Hữu Ương Lưỡng Song

Chương 4: Chương thứ tư



Ngôn Du chính là cảm thấy Sở Nguyệt Xuất đối với Sở Giản Hề cười đến thập phần ôn nhu, cho nên mới có chút ngây người, lại không nghĩ rằng Sở Giản Hề sẽ bỗng nhiên lại đây cùng nàng chào hỏi, còn muốn cùng nàng bắt tay.

Buông tay đang nắm gối nhỏ ra, Ngôn Du vươn tay bắt lấy tay Sở Giản Hề. Thủ cũng không tính bóng loáng, lòng bàn tay có chút kén, nhưng đổi lại làn da thập phần tốt khiến Ngôn Du cảm thấy có chút mê hoặc, bất quá vẫn rất nhanh đem ý nghĩ đó thu lại, “Nhĩ hảo, tôi gọi là Ngôn Du.”

“Ha ha, đã nghe tỷ tỷ cùng Tiểu Y nói qua cô.” Sở Giản Hề ha ha cười, đánh giá Ngôn Du. Tóc quăn phi ở trên vai, kính đen đặt trên sống mũi, là một chiếc mũi cao thẳng, cái miệng anh đào nhỏ nhắn, áo sơmi màu đỏ kẻ ô cùng quần bò, chân mang một đôi giày vải. Thấy thế nào cũng đều không có biện pháp làm người ta liên tưởng Ngôn Du là một giáo viên, lại là giáo viên dạy toán học, vốn là một môn yêu cầu người thầy phải chặt chẽ cẩn thận.

“Ngô... Nha...” Ngôn Du nghe vậy ngơ ngác nhìn Sở Nguyệt Xuất một cái, nháy mắt vài cái, trong lòng thầm nghĩ Sở Nguyệt Xuất có phải ngay cả trở về nhà cũng đều oán hận mình lười nhác hay không, chợt cảm thấy có chút bực mình, thu hồi tầm mắt, chống lại đôi mắt đẹp của Sở Giản Hề, gật gật đầu.

Sở Giản Hề thấy Ngôn Du bộ dáng ngốc ngơ, cũng không biết nên nói cái gì cho phải, trong lúc nhất thời không khí có vẻ xấu hổ, mà chuông vào học cũng đúng lúc vang lên, Sở Nguyệt Xuất nhăn mi, “Tiểu Y, nhanh đi học đi, tiết này là tiết Hóa phải không?”

Sở Lục Y đô đô cái miệng nhỏ nhắn, có chút bất mãn, lại không dám nói gì, chỉ có thể đi đến bên cạnh Sở Giản Hề, duỗi thân thủ nhéo nhéo hai má mềm mại của nàng, lúc này mới chạy thật chậm ra khỏi văn phòng. Sở Nguyệt Xuất nhất thời bất đắc dĩ, nhìn Sở Giản Hề, “Em xem em đi, Tiểu Y bị em cưng chiều biến thành cái dạng gì, không gọi em tỷ tỷ coi như xong đi, còn đối với em không biết lớn nhỏ.”

“Tỷ, không có chuyện gì.” Sở Giản Hề mặt mỉm cười nhìn tỷ tỷ, “Tiểu Y cũng đã là người lớn rồi, nàng cũng có suy nghĩ riêng của mình.”

“Từ nhỏ em vẫn luôn chiều quen nàng.” Sở Nguyệt Xuất lắc đầu, tầm mắt lơ đãng đảo qua Ngôn Du, thấy nàng vẫn đứng nguyên tại chỗ, một bộ như đi vào cõi thần tiên, đành mở miệng nói, “Ngôn lão sư, hôm nay như thế nào còn chưa về?”

Hôm nay là thứ sáu, thứ sáu lớp nàng chỉ có một tiết toán, cũng chính là buổi sáng tiết thứ nhất. Tuần trước vừa đến thứ sáu, Ngôn Du dạy xong tiết thứ nhất liền quay về văn phòng ngủ, vừa nghe chuông kết thúc tiết thứ hai nàng đã lập tức thu dọn đồ đạc đi về nhà. Hôm nay sao lại có thể lưu đến tiết cuối vẫn còn chưa muốn đi?

