Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Chương 673: Khinh nhược trình quy (20)



Thời gian không còn sớm nên Minh Thù không đi Tần gia, mà đang ở phòng mình ăn gì đó.

Trình Quy đợi một lát, mãi đến khi A Lục tìm hắn mới rời khỏi.

A Lục biết tới phòng nàng tìm người... 

Tên thần kinh quả nhiên giả bộ!

A Lục đi chưa bao lâu thì quay lại: "Khinh Khinh cô nương, một lát nữa nếu như xảy ra chuyện gì, ngài không cần lo lắng, công tử sẽ xử lý ổn thỏa."

Minh Thù chỉ chú ý tới A Lục đã thay đổi cách xưng hô. 

Trước đây A Lục gọi nàng là Liễu tiểu thư, gọi Liễu Tâm Duyệt cũng gọi là Liễu tiểu thư.

Nhưng Trình Quy vừa đổi thì A Lục cũng đổi.

"Xảy ra chuyện gì?" Nàng bị Trình Quy chặn ở trong phòng cả ngày, bên ngoài xảy ra chuyện gì nàng không rõ ràng lắm. 

Không phải là người trong cung đến chứ?

"Có người chết." A Lục nhẹ giọng nói: "Khinh Khinh cô nương đừng lo lắng, có công tử tại đây ngài sẽ không xảy ra chuyện gì."

"Có liên quan đến ta?" Minh Thù đã hiểu ý của A Lục. 

A Lục gật đầu.

-

Người chết là Liễu phụ. 

Không sai, Liễu phụ chết.

Mà người đáng nghi nhất chính là Minh Thù.

Nhưng cả đêm qua nàng ở chung với Trình Quy, làm sao có thể chạy ra ngoài giết chết Liễu phụ. 

Lúc đến đại sảnh, người của quan phủ đã có mặt đầy đủ, còn có một đám người khác... Một đám mặc trang phục cũng rất chỉnh tề.

Dẫn đầu là tên thái giám, bộ dạng nhìn qua có chút chanh chua, kiêu căng đứng nhìn hiện trường trước mặt.

Trình Quy không đứng cùng một chỗ với đám người kia, nhìn qua có chút không hợp. 

Quan huyện Chu đại nhân bị kẹp ở hai bên, hiển nhiên rất khó xử, không biết nên làm thế nào cho phải.

Trùng hợp như vậy?

Liễu phụ vừa mới chết mà người trong cung đã đến? 

Liễu Tâm Duyệt quỳ gối trước thi thể Liễu phụ, khóc vô cùng thê thảm.

"Lỗ công công, vị này chính là Liễu gia nhị tiểu thư, Liễu Khinh..." Quan huyện giới thiệu cho tên thái giám.

Lỗ công công nhìn người Minh Thù, đáy mắt hiện lên một sự kinh ngạc, nhưng hắn đè xuống rất nhanh: "Nàng ta chính là người bị nghi ngờ?" 

"Vâng vâng..." Chu đại nhân liên tục gật đầu: "Đầu bếp nữ tận mắt nhìn thấy lúc Liễu lão gia uống canh giải rượu thì Liễu Khinh bỏ thuốc, có người làm còn nghe nàng và Liễu lão gia cãi nhau..."

Trình Quy thấy Minh Thù tới thì vẫy vẫy tay.

Minh Thù nhìn đội ngũ trước mặt, cảm thấy Trình Quy bên kia tương đối thoải mái nên đi qua đó. 

Chu đại nhân thấy Minh Thù và Trình Quy đứng chung một chỗ, có chút kỳ lạ, một lúc lâu mới quát lớn: "Liễu Khinh, vì sao ngươi phải sát hại Liễu lão gia, hắn là cha ngươi."

Đối mặt với tình hình như vậy, Minh Thù cũng chỉ cười nhạt: "Đúng vậy, tại sao ta muốn giết ông ấy, ngươi tìm cho ta một lý do đi."

"Làm sao ta biết tại sao ngươi muốn sát hại Liễu lão gia!!" Chu đại nhân bị dọa cho giật mình. 

"Ta đây cũng không biết." Minh Thù buông tay: "Ngươi không tìm cho ta một lý do thì làm sao ta có thể thừa nhận?"

"Liễu Khinh, tại sao ngươi có thể ác độc như vậy, cha nuôi ngươi nhiều năm như vậy, tại sao ngươi có thể ra tay." Liễu Tâm Duyệt được đỡ đứng lên chỉ vào Minh Thù, khuôn mặt yêu kiều tràn đầy tức giận và tuyệt vọng.

"Ta không có ra tay, còn thật sự không biết ra tay như thế nào, hay là ngươi gọi ông ta dậy để ta hỏi thử xem." Không tin không tức chết ngươi. 

"Ngươi... Ngươi..." Khuôn mặt Liễu Tâm Duyệt đầy nước mắt, dáng vẻ lung lay như sắp chịu không nổi.

Trình Quy nắm tay Minh Thù, ý bảo nàng đừng nói nữa.

"Nếu là người bị nghi ngờ thì dẫn về từ từ thẩm vấn, không nên để cho người này chết oan." Lúc này Lỗ công công mới lên tiếng: "Trình thế tử, ngài có gì bổ sung không?" 

