Hữu Ương Lưỡng Song

Chương 28



28,

Ngày hôm sau tới gần buổi trưa, Ngôn Tĩnh mới gọi điện đến máy Ngôn Du, tính qua đón nàng.

Kỳ thật trên căn bản, nàng một đêm không ngủ. Trước bảy giờ là nàng đã nghĩ muốn đi đón Ngôn Du nhưng mà nghĩ lại, vốn là người yêu ngủ, lại uống rượu, lúc này bảy giờ chỉ sợ là còn đang ngủ say. Huống chi, Sở Nguyệt Xuất tối hôm qua chắc cũng chiếu cố Ngôn Du thật lâu đi, cứ như thế mà đi quấy rầy người ta cũng không tốt cho lắm.

Cực kỳ dày vò vượt qua một buổi sáng, lúc này Ngôn Tĩnh mới dám cầm di động bấm số Ngôn Du.

Tại đại gia đình Sở gia ba tỷ muội và tính luôn cả kẻ bỗng nhiên xâm nhập có tên Ngôn Du này, thì đủ hai cặp tách ra hai gian phòng vẫn còn đang ngủ say. Bất đồng chính là trong phòng Sở Lục Y, chủ nhân căn phòng nằm ở trên giường còn Sở Giản Hề thì ghé vào đầu giường ngủ. Mặt khác tại phòng Sở Nguyệt Xuất, chủ nhân của gian phòng Sở Nguyệt Xuất cùng Ngôn Du đều nằm trên giường, cả người Ngôn Du thậm chí uốn ở trong lòng Sở Nguyệt Xuất, tay khoát lên lưng Sở Nguyệt Xuất, còn thường thường chép chép cái miệng nhỏ nhắn vài ba cái.

Vì thế khi điện thoại Ngôn Du vang lên, cần tỉnh cũng không phải là Ngôn Du, trái lại là Sở Nguyệt Xuất.

Nhìn tiểu đồng hồ báo thức ở đầu giường, dĩ nhiên đã hơn mười giờ, Sở Nguyệt Xuất hơi chút ngây người, vài giây sau mới không thể không cười lên.

Từ lúc tốt nghiệp đại học cho tới giờ, tựa hồ đây vẫn là lần đầu tiên nàng ngủ trễ như vậy.

Sở Nguyệt Xuất chỉ là thoáng động, Ngôn Du cả người vốn chôn ở trong lòng nàng liền phát hiện, trong lúc ngủ mơ thực tự nhiên làm ra phản ứng, đó chính là tay ôm càng chặt hơn.

Mỉm cười kèm theo nhíu mày, tiếp đó dùng sức tránh khỏi hai cái móng vuốt kia mà bắt lấy điện thoại của Ngôn Du đang đặt ở đầu giường, Sở Nguyệt Xuất nhẹ nhàng vỗ vỗ hai má Ngôn Du, nhường người kia còn nhắm hai mắt nhưng mày đã muốn nhăn lại lần nữa dãn mi ra, lúc này mới đón thông điện thoại, “Ngôn tiểu thư?”

“Ân.” Đã sớm dự đoán được nên khi Sở Nguyệt Xuất đón điện thoại, Ngôn Tĩnh cũng không thấy kỳ quái, nói trực tiếp, “Tối hôm qua thật sự phiền toái Sở lão sư, tôi hiện tại qua đón Tiểu Du trở về.”

“Ân, tốt.” Miệng nói nhưng tầm mắt Sở Nguyệt Xuất lại dừng ở trên mặt Ngôn Du, thủ lại phủ lên, đầu ngón tay ở trên da thịt bóng loáng có điểm co dãn của nàng chọt vài cái, lại có chút không muốn, bất quá vẫn rất nhanh đem địa chỉ nhà báo cho Ngôn Tĩnh biết, tiếp theo để điện thoại xuống, đứng dậy đi rửa mặt.

Ngủ ngon, quả nhiên thật thoải mái...

Sở Lục Y mở mắt ra, đầu tiên, ánh mắt liền bắt gặp giấy dán tường màu xanh nhạt của phòng mình, vô cùng thoải mái thở ra một hơi, đang muốn xoay người theo thói quen nhìn đồng hồ. Nhưng lúc vừa quay đầu qua lập tức chứng kiến Sở Giản Hề đang nằm úp sấp tại đầu giường của mình không khỏi sửng sốt, sau đó toàn bộ chuyện tối hôm qua đồng loạt nhảy tới trong đầu.