“Ân?” Ngôn Du chậm chạp quay đầu, lăng lăng nhìn Sở Nguyệt Xuất hồi lâu, thẳng đến khi Sở Nguyệt Xuất bất đắc dĩ lặp lại lần nữa mới hồ hồ gật đầu, “Muốn đi.”

Còn tưởng rằng Ngôn Du hôm nay có gì bất đồng, không nghĩ tới lại nhận được câu trả lời như vậy, Sở Nguyệt Xuất âm thầm ở trong lòng hít hai tiếng, ngoài miệng hờ hững, “Ân, tái kiến.”

“Nga, tái kiến.” Ngôn Du gật gật đầu, đem gối nhỏ nhét vào trong bao, đeo bao lên xong mới đối với Sở Nguyệt Xuất cùng Sở Giản Hề phất phất tay, liền lảo đảo hướng ra phía ngoài đi.

Kỳ thật nàng cũng không biết vì sao lại lưu lại trễ như vậy, vốn tiết thứ ba vừa xong nàng liền muốn đi, chính là lúc tỉnh lại phát hiện cặp kính vốn ở trên sống mũi đã được lấy xuống mà nằm ngay ngắn trên bàn, còn đặc biệt để ở chỗ mà tay nàng không đụng tới được, mời trong lòng nàng cảm thấy thực ấm áp, liền muốn tại trên bàn lớn ngủ một hồi. Chính là... Sở Nguyệt Xuất các nàng một nhà vui vẻ hòa thuận, mời nàng thấy được nàng một mình chờ đợi ở đây là ngu ngốc cỡ nào a.

Bất quá... Lại nói tiếp... Nguyên lai Sở Lục Y là muội muội của Sở Nguyệt Xuất nha, khó trách tên hai nàng đều mang điển cố như vậy, đều là xuất thân từ Kinh Thi, người đặt tên cho các nàng hẳn là người rất có học vấn.

“Mà nè!” Sở Nguyệt Xuất thấy thân ảnh của nàng sắp ra khỏi văn phòng, như nhớ tới cái gì, “Đi đường đừng có mơ ngủ, nhớ nhìn kỹ đường.”

Hôm qua sau khi tan tầm trời cũng đã xế chiều, nàng mang bao muốn đi siêu thị mua chút đồ ăn, không nghĩ tới lại có thể gặp được Ngôn Du ở trên đường. Sau khi tan tầm, Ngôn Du so với lúc ở trong trường cũng không có khác nhau là mấy, vẫn như cũ lười nhác, đi đường lề mà lề mề, cặp mắt nhỏ sau kính đen làm cho người ta phân không rõ là mở hay là nhắm. Vốn nàng còn đang do dự có nên đi lên chào hỏi hay không, chính là, mới bước được vài bước, liền xảy ra chuyện nàng không thể ngờ tới... Ngôn Du tên ngu ngốc kia, lại có thể đang đi trên đường mà đem đầu đụng vào cột điện, thực dọa người.

Ngôn Du nghe vậy cước bộ khựng lại, quay đầu, bắt gặp đôi con ngươi trong suốt không hề chứa tạp chất của Sở Nguyệt Xuất, gật gật đầu, “Hảo.”

“Ân.” Sở Nguyệt Xuất buồn cười nhìn nàng rõ ràng nửa người đã muốn ra khỏi cửa, lại vẫn duy trì tư thế quay đầu xem mình, đưa tay quơ quơ, “Tốt lắm, đi đi.”

“Nga, cúi chào.” Ngôn Du lại phất phất tay, lúc này mới ly khai văn phòng.

Sở Giản Hề nhìn thấy thân ảnh của nàng biến mất, lúc này mới quay đầu, đối với tỷ tỷ tựa như đang có suy nghĩ gì, nói, “Tỷ, Ngôn Du người kia thoạt nhìn thật mơ hồ nha.”

“Ân, đúng vậy.” Sở Nguyệt Xuất nhớ tới ngày hôm qua nhìn thấy một màn, khóe môi hơi hơi nhếch lên, “Thực mơ hồ.”

