Hoàng Hậu Tiểu Hồ Ly

Chương 37



– Nhanh như vậy các ngươi đã trở mặt với nhau sao? – Trần Ngự Phong lạnh lùng trào phúng đưa mắt nhìn một người một ma trước mắt, cao thủ thị vệ đã nhanh chóng vây lấy họ.

– Trần Ngự Phong ta giết ngươi!!

Nguyên thần ác niệm lao đến, cánh tay vươn dài, dài mãi, như một loại dây leo quỷ quyệt tóm lấy Trần Ngự Phong, ghì chặt hắn. Cánh tay dài lượt thượt quấn lại từng vòng từng vòng, siết chặt như rắn cuốn mồi.

– A! – Hiểu Tuyết kêu lên một tiếng khiếp sợ, cái này còn kinh khủng hơn phim kinh dị 3D, 4D nha! Chỉ sợ hắn sẽ bị những cánh tay kia bóp nát

Thế nhưng những gì nàng lo lắng hình như đều là thừa, Trần Ngự Phong vẻ mặt vẫn bình thản một cách khó tin, cười nhạt:

– Ngươi nghĩ yêu thuật của ngươi giữ nổi ta sao?

– Xem ra ta quá nhẹ tay với ngươi rồi! – Nguyên thần ác niệm giận dữ, những vòng cuốn siết chặt hơn.

Nhưng ngay lúc đó một thị vệ hô: “Cung thủ chuẩn bị! Bắn!”

Tức thì hàng trăm mũi tên bắn về phía nguyên thần ác niệm. Một mũi tên bay sượt qua nàng, đầu mũi tên lấp lánh phản chiếu ánh trăng mờ, nàng có thể thấy rõ trên đó có tẩm máu. Hàng trăm mũi tên lao đi nhưng mục tiêu đều là Nhiếp Tiểu Thiện. Chỉ thấy nguyên thần ác niệm rú lên một tiếng đau đớn, hai cánh tay dài thượt thu về buông Trần Ngự Phong nhưng rất nhanh chóng chuyển hướng đến nàng. Những ngón tay nhọn hoắc nhắm thẳng nàng lao đến.

Hiểu Tuyết kinh hãi không cách nào tránh kịp, chỉ biết nhắm nghiền mắt bình thản chờ đón cái chết đau đớn sẽ đến. Thật không ngờ Nhiếp Tiểu Thiện có chết cũng nhất định kéo nàng theo… Thế giới cổ đại… Vĩnh biệt!!

– Chủ tử!

Đây là gì thế? Sao lại không có chút đau đớn nào, cảm giác thực ấm áp nha, tựa như có ai đang ôm nàng rất chặt. Chết lại dễ chịu vậy sao, cảm giác an toàn được che chở này là gì? … Khoan đã! Tiếng vừa rồi không phải của Tiểu Mạnh Tử sao?

Nàng mở mắt, khiếp sợ nhìn những ngón tay nhọn hoắt của Nhiếp Tiểu Thiện đâm thẳng vào sau lưng Trần Ngự Phong. Cảm giác vừa rồi chính là vì hắn lấy thân bảo vệ nàng lên mới có, nhưng tại sao??

– Chủ tử! – Tiếng kêu của Tiểu Mạnh Tử đã ngân lên thành hàng trăm tiếng gọi.

Thân hình Trần Ngự Phong nặng nề đổ xuống kéo cả nàng ngã xuống nền đất, Hiểu Tuyết sợ hãi nhìn phía sau lưng hắn. Máu! Rất nhiều máu a! Máu thẫm ướt sau lưng áo hắn.

Các thị vệ hoàng cung xông lên chặt đứt cánh tay ma quái, người đam kẻ chém cực kì hỗn loạn. Dân chúng trong trấn thì đã sớm bỏ chạy từ lâu. Cảnh tượng lúc này e là người can đảm nhất cũng bị dọa cho đứng tim. Mọi thứ trước mặt Hiểu Tuyết cũng mờ dần mờ dần…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~`

Hiểu Tuyết yếu ớt mở mắt, nhớ lại tình cảnh trước lúc mình ngất đi lập tức nhảy xuống giường, liền cảm thấy đầu óc choáng váng, nàng không khỏi ngã xuống đất.

– A! Nương nương tỉnh rồi sao? – Một nha hoàn nhỏ nhắn chạy tới dìu nàng ngồi lại trên giường. Dám chắc là cung nữ trong cung do Trần Ngự Phong đem theo – Đại phu nói nương nương bị chấn động tâm lí lên ngất đi, người mau nghỉ ngơi, nô tì đi lấy thuốc cho người.

Tiểu cung nữ vừa định xoay người dời đi liền bị nàng giữ lại:

– Nói ta biết Hoàng thượng sao rồi? Hắn… sẽ không chết chứ!

– Nương nương đừng lo, Hoàng thượng long mệnh tôn quý lại có thần phù hộ thân ma quỷ sao làm hại được chứ!

