Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 99: Thi thể biến mất



Thông báo trên điện thoại di động của Dương Triếp cũng xuất hiện tin tức này.

Người viết nói rằng, các nạn nhân khi còn sống đều bị xâm phạm, ruột non kéo ra quấn quanh cổ. Hiện trường tử vong vô cùng thê thảm.

Cảnh sát đang tiến hành lập án, tạm thời còn chưa có thông báo chính thức.

Xem xong bài báo, trong đầu Dương Triếp không khỏi phác thảo lên hình tượng tử vong của người bị hại.

Thật sự rất thê thảm!

Ngay cả Nhà Thiết Kế Tử Vong như hắn cũng cảm thấy chỉ số tàn nhẫn có thể đạt max cấp, thủ đoạn giết chóc khiến người người giận sôi, không cách nào tưởng tượng nổi.

"Fu*k!"

Sắc mặt Dương Triếp ngâm lạnh. Hắn đã vài ngày chưa livestream, cho dù dân mạng không kêu gọi, hắn cũng muốn ra tay. Có điều, sự kiện móc ruột phát sinh ở thành phố Huệ Châu, nên hiện tại hắn không có chút manh mối nào đối với hung thủ. Hệ thống livestream thập phần cường đại, thậm chí có thể trực tiếp kéo mục tiêu tiến vào tràng cảnh, nhưng điều kiện tiên quyết là phải trước phát ra Giấy Thông Báo Tử Vong.

"Cứ chờ đi, hi vọng các người chuẩn bị sẵn sàng, cùng tôi chơi một trò chơi!"

...

Thành phố Tuệ Châu, trong một căn phòng cho thuê nào đó ở vùng ngoại thành.

Năm người đàn ông da màu, thân thể cường tráng đang hút thuốc trong phòng khách. Dưới ánh sáng mờ tối, tròng mắt của bọn họ tràn đầy hắc ám, cười nói lộ ra hàm răng trắng dã hung ác.

"Ông già, bây giờ chúng ta phải làm sao? Cảnh sát xuất động không ít người, liệu có phát hiện chúng ta hay không?"

"Sợ cái gì, chỗ kia chung quanh đều không có camera, tra không nổi đâu. Chỉ cần chúng ta thành thành thật thật ở đây, né tránh tình thế, không đi ra ngoài một tuần lễ, chuyện sẽ nhanh qua thôi."

"Hắc hắc, nói thật, ba con bé kia cũng rất non nha, cực kỳ thoải mái. Chờ sự việc lắng xuống, chúng ta lại đi bắt mấy đứa về chơi, qua mấy ngày thì giết chết!"

"Chủ ý hay, tao có thể một hơi làm chết bọn nó, ha ha ha..."

"Bọn mày còn nhớ livestream tử vong gần đây đang hot trên mạng? Nhà Thiết Kế Tử Vong sẽ không để mắt tới chúng ta chứ?"

"Mày nghĩ nhiều rồi? Tên kia ở thành phố Thượng Hải!"

"Nói thế nào đi chăng nữa, mấy ngày này tất cả mọi người yên tĩnh một chút, nữ nhân xinh đẹp còn rất nhiều, chúng ta sẽ còn cơ hội thi thố tài năng sau.

"Ha ha ha ha ha ha..."

Năm người há miệng cười lớn, cười một cách điên cuồng, dữ tợn kinh khủng.

...

Ban đêm, theo sự kiện không ngừng lên men, cảnh sát các nơi cũng đăng tin trên Weibo, nhắc nhở dân chúng buổi tối tận lực không đi ra ngoài một mình, nhất là phụ nữ.

Thành phố Thượng Hải, tương tự, sau khi Weibo cập nhật, rất nhiều dân mạng ở phía trên bình luận.

"Hung thủ mà dám đến, Nhà Thiết Kế Tử Vong vài phút có thể khiến hắn xong đời!"

"Cầu xin Nhà Thiết Kế Tử Vong đến thành phố chúng tôi, loại cặn bã này nhất định phải nhanh bị tiêu diệt!"

"Lầu trên đến từ Tuệ Châu à? Tôi cũng thế. Vài ngày rồi không có livestream, chúng tôi cần anh, mong streamer bay tới Huệ Châu!"

"Cầu anh bay đến, tôi đã chuẩn bị tốt mười cái hỏa tiễn!"

Lâm Cửu Nguyệt đọc từng comment, miệng cười nói: "Ờ, Weibo Cục cảnh sát chúng ta đã trở thành Weibo chuyên môn của Nhà Thiết Kế Tử Vong rồi. Cư dân Tuệ Châu đều đến nhắn gửi. Ai, đúng rồi, các anh nói, hiện tại Nhà Thiết Kế Tử Vong có biết chuyện này không? Hắn liệu có giống như lần trước, nghe xong kêu gọi liền xuất thủ?"

