Hữu Ương Lưỡng Song

Chương 87



87, Chương thứ tám mươi bảy...

Ngày hôm sau, Ngôn Du một đêm không ngủ, do dự hồi lâu vẫn là quyết định đến trường.

Tuy rằng... Tuy rằng đã xảy ra chuyện như vậy, chính là vẫn không nên chậm trễ lịch dạy học mới đúng.

Đổi hảo quần áo, ở trong ánh mắt lo lắng của Ngôn Tĩnh ăn hết bữa sáng, Ngôn Du đứng lên, nhìn nhìn tỷ tỷ, há mồm lại một chữ cũng nói không ra, chung quy chính là gục đầu xuống, hướng tới cửa chính bên kia mà đi.

“Đứng lại.” Ngôn ba ba buông báo chí, thanh âm bình thản, “Con đi đâu?”

“Con...” Dừng bước lại, Ngôn Du không có xoay người, “Con đến trường...”

“Không được đi.” Thanh âm vẫn bình thản như cũ, “Hôm nay đến trường sẽ xảy ra chuyện, ta đã giúp con cùng hiệu trưởng nói qua, trực tiếp từ chức.”

Mãnh liệt xoay người, Ngôn Du nhìn phụ thân, hơi hơi nhướn mi, “Nhưng mà...”

“Không có nhưng nhị gì hết.” Ngôn ba ba mặt lạnh xuống, “Chuyện này ta không cho con xằng bậy nữa.”

Cúi đầu nhìn sàn nhà, hồi lâu sau Ngôn Du ngoan ngoãn xoay người trở lại bên cạnh bàn ăn ngồi xuống, gục xuống bàn không nói một lời.

Ngôn mẹ cùng Ngôn Tĩnh ngồi ở một bên liếc nhau, đồng thời thở dài.

Thẳng đến lúc bữa sáng ăn xong, Ngôn Tĩnh thu thập xong bàn ăn mà Ngôn Du vẫn gục xuống bàn không nói lời nào.

Cha mẹ đã muốn ở trong phòng khách đọc sách uống trà, Ngôn Tĩnh sờ sờ cái đầu vẫn còn gục xuống bàn của Ngôn Du, thanh âm mềm nhẹ, “Tiểu Du, mệt thì trở về phòng ngủ đi.”

Vốn buổi sáng nàng có tiết dạy nhưng vì thật sự lo lắng Ngôn Du cho nên xin phép ở nhà.

“Tỷ tỷ...” Ngôn Du vẻ mặt mê mang, vẫn duy trì động tác nằm sấp, trong thanh âm lộ ra nghi hoặc, “Em không đến trường... Thật sự có ổn không?”

Ngôn Tĩnh không nói gì mà là ngồi vào ghế bên cạnh nàng, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt còn lộ ra mỏi mệt, cùng với con ngươi trong ngày thường luôn đen bóng sáng ngời thế nhưng lúc này lại có vẻ dị thường trống rỗng, hồi lâu sau, lại thở dài một tiếng, “Tiểu Du muốn làm như thế nào, tỷ tỷ đều ủng hộ em.”

“Vậy em... đến trường đây?” Ngồi dậy nhìn tỷ tỷ, Ngôn Du cắn môi, khuôn mặt nhỏ nhắn rối rắm cùng một chỗ, hơn nữa, vết thương ngày hôm qua lưu lại khiến lòng người càng thêm đau. Ngôn Tĩnh tầm mắt dừng ở đạo vết thương tinh tế thật dài trên mặt người nọ, nhíu lại lông mày đen, khẽ vuốt một chút, thanh âm vẫn ôn nhu như trước, “Chỉ cần em muốn, chị sẽ ủng hộ.”

Từ ngày hôm qua, đôi mắt luôn có vẻ thập phần vô thần giờ phút này rốt cục cũng có chút ánh sáng lóe lên, Ngôn Du ngây ngốc nhìn tỷ tỷ, sau một lát, bổ nhào vào trong lòng tỷ tỷ, cánh tay vòng quanh eo của nàng, ôm thật chặt.

Lại một lát sau, Ngôn Du ngồi xuống, vẻ mặt vẫn có chút do dự, “Vậy em... đến trường nha.”

Nàng nghĩ tới, nếu trường học thật sự có sự tình gì mà nàng lại đi vắng, thì phải chăng Sở lão sư sẽ một thân một mình thừa nhận? Còn có đám học trò kia... phải chăng bởi vì chuyện này mà ảnh hưởng lịch học?”Đi thôi.” Sờ sờ đầu của nàng, sớm dự đoán sẽ như thế, Ngôn Tĩnh nhìn nàng, “Có sự tình gì phải lập tức gọi điện thoại cho chị, được chứ?”

“Hảo.” Ngôn Du thành thật gật đầu, đứng lên, đi đến phòng khách, nhìn nhìn ba mẹ, thanh âm thật thấp, “Con nghĩ đến trường...”

Để sách trong tay xuống, Ngôn ba ba nheo lại mắt, nhìn nàng trong chốc lát, thanh âm không gợn sóng, “Đi đi.”