Cái người mà mình bắt đầu từ lúc mười lăm tuổi liền không hề nguyện ý hô một tiếng “Nhị tỷ” hiện đang nằm úp sấp tại đầu giường của mình, đôi mày còn không ngừng nhíu chặt lại. Vốn Sở Lục Y đã định nằm trở về, nhưng khi nhìn Sở Giản Hề trong lúc ngủ say, đôi mắt trở nên thật ôn nhu.

Lâu thật lâu sau, cực kỳ cẩn thận đưa tay qua xoa hai má Sở Giản Hề, Sở Lục Y cố gắng phóng động tác nhẹ nhất có thể, sợ đánh thức Sở Giản Hề, nhưng nói chứ thân làm cảnh sát vốn dĩ vô cùng mẫn cảm, Sở Giản Hề vẫn là tỉnh.

Đang nhìn người kia chăm chú, vào thời điểm thấy lông mi run rẩy Sở Lục Y liền rất nhanh thu tay về, sau đó nhắm mắt lại, vì thế khi Sở Giản Hề tỉnh lại chính là nghi hoặc gãi gãi mặt mình, mới vừa rồi không hiểu sao có một loại cảm giác rất thoải mái mà mê hoặc, giờ quả thật cũng chẳng biết tại sao mà có. Sở Lục Y vào lúc nàng hãy còn tự hỏi thì giả bộ ngáp một cái, tiếp theo là một bộ biểu tình kinh ngạc, “Làm sao chị ở trong phòng tôi?”

“Ặc...” Sở Giản Hề bị nàng hỏi mà ngẩn ngơ, bất đắc dĩ tiện đà cười, “Tiểu Y, em tối hôm qua uống rượu, còn nhớ rõ không?”

“Tối hôm qua? Tôi sao?” Vẻ mặt Sở Lục Y vẫn như cũ thật bất đắc dĩ, một lúc lâu, nhăn lại mi, “Không nhớ rõ.”

Hỏi Sở Lục Y như vậy, Sở Giản Hề cũng đang hồi tưởng lại tối hôm qua chuyện mình lại có thể hôn môi Sở Lục Y, tuy rằng lúc ấy là mình bị hôn nhưng trong nháy mắt đó, nàng tựa hồ thật sự đã sa vào cảm giác ấy. Mày nhíu lại, Sở Giản Hề ngẩng đầu nhìn thẳng Sở Lục Y, đôi mắt sắc bén, “Tiểu Y, chị hỏi em vấn đề này.”

Vốn là nói dối có chút chột dạ, lại thấy vẻ mặt Sở Giản Hề như vậy, Sở Lục Y không yên gật đầu.

“Em... Có phải đang thích nam sinh hay không?” Sở Giản Hề thở sâu một chút, hỏi ra vấn đề vẫn luôn quấn quanh mình cả một đêm.

Sở Lục Y nhất thời trầm mặc.

Sở Giản Hề vừa thấy nàng như thế càng thêm xác định suy đoán của mình, trầm ngâm trong chốc lát lại nhìn thẳng Sở Lục Y, “Tỷ nói em còn nhỏ, không thể nói chuyện yêu đương.”

Tay đặt ở trong chăn run lên, vốn đang cúi đầu trầm mặc Sở Lục Y mãnh liệt ngẩng đầu nhìn Sở Giản Hề, hai tròng mắt đen bóng nhường Sở Giản Hề chẳng biết tại sao lại có chút chột dạ, môi mấp máy, Sở Lục Y mở miệng nói, “Chị cho rằng tôi không thể cùng nam sinh nói chuyện yêu đương, cũng là bởi vì tỷ nói tôi còn nhỏ nên không thể yêu?”

“Ặc... Đúng vậy...” Sở Giản Hề gật gật đầu, muốn nghiêm túc một chút lại nghiêm túc không được, “Bất quá, chị cũng hiểu trung học mà cứ đi yêu đương thực ảnh hưởng đến học tập.”

“Đi ra ngoài!” Sở Lục Y sinh khí, đã nắm chặt búp bê A Ly ở bên cạnh hung hăng nhằm vào Sở Giản Hề đánh xuống, “Sở Giản Hề, chị cái tên ngu ngốc này, tôi chán ghét chị!”

