Hết Thảy Mộng Đẹp Đều Dành Cho Em

Chương 4: Không, em không cần người khác, em chỉ cần anh thôi!



Editor: Hannah

Em không cần ai khác, em chỉ cần anh thôi, Đường Vực.

_ “Nhật ký nữ đại gia”_

Đường Hinh chuẩn bị đi ngủ, nhìn thấy thông báo like, cô ngơ ngẩn nhìn điện thoại. Liệu Đường Vực có đoán được người đàn ông không có khuôn mặt mà cô vẽ chính là anh không? Nếu sau này hai người họ thực sự ở bên nhau, liệu anh có hối hận về cái like này không?

Nghĩ tới vẻ mặt sa sầm của anh cô đột nhiên thấy buồn cười nhưng nhớ tới vẻ lạnh lùng của anh hồi chiều, cô lại không cười nổi nữa.

Cũng có thể, cả đời này anh vĩnh viễn không biết được bí mật nhỏ này của cô.

Đường Hinh kéo chăn trùm đầu, nhưng làm cách nào cũng không chợp mắt được. Những lúc cô không ngủ được thường thích tưởng tượng ra nhiều loại kịch bản khác nhau, lúc này đầu óc cô rất rối loạn, không hiểu vì sao rất có cảm hứng viết một câu chuyện.

Cảm giác này rất hiếm khi xuất hiện, Đường Hinh không dám ngủ tiếp, lồm cồm bò dậy mở máy tính, gõ bàn phím tành tạch.

Thần kinh bị kích thích, cô thậm chí còn không buồn ngủ, đợi đến lúc cô hồi thần thì đã là năm giờ sáng. Cô sợ hãi, vội vàng lên giường đi ngủ.

Thức đêm rất hại da nha!

Rất nhiều đồng nghiệp của cô là biên kịch và tác giả đều có thói quen thức đêm, có những lúc cảm hứng dâng trào, viết liền một mạch tới sáng. Thời đại học Đường Hinh cũng rất hay thức khuya, lúc đó ỷ vào sức mạnh tuổi trẻ, thức khuya đến mấy cũng không ảnh hưởng gì, bây giờ thì không thể!

Bởi vì Đường Vực từng khen cô có làn da đẹp, mặc dù cũng không hẳn là khen cô mà là khen Minh Chúc, nhân tiện gom thêm cô vào.

Khi đó đang là giai đoạn chuẩn bị cho phim “Chống khủng bố”, Đường Hinh và Minh Chúc được phân vào cùng một tổ biên kịch. Hai người đều là người Tô Châu, ngoại hình xinh đẹp, làn da mịn màng trắng nõn. Có một lần đi liên hoan, mấy nhà sản xuất phim cũng tham gia, bọn họ nói đùa rằng Đường Vực bất công, đem hai nữ biên kịch xinh đẹp nhất trong công ty phân hết vào một đoàn. Khương đạo từng hợp tác với Đường Vực nhiều lần, đã quen thân với nhau nên cũng hùa vào góp vui, nói: “Không phải, là sếp tổng của chúng ta thiên vị người đẹp.”

Mọi người thấy vậy cũng nói vài câu trêu chọc. Lúc ấy Đường Vực nhàn nhã ngồi ở ghế chủ toạ, ánh đèn nhu hoà chiếu lên mái tóc đen nhánh của anh, trong cảnh tranh tối tranh sáng, anh nhướng mày cười nói: “Ai không thích người đẹp chứ?”

Mọi người vừa cười haha vừa tán đồng.

Đường Vực liếc nhìn Minh Chúc, vừa có ý dò hỏi vừa có vài phần bâng quơ mà nói: “Sông nước Giang Nam đúng là vùng đất sản sinh người đẹp.”

Lúc ấy Đường Vực cũng không biết Đường Hinh cũng là người Tô Châu, chỉ biết cô có quan hệ rất tốt với Minh Chúc. Đường Hinh khi đó cũng không biết Đường Vực đang “giăng lưới”, hồn nhiên cười hì hì nói: “Em cũng là người Giang Nam đó.” Cô thích Đường Vực, trước cả khi Đường Vực thích Minh Chúc rất lâu.

