Hôm Nay Vai Phản Diện Rất Ngoan

Chương 105: Đại học sĩ, trông coi phu nhân của ngài (46)



Editor: Mai Tuyết Vân

Tần Tư Bách đưa Đại công tử đến cửa hàng điểm tâm, liên tục nói: "Đệ vốn định ngồi đợi trước cửa hàng điểm tâm, nếu ngồi ở sương phòng tửu lâu cũng nhìn thấy được, nhưng đợi xuống được tới nơi thì người đã đi mất rồi!"

Trong thoại bản đều viết như thế mà.

Vừa liếc mắt đã thấy người ta, chớp mắt một cái đã biến mất tiêu.

Xem dáng vẻ Đại ca rất muốn gặp tiểu cô nương này, hôm nay hắn nói nhiều như vậy, Đại ca cũng không mắng hắn. Dựa vào điểm này, hắn nhất định phải để Đại ca gặp được tiểu cô nương kia, chứng minh hắn không hề nói dối!

Tần Tư Cổ là người bảo thủ, bắt đường đường Thế tử phủ Tần quốc công đến ngồi trước cửa tiệm ăn vặt sao?

Không thể nào!

Khó có thể xảy ra chuyện nhục nhã đó trên đời~

Ngay khi Tần Phồn Nhi bước chân vào phủ Tướng quân, thì Phồn Tinh đang chậm rãi xoa bụng đựng dậy rời khỏi cửa hàng...

Dùng đầu ngón tay nhẩm tính.

Chà, đã ăn vịt nướng nhiều ngày rồi.

Chắc bữa trưa phải đổi chỗ. Vậy... Ăn gà nướng đi.

Ăn xong gà nướng, còn có thể đến cửa hàng điểm tâm hôm qua xếp hàng mua điểm tâm, mua xong điểm tâm, phải đến gian hàng canh thịt dê ăn cơm tối.

Vấn đề là, bây giờ đang là buổi sấng!

Đáng thương cho Tần Tư Bách ngồi trước cửa hàng điểm tâm trọn một buổi sáng.

Đại công tử cũng không vui, đã uống tận ba bình trà, đến mức sắc mặt xanh xao.

Hồi phủ dùng cơm trưa, sắc mặt Tần Tư Cổ đều không tốt.

Thế nên Quốc công phu nhân và Lão tổ mẫu đều sốt ruột, hỏi Tần Tư Bách: "Tư Bách à, con lại gây chuyện bên ngoài rồi sao, chọc giận đại ca con rồi kìa?"

Tần Tư Bách nhịn không được muốn than thở: "Con không..."

"Thằng khỉ đột nhà con, mỗi lần gây họa đều lắm mồm. Nếu lỡ chọc đại ca con giận thật, đến lúc đó cả mẫu thân và tổ mẫu con cũng không bảo vệ được con đâu!"

"Con thực sự không có...."

Sau khi dùng xong bữa cơm trưa, Tần Tư Bách cẩn trọng hỏi đại ca nhà mình: "Đại ca, chiều này có đi nữa không?"

Hắn đã chuẩn bị tốt tâm lý chịu phạt, cuối cùng Đại ca mặt lạnh gật đầu đáp: "Đi."

Đại ca ấy à, càng không vui, càng bình tĩnh.

Thậm chí Tần Tư Bách có chút hoài nghi, nếu chiều nay lại không đợi được, có phải Đại ca sẽ xé xác hắn ra không?

Trong lòng hắn hoang mang lo sợ.

May mắn, trời xanh còn có mắt.

Buổi chiều sau khi đợi một lúc lâu, cuối cùng người cũng tới...

Phồn Tinh còn chưa kịp đến xếp hàng, Tần Tư Bách đã nhìn thấy cô từ rất xa.

Người này tới thật rồi, làm đợi lâu như thế, Tần Tư Bách quan sát Phồn Tinh, đúng là còn giống muội muội hắn hơn cả muội muội ruột!

Tần Tư Bách cũng chẳng quan tâm nhiều, vô cùng kích động chỉ vào Phồn Tinh.

Đứng dậy, chạy về phía cô!

Phồn Tinh: ???

Đại lão vô thức xoay người bỏ chạy.

Về phần bạn hỏi vì sao cô ấy lại chạy à, có người đuổi tất nhiên phải chạy rồi!

Hơn nữa người kia nhìn rất quen, chính là kẻ muốn cướp điểm tâm của cô ngày hôm đó.

Sao nào? Chắc là trong lòng hắn không phục, cho nên muốn trả thù chứ gì?

Tuy rằng IQ không cao, nhưng vẫn có thể suy một ra ba, Đại lão nhất định là một đứa trẻ lanh lợi.

Trên đường đến kinh thành gặp thổ phỉ, tuy ban đầu làm bộ sợ hãi, nhưng luôn thừa lúc cô không chú ý mà trả thù. Sau đó, bị đánh cho be bét.

Đọc trong tiểu thuyết của Nhị cẩu, biết được một thuật ngữ gọi là, cách suy nghĩ của đám boss phản diện.

Cho nên...

Chuyện này chắc là cũng thế.

Đại công tử vốn đang ngồi uống trà trong tửu lâu, nhìn thấy Tam đệ nhà mình như bị động kinh, chỉ tay về phía trước.

Hắn đưa mắt nhìn theo.

Trong khoảnh khắc đó, chợt hiểu rõ một câu.

Nhìn nhau một cái, nhớ nhau cả đời.