Học Sinh Chuyển Trường

Chương 3



Sau ngày hôm đó nó trở lại bình thường nhưng ít nói hơn. Vẫn lạnh lùng, trầm tính pha chút ánh mắt vô hồn, và tuyệt nhiên nụ cười không còn trên khuôn mặt nó, ngoại trừ khi ở bên gia đình!

2 Tuần sau, gia đình Vy và gia đình thằng kia chuyển đi vì lý do công việc, kết thúc mối tình đầu đầy ngang trái!

Tua… Tua… Tua

Ngày khai giảng năm lớp 11, ngày mà nó đưa ra một quyết định thay đổi cuộc sống hiện tại của nó!

Tối hôm đó, trong bữa cơm:

– Nó: bố mẹ, con muốn chuyển lên Hà Nội học, sống tự lập 1 time.

– Mẹ: S… Sao thế? Lại có chuyện gì à?

– Nó: Dạ không có gì đâu! Con chỉ muốn xa nơi này 1 time để quên đi 1 số việc, con cũng muốn ra ngoài cọ xát với xã hội 1 lần.

– Mẹ: Nhưng…

– Bố: Thôi em. Con nó nói đúng đấy. Nó cũng lớn rồi, nên ra cọ xát dần rồi.

Quay sang nó:

– Bố: Con tính thế nào nói bố mẹ nghe xem. – Bố vẫn bình tĩnh nói.

– Nó: Dạ. Mai con rút học bạ rồi ra thăm bố mẹ. Ngày kia con đi. Bố báo với Chú Cường 1 tiếng hộ con.

– Bố: Nhớ mang theo sáo ra thăm bố mẹ con nha. Họ thích nghe tiếng sáo lắm đấy.

– Nó: Vâng.

Ngày lên đường rời xa quê hương, xa gia đình cũng đến. Sáng hôm ấy, nó vẫn dậy sớm như bình thường, tập thể dục xong tắm rửa, vệ sinh cá nhân. Chạy xuống bếp nấu bữa sáng cho cả nhà. Đang nấu thì điện thoại reo:

– Nó: Alo anh Thành hả? Mới hơn 6h gọi em lzì?

– Anh Thành: anh gọi bảo mày bao giờ lên đến nơi gọi a, Giờ anh phải đi học.

– Nó: Rồi ok huynh.

– Mới sáng ra đã gọi cho ai đấy. – Tiếng mẹ nó vọng ra.

– Nó: anh Thành gọi mẹ ạ. Ảnh kêu lên đến nơi gọi cho ảnh ra đón.

– Chỗ thằng Thành trọ xa trường mày học lắm đấy. – Bố cũng nói vọng ra.

– Nó: Con mang tạm đồ vào phòng ảnh cất rồi chiều đi tìm phòng trọ. Giờ này phòng trọ khó tìm sợ tìm 1 buổi không ra bố ạ.

– Mẹ: Đồ đạc sao rồi con? Lên trên đấy tìm phòng trọ xong gọi cho chú Vinh kêu chú chở Tủ lạnh đến phòng cho. Ở đấy lâu nên cần dùng đấy.

– Nó: Vâng.

Rồi cả nhà nó ăn sáng, ăn xong rửa chén rồi lên nhà nói chuyện với bố mẹ.

– Mẹ: Đi nhớ giữ gìn sức khoẻ, có gì nhờ chú Vinh với chú Cường. Bla… Bla… Bla

– Bố: Này, cầm lấy.

Nói rồi bố đưa nó hai cái thẻ ATM.

– Bố: Cái này bên trong có 50tr để con dùng đóng học phí và sinh hoạt. Dùng hết gọi để bố mẹ gửi lên cho. Còn cái này, bố Nam con để lại cho con. Nhớ dùng hợp lý đấy.

– Nó: Vâng

7H15 AM:

Nó đang ở bến đợi xe. Gần 5 phút sau, xe đến, chào bố mẹ rồi lên xe. Lên xe, nó chui tít vào hàng ghế gần cuối, trong góc ngồi (Nó không ngồi hàng cuối vì nó khá cao, gặp chỗ sóc là nảy lên đập đầu vào xe, xe khách nhé).

Xe từ từ chuyển bánh để lại đằng sau hình ảnh bố mẹ nó đang vẫy tay chào nó. Dần dần những cánh đồng lúa khuất xa, nhường chỗ cho những ngôi nhà cao, những cửa hàng, khu công nghiệp, … Ngả người ra đằng sau, rút tai nghe ra thưởng thức tiếng nhạc và chìm dần vào giấc ngủ.