Anh hơi giật mình.

Khương đạo cười tiếp lời: “Không phải đang nói cả hai cô sao?”

Đường Vực nghe xong thì lấy lại tinh thần, cúi đầu cười cười.

Khi đó Đường Hinh liền cảm thấy, mẫu người con gái Đường Vực thích nhất định phải xinh đẹp. Minh Chúc xinh đẹp, thích mặc sườn xám, khí chất dịu dàng tao nhã, trong giới biên kịch nổi danh là mỹ nhân sườn xám, Đường Vực thích cô ấy cũng là chuyện bình thường.

Đường Hinh biết mình cũng rất xinh đẹp nhưng cô không giống Minh Chúc. Giống như Vưu Hoan từng nói, Minh Chúc có phong thái xuất chúng, còn cô lại dễ thương khiến người ta động lòng.

Dù là rau xanh hay củ cải thì cũng đều có điểm đáng yêu.

Đường Hinh biết mẫu người Đường Vực thích là người như Minh Chúc.

Bất kể thế nào, đối với phụ nữ mà nói, khuôn mặt là quan trọng nhất.

Cô còn muốn dùng gương mặt này để quyến rũ Đường Vực đó.

*****

Thứ sáu, Cục điện ảnh Trung Quốc công bố số liệu tổng doanh thu phòng vé năm ngoái là 60.8 tỷ nhân dân tệ, Thời Quang đạt doanh thu 16.839 tỷ, trong đó có ba bộ phim điện ảnh đạt mức doanh thu trên 1 tỷ, tám bộ vượt mức 500 triệu và 39 bộ vượt mức 100 triệu, đứng thứ hai cả nước sau công ty điện ảnh Hoa Thần.

Có điều so với năm trước nữa thì doanh thu của Thời Quang đã tăng gấp đôi.

Đường Hinh theo dõi số liệu của công ty, trong lòng hơi ảo não, tài sản của Đường Vực lại nhảy vọt rồi!

Bước đi của anh quá nhanh, cô sợ mình đuổi theo không kịp…

Tâm trạng còn đang chán nản, Lâm Tử Du lại đi tới, nói với vẻ bất lực: “Dự án hôm qua trình lên lại không được duyệt rồi. Cô nói xem rốt cuộc sếp tổng muốn quay kiểu phim gì? Đời sống đô thị, trinh thám hay vẫn là quân sự?”

Đường Hinh liếc nhìn cô ta một cái rồi thản nhiên nói: “Sếp đã nói không tức là không có khả năng thành công đâu.”

Công ty điện ảnh và truyền hình Thời Quang trước đây vốn là do cha của Đường Vực quản lý, nghe nói sau khi Chủ tịch Đường phẫu thuật thì sức khoẻ không tốt lắm nên đã về hưu, bốn năm trước Đường Vực mới tiếp nhận vị trí quản lý. Truyền thông đều nói so với Chủ tịch thì anh có mắt nhìn hơn, những hạng mục do anh đầu tư rất hiếm khi chết yểu.

Đường Hinh tin ở anh.

Năm ngoái hai bộ phim điện ảnh mà Đường Vực đảm nhiệm vị trí nhà sản xuất đều có mức doanh thu phòng vé trên 1 tỷ, đủ để cho thấy anh có tài chọn kịch bản, có mắt tuyển chọn đạo diễn và biên kịch.

Cô cũng không dám lấy kịch bản đại cương mà cô đã phác thảo đưa cho anh xem… Sợ bị anh phủ quyết phũ phàng rồi cười nhạo.

Tới giữa trưa, cô lại lặng lẽ lên tầng trên.

Thư ký Trần vừa nhìn thấy cô đã cười tủm tỉm nói: “Chiều nay sếp tổng có buổi phỏng vấn, giờ không ở công ty.”

Đường Hinh cười dịu dàng: “Vậy sao, thực ra tôi định tìm trợ lý Cao.”

Nói xong, cô cũng không để ý đến nụ cười đang đông cứng lại trên gương mặt thư ký Trần mà cứ thế xoay người rời đi.