Hàn Khả Tâm sửa sang một chút mái tóc, bình thản đáp: "Mặc dù chuyện này phát sinh ở thành phố Tuệ Châu, nhưng đã oanh động cả nước, ảnh hưởng lớn hơn sự kiện Điệp Tử nhiều, Nhà Thiết Kế Tử Vong khẳng định sẽ biết. Nhưng việc hắn có ra tay hay không thì rất khó nói, dù sao hung thủ cũng không ở Thượng Hải, trừ phi hiện tại Nhà Thiết Kế đã sớm rời khỏi thành phố."

Vu Kiện hơi suy nghĩ một chút: "Nếu như hắn quyết định livestream, vậy chắc chắn đã đi rồi. Máy bay? Tàu lửa? Cao tốc? Đối chúng ta mà nói, có lẽ đều là manh mối."

"Đội trưởng, lưu lượng người ở thành phố Thượng Hải một ngày lớn bao nhiêu, đây có khác gì mò kim đáy biển!" Tần Lãnh kêu lên, lắc lắc đầu.

"Tôi chỉ suy nghĩ thôi, không có việc gì, mọi người về nghỉ ngơi đi." Vu Kiện nói xong, tiến vào căn phòng cách vách. Đó là một gian phòng trưng bày đủ các loại đạo cụ trò chơi của Nhà Thiết Kế Tử Vong.

Bây giờ Tổ trọng án số 0 đã chỉnh thể di chuyển đến kho hàng phía bắc Cục cảnh sát, cải biến hiện trường livestream của Nhà Thiết Kế Tử Vong thành nơi làm việc. Theo như Vu Kiện nói, dùng cái này để thời thời khắc khắc nhắc nhở bản thân.

Mặc dù sự kiện ở Tuệ Châu đưa tới toàn dân chú mục, nhưng tại mỗi tòa thành thị, tội ác cũng không hề ngừng lại, tiếp tục sinh sôi, lan tràn hắc ám.

Thành phố Thượng Hải mấy ngày nay lại phát sinh vụ án hai nữ sinh té lầu mất tích. Một ở đường Đông Sơn, khoảng chín giờ tối, có nhân chứng chính mắt trông thấy bóng người từ trên lầu té xuống, hiện trường lưu lại một bãi máu, kỳ quặc là cảnh sát không tìm thấy thi thể. Một cái khác xảy ra trên đường Vĩnh Lạc, đồng dạng cũng có nhân chứng, nhưng thi thể sau khi rơi xuống cũng biến mất không thấy đâu. Một điểm manh mối đều không có. Vụ việc này khiến điều tra viên phụ trách là Lưu Đồng Minh lo lắng không thôi.

"Hay là chúng ta đưa vụ án tới cho Vu Kiện nhìn thử? Tên kia đầu óc thông minh, nói không chừng có thể giúp chúng ta một chút." Đàn em cùng đội đánh tiếng hỏi.

Lưu Đồng Minh lắc đầu: "Được rồi, hiện tại Tổ trọng án số 0 đã chuyển tới nhà kho bên kia, bọn họ đang toàn lực ứng phó điều tra Nhà Thiết Kế Tử Vong, chúng ta không nên đi phiền toái bọn họ làm gì. Cậu theo tôi đến hiện trường một chuyến, tôi cũng không tin thi thể có thể bay lên trời!"

Sau đó, một chiếc xe cảnh sát phóng ra khỏi thị Cục, lái vào bóng đêm.

...

Giờ khắc này, trong một căn nhà dân cư bình thường, một thanh niên đang cầm chiếc camera DSLR chụp ảnh, tách tách tách. Khuôn mặt hắn triển lộ một nụ cười quỷ dị tràn đầy hưng phấn.

"Quá đẹp, quá hoàn mỹ, đây là thời khắc đẹp nhất của em!"

Người thanh niên miệng vừa nói vừa cười, chỉ thấy hắn đang quỳ xuống trước một cái tủ lạnh cải tiến. Trong tủ lạnh, hai thân thể trần trụi của hai cô gái được dựng đứng, da dẻ đều trắng bệch, trong đó một người đã mất đi nửa cái đầu, tròng mắt cũng rơi mất viên; người khác cổ bị gãy, đầu lệch qua một bên, đồng thời toàn thân có rất nhiều chỗ xương gãy, bạch cốt trắng hếu lộ ra ngoài, nhìn qua mà thấy giật mình.

"Tách tách tách..."

Nam thanh niên đổi góc độ tiếp tục điên cuồng chụp ảnh.

Quan sát từng bức ảnh được ghi lại trong camera, tâm tình hắn vô cùng phấn khởi.

Cứ như thế liên tiếp chụp liền hơn trăm tấm, hắn mới lưu luyến đóng cửa tủ lạnh lại, sau đó ngồi xuống ghế sa lon, vừa uống cà phê, vừa lật xem những tác phẩm của mình.

Đúng lúc này, máy tính trên bàn nhận được thông báo tin nhắn.

Nam thanh niên nhìn lướt qua, tiêu đề tin nhắn ghi: Giấy Thông Báo Tử Vong!