Hotboy Tôi Yêu Thầm Cũng Thích Tôi

Chương 15: Sốc đồng tính



Trì Đông Dương nói rằng muốn tạo thành những thói quen chỉ thuộc về hai người họ...

Điều đó có nghĩa là gì?

Trong giờ thể dục, Tiêu Tùng Hứa đang ngồi ở một bên sân chơi xem các thiếu niên chơi bóng rổ, ôm cằm im lặng suy nghĩ.

Trên thực tế, cậu không thể đoán được suy nghĩ của Trì Đông Dương.

Suy cho cùng, cậu là người nhạy cảm và có suy nghĩ hoàn toàn khác với Trì Đông Dương, cậu rất hào phóng trong việc giải quyết mọi việc.

Tuy nhiên, Tiêu Tùng Hứa chỉ muốn hiểu một chuyện——

Trì Đông Dương thực sự muốn trở thành một người bạn tốt và đặc biệt với cậu.

Ồ! Trì Đông Dương! Thật là một chàng trai xuất sắc và đẹp trai! Cậu ấy rất nghiêm túc trong việc cố gắng kết bạn với chính mình!

Còn cậu chỉ là một người bình thường, rụt rè, sống nội tâm với nhiều vấn đề lạ lùng.

Nếu bản thân có thể thu hút Trì Đông Dương làm bạn của mình...

Phải chăng nó cũng chứng tỏ rằng cậu có thể không tệ như cậu nghĩ?

Nghĩ đến đây, Tiêu Tùng Hứa rõ ràng chưa ăn gì vào miệng...

Nhưng lại có cảm giác ngọt ngào đến khó tả.

Vì sao những tác phẩm văn học, nghệ thuật đó lại nhắc đến "mối tình thầm kín" một cách chua chát?

Tiêu Tùng Hứa nghĩ——

Nhưng khi phải lòng Trì Đông Dương, cậu luôn được tiếp thêm sức mạnh từ điều đó!

Tiêu Tùng Hứa lại chuyển sự chú ý đến sân chơi.

Học sinh trong lớp đang làm nhiều hoạt động khác nhau.

Đội bóng chuyền do Triệu Tĩnh Nhã đứng đầu, còn đội bóng rổ do Trì Đông Dương đứng đầu.

Ngoài ra còn có nhóm nhảy, nhóm điền kinh...

Và Tiêu Tùng Hứa đã thành lập một "Nhóm ở lại" riêng biệt.

Tiêu Tùng Hứa không lớn lên dưới sự chăm sóc của mẹ Hứa và bố Tiêu, ngược lại, cậu ấy không nhận được sự chăm sóc chu đáo trong khoảng thời gian đặt nền móng cho cơ thể mình...

Vì vậy, thể trạng của cậu rất kém và cậu không thể tập luyện quá sức.

Các giáo viên thể dục cũng biết hoàn cảnh của Tiêu Tùng Hứa nên sẽ cho cậu quyền miễn các hoạt động cường độ cao như chạy, thể dục nhịp điệu.

Vì vậy, nhìn thoáng qua trong đám đông, Tiêu Tùng Hứa sẽ luôn là cậu xinh đẹp và gầy nhất.

Thành thật mà nói, Tiêu Tùng Hứa ghen tị với những học sinh có sức khỏe tốt và có thể tự do di chuyển.

Nhưng cậu không sẵn lòng đáp ứng sự "chăm sóc đặc biệt" mà giáo viên và các bạn cùng lớp đưa ra, đồng thời cũng sợ xảy ra việc ngoài ý muốn sẽ gây rắc rối cho người khác.

Cho nên trong giờ thể dục, nếu để cậu một mình, cậu sẽ ngoan ngoãn ngồi như thế này.

Tìm một nơi an toàn, ngắm nhìn các bạn cùng lớp cười đùa vui đùa và quan sát thế giới trong im lặng.

Ví dụ như bây giờ trước mặt Tiêu Tùng Hứa...

Tất cả đều là chàng trai mà cậu thích.

Khi Trì Đông Dương đang chạy, làn gió buổi sáng sẽ thổi bay phần tóc mái thưa của anh, để lộ vầng trán đầy đặn và mịn màng.

