Hữu Ương Lưỡng Song

Chương 89



89, Chương thứ tám mươi chín...

Ngôn Du người này thật giống như từ sinh mệnh của Sở Nguyệt Xuất tiêu thất đi.

Từ ngày đó, sau khi vội vàng rời khỏi trường học, Ngôn Du cũng không còn xuất hiện nữa, điện thoại cũng không gọi đến, thậm chí, khi Sở Nguyệt Xuất rốt cục nhịn không được tưởng niệm mà run rẩy bấm số Ngôn Du thì chỉ nghe được một giọng nữ dịu dàng mà xa cách, một lần lại một lần nói “Số điện thoại đã không còn hoạt động“.

Vài lần trong đêm mộng tỉnh, nếu không phải mình lúc trước đặc biệt mua riêng gối nằm Lười Dương Dương đặt ở đây, nàng thậm chí sẽ nghĩ hết thảy cùng Ngôn Du bất quá chỉ là một giấc mộng rất rất dài mà thôi, tỉnh mộng, người luôn mềm mại, luôn đối với mình ngây ngô cười cũng liền tiêu thất.

Vụ án Bạch Hiểu An bị cục cảnh sát cho rằng tự sát đã xong, cho dù mỗi lần Sở Giản Hề đều bày tỏ vụ án này còn có điểm đáng ngờ, nhưng cơ hồ tất cả mọi người đều đã nhận định đây là vụ án tự sát, ngay cả cục trưởng cũng đem Sở Giản Hề kêu đi giáo huấn, cuối cùng, tuy rằng Sở Giản Hề tâm không cam, lòng không nguyện, chính là vẫn không thể không đem vụ này giải quyết thành như vậy.

Dựa theo lẽ thường mà nói, Sở Nguyệt Xuất có trách nhiệm với lớp lại để xảy ra chuyện như thế, thân là chủ nhiệm, Sở Nguyệt Xuất hẳn phải phụ trách thậm chí không được làm chủ nhiệm nữa, chẳng qua không biết vì sao hiệu trưởng cũng không hề làm vậy.

Gần qua hơn một tháng, mọi người ở trường học cơ hồ không còn nghị luận chuyện này nữa, hết thảy tựa hồ đã trở về khởi điểm ban đầu.

Lão sư Toán của lớp chuyên do một giáo viên lớp 11 kiêm nhiệm, vị trí của Ngôn Du cũng bị chiếm, thời điểm Sở Nguyệt Xuất ngồi ở trong phòng làm việc luôn sẽ theo bản năng chuyển đầu qua xem một cái, nhưng khi nhìn đến người ngồi trên vị trí kia đã không phải là đứa nhỏ sẽ lén lút ngắm nhìn mình, liền có cảm giác trong lòng từng đợt đau.

Như vậy... Một chút cũng không có tung tích sao?

Chính là người, cũng chính là chuyện đó?

Ngôn Du, em... như thế nào bỏ được, như thế nào dễ dàng như vậy liền... liền quên đi.

................................................

“Lần thi thử này mọi người làm bài rất khá.” Sở Nguyệt Xuất đứng trên bục giảng, mặt 'trước sau như một' mang theo ý cười dịu dàng, “Tuy ở trong này khen ngợi các em bất quá vẫn cần tiếp tục cố gắng nga, ngàn vạn lần không được bởi vì vậy mà buông lỏng.”

“Biết —— rồi ——ạ ——” Bên dưới, bọn nhỏ trên mặt đồng dạng tràn đầy vui mừng, tươi cười đáp lại.

Sở Lục Y vẫn như thường, một tay chống cằm, một tay xoay bút, nhìn thấy tỷ tỷ trên bục giảng tựa hồ rất vui mừng nhưng trên mặt bản thân lại một chút ý cười cũng không hề có.

Cho dù kết quả bài thi lần này của nàng khiến nàng lập tức từ top 10 lọt vào top 5, thế nhưng nàng vẫn thấy mất hứng.Tỷ tỷ của nàng tựa hồ vẫn như trước, làm một thánh mẫu tỷ tỷ đoan trang ôn hòa, đối với ai cũng đều tốt, chính là, lại có gì đó bất đồng.

Ít nhất, tỷ tỷ từng tiếp tục khổ, từng tiếp tục mệt cũng sẽ không ở trong đêm hôm khuya khoắt ôm gối thêu Lười Dương Dương ngây thơ trộm khóc.

