Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Chương 691: Lão sư không chịu lấy chồng (9)



"Kiêu ngạo! Nhị Trung là cái quái gì, có bản lĩnh ở đó chờ ta!" Nữ sinh mặc đồng phục Mây Xanh dậm chân, vừa rống vừa chạy, phía sau còn có bốn người chạy theo.

Ở chỗ xa hơn, một đám học sinh mặc đồng phục hoàn toàn không giống với đồng phục học sinh của Thanh Vân nghe được lời nữ sinh nói, khinh bỉ giơ ngón giữa lên.

"Đợi bọn mày, Thanh Vân toàn một lũ thiên kim tiểu thư, một người biết đánh nhau cũng không có, lại muốn ngang hàng với bọn tao."

"Ha ha, nhìn bộ dạng bọn mày kìa, thật buồn cười."

Đối phương rất kiêu ngạo.

Nữ sinh tức đến mặt mày xanh mét, vẫn không chịu trở về.

Giữ Thanh Sơn ở đây không sợ không có củi đốt, cô nhịn!

"Ây da…" Nữ sinh đột nhiên đụng trúng người, cả cơ thể tự động lui về phía sau mấy bước, những người theo sau nhanh chóng đỡ lấy cô.

"Ai vậy, không thấy…" Nữ sinh hô lớn một tiếng, cô cực nhanh thay đổi thái độ, giây kế tiếp những đứa ăn theo cô chạy tới, giọng nói đặc biệt to: "Lão đại, đám Nhị Trung đó khinh thường chúng ta, nói Thanh Vân chúng ta không có kẻ nào biết đánh nhau, lão đại cô phải báo thù cho tụi em nha, cho bọn họ biết mùi Thanh Vân chúng ta lợi hại như thế nào."

Việc đầu tiên là Minh Thù kiểm tra xem đồ ăn vặt của mình sau khi va chạm có làm sao không, sau đó mới xoa xoa bả vai đau vì bị đụng trúng, vừa tính nói gì đó, nữ sinh lại gào lên: "Lão đại, vinh nhục của Thanh Vân chúng ta đang đang đặt trên vai ngươi! Tôi mời cô ăn hải sản! Phần lớn nha."

Câu nói tiếp theo của nữ sinh hơi nhỏ, chỉ có cô ta và Minh Thù nghe được.

Hải sản? Phần lớn?

Hình như nữ sinh cảm nhận được sự nghi ngờ của Minh Thù, cô đặc biệt nghiêm túc gật đầu, thực sự mời cô đi ăn!

Minh Thù nhờ nữ sinh giữ đồ ăn vặt, xăng tay áo: "Đánh ai?"

Đôi mắt nữ sinh sáng ngời, chỉ vào đám người đối diện: "Chính là bọn họ!"

Minh Thù đi về hướng đám học sinh Nhị Trung, đối phương giễu cợt không ngớt, nhìn nữ sinh trêu ghẹo: "Ái chà, Doãn Tiểu Tiểu, cô còn tìm người giúp đỡ? Trong đầu cô chứa đậu hủ sao? Dựa vào cô gái này, cánh tay nhỏ chân nhỏ… Ôi…"

Minh Thù cực nhanh xông vào đám người đó, vặn cổ tay kêu răng rắc, trên mặt thoáng ý cười: "Cánh tay nhỏ, chân nhỏ thì sao?"

Người kia chửi nhỏ một tiếng, sải chân dài về phía Minh Thù.

Minh Thù ném cô ta xuống.

Bụi bay lên, học sinh bên cạnh xông tới cùng tấn công Minh Thù.

Nữ sinh cong môi mỉm cười, trong giây lát như phảng phất nhìn thấy cảnh băng tuyết hòa tan, xuân về hoa nở.

Dáng người nữ sinh cực ngầu, cực phóng khoáng, đánh ngã cả một lũ bọn họ xuống mặt đất.

"Cố lên…"

"Đánh bọn nó! Thanh Vân muôn năm!"

Vài phút sau, Minh Thù nhàn nhã thả tay áo xuống, từ giữa đám học sinh đang nằm rên rỉ trên mặt đất, đi về đám nữ sinh đang không ngừng kích động, lấy đồ ăn vặt cầm về.

Cô hơi nhướng mày, cố tình hỏi lại: "Cô tên là Doãn Tiểu Tiểu?"

"Đúng vậy nữ thần, lần trước chúng ta có gặp qua." Doãn Tiểu Tiểu nhắc lại, khuôn mặt sùng bái: "Nữ thần cô thật lợi hại nha."

Doãn Tiểu Tiểu, nữ chính ngọt ngào.

Không thể nào ngờ được, bạn nữ chính này…

Không phải cô bé lọ lem là người có tiền lại sợ mấy tên côn đồ.

"Cô biết nấu cơm không?" Vấn đề này quan trọng hơn.

Doãn Tiểu Tiểu chớp mắt: “Nữ thần, món cay Tứ Xuyên, món ăn Hồ Nam, món ăn Sơn Đông, món ăn Quảng Đông... Pháp, Mỹ, Italy, Đức… món Nhật, món Hàn, đồ Anh đều được cả, nhà tôi có đầu bếp, biết làm hết. Cô muốn ăn món gì sẽ làm theo ý cô, làm đến cô hài lòng mới thôi, chỉ cần nữ thần nhận tôi làm đồ đệ!"

Doãn Tiểu Tiểu chắp hai tay, vô cùng thành kính.

