Hỏa Phụng Hoàng

Chương 55: Cửu vỹ hồ



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hôm nay đến ngày hẹn với Ân Sơn Tây Xương ở Vạn Trùng Sơn, Lục Mạch đúng như lời đã hứa, chỉ đến cùng với sáu thuộc hạ nữa. Khi đến nơi nhìn thấy sấm sét vang lên rung chuyển trời đất, y nhíu mày lại thành hàng. Thuộc hạ đi phía sau liền khàn khàn giọng.

"Dường như ai đó đang chịu thiên kiếp."

Lục Mạch nghe thấy cũng không trả lời. Y đương nhiên biết kẻ đó là ai. Trong thiên hạ chịu thiên kiếp nặng như vậy ngoài đại thống lĩnh Long tộc ra còn có thể là ai chứ?

"Chủ nhân, suốt mười ngày nay không nhìn thấy Hứa Tư Hàn, có khi nào..."

Tên thuộc hạ nói đến đó thì ngừng lại. Lục Mạch nhiều ngày trước nghe nói Hứa Tư Hàn bế quan tu luyện cũng không quá nghi ngờ, nhưng nay trùng hợp lại là đại hạn của Hoàng Thiên Ngạo, như vậy có một chút không thích hợp. Trước đây Hỏa phụng hoàng dù ghi hận Thiên Hoa sơn nhưng lại nặng tình với Hoàng Thiên Ngạo y biết rất rõ, cho nên nếu ngay thời khắc này hắn tu luyện mặc kệ sống chết của ái nhân e là chuyện khó tin.

"Chủ nhân, chúng ta nên làm gì?"

"Không cần."

Hiện tại cứu được Bạch Cửu mới là thứ y quan tâm nhất, những cái gì khác sớm đã không còn quan trọng nữa.

Lục Mạch vạn năm nay chưa từng biết cái gì là ái tình, không biết cái gì là yêu thương, cho đến khi gặp được Bạch Cửu. Đáng tiếc y nhận ra lòng mình thì đã quá muộn màng. Hiện tại bằng mọi giá y phải mang được người đó về bên cạnh rồi sẽ dùng cả đời còn lại để yêu thương sủng ái hắn.

Mấy ngày qua, Lục Mạch không ngừng nhớ đến những ngày tháng còn bên nhau của hai người bọn họ. Năm đó nếu không đánh thì cũng ép buộc hắn. Ngày gặp lại còn làm hắn sợ đến suýt mất đi hài tử.

Với Bạch Cửu mà nói, có lẽ khi đối diện cùng y cũng chỉ có sợ hãi. E là sau này, y cả đời còn lại nếu muốn ở bên Bạch Cửu thì chỉ có thể ở dưới thân phận của Lục Thiên Minh mà thôi. Ngày hôm đó nhìn thấy y hắn đã sợ hãi đến mức đánh mất tôn nghiêm của chính mình, càng nhớ lại Lục Mạch càng cảm thấy trái tim trong lồng ngực mình ẩn ẩn đau.

"Có lẽ Lục Mạch phải chết!"

Y thì thầm một câu khiến cho thuộc hạ kinh hãi, hắn liền mấp máy môi hỏi lại.

"Dạ?"

"Sau hôm nay, nếu cứu được Bạch Cửu mang về Huyền Môn cung, sau này các ngươi gọi ta là Lục Thiên Minh. Hãy nói với Bạch Cửu là Lục Mạch đã chết trong giao chiến với thiên giới rồi!"

Thuộc hạ nghe xong thì lòng dạ ngổn ngang. Hắn theo Lục Mạch đã rất lâu, lần đầu tiên nhìn thấy chủ nhân của mình đối với một người chú tâm nhiều đến như vậy. Có lẽ chủ nhân đã thực sự yêu Cửu công tử kia rồi.

Vậy cũng thật tốt, hiện tại bọn họ cũng đã có thiếu chủ, gia đình ba người hạnh phúc, chỉ cầu mong chủ nhân sau này bớt muộn phiền, Huyền Môn cung cũng không phải trải qua lạnh lẽo nữa. Hôm nay, Lục Mạch vì cứu người trong lòng mà chấp nhận mạo hiểm như vậy. Biết rõ có bẫy giăng ra nhưng vẫn chấp nhận sa chân bước vào. Nếu như Cửu công tử không yêu chủ nhân thì thật oan ức cho người quá rồi!

Một lúc sau Lục Mạch khàn giọng hỏi.

"Thứ kia các ngươi chuẩn bị đến đâu rồi?"

"Dạ đã xong!"

"Ừ."

Y khẽ liếc về Vạn Trùng Sơn.

"Ân Sơn Tây Xương tuy xảo quyệt nhưng lại là kẻ nhát gan, chọn ngày hôm nay ngay tại chỗ Hoàng Thiên Ngạo chịu thiên kiếp nhất định không phải là chuyện trùng hợp. Rất có khả năng bọn chúng muốn chúng ta mang tiếng xấu. Bất quá hắn đã chọn nhầm người rồi! Khi nào đổi được người thì lập tức rời đi, những chuyện khác không cần bận tâm đến."

"Dạ, thuộc hạ đã rõ!"

Lục Mạch khẽ nhếch môi lên cười, rất nhanh bọn họ đã đến Vạn Trùng Sơn. Lúc này, từ trên cao nhìn xuống cánh rừng nơi phong ấn Xích Qủy Kiếm, thì nhìn thấy một luồng lốc xoáy vòi rồng vô cùng khủng khiếp, từ trên trời không ngừng giáng xuống sấm sét, bên dưới những luồng ánh sáng kỳ ảo liên tục chớp tắt.

