Tiếp tục đứng yên, kiên trì mười phút đồng hồ!"

"Tôi cảm thấy năm phút quá dài, lãng phí thời gian, loại rác rưởi này nên trực tiếp giết thì tốt!"

Thời điểm người xem trò chuyện, Hoàng Bắc Khoa bắt đầu có cử động, lạnh lùng nhìn lướt qua Lý Khai Sơn gằn giọng: "Anh mẹ nó không muốn chết thì câm miệng cho tôi!" Nói xong, đi thẳng tới máy móc đối diện trước mặt.

Dựa theo quy tắc trò chơi, nếu muốn máy móc ngừng hoạt động, nhất định phải nhấc thanh thép có hình dạng giống tay cầm xe đạp trước mặt. Tuy nhiên, phía dưới tay cầm lại hàn hơn mười khối chì, áng chừng cũng nặng tầm mấy trăm ký. Không chỉ như thế, hai bên tay cầm còn có bốn thanh dùi thép sắc bén, hướng mũi nhọn vào trong. Người đứng bên trong chỉ cần nâng tay cầm lên, dùi thép sẽ đâm vào, xuyên thấu phần eo.

"Chết tiệt!"

Mồ hôi lạnh trên trán Hoàng Bắc Khoa không ngừng rơi xuống.

Giờ khắc này, thời điểm hắn đứng vào, màn ảnh hiện lên hình ảnh chi tiết của đạo cụ. Người xem quan sát xong liền minh bạch chuyện gì sẽ xảy ra.

"Anh ta thật sự muốn cứu hắn sao?"

"Tự đâm hai bên để cứu người, ngốc à?"

"Thật mẹ nó không xứng làm đàn ông, anh ta lại muốn cứu tên cặn bã này? Tôi dám đánh cược, nếu anh ta có thể chạy thoát khỏi thiết kế của streamer, tôi sẽ đi đớp cứt!"

"Lầu trên nhìn ra thiết kế của Nhà Thiết Kế Tử Vong?"

"Không nhìn ra, cho nên mới dám đánh cược. Người bình thường sao có thể nhìn ra được thiết kế của streamer? Buồn cười! Tuy nhiên chính vì vậy, Lý Khai Sơn nhất định phải chết!"

"Có lý!"

Bên kia, mấy người Vu Kiện cũng vì Hoàng Bắc Khoa mà chảy mồ hôi lạnh. Nhưng bọn họ rất rõ, đổi lại là bất cứ người nào trong bọn họ, đều sẽ làm như vậy!

"Khó cho đội trưởng rồi!"

"Theo quan sát của tôi, dựa theo chiều dài và vị trí của dùi thép, đội trưởng sẽ không phải nhận vết thương trí mạng nào. Tuy nhiên, không thể tránh khỏi tình huống mất máu, hơn nữa còn có xuất huyết bên trong, cộng thêm vết thương trên khí quản, e là tình thế vẫn rất nghiêm trọng." Tần Lãnh phân tích, khuôn mặt biểu cảm lo lắng.

Vu Kiện thở dài một tiếng: "Đây là nghĩa vụ của cảnh sát, anh ta không có đường lui! Hiện tại trọng yếu nhất chính là, Nhà Thiết Kế Tử Vong có bố trí tư duy bẫy rập hay không? Đội trưởng nhất định phải chịu tra tấn về da thịt?"

Hàn Khả Tâm nói nhỏ: "Còn nhớ quy tắc mà Nhà Thiết Kế Tử Vong đưa ra? Hắn nói giải pháp duy nhất của trò chơi này, nhất định là phải đi vào bên trong máy móc đối diện, sau đó nâng thanh thép lên. Hắn dùng từ "duy nhất", đây là lần đầu tiên trong trò chơi tử vong, hắn đưa ra cách chơi cụ thể. Hiển nhiên nếu có bẫy rập, cũng phải dựa trên cơ sở này..."

"Nếu dựa trên cơ sở này, vậy sẽ không có cái bẫy gì, trực tiếp nâng lên, kiên trì năm phút đồng hồ là thành công!"

Phục Cường nói.

Tần Lãnh lắc đầu: "Sẽ không đơn giản như vậy. Một người dưới tình huống bị đâm hai bên eo, rất khó nâng mấy trăm cân đồ vật, lại còn phải kiên trì năm phút đồng hồ!"