Ngày hôm qua chứng kiến Ngôn Du có thể đi đường mà đụng vào cột điện, trừ bỏ dở khóc dở cười ra thì định đi qua đỡ nàng, lại không dự đoán được sau khi đụng phải cột điện, Ngôn Du chính là lui từng bước, nhìn xem cột điện một chút, song lại xoa xoa cái trán, liền hướng về phía trước đi tiếp. Từ đầu tới đuôi cũng chưa hề phát ra âm thanh nào, trên mặt như cũ vẫn là thần sắc mơ hồ cùng hờ hững.

“Tiểu Y giống như thực thích nàng.” Sở Giản Hề không chú ý tới khóe miệng tỷ tỷ cong cong, sờ lên cằm nói, “Từ nhỏ đến lớn, Tiểu Y giống như chưa từng ở nhà khen ngợi qua ai.”

Sở Nguyệt Xuất phục hồi tinh thần lại, nhìn thấy Sở Giản Hề bộ dáng suy tư sờ cằm, cười cười, “Ai nói, Tiểu Y rõ ràng mỗi ngày đều khen em.”

Sở Giản Hề cộc lốc cười cười, “Nào có nha...”

“Còn không có.” Sở Nguyệt Xuất buồn cười nhìn nàng một cái, “Ngày hôm qua Tiểu Y có phải khen em cường tráng hay không?”

“Trán...” Sở Giản Hề mặt nhất thời đỏ lên, theo bản năng nâng lên tay phải sờ sờ cánh tay trái, xoa bóp cơ, thần sắc cổ quái, một lúc lâu, mới nghẹn ra một câu, “Tỷ, thật sự rất cường tráng ư?”

“Tiểu Hề là cảnh sát nha, cường tráng một chút mới tốt.” Sở Nguyệt Xuất ôn nhu cười cười, nâng tay sờ mái tóc Sở Giản Hề, ánh mắt dịu dàng, “Em đó, đừng cứ liều mạng như vậy biết không? Chú ý an toàn.”

“Em biết.” Sở Giản Hề thực nghe lời gật đầu, đôi ngươi lòe lòe tỏa sáng, “Tiểu Hề phải bảo vệ tỷ tỷ cùng Tiểu Y.”

“Ha ha... Biết là tốt rồi.” Sở Nguyệt Xuất đối với đáp án này rất hài lòng, lôi kéo nàng ngồi xuống, rót chén nước cho nàng, “Tốt lắm, chúng ta chờ Tiểu Y tan học đi.”

“Ân, tỷ, chị cũng mau làm việc đi.” Sở Giản Hề vừa nhìn thấy tỷ tỷ mình mở ra giáo án chỉ biết tỷ tỷ tính toán làm việc, gật gật đầu, tiếp nhận cái chén uống nước, ở một bên nhàm chán nhìn khắp văn phòng, cuối cùng ghé vào trên ghế dựa bắt đầu ngẩn người.

Kỳ thật nàng bắt đầu từ ngày mai phải đi chấp hành nhiệm vụ nằm vùng hàng đầu của sở, chính là không biết cần nên nói như thế nào với tỷ tỷ và muội muội. Nếu là Sở Nguyệt Xuất biết, nhất định sẽ thập phần lo lắng, mà Tiểu Y biết cũng rất tức giận đi. Sở Giản Hề có chút buồn rầu nghĩ đến, ngay cả chuông tan học cũng không để ý.

Sở Nguyệt Xuất thu hồi giáo án, vừa quay đầu liền chứng kiến bộ dáng Sở Giản Hề cau mày, vẻ mặt sầu khổ, đang muốn với tới chụp tay nàng cũng có chút do dự, tự hỏi xong, mới vỗ nhè nhẹ tay nàng, “Tiểu Hề?”

“A... Tỷ.” Sở Giản Hề còn đang trong rối rắm không biết nói sao cho Sở Nguyệt Xuất cùng Sở Lục Y hiểu chuyện mình bị phái đi nằm vùng, bỗng nhiên bị chụp, có chút bối rối, chống lại con ngươi tràn ngập câu hỏi của tỷ tỷ, lại càng không biết phải làm sao.