Thấy cô đi rồi, thư ký Trần mới quay đầu “tám” chuyện với đám đồng nghiệp: “Đường Hinh thực sự đang theo đuổi trợ lý Cao sao?”

Cô ta cảm thấy cô gái Đường Hinh này quá sức kỳ quái, khiến người ta không hiểu nổi. Theo lý thuyết, sếp tổng đối với cô ấy khoan dung như vậy, chỉ cần có việc là có thể trực tiếp đi tìm sếp, nhìn thế nào cũng thấy sếp rất coi trọng cô ấy, thế mà cô ấy lại chỉ để ý tới người trợ lý bé nhỏ?

Thư ký Lưu nghĩ nghĩ một lúc rồi nói với vẻ khinh thường: “Sếp tổng của chúng ta dễ theo đuổi thế sao? Cô nhìn xem mấy cô diễn viên trẻ trong giới showbiz kia, có ai không muốn có quan hệ với sếp? Nhưng sếp vẫn luôn ghét bỏ mấy loại người đó, bây giờ sao có thể để mắt tới một biên kịch nhỏ bé này?”

Thư ký Trần gật gù: “Nói cũng phải…”

Tục ngữ nói “không có giấy nào gói được lửa”. Khi Đường Vực theo đuổi Minh Chúc cũng không hề gióng trống khua chiêng nhưng người nào có mắt cũng đều sẽ nhận ra. Từ sau khi Minh Chúc nói mình đã có bạn trai, mọi người đều hiểu được Đường Vực theo đuổi thất bại.

Đường Vực đường đường là CEO của một công ty điện ảnh lớn, có nhiều quan hệ với giới giải trí, hơn nữa ngoại hình lại cao lớn điển trai, chính là chàng trai vàng đích thực, người trong công ty luôn rất quan tâm tới đời sống tình cảm của anh, cả giới truyền thông và paparazzi cũng theo dõi xem anh sẽ hẹn hò với diễn viên trẻ nào.

Trong buổi phỏng vấn, người phóng viên hỏi: “Vì sự quan tâm của đông đảo khán giả tôi xin phép được hỏi một câu, Tổng giám đốc Đường hiện nay vẫn độc thân sao?”

Đường Vực dáng vẻ nhàn nhã dựa vào ghế sô-pha, buổi phỏng vấn nào cũng hỏi câu này, anh nhếch mép cười đáp: “Đúng vậy, tôi độc thân.”

Phóng viên cười nói: “Thực ra tôi rất tò mò, anh thích hình mẫu con gái như thế nào?”

Mấy năm nay tin đồn về Đường Vực không ít nhưng về cơ bản đều được chứng minh là giả. Thường thì tin đồn tung ra trước, lời thanh minh nói ra sau.

Một vị Tổng giám đốc mới 27 tuổi, tài sản lên đến hàng tỷ nhân dân tệ, đẹp trai tài giỏi, thật sự không thể không khiến người ta tò mò.

Trong đầu Đường Vực chợt thoáng hiện lên một bóng dáng mơ hồ nhưng quá nhanh khiến anh không kịp định hình, anh trầm mặc hai giây rồi cười nhạt nói: “Không nói rõ được, cái này tuỳ cảm giác thôi.”

Lúc phỏng vấn xong đã là chạng vạng.

Đường Vực suy nghĩ một lúc rồi bảo tài xế lái xe về nhà họ Đường.

Tài xế dừng xe ở trong sân lớn nhà họ Đường. Đường Vực đẩy cửa bước xuống xe, vừa đi tới cửa đã nghe thấy tiếng mẹ anh – bà Tăng Uyển – đang càm ràm: “Tài sản tăng gấp đôi thì sao? Ngay cả bạn gái cũng không có, mẹ đã nói để mẹ sắp xếp cho, nó còn không thèm để ý.”

Em gái nhỏ của anh cười hì hì nói: “Mẹ, mẹ đừng lo cho anh. Anh có người mà anh thích đấy, chỉ có điều là theo đuổi không được bị đá, bây giờ chắc là còn đang đau thương khóc thầm.”