"Anh ta có thể nhấc một chút, rồi nghỉ ngơi một chút."

Hàn Khả Tâm lắc lắc đầu nói: "Có lẽ phải phức tạp hơn như thế. Tôi phỏng đoán Nhà Thiết Kế Tử Vong đã thiết kế một hoặc thậm chí nhiều cái bẫy tư duy trong trò chơi này. Dù sao mỗi lần livestream đều là một lần hắn dùng huyễn kỹ, đều là những cái bẫy không thể tưởng tượng nổi. Hắn sẽ không cam lòng làm ra thiết kế tầm thường!"

"Tôi đồng ý với cách nhìn của cô. Vấn đề hiện tại là, cái bẫy rốt cuộc ở đâu!"

Trong khi mấy người suy luận, Hoàng Bắc Khoa bên này, hít một hơi thật sâu, đặt bả vai dưới tay cầm thép, trên đùi phát lực.

Tay cầm vô cùng nặng nề, tựa như một tòa núi lớn đè nặng trên vai Hoàng Bắc Khoa.

Cắn răng! Trừng mắt! Gầm nhẹ!

"A —— "

Tay cầm bị nâng lên, trong chốc lát, dùi thép sắc bén hai bên đâm thẳng vào phần eo của Hoàng Bắc Khoa, tư, trực tiếp cắm vào, máu tươi đỏ thẫm cuồn cuộn chảy ra...

"Fu*k!"

Đau đớn kích thích mỗi một dây thần kinh trên người Hoàng Bắc Khoa, thân thể run rẩy. Nhưng hắn cũng không hề từ bỏ, cắn chặt răng, toàn bộ khuôn mặt thời khắc này đều biến thành vặn vẹo. May mắn là, tấm sắt gắn ống thép đã đình chỉ hạ xuống.

Đột nhiên, Lý Khai Sơn trước mặt bỗng hét thảm như heo bị làm thịt.

"A!"

"A a a, CMN, ngừng ngừng..."

Chỉ thấy máu tươi chảy ngang trên mặt Lý Khai Sơn. Hai bên đầu hắn phân biệt có lưỡi dao nhô ra. Giờ phút này, dao mang sắc bén trực tiếp đâm rách da mặt hắn, cạ sát vào xương gò má tiến về giữa, tựa như một cái máy xúc, muốn đem da mặt của Lý Khai Sơn hất văng.

"CMN! Tiếp tục đi! Rất kích thích!"

"Hắn lột da mặt của người khác, hiện tại bị người khác lột da mặt, lại còn là tự động, 666!"

"Thiết kế của streamer quá tuyệt, gậy ông đập lưng ông, lột nhanh một chút!"

Nhìn một màn máu tanh này, cư dân mạng đều sướng đến phát rồ.

Hoàng Bắc Khoa bên kia đang đau muốn chết, nghe thấy tiếng kêu của đối phương, liền lập tức hạ tay cầm xuống. Chỉ nghe phộc một tiếng, bốn cái dùi thép rút từ eo hắn ra, máu tươi nồng đậm chảy xuôi.

"Tê!"

"Fu*k!"

Hoàng Bắc Khoa hung hăng hút một miệng khí lạnh.

"Anh con mẹ nó muốn hại chết tôi à, thao đại gia nhà anh, mặt của tôi, a a..." Lý Khai Sơn kêu to, liều mạng giãy dụa. Nhưng đầu hắn, eo, tay chân, toàn bộ đều bị khóa chặt, căn bản không thể động đậy, chỉ có thể nắm chặt nắm đấm, mãnh liệt hô hấp.

Mà mặt của hắn, sau khi lưỡi dao rời khỏi, da thịt hoàn toàn xoắn lại một chỗ, mấy lỗ hổng tư tư chảy máu.

Hoàng Bắc Khoa nghe xong lập tức phát hỏa. Đêm nay hắn rất khó chịu, đầu tiên là kế hoạch thất bại, tiếp theo bị Nhà Thiết Kế Tử Vong bắt cóc, bây giờ mạo hiểm tính mạng cứu người, còn bị đối phương chửi rủa, lửa giận trong lòng lập tức trào dâng.

CMN, lão tử là cỏ rác mặc các người chà đạp à?

"Tôi CMN! Anh muốn chết lão tử không tiễn!"