Ba ba mụ mụ của các nàng từ mười năm trước đã qua đời, chính là lúc Sở Nguyệt Xuất mới mười tám tuổi một bên đọc sách một bên chiếu cố nàng cùng Sở Lục Y, nàng cũng vẫn luôn thực nghe lời tỷ tỷ, cố gắng nghĩ biện pháp cùng nàng chia sẻ, vì thế sẽ không giấu giếm tỷ tỷ cái gì.

“A? Đây không phải Sở cảnh quan sao? Tới đón Sở lão sư nha.” Thời gian tan học vừa đến, các sư phụ liền lục đục trở về văn phòng, gặp Sở Giản Hề liền tùy ý hàn huyên vài câu, cũng vừa lúc đem lực chú ý của Sở Nguyệt Xuất chuyển dời đi, Sở Giản Hề lặng lẽ nhẹ thở ra, nhưng không ngờ vừa đợi Sở Lục Y chạy vào Sở Nguyệt Xuất đã vô cùng tùy ý nói, “Tiểu Y, Tiểu Hề giống như có mấy lời cần nói với chúng ta.”

“Nga?” Sở Lục Y vừa nghe ngữ khí tỷ tỷ nói câu này, đã cảm thấy có điềm, nheo lại đôi mắt to đáng yêu, hồ nghi nhìn Sở Giản Hề. Sở Giản Hề tươi cười cứng đờ, ngay sau đó liền bị một tả một hữu mang ra khỏi văn phòng, bên tai tựa hồ còn có thể nghe thấy tỷ tỷ cùng muội muội chào tạm biệt những sư phụ khác.

Ngôn Du lưng đeo bao đi dọc bên đường, vẻ mặt đăm chiêu, điện thoại đặt trong túi vang lên hồi lâu nàng vẫn không để ý đến, ánh mắt luôn luôn ở trong trạng thái nửa nhắm nửa mở.

Vì cái gì... Cần nói với nàng câu kia đây?

“Đi đường đừng có mơ ngủ, nhớ nhìn kỹ đường.” Sở Nguyệt Xuất khi nói những lời này bộ dạng thật sự, thật sự vô cùng ôn nhu, ân... Cùng mẹ của nàng đều giống nhau ôn nhu. Ngôn Du nghĩ đi nghĩ lại, liền nhịn không được lộ ra nét cười ngây ngô. Nguyên lai Sở Nguyệt Xuất không chỉ sẽ nói “Ngôn lão sư, cùng tôi đi ra đây một chút” nha.

Ngô... Ti...

Cái trán mạnh mẽ bị giáng một đòn nghiêm trọng, vẫn còn nhớ tới vẻ mặt Sở Nguyệt Xuất khi nói câu kia, Ngôn Du hút một ngụm khí lạnh, thối lui từng bước, trừng mắt nhìn cây cột điện mà mình vừa đụng vào thật lâu, sau đó mới sờ sờ cái trán, vượt qua, tiếp tục hướng phía trước mà đi.

Ngồi trên xe đúng lúc thấy được một màn vừa rồi, Sở Nguyệt Xuất “Hì hì” một tiếng bật cười, nhìn theo đạo thân ảnh kia, trên mặt ý cười nở rộ.

Tại sao lại có người có thể ngu ngốc đến như vậy?

Rõ ràng nhắc nàng đi đường nhớ cẩn thận, cư nhiên còn đụng phải, Ngôn Du không phải là mỗi ngày đi đường đều đụng cột điện một lần đi?

“Tỷ, ngươi cười cái gì nha?” Lái xe tử Sở Giản Hề sau khi lên xe liền cảm thụ được ánh mắt uy hiếp bắn đến từ tỷ tỷ cùng muội muội, lúc này chợt nghe tỷ tỷ nở nụ cười, vội mở miệng hỏi.

“Ân? Không có gì...” Không biết vì cái gì, Sở Nguyệt Xuất chưa bao giờ gạt muội muội chuyện gì, lại lựa chọn không nói ra chuyện chứng kiến Ngôn Du vừa rồi.

Ân, Tiểu Y còn ở tại đây, cũng nên tổng cấp Ngôn Du lão sư Toán học lưu chút mặt mũi đi.

- -----------------------------------

Editor: Beng beng beng~ Có một sự dễ cưng nhẹ ở đây, bạn Du ơi là bạn Du, cưng quá trời cưng hà!!!!!