Đường Vực: “…”

Sắc mặt anh trầm xuống, có vẻ khó chịu.

“Đường Đinh Đinh, em nói thêm câu nữa thử xem.”

Anh lạnh lùng đi vào.

Đường Đinh Đinh kêu lên, vội vàng quay đầu nhìn anh tỏ vẻ vô tội: “Em còn chưa nói gì mà.”

Đường Vực liếc em gái một cái sắc lẹm, bỗng nhiên anh nhớ tới Đường Hinh, cô nhóc kia cũng giống như Đường Đinh Đinh, kể xấu người khác mà còn ra vẻ vô tội, còn thích nói lời đâm chọc, nói dối cũng hợp tình hợp lý. Nghĩ đến đây anh lại nhíu mày, Đường Hinh có nhiều khuyết điểm thế sao?

Tăng Uyển khi nãy bị giật mình giờ cũng hoàn hồn lại, vội dò hỏi: “Con theo đuổi ai mà bị đá?”

Đường Đinh Đinh xua tay tỏ vẻ mình không biết gì.

Đường Vực lại liếc qua khiến cô bé sợ hãi rụt cổ. Đường Đinh Đinh năm nay mới 22 tuổi, còn đang làm nghiên cứu sinh, thường ngày Đường Vực rất yêu chiều em gái nên cũng không mắng gì thêm mà chỉ đáp cho qua: “Qua rồi mẹ, mẹ cũng đừng hỏi nữa. Còn nữa, Đường Đinh Đinh, chuyện này về sau đừng có nói bậy nữa.”

Anh còn có thể diện nữa hay không?

Cả đám người cứ suốt ngày lải nhải chuyện này.  

Đường Đinh Đinh nói thầm: “Cũng không phải do em tung tin, là do hội anh Hoắc nói ra, anh muốn trách thì phải trách mấy người anh em cây khế đó.”

Mấy tên đó còn tạo riêng một nhóm chat để cười nhạo anh sao?

“Nghe nói cậu ta còn tìm bạn thân của cô bé đó nhờ hỗ trợ, chơi chiến thuật nội gián, hahahaha!”

“Lớn đầu rồi mà còn trẩu thế không biết!”

“Ơ thế mà còn theo đuổi những hơn một năm! Cười chết tao! Nếu là tao thì có khi con cũng đẻ xong rồi, đến giờ này chúng mày đều phải dốc tiền quà mừng hết rồi.”

Đường Vực nhíu mày, lấy điện thoại ra xem lướt qua, trong nhóm bây giờ không có ai nhắn tin, anh lục lại tin nhắn cũ. Mẹ nó đúng là chế nhạo thật!

Đường Đinh Đinh nhìn anh bằng vẻ thương cảm: “Anh…”

Đường Vực lạnh lùng quát: “Bỏ cái vẻ thương hại đấy đi cho anh.”

Đường Đinh Đinh lập tức đổi sắc mặt, sau đó lại nói: “Không sao mà anh, nếu anh thích bạn gái là biên kịch thì trong công ty còn rất nhiều người mà. Đổi sang người khác là được.”

“Được rồi được rồi, đừng nói nữa.” Tăng Uyển thấy sắc mặt con trai không tốt, vội vàng kéo tay con gái nói: “Vào ăn cơm ăn cơm.”

Sắc mặt Đường Vực vẫn rất khó coi, ăn cơm xong cũng về nhà luôn.

Anh vừa đi thì Tăng Uyển đã kéo tay con gái ý nhị hỏi: “Con nói người mà anh con thích đã theo đuổi một thời gian dài mà vẫn không thành? Người đó thế nào, sao tiêu chuẩn lại cao như vậy? Đến anh con mà cũng không vừa mắt?”

Đường Đinh Đinh cười hì hì lấy điện thoại ra xem: “Mẹ, con cho mẹ xem ảnh, rất xinh đẹp.”

