Hữu Ương Lưỡng Song

Chương 25



25, Chương thứ hai mươi lăm...

“Tiểu Tĩnh... Tiểu Du em ấy... Có phải thực chán ghét anh hay không?” Tại nhà hàng Tây, Lạc Học Khâm cố gắng nói đủ loại chuyện trên trời dưới đất cố gắng chọc cười Ngôn Tĩnh nhưng đáng tiếc Ngôn Tĩnh vẫn luôn lo lắng cho Ngôn Du, đôi mày đen thủy chung không hề dãn ra. Tuy rằng biểu tình tựa hồ như vẫn luôn nghe hắn nói chuyện, chính là ánh mắt lại không phải như thế. Lạc Học Khâm cuối cùng đành bỏ đi dự định làm nàng cười, thở dài dò hỏi.

Lông mi run rẩy vài cái, Ngôn Tĩnh mỉm cười, bưng ly rượu lên, nhấp một hớp rượu đỏ, “Tiểu Du chính là người có chút hướng nội, anh đừng suy nghĩ nhiều.”

“Chính là anh cảm thấy được... Mỗi lần anh tới nhà em, em ấy đều không cho anh sắc mặt tốt...” Lạc Học Khâm mày nhăn lại. “Có thật là do anh làm gì cũng không tốt khiến cho em ấy cảm thấy anh không xứng với em phải không?”

Ngôn Tĩnh lắc đầu, “Không có việc gì, anh đừng nghĩ nhiều quá.”

Lạc Học Khâm nhìn vẻ mặt Ngôn Tĩnh, muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng chỉ bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

...

Sở Nguyệt Xuất cùng Sở Giản Hề bữa cơm này có thể nói cũng chưa động đũa, hai người đối mặt với một bàn đầy đồ ăn, đều là vẻ mặt lo lắng.

“Tỷ... Em có chút lo lắng cho Tiểu Y...” Sở Giản Hề để đũa xuống, ngẩng đầu nhìn Sở Nguyệt Xuất, “Tiểu Y em ấy vẫn là lần đầu tiên chạy đi như vậy...”

Cắn môi, Sở Nguyệt Xuất không phải là không lo lắng cho muội muội, nắm thật chặt đũa trong tay, muốn cúi đầu ăn cơm lại cảm thấy ăn không vô, cuối cùng vẫn là để đũa xuống, “Em gọi điện thoại cho em ấy đi.”

“Ân!” Sớm đợi câu này của tỷ tỷ, Sở Giản Hề dùng sức gật đầu, cầm lấy điện thoại di động của mình gọi cho Sở Lục Y.

...

Sở Lục Y vốn là đang đoan chính ngồi nhìn Ngôn Du uống rượu, hãy còn thì thào hô tỷ tỷ mà ngẩn người, sau lại nghe thấy những lời bi ai không hiểu ra sao cả, dứt khoát cũng cầm ly lên hướng trong bụng rót rượu.

Có đôi khi nàng cảm thấy, kế hoạch của nàng bất quá là ý nghĩ kỳ lạ mà thôi.

Coi như đại tỷ cổ hủ thật sự cùng nữ nhân ở chung một chỗ thì thế nào, có lẽ sẽ đồng ý cho nàng cũng ở cùng nữ nhân, nhưng sẽ đồng ý cho nàng cùng Sở Giản Hề ở một chỗ sao? Coi như đại tỷ nàng đồng ý, Sở Giản Hề... Sẽ yêu nàng sao?

Nàng cùng Sở Giản Hề... Là quan hệ tỷ muội có huyết thống a...

Chuyện như vậy, cho dù là giữa nam nữ cũng không cho phép phát sinh a.

Trong lúc nhất thời đầu óc một mảnh hỗn loạn, Sở Lục Y cũng không chú ý mình uống vào bao nhiêu, chính là đem bình rượu của Ngôn Du mở ra uống hết, lại mở thêm một bình khác, một ly một ly rượu đổ vào lòng. Đợi cho Sở Giản Hề điện thoại tới, nàng đã sớm cùng Ngôn Du giống nhau, đỏ bừng cả khuôn mặt mà hai mắt cũng là dại ra.