Trình Quy duỗi tay nắm chặt Minh Thù, lòng bàn tay từ trong lòng bàn tay nàng xẹt qua: "Chu đại nhân, Liễu lão gia chết khi nào?"

Chu đại nhân đáp: "Giờ sửu đêm qua."

"Giờ sửu đêm qua, Khinh Khinh ở chung với ta." 

Trình Quy vừa dứt lời, toàn bộ hiện trường đều im lặng.

Nửa đêm ở cùng một chỗ với một nam nhân, có thể làm gì?

"Vậy người nhân chứng thấy là ai?" Trình Quy tựa như không thấy ánh mắt quái dị của mọi người. 

"Trình thế tử, đây chỉ là lời nói từ một phía của ngươi." Lỗ công công cười nhạt.

"Vậy lời nói của nhân chứng không phải từ một phía à?" Trình Quy không nhường nói.

"Trình thế tử, nhân chứng không chỉ có một." 

"Lời nói của ta, mười nhân chứng cũng không bằng được." Đột nhiên Trình Quy bắt đầu chơi xấu: "Lỗ công công, ta nói đúng không?"

Lỗ công công: "..."

Dựa vào thân phận áp bức người khác, có gì hay ho! 

"Hừ, ta không so đo với miệng lưỡi của Trình thế tử, ngày hôm nay ta tới nơi này là để tìm người." Đột nhiên Lỗ công công nói: "Liễu Tâm Duyệt cô nương là vị nào?"

Nội tâm Liễu Tâm Duyệt kích động, nhưng nét mặt lại không lộ ra, tha thiết khóc cầu: "Mong Chu đại nhân làm chủ cho cha ta, hu hu... Tại sao cha ta chết không rõ ràng như vậy, Chu đại nhân ngươi phải làm chủ cho ta, trừng phạt nghiêm khắc hung thủ."

"Chắc chắn rồi chắc chắn rồi, nhất định ta sẽ không bỏ qua cho hung thủ." Chu đại nhân đồng ý: "Tâm duyệt tiểu thư, nhanh qua đây, đây là Lỗ công công trong cung tới, hắn tới tìm ngươi." 

Liễu Tâm Duyệt mê man không ngớt, khóc nức nở: "Tìm... Tìm ta?"

Lỗ công công lấy một vật từ trong tay áo lấy ra, lấy một miếng ngọc ra hỏi: "Cái này là của cô nương?"

Liễu Tâm Duyệt xoa xoa nước mắt, thút tha thút thít nhìn sang: "Là... là của ta, tại sao ở chỗ ngươi." 

"Cô nương lấy cái này ở đâu?"

"Từ nhỏ đã theo ta, luôn trên người ta, ta cũng không biết là từ đâu tới. Ta hỏi cha cha cũng không nói cho ta..." Liễu Tâm Duyệt tiếng nói gián đoạn.

Lỗ công công gật đầu: "Nếu là cô nương vậy không sai, ngày hôm nay ta tới là để đón cô nương hồi Kinh." 

"Hồi... Kinh" Liễu Tâm Duyệt như bị hù dọa: "Ta... Ta đã làm sai điều gì?"

"Cô nương đừng lo, đón cô nương hồi kinh là chuyện tốt." Lỗ công công nói.

Minh Thù ngáp một cái, lấy một túi ăn vặt từ trong tay áo lấy ra, tìm một chỗ ngồi xổm xuống. 

Đám người kia diễn thật tốt, tượng vàng Oscar cũng không ép được.

Lúc Lỗ công công nhìn thấy nàng ta, rõ ràng đã phát hiện gì đó rồi, nhưng hắn lại muốn ban danh hiệu này cho Liễu Tâm Duyệt.

Chuyện này không có mờ ám sao? 

Bây giờ suy nghĩ lại một chút, trước đây nguyên chủ cũng chờ người trong cung đến, nhưng nàng đã chết rồi trong chuyện này chắc có lẽ cũng không đơn giản.

"Công tử..." A Lục thừa dịp mọi người nghe Lỗ công công nói chuyện bước vào: "Đến rồi."

Trình Quy quay đầu, thấy Minh Thù ngồi xỗm trên mặt đất, khóe miệng hắn giật một cái: "Đi lấy cái ghế cho nàng." 

"Vâng"

"Tại sao ngồi như vậy, chân tê thì sao?" Trình Quy đỡ Minh Thù dậy.

"Đêm qua ngươi đè ta như thế, sao không nghĩ đến vấn đề này." Trẫm sắp bị ép tới bại liệt. 

"À... Đó là tình huống đặc biệt." Trình Quy nói sang chuyện khác: "Lần sau muốn ngồi thì nói với ta, nếu không... nói cho A Lục cũng được."

"Người đẹp của ngươi, ta không dám sai."

"Nói gì đó!" Trình Quy đập đầu nàng: "A Lục là hộ vệ của ta, bọn họ... sau này sẽ chăm sóc cho nàng." 

A Lục đưa một cái ghế đến rất nhanh, cắt đứt cuộc nói huyện của bọn họ.

Một người hầu xinh đẹp khá cẩn thận, bày ra một cái bàn và đồ ăn vặt để trước mặt Minh Thù.

A Lục cười với Minh Thù, đứng ngay ngắn phía sau Trình Quy, nhìn không chớp mắt trông giống như một người máy.