Lúc nãy Ân Sơn Tây Xương cùng thuộc hạ của hắn bị dư chấn làm cho ngã nhào xuống đất. Hiện tại đã trốn vào một góc xa nhìn về chỗ Hoàng Thiên Ngạo ngồi. Bất quá ngoài gió bụi cùng cuồng phong mịt mù thì bọn họ không thể nhìn thấy bất kỳ thứ gì khác. Ân Sơn Tây Xương bắt đầu có chút nôn nóng.

"Chủ nhân, không thể tiến đến gần nơi của đại thống lĩnh. Chỗ đó hiện tại linh khí mù mịt, chúng ta không thể làm gì được cả!"

Hắn cắn cắn khớp hàm một cái. Nếu đời này nói Ân Sơn Tây Xương thù ai nhất thì chính là Kiếm Phong Chi, sau đó là Hoàng Thiên Ngạo và Lục Mạch. Lục Mạch xem hắn như con chó mà không ngừng chà đạp. Còn Hoàng Thiên Ngạo luôn cho hắn cảm giác mình chưa từng tồn tại, thậm chí cho dù năm đó mình có cố gắng chứng tỏ năng lực thế nào thì vẫn chỉ là một cái bóng vật vờ mà thôi.

Năm ngoái chính tay y còn phế nội lực tu luyện gian khổ gần trăm năm của hắn, mối thù này hắn không thể không trả.

Vốn dĩ trước khi đến đây, Ân Sơn Tây Xương dự định nhân cơ hội Hoàng Thiên Ngạo bị sét đánh sẽ ám toán y. Nhưng hiện tại xem ra không thể, thậm chí đến gần còn không được nói chi đến đánh lén chứ?

"Chờ cánh quân của Vũ Triệt đến, sau đó tùy cơ ứng biến. Lão rồng đó sau khi chịu thiên kiếp xong nhất định sẽ vô cùng yếu ớt. Khi đó giết hắn cũng không muộn!"

"Dạ, chủ nhân!"

"Lục Mạch đã đến hay chưa?"

"Chủ nhân! Hắn... ở trên kia kìa!"

"Cái... cái gì?"

Lục Mạch đứng trên chín tầng mây nhếch mép lên cười với Ân Sơn Tây Xương làm hắn giật mình một cái. Bị khống chế mà còn tỏ ra ngạo nghễ chắc cũng chỉ có một mình Lục Mạch mà thôi.

Lục Mạch từ trên cao liền phóng xuống, chớp mắt một cái đã đứng đối diện cùng Ân Sơn Tây Xương. Nhìn thấy y, bọn người Ân Sơn Tây Xương liền lùi lại phía sau, rất nhanh vây lấy hắn.

Lục Mạch nhìn thấy hai chiếc bao đang nằm trong tay thuộc hạ của Ân Sơn Tây Xương, một chiếc có máu tươi chảy ra làm ướt cánh tay bọn chúng, phát ra tiếng rên nhỏ trầm thấp, Lục Mạch đáy mắt khẽ trầm xuống, bình thản chắp tay lại phía sau, một bên khóe môi liền nhếch lên, khàn khàn giọng.

"Đối xử với người của ta như vậy sao?"

Ân Sơn Tây Xương lúc này mới lấy lại chút khí thế.

Bạch Cửu đang nằm trong bao, nghe thấy giọng nói của Lục Mạch thì liền mở mắt ra. Không biết sao trái tim trong lồng ngực hắn đập mãnh liệt, nước mắt từ lúc nào cũng chảy xuống. Hắn vui vì Lục Mạch đến cứu mình hay sao chứ? Hắn không biết, nhưng một cảm giác lạ lẫm đang xâm chiếm tâm tư hắn.

Hiện tại trên người hắn không chỗ nào còn lành lặn. Ân Sơn Tây Xương quả nhiên là cầm thú, liên tục mấy ngày dùng hình kẹp tay kẹp chân hắn. Mấy đầu ngón tay và ngón chân đều mưng mủ, thậm chí chỉ cử động một chút liền thấy đau. Mấy ngày trước, lúc Ân Sơn Tây Xương định cưỡng bức hắn, Bạch Cửu đã liều mạng chống trả, sau đó Ân Sơn Tây Xương đánh hắn không thương tiếc.

Bạch Cửu cũng không hiểu, trước đây với Lục Mạch cho dù vô cùng sợ hãi y, nhưng hai tháng ở chung, hắn cũng không hề chán ghét y giống như Ân Sơn Tây Xương. Thậm chí lúc nãy nghe thấy giọng nói của y trong lòng liền dâng lên một cảm xúc khó tả.

"Lục tả sứ, không ngờ có một ngày chúng ta lại gặp nhau ở hoàn cảnh như thế này. Nhớ thời gian trước ngài cho người đánh ta, đến nay vài nơi vẫn còn sẹo. Ta đối xử với người của ngài như vậy coi như là trả chút ân tình lại cho ngài đi!"

Lục Mạch nhướng mày.

"Ngươi trước đây chỉ là con chó dưới chân ta, nay muốn làm phản hay sao?"

Ân Sơn Tây Xương nghe thì nghiến răng nghiến lợi.

"Ta theo ngươi nhiều năm như vậy, còn vì Huyền Môn cung mà làm không ít chuyện, nhưng ngươi đối xử với ta thế nào?"

"Nếu ngươi không bất tài vô dụng, đương nhiên ta vẫn đối xử tốt với ngươi."

"..."

Ân Sơn Tây Xương bất giác cảm thấy có chút khó thở. Lục Mạch quả nhiên có năng lực khiến người khác nổi giận. Hắn liền rút kiếm ra trước mặt Lục Mạch chỉa về hướng Bạch Cửu.

"Lục tả sứ quả nhiên ăn cứng không ăn mềm! Được, vậy đừng trách ta vì sao không nhớ tình xưa nghĩa cũ!"