“Tiểu Y, em ở đâu?” Chuyển được điện thoại, thanh âm Sở Giản Hề thực rõ ràng từ đầu dây bên kia truyền đến, Sở Lục Y một trận ủy khuất, “Sở Giản Hề, chị là đồ đần!”

“Ặc... Chị là đồ đần... Tiểu Y em trở về đi...” Sở Giản Hề chính là cảm thấy thanh âm Sở Lục Y là lạ, cụ thể quái lạ như thế nào lại không thể nói rõ, mềm giọng hống Sở Lục Y, “Quay về dùng cơm đi.”

“Tôi... Tôi mới không cần!” Uống rượu say rồi, Sở Lục Y một bộ ngạo kiều, “Tôi đều đã ăn no!”

Nói xong còn bày ra bộ dạng say rượu, vì thế Sở Giản Hề lúc này rốt cục mới ý thức được không đúng, nhăn mi, “Em uống rượu sao?”

Một bên Sở Nguyệt Xuất vừa nghe nàng nói vậy, sắc mặt lập tức lạnh xuống.

“Tôi... Chị quản tôi làm gì!” Sở Lục Y lại uống một hớp rượu, từ từ nhắm hai mắt lại, thanh âm non nớt, “Sở Giản Hề chị đáng ghét!”

“Tiểu Y, làm sao em lại uống rượu, em...” Sở Giản Hề sốt ruột nói, Sở Nguyệt Xuất trực tiếp theo giựt lấy di động trong tay nàng, thanh âm lộ ra khí lạnh như băng, “Em ở đâu?”

Đang uống rượu lại nghe tiếng Sở Nguyệt Xuất vang lên, trong ngày thường tuy rằng ngẫu nhiên sẽ cùng đại tỷ tranh cãi, thậm chí là cãi nhau nhưng chính là khi nghe được thanh âm của đại tỷ như vậy, vẫn không tự chủ được sợ hãi. Sở Lục Y sửng sốt hồi lâu, rành mạch báo cáo vị trí xong, Sở Nguyệt Xuất đầu dây bên kia cũng trực tiếp cúp điện thoại.

Nghe được đại tỷ thật sự tức giận, Sở Lục Y lập tức tỉnh rượu năm phần, chống cằm tự hỏi, tầm mắt chợt dừng ở trên người Ngôn Du, khóe miệng gợi lên, lộ ra một nụ cười xấu xa.

Sở Nguyệt Xuất cúp điện thoại rồi, thực tức giận đứng lên, cầm ví cùng chìa khóa đi thẳng ra ngoài, Sở Giản Hề vội vàng đuổi theo, “Tỷ...”

Nàng đã nhìn ra, tỷ sinh khí, Tiểu Y thảm.

“Em không cần vì em ấy cầu tình!” Sở Giản Hề vừa thốt ra, Sở Nguyệt Xuất lập tức biết nàng muốn nói gì, tiếng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, “Tuổi còn nhỏ lại đi học người ta uống rượu, còn gì để nói nữa!”

Vừa nghe tỷ tỷ nói vậy, Sở Giản Hề cũng không dám nói thêm gì nữa, chỉ hi vọng lát nữa tỷ tỷ phạt Tiểu Y mình có thể nghĩ biện pháp chia bớt đi một ít trừng phạt.

Đoạn đường này hai người thẳng đến quán cơm nhỏ mà đi, tới được ghế lô nơi Sở Lục Y nói, Sở Nguyệt Xuất trực tiếp đẩy cửa ra, mới bước vào liền ngây ngẩn cả người.

Người đang ghé vào bên cạnh Sở Lục Y, trong tay còn nắm ly rượu không phải Ngôn Du thì là ai?

“Tiểu Y!” Sở Giản Hề bước một bước dài hướng qua, đem Sở Lục Y cũng đồng dạng gục xuống bàn lãm vào lòng, nhìn thấy người kia sắc mặt đỏ bừng, một trận đau lòng, “Làm sao lại uống nhiều như vậy...”

Sở Lục Y bày ra bộ dạng say rượu, hướng trong lòng Sở Giản Hề chui, thì thào lên tiếng, “Ngôn lão sư... Không cần... Không cần không vui... Em bồi cô uống rượu thì tốt rồi...”