Tăng Uyển cúi đầu lại gần, Đường Đinh Đinh mở lịch sử trò chuyện WeChat cho bà xem rồi nói: “Chị ý rất ít khi chụp ảnh, con phải nhờ trợ lý của anh Hoắc gửi cho đấy, mẹ xem. Nghe nói người anh theo đuổi cùng bạn thân của chị ấy là hai nữ biên kịch xinh đẹp nhất công ty, cả hai người đều xinh đẹp.”

“Là người nào?” Tăng Uyển nhìn hai bức ảnh.

Đường Đinh Đinh chỉ vào một bức ảnh rồi nói: “Là người này, cười rất ngọt ngào, trên má còn có lúm đồng tiền.”

“Đúng ra xinh đẹp thật nhưng mà làm cao quá rồi…” Tăng Uyển nhìn kỹ bức ảnh rồi nhíu mày nói: “Con trai ta đẹp trai như vậy, lại còn là CEO của công ty lớn, còn chưa xứng với cô ta sao? Sao lại còn từ chối chứ?”

“Mẹ, người ta thích người khác rồi.” Đường Đinh Đinh giải thích: “Thật ra con cảm thấy bạn thân của chị ấy còn đẹp hơn, con thích người này…”

Lúc này Đường Đinh Đinh hoàn toàn không biết, lúc trợ lý của Hoắc Thần Đông gửi ảnh cho cô cũng không quá để ý, chỉ nói người trong bức ảnh đầu tiên là Minh Chúc nhưng thực ra người trong ảnh lại là Đường Hinh. Do lúc anh ta gửi ảnh, tín hiệu internet không tốt nên bức ảnh Đường Hinh được gửi đi trước, Đường Đinh Đinh cũng vì thế mà nhận nhầm người.

*****

Đường Vực về tới nhà, tắm rửa xong thì nỗi bực bội trong lòng cũng vơi bớt. Anh có thói quen trước khi đi ngủ sẽ lướt xem bài đăng của bạn bè, ngón tay dài hơi mất kiên nhẫn lướt trên di động, dò tìm người mà anh muốn tìm.

Nữ đại gia: Quyết tâm tập thể dục, sau ba tháng không giảm béo sẽ làm kẻ nghèo hèn.

Đường Vực thật không hiểu nổi logic trong đầu cô, vì sao giảm béo không thành lại biến thành kẻ nghèo hèn? Anh nhìn tấm ảnh cô đăng, là ảnh chụp trong một câu lạc bộ thể hình, khung cảnh trông rất quen, là câu lạc bộ anh thường đến.

Thông thường, mỗi khi Đường Vực có điều gì không hiểu thì cũng có rất nhiều người không hiểu giống anh. Quả nhiên có người hỏi: “Vì sao giảm béo không thành công lại biến thành kẻ nghèo hèn?”

Nữ đại gia: Bởi vì nhan sắc của phụ nữ chính là thứ tài sản quý giá nhất!

Đường Vực: “……”

Cô nói hình như cũng có lý, bộ não của cô vận hành rất kỳ quái, kiểu gì cũng đưa ra được đáp án.

Đường Vực lại bất giác bật cười.

Kế hoạch tình cờ gặp gỡ ở câu lạc bộ thể hình của Đường Hinh tối nay thất bại khiến cô có hơi thất vọng. Phí thành viên một năm của câu lạc bộ đó đắt cắt cổ, nếu không phải vì biết mỗi tối thứ sáu và thứ bảy Đường Vực đều đến câu lạc bộ tập luyện thì cô còn lâu mới đăng ký thành viên, dù sao cô cũng đâu có thích vận động.

Không ngờ hai tuần rồi đều không gặp được.

Nhưng cô vẫn chưa từ bỏ ý định. Chiều ngày mai sau khi tới công ty thiết kế nội thất để ký hợp đồng giao chìa khoá, cô sẽ tiếp tục tới câu lạc bộ, chỗ đó cũng rất cao cấp, phòng nghỉ có vách ngăn riêng tư, bên trong còn có bán đồ ăn uống.

Đường Hinh mua một suất ăn, tìm một vị trí bên cửa sổ ngồi xuống, giải quyết xong bữa tối thì đi thay quần áo.