Dứt lời, hắn vung kiếm lên, chưa kịp Lục Mạch đã lên tiếng.

"Ân Sơn Tây Xương, ngươi theo ta nhiều năm như vậy hẳn biết rõ tính tình của ta. Một khi ngươi chạm vào điểm mấu chốt của ta thì ngươi liền phải hối hận!"

Trong lúc Ân Sơn Tây Xương còn đang nhíu mày suy nghĩ thì Lục Mạch phất tay một cái, thuộc hạ liền xách lên hai người.

"Xương nhi!"

"Phụ... phụ thân? Mẫu thân? Hai người..."

Ân Sơn Tây Xương nhất thời kinh hãi đến mất bình tĩnh. Gia quyến của hắn rõ ràng đang ở Phụng tộc, có sự bảo hộ của Minh Kính Bắc, vì cái gì hiện tại lại ở trong tay Lục Mạch chứ?

"Ngạc nhiên không? Ân Sơn đài chủ?"

Lục Mạch nhếch môi lên khàn khàn giọng.

"Ngươi cắt đi ngón tay của Bạch Cửu. Ta đã nói rồi, nếu đã chạm vào điểm mấu chốt của ta thì các người đừng hối hận!"

Dứt lời, Lục Mạch bỗng nhiên giơ tay lên, chớp mắt một cánh tay của phụ thân Ân Sơn Tây Xương liền rơi xuống.

"KHÔNG!!!!!!!!!! PHỤ THÂN!"

Phụ thân Ân Sơn Tây Xương đau đớn đến rên thảm. Lục Mạch nhìn Ân Sơn Tây Xương đang gào thét như nhìn một thứ hạ đẳng nào đó.

"Một con chó như ngươi nên cút về chỗ của mình đi."

"Xương nhi..."

Phụ thân Ân Sơn Tây Xương thì thào. Lúc vừa bị bắt, thủ hạ của Lục Mạch đã phế bỏ nội công của bọn họ, nên hiện tại vô cùng yếu ớt. Một chút chống cự cũng không thể.

"LỤC MẠCH, thả phụ mẫu ta ra!"

"Ha."

Lục Mạch cười một tiếng.

"Mang Bạch Cửu đến đây, một đổi hai, ngươi rất lời rồi, không phải sao?"

"LỤC MẠCH!"

"Sao? Chẳng lẽ ngươi không tiếc tính mạng của phụ mẫu mình?"

Ân Sơn Tây Xương nghiến răng nghiến lợi, khẽ liếc nhìn lên bầu trời một chút, hắn đang chờ Vũ Triệt đến. Hiện tại chỉ cần hắn thả Bạch Cửu ra thì Lục Mạch nhất định sẽ giết hắn. Tính tình của Lục Mạch Ân Sơn Tây Xương vô cùng hiểu rõ.

"Lục Mạch, ta thả người rồi ngươi cũng giết cả nhà ta."

Lục Mạch khẽ nhướng mày. Ân Sơn Tây Xương liền tiếp tục.

"Như vầy đi, ngươi tự phế bỏ một cánh tay của mình, ta sẽ tin tưởng mà thả người."

Lục Mạch cười khẽ.

"Ngươi đang kéo dài thời gian chờ viện binh đến hay sao?"

"..."

Ân Sơn Tây Xương nhất thời không nói nên lời.

"Nếu như ngươi không tiếc mạng của phụ mẫu mình, vậy cũng được."

Y khàn giọng nói một câu khiến Ân Sơn Tây Xương lòng căng thẳng, đỏ mắt nhìn về hướng xa xa, nhưng một chút bóng dáng của quân tam giới vẫn chưa tới. Có khi nào bọn họ đã chọn lựa bỏ rơi mình hay không? Để mình cùng Lục Mạch tàn sát lẫn nhau, còn bọn họ ngồi một bên hưởng lợi?

"Phụ thân của ngươi dù gì cũng đã tàn phế, sống tiếp thì chỉ thêm đau khổ. Ta sẽ hóa kiếp giúp hắn!"

Dứt lời, Lục Mạch giơ tay lên một chưởng dứt khoát đánh vào lồng ngực phụ thân của Ân Sơn Tây Xương.

"A!!!!!!!!!!!!!"

Hắn hét thảm một tiếng rồi đoạn khí. Lục Mạch mặt không chút cảm xúc, chỉ nhìn thấy lệ khí, liền vứt xác hắn rơi xuống đất.

"PHỤ THÂN!!!!!!!!!!!!!"

Ân Sơn Tây Xương gào lên. Mẫu thân của hắn nhìn thấy phu quân của mình đã chết thì toàn thân run rẩy, rất nhanh liền ngất xỉu.

Bọn họ trước nay là danh môn thế gia, cũng chưa từng chịu ủy khuất đến như vậy. Nhưng từ khi Ân Sơn Tây Xương bị Hoàng Thiên Ngạo phế nội công rồi đi theo Lục Mạch thì toàn gia rơi vào thảm cảnh này, hiện tại còn phải nương nhờ Phụng tộc chịu đủ mọi khinh thường.

"LỤC MẠCH!!!!!!!!"

Ân Sơn Tây Xương tròng mắt chằng chịt tơ máu, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, cắn chặt khớp hàm hận đến chỉ muốn trong nháy mắt bóp chết Lục Mạch.

"Bạch Cửu đối với ta mà nói bất quá chỉ là một món đồ chơi thú vị. Ta cũng yêu thích hắn. Rất nhiều năm nay mới lần nữa biết được cảm giác mới lạ. Nhưng mà chỉ có như vậy mà thôi. Nếu như ngươi còn lấy hắn ra ép ta, thì đừng trách ta đến mẫu thân của ngươi cũng giết. Sau đó ta lập tức sẽ trở về Huyền Môn cung. Rồi cũng sẽ có một Bạch Cửu thứ hai, giống như Bạch Cửu trong thiên hạ cũng không phải hiếm!"