Không vui?

Sở Nguyệt Xuất mới đi đến bên người Ngôn Du, nghe được lời Sở Lục Y nói, lông mày vi liễm, nâng Ngôn Du dậy, cảm thấy có chút rầu rĩ.

Cái người luôn mơ mơ màng màng này lại... Không vui?

Được đỡ lên như vậy, Ngôn Du hơi hơi mở mắt ra, bắt gặp Sở Nguyệt Xuất liền lộ ra một nụ cười ngây ngô, ôm lấy nàng cọ xát, thỏa mãn nỉ non vài câu lại nhắm mắt tiếp tục ngủ.

“Ngôn lão sư... Ngôn lão sư?” Sở Nguyệt Xuất kêu Ngôn Du nhưng xem ra Ngôn Du lại ngủ như chết rồi, một chút phản ứng cũng đều không có. Cuối cùng Sở Nguyệt Xuất cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, đối với Sở Giản Hề nói, “Em đỡ Tiểu Y, chị đỡ nàng.”

“Ân!” Thân là cảnh sát, Sở Giản Hề trực tiếp đem Sở Lục Y ôm ngang, nhẹ nhàng như thường đi ra ngoài. Sở Lục Y hai tay vòng qua cổ của nàng, ở trên vai nàng cọ xát. Thời điểm Sở Giản Hề không có chú ý tới, hơi hơi mở mắt ra, mắt nhìn Sở Nguyệt Xuất phía sau đang gian nan giúp đỡ Ngôn Du dậy còn lộ ra vẻ mặt đau lòng, khóe môi hơi hơi gợi lên, lại nhanh chóng thu về.

Từ quán cơm nhỏ đi ra, trước sau gọi hai chiếc tắc xi bắt về nhà, giờ phút này đèn đã lên rực rỡ.

Sở Nguyệt Xuất về đến nhà, được Sở Giản Hề hỗ trợ đem Ngôn Du đỡ vào phòng mình, giúp nàng cởi giày còn đắp mền cùng lấy mắt kính xuống, xong xuôi, lúc này mới có thể nhẹ nhàng thở ra mà đi vào phòng bếp, nấu hai chén canh giải rượu. Một chén nhường Sở Giản Hề đút cho Sở Lục Y, một chén thì tự mình bưng vào trong phòng, chuẩn bị uy Ngôn Du.

Ngôn Du nằm ở trên giường Sở Nguyệt Xuất, bởi vì uống rượu mà bắt đầu cảm thấy đau đầu, chuyển người qua, cong lên miệng mà vươn tay ra bên cạnh, muốn tìm cho bằng được cái gối thật to ôm lấy. Thay vào đó, do đây không phải là nhà của nàng nên cái gối Lười dương dương thật to kia tự nhiên cũng không có ở trong này.

Bưng canh giải rượu trở lại trong phòng, chứng kiến bộ dáng Ngôn Du như vậy, Sở Nguyệt Xuất đi qua, vừa muốn giúp nàng đắp kín mền thì bỗng nhiên tay bị cầm, tiếp theo còn chưa lấy lại tinh thần thì cái tay vừa bắt lấy tay nàng liền dùng lực, đem nàng kéo qua.

Ngây người hồi lâu, khi phục hồi lại tinh thần rồi Sở Nguyệt Xuất lúc này mới phát hiện mình đã nằm trong lòng Ngôn Du, mặt chà một chút đỏ lên, cùng Ngôn Du uống rượu không sai biệt lắm, hít thở cũng có chút dồn dập theo.

Sở Giản Hề từ chỗ tỷ tỷ bưng canh giải rượu đến phòng Sở Lục Y, đem canh giải rượu đặt lên bàn, lúc này mới đóng cửa phòng lại đi đến bên giường ngồi xuống, thanh âm mềm nhẹ gọi tên Sở Lục Y, “Tiểu Y, Tiểu Y...”

Mày nhăn lại, Sở Lục Y hướng trong chăn chui, không để ý tới Sở Giản Hề.