Hiểu Tuyết thở phào nhẹ nhõm, nàng hận hắn đến chết nhưng lúc này lại không muốn hắn chết. Hắn vì cứu nàng mà chết không phải nàng sẽ thành tội nhiên thiên cổ ngàn đời bị người ta phỉ nhổ sao?

Cạch một tiếng, cửa lại bị đẩy ra, nhưng không phải tiểu cung nữ đi vào mà là Trần Ngự Phong, trong tay bưng một chén thuốc, thấy nàng tỉnh liền nói:

– Uống thuốc đi!

– Không uống! – nàng bướng bỉnh quay đầu đi. Chết tiệt! Độc thánh chết rồi, Nhiếp Tiểu Thiện e là cũng hồn phi phách tán, giờ nàng lại rơi vào tay hắn, nhất định hắn không dễ dàng bỏ qua cho nàng.

Trần Ngự Phong cười nhạt ngồi bên giường, một tay cầm bát thuốc, một tay ôm lấy thắt lưng nàng, đột nhiên đem toàn bộ đổ vào miệng, rồi cúi xuống hôn môi nàng, chính là dùng phương thức bá đạo như vậy đem toàn bộ số thuốc cường bạo đẩy vào miệng nàng, mặc kệ sự giãy dụa chống trả của nàng.

– Ngươi… ngươi… khụ khụ… – Hiểu Tuyết ho khan liên tục, mặt đỏ bừng không biết là xấu hổ hay là hận không thể đưa tay bóp chết hắn.

Ánh mắt lạnh lẽo của Trần Ngự Phong nhìn nàng, không nặng không nhẹ nói:

– Hạ độc Thái hậu, đánh cung nữ bất tỉnh, trốn khỏi hoàng cung, ngang nhiên thân mật bên ngoài với nam nhân khác, bản lĩnh của nàng đúng là rất lớn!

– Thái hậu độc ác như thế bà ta chết là đáng, ta chẳng qua thay trời hành đạo! – Nàng thản nhiên nhìn hắn đáp – Về việc đánh Quế Nhi bất tỉnh ta không làm thế sao có thể ra khỏi cung, chẳng lẽ ở đấy đợi cho đến khi ngươi lợi dụng xong ném đi mới có thể ra ngoài sao? E là lúc đó mạng ta còn không giữ nổi

– Lợi dụng xong ném đi? – Trần Ngự Phong nhìn chằm chằm nàng, thì ra nàng đã nghe lén chuyện hắn nói với Băng Cơ trong Ngự thư phòng, chẳng trách từ hôm đó thái độ của nàng lại đột nhiên thay đổi.

– Ngươi cho rằng ngươi cứu ta một mạng ta sẽ cám ơn ngươi? Cả đời này ta sẽ không quên những lời chính miệng tên khốn kiếp nhà ngươi nói ra ở Ngự thư phòng – Nàng lạnh lùng nhìn hắn – Ta thực sự hận không thể một đao đâm chết ngươi cho hả dạ!

– Nàng thực sự hận ta đến vậy sao?– Trần Ngự Phong nhìn nàng, mắt chứa đựng toàn là đau khổ, rút dưới giầy một thanh chủy thủ nạm ngọc nắm tay nàng cầm lấy lưỡi hướng về phía mình – Ta hỏi nàng một câu nữa, nàng trả lời xong có thể tùy ý lấy mạng ta bằng thanh chủy thủ này.

Hiểu Tuyết có hơi ngạc nhiên ngẩn ra một chút nhìn hắn, hắn cho là nàng không dám ra tay sao, sai lầm!

– Hỏi đi!

– Nàng… những lời nàng nói trước đây, rằng nàng yêu ta đều là thật?

– Là giả đấy! – Hiểu Tuyết lạnh lùng đáp, không chút do dự mạnh tay đâm hắn.

Trần Ngự Phong nhìn nàng, sắc mặt trở nên u ám, không nghĩ nàng tuyệt tình đến thế. Chỉ cần nàng đáp “phải”, hắn lập tức tha thứ cho tất cả những chuyện nàng đã làm, mang nàng về cung phong hậu, hảo hảo yêu thương nàng như trước. Nhưng nàng lại tuyệt tình đâm hắn một nhát, thực sự nàng đối với hắn chưa hề có chút cảm giác sao?

– Nàng quả nhiên rất vô tình, so với ta chỉ có hơn không có kém! – Trần Ngự Phong cười chua xót, từ từ rút chủy thủ ra, máu cũng theo đó mà chảy ra từng giọt từng giọt rơi xuống giường.

– Quá khen rồi, ta chỉ là gần ngươi suốt một năm qua nên cũng học hỏi được sự vô tình từ ngươi! Một nhát vừa rồi là ta trả ân tình một năm qua cho ngươi, kể từ bây giờ giữa chúng ta ngoài dối trá chỉ còn một thứ duy nhất tồn taị – thù hận!

– Được! ta bằng lòng cùng nàng chơi ván cờ này, người thua cuộc chính là kẻ không còn gì để mất!