Khi Trì Đông Dương nhảy, chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của anh ấy sẽ lắc lư theo chuyển động, để lộ vòng eo thon gọn và xinh đẹp.

Khi Trì Đông Dương cầm bóng, cánh tay dang rộng của anh ấy sẽ hơi siết chặt, lộ ra những đường cơ đẹp mắt.

Sau khi Trì Đông Dương thực hiện cú sút thành công, anh ấy sẽ nhìn đồng đội của mình mỉm cười kiêu hãnh, với ánh nắng chiếu rực rỡ trên hàm răng trắng của mình.

Rất đẹp.

Chỉ cần xem Trì Đông Dương chơi bóng rổ, bạn đã có thể bị bầu không khí lây nhiễm rồi.

Một người bạn cùng chơi bóng muốn bắt chước tư thế sút bóng anh hùng của Trì Đông Dương, đồng thời cũng muốn thu hút sự chú ý và tán thưởng của các cô gái bên cạnh...

Kết quả là cóc đi guốc khỉ đeo hoa *, quả bóng cậu ta ném trúng rổ và bật cao.

*Cóc đi guốc, khỉ đeo hoa: bắt chước bừa, học đòi một cách vụng về

"Hahahahaha!"

"Ôi chúa ơi! Có một chú hề kìa!"

Các đồng đội khác cười một cách vô tâm.

Cậu bạn không ném được vào rổ gãi đầu xấu hổ nhưng Trì Đông Dương đã nhảy tới tóm lấy cổ anh ta, đẩy xuống và xoa tóc.

Những động tác vui đùa đã hóa giải ngay cảm giác bị phản đối.

Sau đó, Trì Đông Dương đứng cạnh cậu ta và đích thân thực hiện động tác ném bóng.

Cậu ta làm theo và bằng cách bắt chước nó, cậu thực sự đã thực hiện được quả bóng tiếp theo.

Danh sư xuất cao đồ a!"

"Không biết nên khen anh hay anh Trì!"

Các đồng đội không có ý đồ xấu, khi ai đó thực hiện cú ném bóng, họ có thể cổ vũ từ tận đáy lòng.

Tất cả những điều này rơi vào mắt Tiêu Tùng Hứa.

Trì Đông Dương là một người tốt như vậy. Thậm chí cậu ấy đối xử tốt với tất cả mọi người. Tiêu Tùng Hứa cảm thấy chua chát không thể giải thích được trong lòng khi nhìn thấy Trì Đông Dương và chàng trai khác nắm tay nhau.

Chẳng trách những tác phẩm văn học nghệ thuật đó lại nhắc đến "tình yêu thầm kín" với giọng điệu chua chát...

Tiêu Tùng Hứa nghĩ——

Suy cho cùng, "yên thầm" dường như chỉ là sự ghen tuông thầm kín không có địa vị.

Trong thời gian nghỉ giữa hiệp, các cầu thủ bóng rổ tạm thời giải tán và uống nước.

Rất nhiều bạn học nữ trong lớp chủ động đưa nước cho Trì Đông Dương nhưng đều bị mỉm cười từ chối.

Tiêu Tùng Hứa đã nhìn chằm chằm vào Trì Đông Dương trong giờ học thể dục này, đến mức làm cậu xuất hiện luôn thói quen này.

Ngay cả trong giờ giải lao, ánh mắt cậu vẫn dán chặt vào Trì Đông Dương.

Cán bộ thể thao ném chai nước khoáng cho Trì Đông Dương, vặn mạnh rồi đổ thẳng vào cổ họng.

Khi ngẩng đầu lên, cái cổ hơi đẫm mồ hôi của cậu ấy duỗi thẳng, yết hầu lăn lên xuống.

Tiêu Tùng Hứa chỉ ngơ ngác nhìn yết hầu của Trì Đông Dương.

Sau khi nhìn chằm chằm vào nó, liền bị chủ chủ nhân của nó bắt được.

Trì Đông Dương vặn nắp chai, ném chai đi và chạy về phía Tiêu Tùng Hứa với nụ cười nồng nhiệt.

Khi Trì Đông Dương chạy tới, rõ ràng anh không có ác ý.

