Hoa Vũ Chiến Thần

Chương 784



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Quay về Yến Phiệt?

Lâm Kiều Như hoảng hốt chớp mắt nhìn.

"Yến Phiệt ở đâu? Bố...là Đế Đô sao?" Lâm Kiều Như có chút không chắc chắn hỏi lại.

"Đúng vậy!" Yến Đông Lam gật đầu: "Chính là Đế Đô, con gái, Đế Đô là trái tim của Đại Hạ, quay về Đế Đô, trở về Yến Phiệt, bố bảo đảm sẽ cho con tài nguyên tốt nhất, bất cứ thứ gì mà con muốn! Bố cũng sẽ bồi thường gấp bội cho con!"

Lâm Kiều Như nghe xong lại không có hề có xúc động nào, ngược lại còn giật mình.

Trở về Đế Đô?

Hai người này nếu đặt cùng một chỗ, làm sao cũng không đáp ứng một bên được.

Để Đô với Lâm Kiều Như mà nói, hoàn toàn chính là một nơi xa lạ, căn bản không thể được gọi là trở về.

Lâm Kiều Như vô cùng hoảng hốt, lùi về phía sau hai bước.

Tuy rằng Lâm Kiều Như rất vui mừng có thể nhận lại bố của mình nhưng không hề nghĩ tới sẽ trở về sống ở nhà bố.

"Không...bố, con không muốn đi Để Đô"

Lâm Kiều Như cúi đầu xuống, xoắn vặn góc áo nói. Yến Đông Lam mặt cũng vô cùng kinh ngạc, có chút không thể tin được.

Ông ta không ngờ, con gái của mình, sống một cuộc sống khổ cực nhiều năm như vậy.

Bây giờ đối diện với vinh hoa phú quý, còn có thể nói không?

Lẽ nào...

Thực sự như Tân Vũ Phong nói, vinh hoa phú quý, căn bản không phải là cuộc sống mà Kiều Như mong muốn?

Yến Đông Lam có chút gấp gáp nói: "Kiều Như, con tại sao không muốn cùng bố về nhà? Con lẽ nào không muốn cùng bố đoàn tụ, sống một cuộc sống tốt đẹp mà con gái của Yến Phiệt nên có sao?"

Lâm Kiều Như đôi môi hồng hào vừa muốn buông lỏng ra, một lúc sau mới nói:

"Bố, con thực sự hy vọng được đoàn tụ cùng với bố, thế nhưng Để Đô đối với con mà nói, hoàn toàn là một nơi xa lạ. Hơn nữa...con càng muốn ở bên cạnh Tân Vũ Phong!"

"Tuyệt đối không được!"

Yến Đông Lam vừa mới nghe thấy câu này, quen giọng điệu vị trí cao của ông ta, không để chừa ra một chút thương lượng nào.

Thế nhưng rất nhanh, Yến Đông Lam lại nghĩ đến trước mặt mình, không phải là người khác, mà chính là viên ngọc quý mất tích nhiều năm nay.

Yến Đông Lam cố gắng thả lỏng giọng nói:"Con gái, con có biết không, con bây giờ ở bên cạnh Tần Vũ Phong, là chuyện rất nguy hiểm?"

Lâm Kiều Như cắn rằng: "Thế nhưng con bây giờ đã có võ rồi! Con cũng có khả năng tự bảo vệ mình!"

Yến Đông Lam năm lần bảy lượt bị con gái của mình từ chối, sắc mặt có chút khó coi. Khí thể giữa bố con, cũng không ấm áp như lúc trước gặp lại nữa rồi. Tần Vũ Phong không muốn nhìn thấy Lâm Kiều Như vì mình mà bất hòa với bố.

Huống hồ, tình cảnh của anh bây giờ cũng thực sự không được tốt lắm.

Lâm Kiều Như như là buổi sáng vừa nãy, còn rơi vào nguy hiểm!

Chính mình lại không thể ra sức được!

Nếu như không phải Lâm Kiều Như, gọi ra mười hai thiệt huyết bảo vệ đến trợ giúp, kết quả cuối cùng sẽ như thế nào, hay là vẫn là chưa biết...

Tần Vũ Phong đứng lên ra nói: "Kiều Như, em thực sự nên cùng với chủ Yến trở về Để Độ! Nói thực anh mọi lúc bấy giờ đều ở trạng thái bị người đuổi giết!"



"Tân Vũ Phong, anh coi em Lâm Kiều Như là người gì vậy? Chúng ta không phải từ lâu đã thiết lập sự gắn bó sống chết với nhau sao, anh chưa già mà đã quên lời thề sao?"

Lâm Kiều Như nói đến đây, còn có chút nghẹn ngào: "Bất kể là trước đây em ở nhà họ Lâm, bị Lâm Yến Vân làm khó dễ như thế nào, vẫn là sau tất cả nguy hiểm, nếu không phải anh cứu em thì em đã ở thể nước sôi lửa bỏng!"

"Nếu như không phải là anh, có lẽ...em sớm đã chết rồi!"

"Bây giờ, anh gặp nguy hiểm, em vất vả lắm mới có năng lực giúp đỡ anh một tay, em làm sao có thể rời bỏ anh mà đi được?"

- ------------------