Đáy lòng còn ôm một tia hy vọng cứ như vậy bị Sở Giản Hề vò nát, một lần lại một lần tự nói với mình Sở Giản Hề rối rắm như vậy là bởi vì ghen tị, chẳng qua...

Quả nhiên vẫn là do bản thân mình nghĩ nhiều.

“Tiểu... Tiểu Y...” Sở Giản Hề bị hung hăng đập một cái dại ra hồi lâu, lúc phục hồi tinh thần lại thấy Sở Lục Y nghiêng đầu sang chỗ khác không thèm nhìn nàng, động động miệng, muốn nói cái gì đó chung quy vẫn là thở dài, “Em mau dậy đi, cũng đã muốn mười một giờ rồi.”

“Hừ!” Một tiếng hừ lạnh, Sở Lục Y vẫn duy trì tư thế không thèm nhìn mặt nàng, thẳng đến khi Sở Giản Hề thật sự đứng dậy rời khỏi gian phòng của nàng đi rửa mặt, vẻ ngạo kiều trên mặt liền lập tức biến mất, chỉ còn lại sự vắng vẻ vô bờ.

Sở Giản Hề đầu gỗ này, đầu gỗ...

...

“Rời giường...” Sở Nguyệt Xuất rửa mặt xong ngồi vào bên giường nhẹ lay Ngôn Du, thấy nàng còn không tỉnh chợt giảo hoạt cười, đưa tay nắm lấy cái mũi của nàng không cho nàng thở. Cái mũi bị nắm, Ngôn Du vẫn còn nhắm hai mắt, đầu lại hướng bên cạnh chuyển cố gắng giãy dụa, nhưng Sở Nguyệt Xuất chính là gắt gao nắm không cho nàng né, cuối cùng Ngôn Du vẫn là mở mắt ra, ai oán nhìn Sở Nguyệt Xuất.

“Tỉnh?” Tay Sở Nguyệt Xuất từ trên mũi nàng lấy ra, gợi lên khóe miệng mỉm cười, xoa bóp gương mặt nàng, “Mau đứng lên, tỷ tỷ cô muốn tới đón cô rồi.”

Ngô, tỷ tỷ?

Ngôn Du vẫn nằm ở trên giường, nhìn vẻ mặt ôn nhu của Sở Nguyệt Xuất, bỗng nhiên chui vào trong chăn, “Tôi không cần!”

Tỷ tỷ ngày hôm qua vì cái tên họ Lạc kia mà làm dữ với nàng... Nàng tối hôm qua còn uống rượu, tỷ tỷ biết nhất định sẽ lại nổi nóng...

Còn không kịp phản ứng, Ngôn Du đã chui vào trong mền, mền bị nàng cho thành kén tằm mà bao trùm cả người, Sở Nguyệt Xuất lập tức bật cười, đưa tay vỗ vỗ vô cái đoàn này, “Cô làm cái gì vậy?”

“Tôi không muốn đi về!” Thanh âm rầu rĩ, Ngôn Du bọc mền hướng bên kia chuyển, cố gắng muốn tránh Sở Nguyệt Xuất.

“Ngôn lão sư, cô làm cái dạng này nếu để cho học trò biết chắc chắn sẽ bị cười nhạo cho xem.” Nhìn một đoàn chậm rãi thay đổi vị trí, Sở Nguyệt Xuất ý cười càng tăng lên, tiếng nói cũng mềm nhẹ đi, “Ngoan, mau ra đây.”

“Dù thế nào đi nữa bọn chúng bình thường cũng không cười tôi ít hơn đâu!” Ngôn Du vẫn là cố gắng hướng bên kia chuyển qua, Sở Nguyệt Xuất nghe nàng nói lời này ngược lại có chút kinh ngạc.

Cũng không nghĩ tới người này lại có thể biết được chuyện này đâu.

Như vậy nghĩ tới, Sở Nguyệt Xuất lắc đầu, đang muốn nói chuyện đã thấy Ngôn Du chuyển qua chuyển lại muốn hướng bên kia ngã xuống, vội mở miệng, “Ôi chao, cô đừng động...”

“Không muốn!” Ngôn Du rất nhanh đáp lại, tiếp theo tốc độ thay đổi vị trí liền nhanh hơn, sau đó...

Tính cả mền cùng nhau rơi xuống dưới giường.