Lục Mạch nói xong thì vươn tay đặt lên cổ mẫu thân Ân Sơn Tây Xương chậm rãi di chuyển tới lui. Bạch Cửu từ đầu đến cuối đều nghe thấy, một chữ cũng không bỏ sót. Dù hắn sớm biết lòng Lục Mạch, nhưng nghe chính miệng y nói ra thì hắn vô thanh vô tức cảm thấy mất mát.

"Ngươi đừng nghĩ rằng mình hiểu được ta bao nhiêu phần. Ta vốn dĩ trên đời này chỉ trung thành duy nhất một người, chính là Ma tôn. Còn những thứ khác như nhi tử hay tình nhân thì đều không cần đến. Ngay lúc này, nếu ngươi còn thức thời nhanh tay trao đổi thì tính mạng mẫu thân ngươi được bảo toàn. Còn ngu xuẩn muốn thử tính kiên nhẫn của ta thì cái gì cũng đừng hòng!"

Ân Sơn Tây Xương cắn chặt khớp hàm thở hổn hển nhìn xác phụ thân nằm trên mặt đất mà cảm giác tim như muốn vỡ ra. Bất quá lúc này hắn phải thật bình tĩnh, còn cứu mẫu thân nữa.

Hắn tự hỏi, chẳng lẽ mình đã tính sai rồi hay sao chứ? Bạch Cửu thực chất trong lòng của Lục Mạch chỉ là thứ mới mẻ? Nếu chỉ đơn giản như vậy thì vì sao Lục Mạch còn đến đây chỉ mang theo vài thuộc hạ? Hay y đã nắm chắc phần thắng nên mới ngạo nghễ như vậy chứ?

Nhưng nếu xem trọng Bạch Cửu thì y từ nãy đến giờ cũng không lạnh nhạt như vậy, cũng sẽ không dứt khoát giết chết phụ thân của hắn. Bởi lẽ như vậy chẳng khác nào đang gây nguy hiểm cho Bạch Cửu.

Ân Sơn Tây Xương nghĩ đến đau đầu, càng nghĩ càng cảm thấy đầu óc căng thẳng rối như tơ vò. Nhưng hắn cũng không dám thử, lúc nãy Lục Mạch không chừa cho hắn chút thời gian đã ra tay hạ sát phụ thân hắn. Ân Sơn Tây Xương nhíu nhíu mày nhắm nghiền mắt hít một hơi.

"Được, ta thả Bạch Cửu ra, ngươi thả mẫu thân ta ra."

Lục Mạch nghe thấy nhưng cũng không gấp gáp, y không muốn ngay lúc này để hắn phát hiện ra thực tâm của mình. Ân Sơn Tây Xương bình thường vô cùng xảo quyệt, nếu để hắn nắm bắt được tâm tình của chính mình thì lập tức sẽ bị hắn thao túng.

"Mở bao ra! Ta muốn nhìn thấy mặt hắn."

Lục Mạch lên tiếng. Ân Sơn Tây Xương phất tay một cái thuộc hạ liền mở bao ra, lập tức lộ ra thân thể nhỏ nhắn của Bạch Cửu, toàn thân đều là máu, đặc biệt nơi bụng còn đang rỉ ra rất nhiều máu tươi.

Bất giác, Ân Sơn Tây Xương vậy mà lại phát hiện ra đáy mắt Lục Mạch có chút trầm xuống. Thật không ngờ suýt nữa mình đã bị y lừa gạt. Hắn liền âm thầm hạ quyết tâm.

"Một đổi một, ta không tin tưởng ngài!"

Ân Sơn Tây Xương nói một câu. Lục Mạch hơi nhướng mày một cái nhưng y cũng không có lựa chọn nào, nếu ép Ân Sơn Tây Xương vào đường cùng nhất định hắn sẽ quay lại kháng cự.

Lục Mạch liền dùng kết giới trói lấy mẫu thân của Ân Sơn Tây Xương rồi mang theo bên cạnh mình. Ân Sơn Tây Xương rất nhanh cũng mang Bạch Cửu đến. Hiện tại Bạch Cửu giương mí mắt yếu ớt lên miễn cưỡng nhìn Lục Mạch.

"Lục tả sứ, nhận lấy!"

Dứt lời, Ân Sơn đẩy Bạch Cửu qua cho Lục Mạch, y cũng đẩy mẫu thân hắn qua.

Bạch Cửu bị đẩy đến, khi chỉ còn cách Lục Mạch một sải tay. Bỗng dưng, Ân Sơn Tây Xương dùng ám khí, từ phía sau lưng đánh tới.

"A CỬU!"

Bạch Cửu chỉ nghe tiếng rống của Lục Mạch, sau đó rất nhanh cả cơ thể bị bọc lấy, còn nghe thấy một tiếng 'hự' bên tai, sau đó máu tươi chảy xuống ướt vai áo mình. Là Lục Mạch, hắn nhận ra khí tức này.

Hai người ôm nhau ngã nhào xuống đất lăn mấy vòng.

"Chủ nhân!"

Thuộc hạ của Lục Mạch rất nhanh đánh đến Ân Sơn Tây Xương. Hai bên lập tức giao chiến kịch liệt. Tiếng pháp khí va vào nhau leng keng.

"Lục Mạch, ngươi cũng có ngày này ha!"

Ân Sơn Tây Xương giao mẫu thân của mình cho thuộc hạ rồi cầm lấy trường thương từ từ tiến đến. Thứ ám khí vừa rồi hắn phóng đến Bạch Cửu chính là châm độc được điều chế tỉ mỉ chuyên dành để đối phó với Lục Mạch. Thứ đó làm máu trong người y nhanh chóng đông lại. Hiện tại toàn thân lạnh buốt đau đớn.