Đường Vực vừa tới câu lạc bộ, đang định vào phòng tập luyện riêng thì thấy một bóng dáng quen thuộc đang tập trên máy chạy, mái tóc đuôi gà đang đung đưa theo nhịp bước chân, trang phục tập luyện bó sát làm lộ ra vòng eo thon nhỏ trắng nõn.

Ánh mắt anh từ eo chậm rãi lướt xuống dưới.

Vòng ba cũng rất đẹp.

Anh tiến lại gần, hai máy tập bên cạnh đang không có người, nhìn lướt qua con số hiển thị trên máy của Đường Hinh. Đã chạy được 30 phút rồi.

“Không tệ, thế mà chạy được những 30 phút.” Đường Vực chậm rãi nhả từng chữ.

“……”

Đường Hinh nghe thấy giọng nói của anh, chân run lên suýt nữa ngã văng ra ngoài. Đường Vực nhanh tay tóm lấy cô, thấy cô còn đang giật mình hoảng sợ chưa đứng vững thì mắng khẽ: “Này, em muốn ngã chết à.”

Đường Hinh tròn mắt nhìn anh, anh mặc đồ tập màu đen cùng áo thun, có thể nhìn thấy chuyển động của cơ bắp, không quá lực lưỡng nhưng dáng người cao lớn mạnh mẽ, rất có phong thái, là một chiếc mắc treo quần áo cao cấp.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Đường Vực mặc đồ tập, ánh mắt hơi bối rối: “Sếp làm em sợ muốn chết…”

Cô còn tưởng rằng anh sẽ không tới.

Đường Vực không để ý đáp: “Mới thế mà đã doạ được em? Tôi còn tưởng em to gan lắm cơ.”

Đường Hinh bước xuống khỏi máy tập, có lẽ do vừa chạy xong, da cô ửng hồng lên, đôi mắt to tròn đen láy, khi đôi mắt chuyển động rất có thần thái linh động, cô vui vẻ nói: “Bởi vì sếp đột nhiên xuất hiện đó.”

Đường Vực hơi nhếch khoé miệng, quay người đi về phía phòng tập luyện riêng.

Đường Hinh nhìn theo bóng người cao lớn phong độ, phát hiện ra xung quanh có không ít ánh mắt đang dõi theo anh, nghĩ tới Đường Vực cũng phần nào đó được coi là người của công chúng, cô vội vàng đi qua, “Sếp đi đâu đó?”

“Tới câu lạc bộ thể hình thì còn có thể làm gì?”

Anh cũng không quay đầu lại, đi vào một gian phòng tập luyện riêng.

Đường Hinh đi theo phía sau anh, Đường Vực cũng không đóng cửa, anh làm vài động tác khởi đông, quay đầu nhìn cô hỏi: “Đi theo tôi làm gì?”

Làm gì á? Em tới đây là vì anh đó!

Đường Hinh nhớ tới tin tức đăng trên báo hôm trước, gương mặt tươi cười nói: “Chúc mừng sếp, tài sản cá nhân lại nhiều thêm rồi.”

“Cảm ơn.”

Đường Vực khởi động làm nóng người, thấy cô còn đứng đó, nhướng mày nói: “Em còn định đứng đây nhìn sao?”

Đường Hinh thản nhiên nói: “Vâng, em chạy đủ 30 phút rồi.”

Thực ra mới chỉ chạy có 20 phút, 10 phút đầu là đi bộ, có điều cô sẽ không nói thật ra.

“Em cùng sếp nói chuyện phiếm đi.” Đường Hinh tìm cái đệm ngồi xuống, nhìn anh nói: “Dù sao thì em cũng không có việc gì làm.”

“Đề tài kịch bản nghĩ ra chưa?”

“……”

Đúng là ông chủ, mỗi giây mỗi phút đều chỉ nghĩ tới chuyện công việc.

Đường Hinh im lặng vài giây rồi ngẩng đầu nhìn anh nói: “Chưa, em…”

“Ờ?” Đường Vực lười nhác tựa vào máy tập, nhìn dáng vẻ bối rối của cô có phần thích thú, cười khẽ: “Em muốn làm gì?”