Nhưng Tiêu Tùng Hứa lại cảm thấy có lỗi vì bị "bắt quả tang đang nhìn lén".

Cậu chưa kịp trốn, Trì Đông Dương đã dừng lại dưới chân Tiêu Tùng Hứa.

Tiêu Tùng Hứa chỉ có thể ngồi đó nói chuyện với đối phương.

"Muốn chơi bóng cùng nhau không?" Trì Đông Dương hỏi.

Giọng điệu nhẹ nhàng, tự nhiên như khi người Trung Quốc chào nhau và hỏi "Anh ăn cơm chưa?"

Nhưng đồng đội đang uống nước gần đó nghe thấy và rất sốc.

Có một vài tiếng la hét từ xa——

"Anh Trì, đừng rủ Sóc nhỏ. Cậu ấy không biết chơi đâu."

"Đúng vậy, sóc nhỏ sức khỏe không tốt, sẽ không đồng ý."

Trì Đông Dương nghe thấy tiếng gọi của đồng đội.

Nhưng đó cũng là tất cả những gì cậu nghe được.

Bởi vì ánh mắt của Trì Đông Dương chỉ dừng lại ở khuôn mặt của Tiêu Tùng Hứa.

Anh đang chờ đợi câu trả lời của chính cậu.

Các bạn cùng lớp đã giúp cậu từ chối mà không có ác ý, cho dù Tiêu Tùng Hứa có một chút mong đợi, cậu cũng sẽ bối rối và giấu đi.

Vì vậy cậu có chút ngượng ngùng ôm đầu gối, cười nói: "Tớ, tớ không biết chơi... cho nên vẫn là..."

Trì Đông Dương lắc đầu, "Tớ không hỏi cậu có biết hay không, tớ hỏi cậu có muốn hay không."

"..." Tiêu Tùng Hứa im lặng một lát, cúi đầu thấp giọng nói: "... Muốn."

"Đến." Trì Đông Dương đưa tay về phía cậu, "Vậy tớ dạy cậu."

Cử chỉ nhã nhặn đưa tay mời gọi giống như một hoàng tử mời một cô gái xinh đẹp đến khiêu vũ cùng mình trong một vũ hội.

Người xem:???

"...Được rồi." Tiêu Tùng Hứa thu hết can đảm và đặt tay mình lên lòng bàn tay đối phương.

Giống như một cô gái trẻ vừa rời khỏi triều đình, cô đã đồng ý yêu cầu khiêu vũ cùng nhau.

Người xem:?!?!

Chấn động này của lớp thể dục đối với những bạn học chơi bóng rổ không chỉ dừng lại ở đó.

Lần tương tác tiếp theo giữa Trì Đông Dương và Tiêu Tùng Hứa khiến họ có chút "sốc đồng tính".

Trì Đông Dương chơi bóng rổ có thói quen, nếu đồng đội căng hông mà không ghi bàn, anh cũng sẽ không tức giận.

Nhưng anh sẽ lao tới, móc cổ, ấn đầu và điên cuồng cào cấu tóc đồng đội.

Thói quen nhỏ này là một cuộc chiến phổ biến giữa các chàng trai.

Vì vậy, khi kỹ năng chơi của Tiêu Tùng Hứa quá tệ, những cậu bạn đang xem đều nghĩ rằng Tiêu Tùng Hứa cũng sẽ bị xoa đầu.

Tuy nhiên.

Tiêu Tùng Hứa không những tránh được việc bị xoa đầu một cách thô bạo.

Trì Đông Dương kiên nhẫn hơn, gió xuân nhẹ nhàng dạy Tiêu Tùng Hứa nhiều chiêu thức hơn.

Các bạn học đang theo dõi nhìn nhau bối rối——

Nghĩ rằng Tiêu Tùng Hứa sẽ từ chối chơi, Tiêu Tùng Hứa đã đồng ý.

Tưởng Trì Đông Dương sẽ xoa đầu cậu ấy một cách thô bạo, nhưng Trì Đông Dương lại trở nên dịu dàng hơn.

Vậy ra họ là khuôn mẫu của những cậu đàn ông thẳng thắn này...

Hay thực sự có điều gì đó không ổn với hai cậu này?!