Bạch Cửu ngồi ngốc lăng một bên, thật lâu sau mới nhớ ra Lục Mạch vẫn còn đang ôm chặt mình. Hắn run rẩy, ú ớ những tiếng không rõ nghĩa.

"Ngươ..i..."

"A Cửu, ngươi có sao hay không?"

Lục Mạch tay ôm chặt lấy thân thể không chỗ nào lành lặn của Bạch Cửu. Hắn vẫn không thể trả lời được, có lẽ mấy ngày nay đã trải qua quá nhiều sợ hãi, hiện tại đến nói chuyện cũng trở nên khó khăn với hắn.

"A Cửu... ngoan... đừng sợ!"

Lục Mạch vừa nói vừa vận nội công liên tục lưu chuyển máu trong cơ thể mình.

"Cảm giác thế nào? HẢ?"

Ân Sơn Tây Xương tiến đến gần đá vào bụng Lục Mạch một cái tách y cùng Bạch Cửu sang hai bên. Hắn không để ý đến Bạch Cửu nữa mà tiến đến khụy gối xuống bên cạnh Lục Mạch.

"Cảm giác rất thoải mái đúng không? Lục Mạch ơi là Lục Mạch, ngươi cả đời thông minh, có giả vờ thế nào thì ánh mắt yêu thương tên hồ ly kia vẫn không thể che giấu được. Thứ độc ta dành cho ngươi chính là thứ ta đã dày công khổ luyện mới có thể điều chế được. Hôm nay ngươi không chết thì chính là ta chết! Nhưng mà trước khi ngươi chết ta muốn ngươi thống khoái một chút."

Dứt lời hắn đứng dậy rút kiếm đâm vào bụng Lục Mạch một cái. Y từ đầu đến cuối đều tuyệt đối im lặng, một tiếng rên cũng chưa từng phát ra.

"Ta sẽ cho ngươi nhìn thấy ta chơi tiểu tình nhân của ngươi như thế nào, để ngươi ra đi cũng mãn nguyện!"

Dứt lời Ân Sơn Tây Xương liền tiến đến nắm lấy Bạch Cửu. Hiện tại hắn đang ngồi trong góc co người không ngừng run rẩy.

"Dám giết phụ thân của ta, ta phải khiến ngươi sống không bằng chết!"

Ân Sơn Tây Xương rống lên một tiếng liền nắm lấy y phục Bạch Cửu xé ra.

"Ư..."

Bạch Cửu níu lấy y phục mình lắc lắc đầu, nước mắt chảy tràn xuống gò má hắn. Lục Mạch nằm dưới đất bỗng gầm lên một tiếng.

"KHÔNG!!!!!!!"

Y từ bỏ ép độc mà dùng nội lực bức toàn thân, bỗng nhiên hiện nguyên hình là mãng xà ba đầu khổng lồ.

"Grào..."

Ân Sơn Tây Xương kinh hãi liền lùi lùi về phía sau mấy bước, tay nắm theo Bạch Cửu lập tức phóng lên chín tầng mây. Mãng xà phút chốc hòa vào không khí biến mất, thoắt một cái liền hiện ra định tấn công Ân Sơn Tây Xương. Nhưng hắn giữ chặt Bạch Cửu bên người không rời, nên nhất thời mãng xà không dám đánh đến. Chỉ sợ sẽ làm bị thương Bạch Cửu.

"Lục Mạch, ngươi giết đi, giết ta đi!"

"Grào..."

Trong chớp mắt, mãng xà rít lên vài tiếng, một lớp sương mù xuất hiện vây quanh bọn họ. Bỗng dưng Ân Sơn Tây Xương cảm thấy đầu mình một mảng đau đớn, toàn thân ớn lạnh giống như đang lạc vào một chỗ nào khác.

"Xương nhi!"

"Phụ thân!"

Ân Sơn Tây Xương nhìn thấy trong lớp sương mù là phụ thân vừa mới mất của hắn.

"Phụ thân, người còn sống sao?"

"Xương nhi, ngươi thật bất hiếu, vì sao lại nhẫn tâm nhìn phụ thân chết chứ?"

"Phụ thân, nhi tử có tội, nhi tử có tội với phụ thân. Phụ thân..."

Chưa nói dứt câu khi ngẩng đầu lên hắn đã không nhìn thấy phụ thân mình đâu nữa.

"PHỤ THÂN!"

Hắn gào lên một tiếng rồi đuổi theo, nhưng sương mù giăng giăng khắp nơi, hắn cũng không biết mình rốt cuộc là đang ở chỗ nào nữa.

"Ân Sơn Tây Xương!"

Bỗng nhiên hắn nhìn thấy Hoàng Thiên Ngạo xuất hiện trước mặt.

"Sư... sư phụ... người không phải đang chịu thiên kiếp hay sao?"

"NGHIỆT SÚC, ta tới chính là để giết ngươi!"

Dứt lời Hoàng Thiên Ngạo vươn tay siết cổ hắn nâng lên. Hắn liền một trận ho sặc sụa.

"Sư phụ, tha thứ cho đồ nhi, đừng giết đồ nhi mà, đồ nhi cũng là bất đắc dĩ!"

"Bất đắc dĩ sao? Ta hôm nay phải giết ngươi!"

Bỗng dưng gương mặt Ngụy Trình hòa làm một với gương mặt Hoàng Thiên Ngạo, hiện tại người đang siết cổ hắn lại là Ngụy Trình.

"Ngụy Trình, cứu ta, cứu ta. Ta yêu đệ mà, xin hãy cứu ta!"

"Yêu ta sao? Khốn kiếp, trả mạng cho Kiếm Phong Chi!"

