Hôm Nay Vai Phản Diện Rất Ngoan

Chương 125: Đại học sĩ, trông coi phu nhân của ngài (66)



Editor: Mai Tuyết Vân

Dù Từ Thụy Khanh có ngàn tính vạn tính cũng không ngờ sau khi hắn thi xong trở về.

Tiểu nương tử vốn đã dũng mãnh, nay lại còn có thân thế uy vọng.

Kẻ háo sắc lúc trước, thành anh vợ.

Hắn vốn cảm thấy bản thấy bản thân tài học một bụng, sau khi đỗ đạt có công danh cũng đủ xứng đôi với tiểu nương tử. Kết quả lại đột nhiên xuất hiện một phủ Tần quốc công, nhà cao cửa rộng khiến hắn mở to hai mắt.

*

[Ủng hộ mình bằng cách đọc truyện tại Diễn Đàn Lê Quý Đôn.]

Trong phủ Tần quốc công.

Mộc Lão Tam thở dài một tiếng: "Sự việc chính là như vậy, lúc trước khuê nữ yếu ớt cứ năm hôm ba bữa lại sốt một trận, ta gần như đã tiêu hết toàn bộ tiền bạc tích trữ để chữa trị. Trong tay ta không có bạc, lại không muốn vượt ngàn dặm xa xôi đến kinh thành, có lòng riêng ích kỷ. Vì thế dù biết rõ có lẽ con bé là khuê nữ nhà phú quý chốn kinh thành, cũng chưa từng mang nó đi tìm người thân."

"Con bé ngốc nghếch là do di chứng của những lần sốt cao để lại. Nếu các ngài ghét bỏ, coi như chưa từng nhìn thấy hai phụ tử chúng ta, chúng ta nhất định không trèo cao."

Mộc Lão Tam cũng tự biết bản thân đang huyễn hoặc chính mình.

Nhìn cả nhà Quốc công yêu thương nữ nhi như thế, nhất định bọn họ sẽ không bỏ rơi Phồn Tinh.

Quả nhiên, ông còn chưa dứt lời, Tần quốc công phu nhân đã ngắt ngang: "Vì sao phải ghét bỏ? Là nữ nhi do ta mang thai mười tháng sinh ra, cho dù biến thành dáng vẻ gì, đều sẽ không ghét bỏ!"

Mộc Lão Tam và phu thê Tần quốc công ở trong sảnh chính bàn bạc.

Phồn Tinh ngồi yên trong hoa viên, trừng mắt với Đại công tử.

Đại công tử cảm thấy bản thân đã trở nên dễ kích động, vừa nhìn thấy tiểu cô nương trước mắt mình, liền không kiềm được mà rơi nước mắt. Nhìn một cái, lau nước mắt một cái.

"Phồn Tinh..." Đại công tử vừa mở miệng đã bật khóc, không thể nhẫn nhịn được.

Không ai biết được, trong lòng hắn có cảm giác giống như cha già. Đúng là vui buồn khó khắc chế.

Đại lão thấy hắn khóc rất đáng thương, cuối cùng đưa tay ra, vỗ lên vai hắn: "Đừng khóc nữa..."

Tuy bả vai Đại công tử đau muốn chết, nhất định đã tím bầm. Nhưng trong lòng lại vô cùng vui sướng, cảm động không thôi.

Trong lòng muội muội có hắn!

Còn trong suy nghĩ của Phồn Tinh, khóc lóc nức nở thật phiền não.

So với Trường an công chúa, còn phiền hơn.

Tạm thời Phồn Tinh và Mộc Lão Tam sẽ ở lại phủ Tần quốc công, về phần Tần Phồn Nhi giả mạo hoàn toàn không hề có động tĩnh gì. Đại lão có chút thất vọng: "Nhị Cẩu, tôi còn cho rằng, nàng ta sẽ gây sự chứ?"

Sưu Thần Hào không thèm đáp lại lời cô, sợ làm tổn hại đến uy danh Sưu Thần Hào của mình.

Thậm chí nó cũng không thèm chất vấn xem cô có phải đã lén đọc tiểu thuyết của nó không. Bạn xem chỉ số thông minh của cô là 2, nhưng lại thốt ra được hai chữ gây sự này, cũng biết là cô đã đọc trộm rồi!

Không gây sự, không có cơ hội đánh nàng ta.

Có chút thất vọng cũng không sao. Trong phủ Tần quốc công có rất nhiều đầu bếp, khiến sự thất vọng của Phồn Tinh nhanh chóng bay mất.

Trên dưới phủ Tần quốc công đương nhiên sẽ không để Tần Phồn Nhi ra tay!

Tuy có vài chuyện chưa rõ ràng, vì không muốn bứt dây động rừng, tạm thời vẫn để Tần Phồn Nhi đảm đương danh vọng đích nữ phủ Tần quốc công. Nhưng nàng ta đã bị giam lỏng từ lâu.

Cho dù Tần Tư Cổ đối diện với Phồn Tinh thì khóc thút thít, nhưng thân là người kế thừa của thế gia đại tộc, thủ đoạn bẩn thỉu kia, sao hắn lại không biết.

Hắn không ra tay là vì hình tượng văn nhã bên ngoài.

Nhưng khi đối diện với kẻ khiến tiểu muội hắn xem như trân bảo phải lưu lạc, còn không biết xấu hổ tu hú chiếm tổ chim... Hắn cũng không kiềm được tức giận!

Hắn hận không thể xé xác nàng ta!

Tần Tư Cổ hỏi vài biện pháp giày vò trong cung, soạn thành sách, để người trong phủ mỗi ngày hành hạ Tần Phồn Nhi.