Trước đừng nói nàng vẫn còn sinh khí Sở Giản Hề, coi như nàng hết giận thì lúc này cũng tuyệt đối không thể khinh địch mà tỉnh lại như vậy, giả say, nhất định phải giả say hoàn toàn mới được.

“Tiểu Y, trước tiên đem canh giải rượu uống hết rồi hẳn ngủ tiếp.” Ở lúc làm việc công, tính tình Sở Giản Hề luôn luôn rất nóng nảy, nhưng khi đối mặt với muội muội thì tính tình lại luôn không giống với bình thường, đưa tay ôm lấy Sở Lục Y, mời nàng nương đến đầu vai của mình dựa.

Hãy còn giả say, sắc mặt tựa hồ còn đỏ hơn trước, từng luồng nhiệt khí nhắm thẳng lên mặt mà tới, giống như bị phát sốt vậy.

“Tiểu Y... Tiểu Y...” Sở Giản Hề vẫn cố gắng kêu muội muội của mình, cố gắng đem nàng đánh thức. Vốn tỉnh rượu năm phần mà trên thực tế vẫn là say chuếnh choáng, Sở Lục Y bỗng nhiên một trận buồn bực, mở mắt ra trừng nàng, nương rượu kình mà trực tiếp hôn lên miệng Sở Giản Hề, cái miệng vẫn không dứt gọi tên nàng.

Sở Giản Hề sợ ngây người, thân mình cứng ngắc, cảm thụ được cánh môi mềm mại đó, hơn nửa ngày cũng chưa phục hồi tinh thần lại được.

Nụ hôn này, Sở Lục Y lại lập tức thanh tỉnh, âm thầm chán nản trong chốc lát nhưng cảm thấy mình nên có tính toán, nhắm mắt lại, thân đầu lưỡi liếm liếm đôi môi mềm mại của Sở Giản Hề. Sở Giản Hề theo bản năng tách ra cánh môi mà chiếc lưỡi mềm mịn liền dò xét đi vào, cậy mở khớp hàm, rất mới lạ làm một màn lưỡi hôn.

Nụ hôn sâu này kéo dài không đến một phút đồng hồ thì rốt cục Sở Giản Hề cũng hoàn hồn, kinh hách mà đem Sở Lục Y đẩy ra, lại không muốn để muội muội trực tiếp ngã đập lên giường, vội vàng ôm lấy, lại cảm thấy không đúng cho lắm, trong lúc nhất thời luống cuống tay chân hoàn toàn không biết phải làm sao.

Mà nụ hôn này, người gây ra họa nhưng lại không có mở mắt, vẫn là nhắm hai mắt, dần dần thở đều đều, đã ngủ say.

Sở Giản Hề thật cẩn thận đem Sở Lục Y phóng lên giường, đắp kín mền, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn người đang ngủ say, nâng tay sờ sờ môi của mình, thần tình không thể tưởng tượng nổi.

Nàng vừa mới... Cùng muội muội của mình... Hôn môi?

Nàng... Nàng... Cùng Tiểu Y... Hôn môi?

Mà còn là lưỡi hôn?

Tay đang che ở trên môi run nhè nhẹ, Sở Giản Hề lui lại mấy bước, vẻ mặt hoảng sợ, hoàn toàn không biết phải làm gì cho đúng.

Nhắm hai mắt nhưng trên thực tế vẫn để một cái khe hở hẹp, Sở Lục Y chứng kiến Sở Giản Hề như thế, âm thầm thở dài hai tiếng, nghiêng người, nỉ non lên tiếng, “Không thể... Tỷ tỷ nói không được giao bạn trai...”

Sở Giản Hề đang còn chìm trong khiếp sợ nghe được nàng nỉ non, thân mình lại một lần nữa cứng ngắc, một lúc lâu, tựa hồ mới có dũng khí nhẹ nhàng thở ra.

Nguyên lai Tiểu Y là uống rượu nhận lầm người...

Chính là ngay sau đó, đang hết sức nhẹ nhàng thở ra vẻ mặt lại lập tức thu vào, mày Sở Giản Hề nhíu càng chặt hơn, cảm giác không thoải mái trong lòng nhắm thẳng lên đỉnh đầu.

Tiểu Y... Thích nam sinh?