Chỉ biết nữ nhi này của hắn sẽ không khinh địch mà dễ thỏa hiệp như vậy... Không hổ là hài tử giống hắn nhất nhà... Ai~...

Không nghĩ tới phụ thân nhanh như vậy liền đồng ý, Ngôn Du mê hoặc nhìn ông, nhấc chân, xoay người vội vàng đi ra ngoài.

.....................................................

Sở Nguyệt Xuất mới vừa tới trường liền nhận được thông tri nói Ngôn Du từ chức.

Đầu óc khi nghe được tin này ngay tức thì trống rỗng, Sở Nguyệt Xuất ngồi ở trên ghế, hồi lâu đều chưa lấy lại tinh thần.

Ngôn Du... Từ chức sao?

“Hôm nay giờ Toán trước hết tự học đi, trường sẽ mau chóng an bài giáo viên mới.” Nhìn thấy sắc mặt lập tức trắng bệch của Sở Nguyệt Xuất, nghĩ đến nàng đang lo lắng cho học trò, hiệu trưởng liền an ủi nàng, nói, “Yên tâm đi Sở lão sư, sẽ không ảnh hưởng đến các học sinh khác đâu.”

Năm lão sư số học này, trừ bỏ Ngôn Du thì từng thầy cô đều phụ trách mang hai lớp, Ngôn Du vừa đi, thời khoá biểu theo kế hoạch đã đầy nên các lão sư khác căn bản không thu xếp ra thời gian đi dạy thay cho lớp chuyên, đành phải tạm thời tự học.

Sở Nguyệt Xuất cũng chưa cùng hiệu trưởng nói câu gì, như trước nhìn mặt bàn, cổ họng một trận chua sót.

Vả lại, đã xảy ra chuyện như vậy, Ngôn Du làm sao có thể còn quay về trường được nữa.

Vừa mới vào văn phòng liền nghe các đồng nghiệp đang nói cái gì mà Ngôn Du đối với Hiểu An bội tình bạc nghĩa, hại Bạch Hiểu An chuyện tự sát, nàng vừa định mở miệng phản bác thì hiệu trưởng liền vào thông tri chuyện này.

“Ai, không nghĩ tới Ngôn lão sư chính là cái loại người này...” Hiệu trưởng đi ra ngoài rồi, văn phòng lại lần nữa bắt đầu nghị luận.

“Đúng vậy a, tuổi còn trẻ, như thế nào sẽ phạm loại sai lầm này, mà lại là cùng nữ sinh...”

“Tôi cũng không nghĩ tới a, Ngôn lão sư thoạt nhìn rất đơn thuần, cư nhiên là bụi hoa tay già đời...”

“...”

“Đủ rồi!” Sở Nguyệt Xuất thật sự nhịn không nổi nữa, mạnh mẽ đứng dậy vỗ xuống bàn, thanh âm lạnh như băng, “Chuyện này chính là đồn đãi thôi, Ngôn Du nàng... vốn không phải như thế!”

Trong văn phòng lập tức yên tĩnh trở lại, lại một lát sau, 'thất chủy bát thiệt' lại bắt đầu.

“Sở lão sư, cô bình thường cùng Ngôn lão sư quan hệ hảo chúng ta đều biết, mà chuyện này cha mẹ Bạch Hiểu An có thể đã làm đến cảnh cục rồi đi...””Chính là Sở lão sư a, tri nhân tri diện bất tri tâm a...”

“Sở lão sư cô...”

“Ba!” Lại một tiếng vang thật lớn, vẫn luôn ở trước mặt người khác ôn nhu thùy mị, giờ phút này Sở Nguyệt không trút giận được khiến thân mình run rẩy lên, hận không thể ngay tức khắc công bố mình và Ngôn Du đang yêu nhau, miễn cưỡng dùng lý trí khắc chế chính mình. Sau khi vỗ bàn xong, trực tiếp ly khai văn phòng.

Trong văn phòng mọi người kinh ngạc nhìn thân ảnh Sở Nguyệt Xuất rời đi, sau một trận yên lặng, lại bắt đầu một phen nghị luận mới.

Một thân một người ôm ngực đứng ở nơi mà ngày thường vẫn luôn dùng để giáo huấn Ngôn Du, ánh mắt mơ hồ của Sở Nguyệt Xuất nhìn ra xa, trong đầu không ngừng nhớ lại trong khoảng thời gian cho tới nay đã cùng Ngôn Du xảy ra những chuyện gì.

Vì sao lại biến thành như vậy?

Chính là, nhiều hơn nhớ lại cuối cùng cũng chỉ là Bạch Hiểu An một cỗ thi thể bị vải trắng che kín, cùng cha mẹ Bạch gia nước mắt giàn giụa.

Chuyện này... Nàng cũng cần phụ trách a, là nàng không xử lý tốt, cũng không thể đem toàn bộ trách nhiệm đều đổ lên trên người Ngôn Du được.

Từ trong túi lấy điện thoại cầm tay ra, Sở Nguyệt Xuất nhấn một chuỗi con số, yên lặng nhìn màn hình hồi lâu, lại xóa sạch dãy số này, một lần nữa thu hồi điện thoại.