Lúc trước khi Đường Hinh đồng ý làm đồng đội hậu thuẫn cho anh, tuy rằng không nói rõ nhưng đúng là anh có hứa hẹn với cô mấy điều kiện, ví dụ như anh để cho cô lựa chọn dự án kịch bản mà cô thích hoặc cho cô làm biên kịch chủ chốt, anh cũng có thể cho cô một cơ hội để thử.

Nhưng mà trước nay Đường Hinh chưa từng đề cập tới.

Đường Hinh ngồi trên đệm, hai tay chống cằm, khuôn mặt nhỏ nhắn ngước nhìn anh, giọng nói dịu dàng: “Đường Vực, nếu em có thể viết được một kịch bản khiến anh hài lòng, anh làm nhà chế tác cho em có được không?”

Đường Vực hơi bất ngờ, không đoán được cô lại yêu cầu điều này, anh cụp mắt nhìn cô, cười nói: “Được, đợi kịch bản được phê duyệt rồi nói.”

Đường Hinh không biết anh có hiểu ý của cô không, cô nghiêm túc lặp lại: “Không phải là nhà sản xuất mà là nhà chế tác.”

Rất nhiều người thường nhầm lẫn giữa nhà sản xuất và nhà chế tác nhưng thực ra có sự khác biệt rất lớn.

Nhà sản xuất phụ trách giai đoạn điều tra thị trường ban đầu rồi quyết định có đầu tư hay không, quyết định đầu tư rồi mới mời nhà chế tác.

Để có thể làm nhà chế tác đòi hỏi phải hiểu kịch bản, nắm rõ thị trường, gặp gỡ đoàn làm phim, theo dõi tiến độ quay phim, giám sát công đoạn chế tác và phát hành, quan trọng nhất là dự tính và điều chỉnh thời gian tiến độ, để bất kể là phim điện ảnh hay phim truyền hình đều có thể hoàn thành trong một khoảng thời gian hợp lý theo dự tính. Trong quá trình quay phim, mọi quyết định của nhà chế tác đều rất dễ làm ảnh hưởng tới chất lượng phim, là một vị trí không thể thiếu.

Nói cho dễ hiểu thì một bên chi tiền còn một bên làm việc.

Kịch bản do cô viết ra không chắc sẽ được Thời Quang thông qua để quyết định đầu tư, cho dù có đầu tư cũng không dám chắc anh sẽ phụ trách chế tác. Thời Quang còn rất nhiều người đảm nhiệm vị trí nhà sản xuất và nhà chế tác, Đường Vực bận rộn như vậy, yêu cầu cũng cao, kịch bản do cô viết ra không chắc sẽ lọt vào mắt anh.

Mà điều cô mong muốn là cô và anh có thể cùng nhau hoàn thành một bộ phim.

Có cái cớ này, sau này mỗi khi cô viết kịch bản có vấn đề gì đều có thể thảo luận cùng anh, để hoàn thành một bộ phim điện ảnh hoặc truyền hình, từ lúc chuẩn bị kịch bản cho tới lúc hoàn tất cảnh quay đóng máy ít nhất cũng cần hơn một năm, cô sẽ có rất nhiều thời gian bên cạnh anh.

Đường Vực dáng vẻ vẫn nhàn nhã như lúc trước, hơi nheo mắt nhìn cô, Đường Hinh bị anh nhìn như vậy lại chột dạ, cúi đầu bĩu môi nói: “Được rồi, em cũng biết thương lượng với sếp không dễ như thế, lúc trước sếp cũng chỉ vội vàng nhờ em giúp sức, cuối cùng người cũng không theo đuổi được…”

“……” Đường Vực hít một hơi thật sâu rồi nói: “Đường Hinh.”

“Vâng?” Cô ngẩng đầu.

Đường Vực nhìn thẳng vào cô rồi nói: “Tôi đồng ý với em, dù cho tôi không sắp xếp được thời gian, cũng sẽ chỉ định người khác…”

Đường Hinh vừa nghe anh nói sẽ chỉ định người khác thì vội vã kêu lên: “Không, em không cần người khác, em chỉ cần anh!”