Sau gần 3h đồng hồ ngồi xe khách nó cũng đặt chân xuống Hà Nội. Đặt chân xuống nó nhận được rất nhiều lời mời gọi của các bác, chú xe ôm nhưng đều bị nó từ chối. Không khí Hà Nội không trong lành như quê nó nhưng lại tấp nập, xô bồ. Đoàn xe nối đuôi chạy trên đường, từng căn nhà, toà nhà cao chót vót…

10H10 phút AM tại bến xe Gia Lâm, nó rút điện thoại gọi cho anh Thành.

– Nó: Alo, anh Thành à? Em ra đến nơi r!

– Anh Thành: Ủa… A đang ở bến sao không thấy m?

– Nó: anh đang ở bến nào, em đi xe ra Gia Lâm mà!

– Anh Thành: anh đang bên Mỹ Đình, sao nãy không chuyển xe sang bến này.

– Nó: Từ nhà mình bắt xe thẳng lên đây luôn. Anh qua đón em luôn đi. Nắng quá.

– Anh Thành: Cái thằng này, đến chịu m. Đợi tí anh ra.

Cái tí của ổng cũng gần 30p, chả biết 2 cái bến này xa nhau thế nào hay ổng vừa đi vừa ngủ nữa, chả biết được. Lên xe về phòng ổng, lượn lách 1 hồi cũng về tới nhà trọ. 1 Căn nhà 3 tầng màu xanh, bên ngoài cũng không có gì nổi bật lắm. Ổng dẫn nó lên phòng, mở cửa phòng ra thì… Ôi đệch, phòng trọ như cái phòng riêng, tủ lạnh, điều hoà, 2 cái laptop, bàn học, giường ngủ được 3 người. Mà khoan, 2 laptop là sao?

– Nó: Ơ… Sao có 2 cái laptop, cái mới mới kia của ai thế? Anh ở với ai à?

– Anh Thành: của anh chứ của ai? Mẹ kêu đưa mày cái laptop cũ của a. Yên tâm đuê, vẫn mới, lol ngon.

– Nó: Điêu, mẹ mua cho em thì có.

– Anh Thành: Hềhề, thôi m dùng laptop của anh đê.

– Nó: Ờ mà bếp đâu? Nãy giờ sao em không thấy?

– Anh Thành: anh có biết nấu ăn đâu, mua về phí tiền. Hehe

– Nó: Thế giờ ăn gì đây, 11h30 rồi.

– Anh Thành: Ra làm bát bún rồi về, anh khao!

– Nó: Rồi, em tắm cái đã. Nóng quá

Tắm xong anh Thành dẫn nó đi ăn bún, một tiệm bún khá gần, chỉ khoảng 2 – 300m nên 2 anh em đi bộ cho thoải mái. Vào đến quán, anh Thành dẫn nó vào 1 bàn trong góc, gần chậu cây vạn tuế.

– Anh Thành: Cô Lam cho con 2 tô như cũ nha. – Anh Thành hét toáng lên.

Từ bên trong 1 cô đứng tuổi, khuôn mặt khá phúc hậu đi ra bàn nó.

– C Lam: Be bé cái mồm thôi thằng kia. Mà ai đây?

– Anh Thành: Thằng em con đấy cô. Nó lên trên này học cấp 3.

– Nó: Con chào cô. Con học trường Xxx cô ạ!

– C Lam: Xxx hả? Cách đây xa lắm. Con tính trọ với thằng Thành à?

– Anh Thành: Nó ở tạm đây đến khi tìm được nhà trọ thôi. Ở đây hoài sao được. Mà cô nấu con 2 tô nhanh nhanh xíu, con đói quá rồi.

– C Lam: Rồi rồi, có ngay đây!

Rồi Cô Lam đi vào trong, 1 lúc sau bưng ra 2 tô bò tái, lau thìa, đũa, ăn xong về phòng dọn cho ổng. Ổng ở trên này bừa bộn y như ở nhà, xong chui lên giường đánh 1 giấc để chiều đi tìm phòng trọ.

– Dậy, dậy thằng kia. Dậy còn đi tìm phòng, nhanh.

Đang mơ màng, tiếng anh Thành làm nó tỉnh luôn, chạy vào nhà với rửa qua cái mặt cho bớt ngu. Ra ngoài lấy cái quần jeans thay, ngồi lên xe anh Thành chở đến trường.

Lần mò quanh trường cả buổi trời mà không tìm được nhà trọ, đến nản. Về phòng trọ anh Thành đã hơn 6h, tắm rửa, vác balo xuống (quần áo để trên phòng rồi, balo còn mỗi cây côn với vài đồ lặt vặt), vào ăn tô bún chống đói. No nê lại vác xác đi dạo cho thoải mái.