“Ha ha...” Sở Nguyệt Xuất cười ra tiếng, vội vàng đứng dậy đi qua bên kia, tiếp theo liền chứng kiến đứa nhóc kia luôn khiến cho nàng bật cười chu lên cái miệng nhỏ nhắn, vén chăn lên, một tay xoa mông leo lên trên giường.

“Nói cô không nên cử động thì đừng có động...” Nhặt mền lên thả lại trên giường, Sở Nguyệt Xuất đưa tay sờ sờ đầu Ngôn Du, “Ngã xuống thấy không.”

“Hừ!” Ngôn Du nằm lỳ ở trên giường, vừa thấy mền đã trở lại, lại muốn trảo mền bịt kín người, Sở Nguyệt Xuất nhanh tay lẹ mắt giữ chặt tay nàng, “Không được náo loạn.”

“Tôi muốn mền...” Ngôn Du ủy khuất nói, “Mền đưa cho tôi...”

“...” Sở Nguyệt Xuất hết chỗ nói rồi, cũng không biết nên cười hay nên khí mới tốt, liếc mắt, buông tay để nàng tha mền một lần nữa bọc trở về. Ngôn Du thỏa mãn tha mền về một lần nữa rồi bao lấy chính mình, đang muốn nhắm mắt lại liền nghe Sở Nguyệt Xuất mở miệng, “Tối mai bắt đầu dạy bổ túc nha.”

“...” Lúc này đổi thành Ngôn Du hết chỗ nói rồi, vén chăn lên ngồi dậy, phồng lên miệng, “Sau đó thì sao?”

“Ai ya đứng lên sẽ không cho cô vất vả.” Sở Nguyệt Xuất ngồi ở bên giường, liêu liêu sợi tóc, khóe môi câu lên, cười đến dị thường mị người.

Ngôn Du ánh mắt lom lom nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, trên mặt không hiểu hơi nóng lên.

“Nhìn cái gì vậy!” Bị nàng nhìn sững sờ như vậy, còn là ngẩn người sững sờ nhìn, Sở Nguyệt Xuất cũng có chút ngượng ngùng, đưa tay vỗ đầu nàng, “Mau đứng lên, tôi để bàn chải đánh răng cùng cái ly mới ở trong phòng tắm rồi đó.”

“Nha...” Không tình nguyện đáp lời, Ngôn Du bĩu môi xuống giường, chân trần muốn hướng phòng tắm đi đến, Sở Nguyệt Xuất liền vội vàng kéo nàng lại, “Mang dép lê vào.”

“Nha...”

Chuông cửa vào đúng lúc này vang lên, Sở Nguyệt Xuất xoa bóp khuôn mặt Ngôn Du, “Hẳn là tỷ tỷ của cô đến đây, tôi đi mở cửa, cô phải ngoan chút đi đó.”

“Hừ!”

“Ân?”

“Nha...”

(Editor: Du tiểu thụ ơi là Du tiểu thụ, thím coi thím có quá mức vô dụng không? Nhìn người ta thả thính thì đớp không ngừng nghỉ, chỉ mới “Ân?” Lại có 1 chữ đã cúi đầu an phận. Ôi chao~)

Thấy nàng đáp ứng rồi, Sở Nguyệt Xuất mới từ gian phòng của mình đi ra ngoài, thoáng đem y phục trên người điều chỉnh chỉnh tề, mở ra đại môn. Bên ngoài quả nhiên đập vào mắt là Ngôn Tĩnh mặc váy dài, tóc dài xõa ra, nhãn cầu trước sau hút người như vậy, chẳng qua có thể xem ra trên khuôn mặt tinh xảo là vẻ mệt mỏi không thể che giấu hết.

“Sở lão sư, tối hôm qua thật sự là...” Ngôn Tĩnh lại muốn mở miệng nói phiền toái Sở Nguyệt Xuất, Sở Nguyệt Xuất liền trước một bước cắt đứt lời nàng, mỉm cười, “Không có gì.”

Ngôn Tĩnh dừng vài giây, cười cười, tầm mắt lại rơi vào trên cổ Sở Nguyệt Xuất, tại nơi chữ phiến trắng nõn đó, trên da thịt xuất hiện một đạo hồng ngân dị thường bắt mắt.

====================

Editor: Thực sự là định bụng edit tới^_^ Tình dần rộng mở, dự muốn thành đôi chắc còn quãng đường khá dài a~~~~~~~~~~