Nói xong, Ngụy Trình bỗng rút gươm ra đâm vào bụng hắn, còn xoáy xoáy mấy cái, đau đớn xộc lên đại não khiến Ân Sơn Tây Xương gân xanh từng cuộn nổi trên thái dương và cổ. Máu miệng cũng chảy ra.

"A!!!!!!!!!!!"

Bỗng dưng hắn cảm thấy cánh tay mình một mảng đau đớn. Sau đó 'bùm' một tiếng sương mù liền mất dạng, trước mắt chỉ còn lại mãng xà ba đầu trong miệng đang ngoạm lấy Bạch Cửu phóng xuống.

Ân Sơn Tây Xương liền ngã nhào khỏi chín tầng mây lăn lộn trên mặt đất. Cánh tay phải của hắn đã bị mãng xà cắn đứt. Tất cả những thứ khi nãy chỉ là ảo ảnh do chính Lục Mạch tạo ra mà thôi.

"A!!!!!!!!!!!!!"

Ân Sơn Tây Xương lăn lộn trong đau đớn, máu tươi một mảnh ướt sũng trên mặt đất. Thuộc hạ đi cùng hắn đã bị thuộc hạ của Lục Mạch đánh bại. Khi bọn chúng tiến đến giương kiếm định chém xuống Ân Sơn Tây Xương thì một đạo sấm sét giáng xuống.

"RẦM!!!!!!"

Là lôi công điện mẫu vừa phóng xuống lôi điện, đại quân của tam giới đã đến rồi!

Từ trên cao hai mươi vạn thiên binh thiên tướng do Vũ Triệt dẫn đầu rầm rập kéo đến. Trong nháy mắt thiên tướng từ trên cao phóng xuống chắn trước mặt Ân Sơn Tây Xương, liên tục phát công đánh về phía Lục Mạch. Y liền mở ra một kết giới chắn phía trước mình. Nếu là trước đây y hoàn toàn tự tin mình có thể an toàn mang Bạch Cửu rời khỏi. Nhưng mà hiện tại trúng độc thế này có lẽ hôm nay không còn mạng trở về nữa rồi.

"Mang a Cửu trở về Huyền Môn cung, nhớ lời ta đã dặn!"

Lục Mạch ném Bạch Cửu về phía thuộc hạ mình rồi lập tức phóng ra hơi sương tạo ảo ảnh. Nhưng hiện tại độc dược đã ngấm sâu, toàn thân máu huyết giống như đảo lộn, đau đớn đến khủng khiếp.

"Lục Mạch, ngươi đừng chống cự nữa!"

Người dẫn đầu một toán quân từ trên trời bay xuống ồm ồm giọng. Vũ Triệt vẫn ngồi trên ngai lớn, từ trên chín tầng mây nhìn xuống, bên cạnh là Minh Kính Hà. Nàng xuất hiện ở đây vì lo sợ trong lúc giao chiến Hỏa phụng hoàng sẽ nói ra điều cấm kỵ. Cho nên nàng đi theo không để mọi chuyện đi quá xa.

Thuộc hạ của Lục Mạch trong lúc chần chừ đã để lỡ mất thời cơ, xung quanh đều bị người của tam giới chặn lại, cũng không thể thoát thân được nữa.

Linh khí trên người Lục Mạch bắt đầu yếu dần, thậm chí mắt cũng không nhìn rõ vạn vật xung quanh nữa. Đầu y hơi lắc lắc mấy cái, thân thể cũng lung lay.

Ân Sơn Tây Xương lúc này đang được y tiên cứu chữa, nhưng có lẽ thương thế quá nặng, hiện tại đang thở thoi thóp. Nếu như hắn còn sống thì cũng sẽ là phế nhân, đối với con cháu thế gia như hắn, coi như tương lai đã chấm hết từ đây rồi. Lục Mạch vừa rồi quả nhiên đã xuống tay hiểm độc với hắn. Ân Sơn Tây Xương có ngờ cũng không thể ngờ được Lục Mạch có thể kháng cự đến giờ này. Lại còn tấn công ngược lại hắn.

Thứ độc đó chính là trích từ máu của Lục Mạch mà bào chế nên. Lúc trước, hắn đã nhờ Hoa Yêu âm thầm trong lúc Lục Mạch say rượu trích một ít máu của y. Quả nhiên sức mạnh của Lục Mạch không thể xem thường được.

Lục Mạch không nhìn xung quanh nữa, chỉ khẽ liếc mắt về phía Bạch Cửu. Hắn lúc này dường như phần nào đã tỉnh táo lại, còn đang nhìn chằm chằm Lục Mạch. Người này vì sao dùng cả mạng sống để cứu mình chứ? Hắn không hiểu, một chút cũng không hiểu.

Lúc nãy, y đã dùng thân mình chắn độc cho hắn, nếu không thì chắc chắn hắn đã chết rồi. Lục Mạch không phải xem mình như thứ đồ chơi hay sao? Vì cái gì lại cứu hắn chứ? Vì sao?

Bạch Cửu môi hơi mấp máy, tròng mắt đỏ ửng nhìn Lục Mạch nhưng vẫn không nói được lời nào.

Bỗng dưng một luồng linh lực đánh đến, Lục Mạch liền cuộn người lại, trong tích tắc cuốn Bạch Cửu và đám thuộc hạ phóng lên trời, nhưng liền bị lưới trời giăng ngang chặn lại. Y vừa rơi xuống đất lập tức một trận nổ lớn vang lên, thân rắn liền bị rách ra, bụng thủng một lỗ lớn, máu liền chảy ra ngoài xối xả.

"Grào..."

Mãng xà rít lên một tiếng lập tức nọc độc phóng ra đánh thẳng về hướng thiên binh thiên tướng, bọn chúng không kịp phản ứng liền trúng độc, ôm thân thể lăn lộn gào thét, chỉ trong chớp mắt thân xác liền bốc hơi mất tích.