Bốn người đều hoảng hồn đến cằm cũng muốn rớt xuống, lão đại, danh dự của cô đâu rồi?

Minh Thù chỉ rút ra một điều từ câu nói của Doãn Tiểu Tiểu, cô ấy không biết nấu ăn.

Nữ chính không biết nấu ăn thì còn có tác dụng gì, không cần.

Nhưng mà hải sản vẫn phải ăn.

-

Hải Sản là quán ăn nổi tiếng ở gần trường, lúc này vừa đúng giờ ăn cơm, hầu như kín người hết chỗ, Doãn Tiểu Tiểu không biết nói gì với quản lý, rất nhanh chuẩn bị cho các cô một căn phòng trống.

Doãn Tiểu Tiểu rất hào phóng gọi cho Minh Thù một phần hải sản, lại gọi thêm mấy phần bánh ngọt.

"Nữ thần, ngày hôm nay cám ơn cô!" 

Doãn Tiểu Tiểu rót rượu cho Minh Thù: "Nào, tôi mời cô một ly. Các người làm gì mà còn không mau kính nữ thần một ly, nếu hôm nay không phải nhờ có nữ thần, chúng ta làm sao có thể giành được phần thắng."

Bốn người nhanh chóng nâng ly.

Đối với sự nhiệt tình của Doãn Tiểu Tiểu, Minh Thù có vẻ bình thản ung dung, uống rượu xong, cô mới hỏi: "Những người đó là ở Nhị Trung?"

Nam chính bị nữ chính giả cướp mất, nữ chính lại hiển nhiên ở bên ngoài đánh nhau… Tấm lòng này quả thật quá lớn.

"Không phải, cả ngày đi theo Thanh Vân chúng ta, thu hộ phí từ những học sinh đi một mình." Doãn Tiểu Tiểu nắm chặt quả đấm nhỏ: "Những người này nhất định chính là rác rưởi của xã hội, vì dân trừ hại là trách nhiệm của chúng ta."

Vì dân trừ hại? Đây không phải là trách nhiệm của cảnh sát cây cao bóng cả sao?

Cô là nữ chính mà!

Nhiệm vụ của nữ chính là cùng nam chính trải qua một tình yêu thật đẹp đẽ, tất cả khó khăn trắc trở đều là nam chính, vì sao nữ chính này lại có ý tưởng đáng sợ như vậy?

Cô gái nhỏ này có phải lấy nhầm kịch bản không?

"Cô đánh không thắng bọn họ, đi làm gì? Muốn ăn đòn?"

Doãn Tiểu Tiểu xấu hổ: "Lúc đó tôi tưởng rằng mình có thể đánh thắng?"

Minh Thù cười: "Cô có tiền, có thể thuê người đánh bọn họ."

Doãn Tiểu Tiểu ngẩng đầu: "Như vậy sao được, tôi phải nói đạo nghĩa giang hồ, không thể ỷ thế hiếp người."

Minh Thù không nói nên lời, yên lặng giơ ngón tay cái cho Doãn Tiểu Tiểu, đúng là nữ chính có khác.

"Nữ thần, chuyện lần trước cho tôi xin lỗi." 

Doãn Tiểu Tiểu vò đầu: "Trước đây bộ dạng của cô không xem ai ra gì, làm cho người ta cảm thấy rất khó chịu, cho nên… À, nữ thần, không phải tôi nói cô không coi ai ra gì, mà ý của tôi là cô khinh thường… Không phải, ý của tôi là cô rất lạnh lùng. Đúng vậy, đặc biệt lạnh lùng! Ha ha, nữ thần chắc sẽ không để những chuyện này trong lòng đúng không, người trong giang hồ, nụ cười xóa sạch thù oán!"

Minh Thù: "…"

Đây là khuôn viên trường nha!

Giang hồ từ đâu tới?

Minh Thù ăn xong hải sản trong lúc Doãn Tiểu Tiểu đang nói.

"Sư phụ, ăn no chưa? Ăn no rồi thì tôi đi tính tiền."

"Phụt…" Minh Thù suýt chút nữa thì bị sặc, cô vội vàng để đồ uống xuống, lấy hơi: "Cô kêu tôi là gì?"

"Sư phụ, ăn hải sản của tôi, cô chính là sư phụ của tôi!" Doãn Tiểu Tiểu chỉ vào một bàn trống không, vỗ trán một cái: "Đúng rồi, chưa bái sư."

Minh Thù: "…" Trước khi ăn, cô không nói cái này! Như vậy là lừa gạt nha!

Doãn Tiểu Tiểu chắp hai tay lại, hướng về phía Minh Thù lạy ba lạy. Sau đó, vào lúc ánh mắt Minh Thù vô cùng nghi hoặc nhìn cô, dâng lên một ly trà: "Sư phụ mời dùng."

Minh Thù rõ ràng ngơ ngác: "…"

Không biết nấu ăn, trẫm không thu nhận.

Đây chính là nguyên tắc.

Nét mặt Minh Thù cười hiền hòa, trong ánh mắt đầy mong đợi của Doãn Tiểu Tiểu, xoa xoa đầu cô: "Khi nào cô bắt đầu học nấu ăn, từ lúc đó tôi sẽ nhận cô, ngoan."

Nói xong, Minh Thù nhanh chóng rời khỏi căn phòng.

Doãn Tiểu Tiểu lơ ngơ.

Nấu ăn?

"Ôi chao, sư phụ, cô còn chưa uống trà mà? Cô đợi tôi với…"