Nàng vẫn là... Không biết nên đối mặt với Ngôn Du như thế nào, tâm tình như vậy, thật phức tạp.

Nhìn đồng hồ, tiết sau đó là tiết Toán.

Sở Nguyệt Xuất trầm tư một chút, hướng tới phòng học bên kia đi đến.

Trong phòng học, học sinh từ sớm tới trường cũng là nghị luận sôi nổi, cũng không biết là ai ở đây gieo rắc lời đồn, nói Ngôn Du là đầu sỏ gây nên cái chết cho Bạch Hiểu An, không chỉ mấy vị sư phụ nghị luận, mà chúng học trò cũng đều đang nghị luận, hơn nữa không chỉ là ở khối 12.

Chính là, không giống với dạng nghị luận trong văn phòng, bọn nhỏ đối với Ngôn lão sư trong ngày thường vẫn luôn yêu thích nhất, là tín nhiệm.

Chuông tan học vang lên, Sở Nguyệt Xuất mới đi tới cửa liền nghe được một loạt lời nói hoàn toàn bất đồng trong văn phòng.

“Ngôn lão sư làm sao có thể hại chết Bạch Hiểu An chứ, thật sự là nói lung tung...”

“Đúng rồi, đều nói lời đồn dừng ở trí giả, những người đó thật sự là bọn thiếu não.”

“Bất quá nghe nói Ngôn lão sư từ chức, ôi chao~...”

“A...”

“Không phải đâu...”

Đứng ở cửa lẳng lặng nghe những lời đơn thuần này, Sở Nguyệt Xuất trên mặt mang theo tươi cười thản nhiên, rồi lại có chút bi ai. Vẻ mặt như vậy dừng ở trong mắt mấy học sinh đang từ trong phòng học đi ra định đi vệ sinh, liền cảm thấy rất là vắng vẻ.

Sở lão sư cùng Ngôn lão sư quan hệ tốt lắm, đây là mọi người đều biết, hơn nữa hai lão sư còn là hai giáo viên được hoan nghênh nhất. Hiện giờ Ngôn lão sư xảy ra chuyện như vậy, Sở lão sư nghe nói cũng bị liên luỵ mới có thể bị xóa khỏi chức chủ nhiệm lớp chuyên...

Chuyện này tựa hồ nhiệt náo rất lớn, mà lại liên quan đến hai lão sư mà bọn họ thích nhất, trong lúc nhất thời, tâm tình bọn học trò cũng đi theo hạ thấp, những học sinh đi vệ sinh về cũng không như bình thường làm ầm ĩ, trở về phòng học liền cầm sách nhìn, mà thanh âm thảo luận cũng dần dần tiêu thất.

Lúc chuông vào học vang lên, Sở Nguyệt Xuất giật mình, không biết đang nghĩ gì lúc này mới hồi phục lại tinh thần, đi vào trong phòng học, đứng ở trên giảng đài nhìn đám học sinh của mình ở phía dưới đang ngửa đầu lên xem, thiên ngôn vạn ngữ, lại một câu cũng nói không nên lời.

“Sở lão sư, Ngôn lão sư thật sự từ chức sao?” Ngay tại nàng nghĩ cần phải làm gì để giải thích chuyện này với học trò thì ở dưới có người kìm nén không được thốt lên.

Há mồm, Sở Nguyệt Xuất lần đầu tiên cảm thấy đối mặt với học sinh thật sự là một chuyện thực luống cuống, so với tin đồn trong phòng làm việc của các đồng nghiệp còn muốn vô lực hơn.

Kỳ thật bọn học sinh còn rất nhiều nghi vấn, bọn họ cũng muốn hỏi Sở Nguyệt Xuất Bạch Hiểu An chết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, rồi lại không dám hỏi.

Hút sâu một hơi, Sở Nguyệt Xuất rốt cục cũng mở miệng, “Ngày hôm qua, chuyện kia... nguyên nhân cụ thể, cũng không phải giống như lời đồn nói...”

Tuy rằng... Bạch Hiểu An chết cùng Ngôn Du có liên hệ, chính là... Bội tình bạc nghĩa, mắc phải tội danh như vậy căn bản không phải là sự thật.

Tội danh đó không nên bị áp đặt lên trên một người đơn thuần như thế.

Sở Lục Y ngồi phía dưới nhìn thấy tỷ tỷ ở đằng trước cố gắng giải thích, một trận đau lòng.

Tỷ tỷ tối hôm qua cũng là một đêm không ngủ, nàng biết.

“Các em không cần bởi vì sự kiện lần này mà ảnh hưởng tới học tập...” Hút một hơi thật sâu, Sở Nguyệt Xuất vẫn duy trì lý trí nhìn học trò bên dưới, “Vô luận... Vô luận chuyện này như thế nào, đều cùng các em không có liên quan. Tháng sáu cần thi tốt nghiệp, cô hy vọng các em đem lực chú ý đặt vào học tập... Tốt lắm, tiết này này trước hết...”

“Thật có lỗi, tôi đến muộn!”

__________________________________