Nhìn thấy binh lính của mình chết, Vũ Triệt từ trên cao cầm theo trường kiếm phóng xuống đâm thẳng vào cổ mãng xà. Nó rất nhanh tránh kịp, dùng đuôi đánh vào Vũ Triệt hất hắn văng ra xa. Còn mình liền hiện hình là Lục Mạch ngã xuống đất ói ra một ngụm máu. Lập tức binh lính xông vào liên tục đâm chém. Thuộc hạ của y chống cự không nổi, rất nhanh mất mạng.

"A Cửu... a Cửu!"

Lục Mạch bò đến ôm lấy Bạch Cửu vào lòng rồi phi thân lên cao nhưng không thể thoát được, lần nữa bị đánh rơi xuống. Lần này y không còn sức ôm Bạch Cửu nữa, độc dược đã thấm vào tim, hiện tại mắt đã mù hoàn toàn, tai cũng chỉ nghe được vài ba âm thanh không rõ nghĩa. Khi nãy rơi xuống, mặt nạ che mặt đã rơi ra chỉ che được một nửa gương mặt của y, phần còn lại bị tóc che phủ.

"Lục..."

Nhìn thấy Lục Mạch chỉ còn một hơi thở, binh lính cũng đứng vây quanh một bên. Bạch Cửu nằm trên mặt đất từ từ ngồi dậy, thân thể run rẩy nhìn Lục Mạch cách mình khoảng chừng hai mươi bước chân.

"Mạch..."

Bạch Cửu gọi không thành tiếng, hắn biết y là người đã bảo vệ mình, nếu hôm nay không đến cứu mình thì y cũng không chết. Một kẻ từng hô mưa gọi gió, đứng trên vạn người của ma giới, lại vì hắn mà bỏ mạng ở chỗ này. Bạch Cửu rốt cuộc cái gì cũng không hiểu, là y yêu hắn, đáng hay sao chứ? Hắn có là cái gì mà y lại vì mình đánh đổi lớn như vậy?

"...A Cửu..."

Lục Mạch thì thào gọi một tiếng, vừa gọi vừa phun ra máu tươi. Thân thể không còn sức, chỉ nằm ngửa trên mặt đất.

Bạch Cửu từ từ bò đến bên cạnh Lục Mạch.

"...A Cửu..."

Bạch Cửu nhìn thấy mặt nạ Lục Mạch bị rơi ra, hắn bất giác có một linh cảm không bình thường. Hắn run run cánh tay từ từ tiến nắm lấy mặt nạ kéo lên.

Bỗng dưng, Bạch Cửu trợn trừng mắt đánh rơi mặt nạ trên mặt đất phát ra từng âm thanh 'leng keng'. Thế giới xung quanh Bạch Cửu như ngưng đọng, dường như thời gian xoay ngược lại lúc hắn cùng Lục Thiên Minh còn nằm cạnh nhau dưới gốc lê.

Lục Mạch là Thiên Minh ca ca của hắn hay sao chứ? Không thể nào, ai đó hãy nói cho hắn biết là hắn đã sai rồi đi! Tất cả đều là ác mộng có phải không? Lục Mạch làm sao có thể là Thiên Minh ca ca của hắn chứ? Là phụ thân của hài tử mà hắn chín tháng mang nặng đẻ đau.

"Đừng... đừng chết!"

Bỗng nhiên Bạch Cửu mấp máy gọi lên mấy tiếng, khóe môi run rẩy há ra mấy lần, hắn khóc nấc, nước mắt rơi đầy xuống gò má hao gầy. Hắn bò đến cúi đầu sát mặt Lục Mạch, đôi bàn tay run rẩy áp lên má y.

"Đừng chết... Thiên Minh ca ca... đừng chết!"

Hắn chỉ có thể nói lên mấy tiếng như vậy, cổ họng uất nghẹn, vừa nói vừa nấc. Tiếng khóc ai oán rất nhanh làm cho Vạn Trùng Sơn càng trở nên thê lương.

"A Cửu..."

Lục Mạch tuy không còn nhìn thấy gì, nghe cũng không rõ nhưng có thể cảm nhận được Bạch Cửu đang ôm mình khóc rống.

"A Cửu ngoan... đừng khóc!"

Bạch Cửu không thể trả lời, hắn chỉ khóc.

"A Cửu... hài nhi của chúng ta, ta đã tìm thấy nó rồi, cũng đã đặt cho nó một cái tên, gọi là Lục Cửu Minh. Ta cho người mang về Huyền Môn cung. Ở đó sẽ có người chăm sóc nó, không phải trải qua khổ sở."

"Ca ca..."

Bạch Cửu ôm chặt Lục Mạch, cúi đầu hôn hôn xuống mặt y. Nước mắt cũng rơi xuống gò má y một mảnh ướt đẫm.

"Xin lỗi, vì đã dối gạt ngươi... xin lỗi vì đã từng bạc đãi ngươi. Nhưng mà A Cửu, ta yêu ngươi, yêu hơn cả sinh mạng mình!"

"Đừng... ca ca đừng chết, đừng bỏ ta ở lại một mình. A Cửu không muốn, a Cửu không muốn!"

"A Cửu, ngươi có yêu ta không?"

Lục Mạch vừa nói vừa cười cười. Nhưng khóe mắt lại chảy xuống một dòng lệ.

"Có, ta rất yêu huynh. Ta rất yêu huynh!"

"Nếu như có yêu ta, có thể hôn ta một cái được không? Ta hiện tại... cái gì cũng không nghe thấy!"

