Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Chương 664: Khinh nhược trình quy (11)



"Nếu bọn họ đã yêu thật lòng, chúng ta chia cắt bọn họ như vậy thật sự không tốt." Minh Thù đang xem kịch hay thì nhẹ nhàng lên tiếng: "Tục ngữ đã nói thà hủy một ngôi miếu, chứ không nên hủy một chuyện tình." 

Liễu phụ và Liễu Tâm Duyệt bị người khác kéo qua một bên, tên muốn chết không muốn sống Lý Thân quỳ trên mặt đất nhìn qua vô cùng thê thảm, dường như thực sự nghĩ đến chuyện cặp tình nhân kia. 

"Liễu Khinh, là ngươi hãm hại ta!" Liễu Tâm Duyệt đột nhiên chỉ vào Minh Thù: "Người ở cùng Lý Thân rõ ràng là nàng ta, trưởng thôn ngươi không nên bị hai người kia che mắt." 

Minh Thù đổi một tư thế thoải mái hơn: "Có chứng cứ không? Không có chứng cứ không nên nói lung tung, hủy hoại danh tiết của ta không tốt một chút nào." 

Liễu Tâm Duyệt: "..." 

Hiện tại mọi chứng cứ đều chứng minh nàng ta và Lý Thân không trong sạch chứ không phải nàng. 

"Nếu..." Liễu phụ kéo Liễu Tâm Duyệt trở về, nuốt mấy lần nước bọt mới nói: "Tâm Duyệt và Lý Thân yêu nhau thật lòng, vậy hãy để cho bọn họ..." 

"Cha!" Liễu Tâm Duyệt thét lên: "Con và Lý Thân không có một chút quan hệ gì, mọi người không nên bị bọn họ lừa, bọn họ mới là không rõ ràng, ta vô cùng trong sạch." 

"Liễu Tâm Duyệt, ngươi bớt đóng kịch đi, lần trước ta thấy ngươi và Lý Thân lén lén lút lút." Đột nhiên có một bác gái trong đám người đứng lên, chanh chua chỉ vào Liễu Tâm Duyệt: "Thật không ngờ tuổi không lớn lắm mà bày trò gian trá." 

Đột nhiên có thôn dân đứng ra chỉ điểm và xác nhận rằng không ngờ rằng Liễu Tâm Duyệt là người như vậy. 

Ngay cả Minh Thù cũng thoáng nheo mắt, nàng cũng không ngờ sẽ có thôn dân đứng ra chỉ điểm và xác nhận, chuyện này không phải do nàng sắp xếp. 

-

Liễu phụ không muốn làm lớn chuyện này, thế là chuyện của Liễu Tâm Duyệt và Lý Thân được trưởng thôn chấp nhận, Liễu Tâm Duyệt làm ầm ĩ rất lớn, nhưng dường như Liễu phụ đã hạ quyết tâm khiến người khác xem trọng Liễu Tâm Duyệt, đợi tính toán xong ngày lành tháng tốt thì bọn họ sẽ thành hôn. 

Nếu Liễu Tâm Duyệt và Lý Thân trải qua đêm đó thì nhất định bọn họ không thể thoát khỏi nhau, cho nên biện pháp tốt nhất chính là để hai người bọn họ thành thân. 

Liễu Tâm Duyệt không chấp nhận được chuyện như vậy, nàng đang nghĩ biện pháp trốn khỏi Liễu gia, đi đến nơi lần trước nàng giấu cái rương. 

Dấu vết bị thiêu đốt rất rõ ràng, chắc chắn có người đến nơi đây và đã ở bên trong tìm kiếm cái gì đó. 

Liễu Tâm Duyệt tìm được nơi nàng giấu cái rương, gỡ cành khô đang phủ trên mặt rương ra, tuy nhiên phía dưới lại trống rỗng. 

Không thấy? 

Sao lại không thấy vậy? 

Lẽ nào bị người kia tới lấy mất rồi? 

Nàng giấu không xa, thế nhưng lúc đó là buổi tối, có thể nàng đã giữ lại dấu vết gì đó... Nếu có người muốn tìm, nhất định là có thể phát hiện được đầu mối. 

Nhiều bạc như vậy cũng đủ để nàng sinh sống kha khá trong thế giới này, nhưng không ngờ kết quả lại thành công dã tràng. 

Ngay lúc Liễu Tâm Duyệt đứng dậy, nàng đột nhiên liếc những chữ viết phía dưới bùn đất. 

Bởi vì đã qua mấy ngày nên những chứ này chút mờ nhạt. 

Thế nhưng Liễu Khinh hai chữ này lại rất rõ ràng, bởi vì người viết chữ này đã viết hai chữ Liễu Khinh vô cùng đậm. 

Liễu Khinh... Là nàng ta lấy đi số tiền này? 

Liễu Tâm Duyệt khí thế hung hăng quay về Liễu phủ, nàng đi tới bên ngoài phòng Minh Thù rồi chợt dừng lại. 

Hiện tại coi như đi hai mặt một lời với nàng ta, nhưng biết nàng ta lấy số tiền kia thì sao? 

Không được. 

Nàng không thể vội vàng như vậy, nếu không... chỉ có thể bị nàng ta dắt mũi dẫn đi. 

Liễu Tâm Duyệt trở lại gian phòng của mình, đột nhiên yên tĩnh lại cũng không gây chuyện nữa. 

Liễu phụ mời người xem ngày, chỉ định là vào tháng sau, nhà Lý Thân không có tài sản gì, thế nhưng có thể lấy được Liễu Tâm Duyệt đối với Lý Thân mà nói đó chính là miếng mồi ngon, về sau Liễu gia còn không phải của hắn hay sao? 

Nhưng Lý Thân không dám có nửa chút tâm tư với Minh Thù, thậm chí hắn quyết định sau này sẽ cách xa nàng ra. 

Nàng chính là một tên khốn kiếp. 

Lúc này Lý Thân đang nhìn tên khốn kiếp trong miệng, nàng và Tần Linh trong thôn đang mang theo bao lớn bao nhỏ từ đối diện đi tới. 

"Là Lý Thân..." Sắc mạt Tần Linh không tốt lắm, Tần Linh là tiểu cô nương nhan sắc không tệ trong thôn, trước kia cũng từng bị Lý Thân quấy rầy, nhưng do nàng chạy nhanh nên không có chuyện gì xảy ra. 

Minh Thù nhìn theo ánh mắt Tần Linh, Lý Thân cười cười với nàng, sau đó xoay người nhấc chân chạy. 

"Chạy rồi." Minh Thù nhún vai: "Đi mau, ta đói rồi." 

Tần Linh nhịn không được giật giật khóe miệng: "Vừa rồi ngươi trên trấn ăn nhiều bánh bao như vậy, nhưng giờ lại đói rồi sao?" 

"Bánh bao không phải để chống đói." Minh Thù há mồm sẽ là nói dối. 

Tần Linh không còn gì để nói, bánh bao không chống đói thì cái gì có thể chóng đói? 

"Đúng rồi, mỗi ngày ngươi đều chạy qua đây, không sao chứ?" Tần Linh nói: "Bọn họ đều bàn tán..." 

"Bàn tán cái gì? Nói chuyện của ta và ngươi?" Minh Thù cười: "Vậy ta cũng phải có khả năng đó mới được." 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Linh lập tức đỏ: "Ngươi nói bậy gì vậy." 

Gần đây Minh Thù tới Tần gia có chút thường xuyên, người nhà Tần gia cũng đã quen rồi, ngày nào Tần Linh cũng làm cơm cho Minh Thù ăn, sau đó cùng Tần phụ Tần mẫu xuống dưới. 

Minh Thù đi theo vài đứa nhỏ, trên bàn mắt lớn mắt nhỏ trừng trừng nhìn nhau. 

Sau đó đồng thời ra tay, đem mọi thứ có thể lấy được để trước mặt. 

Đứa bé tay chân vừa ngắn vừa nhỏ, đương nhiên không phải là đối thủ của Minh Thù, giành không lại nàng cũng không dám làm gì, bởi những thứ này đều do nàng cầm về. 

"Ngươi bao nhiêu tuổi rồi." Minh Thù đứa nhỏ nhất. 

"Ba..." Đứa bé này giương mắt nhìn bát của Minh Thù. 

Minh Thù ôm chặt bát, lập tức ăn đồ ăn trong bát. Đứa bé lập tức nước mắt lưng tròng: "Thịt viên... viên bị ăn sạch rồi, hu hu." 

"Đệ đệ đừng khóc, tỷ tỷ cho ngươi ăn." Bên cạnh có một cô gái lớn hơn nó một chút, đưa thịt viên trong bát của mình cho đứa bé này ăn. 

Đưa bé có ăn lập tức ngừng khóc, cười đến giống như một ông phật Di Lặc nhỏ. 

Đứa bé sao không có tim không có phổi vậy chứ, vừa mới khóc như một con cún, một giây kế tiếp cười giống như một tên ngốc. 

Minh Thù thấy bọn họ như vậy, im lặng ăn đồ ăn trước mặt. 

Ăn xong xuôi Minh Thù ngồi ở trong sân, nhìn mấy đứa bé chơi đùa. 

Mặt trời lặn Tần Linh mới về nhà. 

Tần Linh đỡ Tần phụ đi trước, Tần mẫu đi sau, nhìn qua vô cùng hạnh phúc. 

"Cha, cha đừng gấp, con sẽ nghĩ biện pháp." Tần Linh giống như đang an ủi ông Tần. 

"Trời ơi." Tần phụ thở dài, ngẩng đầu lên thấy người trong viện, ông ta giật mình: "Liễu Nhị tiểu thư còn chưa quay về sao?" 

Minh Thù từ ghế đứng lên,duỗi người một cái: "Ngủ một lát, ăn cơm tối xong mới về." 

"Vậy tôi đi.." Tần Linh nói: "Mẹ, mẹ và cha vào nghỉ ngơi trước đi." 

Mỗi lần Minh Thù đến đều mua rất nhiều đồ, dù làm cho nàng ăn cũng còn dư không ít, nên đồ ăn nhà nàng cũng khá nhiều. 

Đối với chuyện con gái nhà mình làm đầu bếp cho Minh Thù, Tần phụ Tần mẫu cũng đã thầm chấp nhận. 

Hiện tại khó khăn như thế này mà bọn họ có ăn cũng phải cám ơn trời đất. 

Lúc ăn cơm, Tần phụ luôn thở dài, dường như không ăn nổi. 

"Cha, đừng lo lắng, sẽ có biện pháp thôi." Tần Linh nhịn không được gắp thức ăn cho Tần phụ: "Cha mệt cả ngày ròi, ăn chút gì đó đi." 

"Làm sao không gấp được, cứ như vậy thì hoa màu sẽ chết hết, đến vụ thu hoạch thì phải làm sao?"Tần phụ mặt buồn rười rượi: "Năm ngoái thu hoạch không tốt, nộp thuế lương thực xong xuôi cũng không thừa lại bao nhiêu, đều do cha vô dụng." 

Tần Linh không vui: "Cha, cha nói gì vậy, tiền con đi lên trấn bán thảo dược đâu có ít, cha cũng đừng quá lo lắng."