Chưa kịp dứt lời, Bạch Cửu đã cúi đầu hôn xuống môi Lục Mạch. Cảm nhận bờ môi mềm mại của Bạch Cửu cùng hơi thở quen thuộc, Lục Mạch bỗng nhiên cảm thấy lồng ngực đau nhói. Y hối hận rồi, cái gì Huyền Môn cung, cái gì là Ma giới, cái gì là đại nghiệp, tất cả đều không còn ý nghĩa gì nữa, y chỉ muốn có thể nhìn thấy người mình yêu, có thể chính tai nghe được lời nói yêu đương của hắn, có thể ở bên cạnh hắn suốt đời mà thôi. Còn hài tử của hai người nữa, y phải nhìn nó lớn lên.

Bỗng nhiên, Lục Mạch ghì chặt lấy Bạch Cửu ôm vào lòng mình. Y không cam tâm, thật không cam tâm. Nếu ông trời cho y sống lại, y tình nguyện buông bỏ tất cả mà đi tìm Bạch Cửu, trước khi hắn gặp Ân Sơn Tây Xương, trước khi giữa bọn họ xảy ra một đoạn ân oán như hiện tại.

Bạch Cửu từng nói người quan trọng nhất với hắn chính là mẫu thân, vậy y cũng sẽ xem nàng như mẫu thân của mình, mang bọn họ mãi mãi rời xa chốn thị phi này, cả đời cũng sẽ bảo hộ bọn họ.

"A Cửu... đừng khóc!"

Lục Mạch vừa nói vừa vươn tay lên vuốt ve gò má đẫm lệ của Bạch Cửu. Bỗng dưng 'viu' một cái cây thương từ xa phóng đến. Cảm nhận được linh khí của nó, Lục Mạch dùng chút sức lực cuối cùng đảo người đè lên Bạch Cửu, hai tay ôm lấy đầu hắn che chắn trong lòng.

"Hự."

Lục Mạch hự lên một tiếng, cây thương đâm xuyên vào lưng y. Lục Mạch nhíu nhíu mày, bàn tay cảm nhận hơi ấm của người yêu trong lòng mình, y há miệng thì thầm một câu.

"A Cửu... nếu thời gian quay ngược lại, ta tình nguyện đánh đổi tất cả để được ở bên cạnh ngươi!"

Dứt lời, y liền nấc nấc một tiếng rồi tắt thở.

"Thiên Minh ca ca..."

Bạch Cửu khàn giọng gọi nhưng không có tiếng trả lời. Thân thể đang ôm lấy mình cũng lạnh dần.

"Thiên Minh ca ca... đừng làm ta sợ... ca ca..."

Hắn từ từ nhỏm dậy, từ trong ngực Lục Mạch chui ra, trợn mắt nhìn thanh thương cắm phía sau lưng y.

"Ca ca..."

Hắn lay lay y mấy lần nhưng y cũng không mở mắt.

"...Lục Mạch... KHÔNG!!!!!!!!!!!!!!!!"

Bạch Cửu gào lên một tiếng bỗng nhiên linh lực bùng ra, lập tức biến thành cửu vỹ hồ ly chín đuôi trắng muốt, đôi mắt vàng sậm, răng nanh lộ ra.

Hắn liếc mắt nhìn về đám binh lính đang vây quanh mình.

"TẠI SAO?"

Hắn rống lên một tiếng, linh lực có sức mạnh kinh hồn bạt vía bỗng nhiên phóng ra, hàng rào binh lính liền bị hất tung ra xa.

Trong chớp mắt, Bạch Cửu phóng đến trước mặt kẻ cầm đầu toán thiên binh, trong nháy mắt cắn vào cổ y một cái, móng vuốt xuyên thủng trái tim khiến y chết tươi.

Đám binh lính lập tức đánh đến. Bạch Cửu như phát cuồng dùng đuôi liên tục tấn công bọn họ. Tiếng gào thét đau thương như xé toạc không gian.

"A!!!!!!!!!!!!!"

Bất giác Minh Kính Hà từ trên cao phóng ra một chiếc lông phụng, Bạch Cửu đang đánh với binh lính, không ngờ bị đánh lén nên không phòng bị, lông phụng liền xuyên tim Bạch Cửu.

"Cửu Vỹ hồ có chín mạng, nhanh chóng giết hắn đi!"

Minh Kính Hà rống lên. Binh lính lập tức xông vào, mỗi người đâm vào tim hắn một nhát.

"A!!!!!!!!!!!"

Bạch Cửu giữa vòng vây không ngừng bị đâm chém. Đến khi hắn ngã xuống đất thở thoi thóp, nghiêng đầu nhìn thấy Lục Mạch còn cách mình khoảng một cánh tay. Hắn liền nghiêng người từ từ lết đến gần Lục Mạch.

"Hự..."

Môt tên lính vừa đâm vào lưng hắn thêm một nhát nhưng hắn cũng không ngừng lại. Khi đến bên cạnh Lục Mạch, hắn nằm vào lòng y, vùi đầu vào ngực y, vòng tay ôm chặt lấy y.

"Mạch ca ca... ta chưa từng gọi tên huynh phải không? Lần này... ta đi cùng huynh. Chúng ta mãi mãi cũng không bao giờ chia lìa nữa. Nhớ... kiếp sau nếu có gặp lại, xin hãy dùng thân phận của chính mình mà gặp ta. Ta nhất định sẽ nhận ra huynh... nhất định. Lục Mạch, A Cửu... yêu huynh!"

Dứt lời, hắn mỉm cười một cái rồi lịm dần trong lòng Lục Mạch.

Bầu trời Vạn Trùng sơn chướng khí ngập trời. Có đôi khi sấm chớp mây đen vần vũ không có nghĩa trời sẽ mưa, cũng có đôi khi chết không phải là kết thúc!



(Cửu Vỹ Hồ. Tranh vẽ tay bởi Mắm Meo Meo)

- ----HẾT CHƯƠNG-----