Mà cái gối đầu kia, vẫn là do Sở Nguyệt Xuất lúc trước lôi kéo mình đi mua, cũng bởi vì Ngôn Du sẽ thường xuyên qua nhà các nàng ở.

Cái tên Ngôn Du đáng giận...

Sở Giản Hề là thế mà Sở Lục Y cũng vậy, trong lòng đều đối với Ngôn Du tràn ngập bất mãn cùng quở trách.

Chính là, các nàng lại không biết, Ngôn Tĩnh - tỷ tỷ Ngôn Du, cũng lâm vào cảnh đồng dạng với Sở Nguyệt Xuất.

.............................................

“Tiểu Du, sao lại không nghe điện thoại?... Ở trong phòng thí nghiệm?... Vậy có phải em lại chưa ăn cơm hay không?...”

Tay phải nắm lấy di động, tay trái ôm lấy tay phải, Ngôn Tĩnh mày ninh thật chặt, “Em đã hai ngày không có đón điện thoại của chị, em đừng nói với chị là em hai ngày nay đều không có trong phòng thí nghiệm đi ra... Ngôn Du!”

Mới từ trong phòng thí nghiệm ra tới, Ngôn Du cởi trên người áo ba-đờ-xuy trắng, từ trong tủ treo quần áo lấy điện thoại ra, mở lên liền chứng kiến có hai mươi mấy cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của Ngôn Tĩnh, vội vàng gọi lại cho tỷ tỷ.

Giờ phút này nghe ra tỷ tỷ sinh khí, đang cùng đạo sư đồng sự rời đi phòng thí nghiệm, Ngôn Du bèn vội nói, “Tỷ tỷ tỷ tỷ, Tiểu Du đói bụng, đi ăn cơm nha.”

Ngôn Tĩnh tự nhiên biết muội muội là không muốn nghe mình lải nhải, bất đắc dĩ liếc mắt lại không bỏ được để nàng bị đói, “Vậy em nhanh đi ăn đi, đừng chỉ ăn chống đỡ, sẽ đau.”

“Đã biết.” Ngôn Du vẫn ngoan ngoãn đáp lại. Sau khi cúp điện thoại liền quăng điện thoại vào trong túi, nữ nhân đi ở bên cạnh nàng vỗ vỗ bả vai của nàng, “Ngôn, cùng nhau ăn cơm đi.”

“Ngô?” Chớp chớp mắt, Ngôn Du quay đầu nhìn nhìn đồng nghiệp của mình, lộ ra tươi cười đáng yêu, “Không cần, tôi trở về ăn.”

“Cùng nhau ăn đi, cô trở về ăn cái gì nha...” Nữ nhân liêu liêu tóc dài, tay đáp lên bả vai Ngôn Du, “Kỳ thực, cô trở về cũng là ăn mì tôm thôi mà.”

“Ngô, không cần đâu.” Vẫn là lắc đầu, Ngôn Du vẻ mặt còn rất thành thật, “Cùng cô ăn cơm cần tìm địa phương, ít nhất là mất 20 phút, cần dừng xe, ít nhất là 3 phút, muốn chọn đồ ăn ít nhất 10 phút, muốn ăn cơm nói chuyện phiếm, ít nhất 1 giờ, sau đó còn phải về nhà, ít nhất nửa giờ, cộng lại là 2 giờ 3 phút. Nếu tôi hiện tại trực tiếp trở về mất 10 phút, sau đó ăn mì tôm xong, 15 phút, tắm rửa, 10 phút, như vậy chỉ cần không đến nửa giờ tôi liền có thể ngủ. Ngô, không thèm nghe cô nói nữa, lại qua 2 phút, tôi về nhà nga, cúi chào...”

Nói vừa xong, còn chưa chờ nữ nhân kia theo kịp tính toán của nàng phục hồi tinh thần thì Ngôn Du đã phất phất tay bỏ chạy.

Phòng thí nghiệm trên lầu cách chỗ ở Ngôn Du rất gần. Lúc trước đạo sư của nàng giúp nàng đi tìm địa phương như vậy thì ra là vì lý do này, hắn giải thích với Ngôn Du, tự nhiên biết Ngôn Du cũng giống như mình, thích khoảng cách như vậy.Từ phòng thí nghiệm chạy về trong nhà, Ngôn Du vừa mở cửa ra liền bỏ bao qua một bên, lập tức tìm hộp mì tôm chạy tới máy nước uống mở vòi nước nóng, sau đó thoáng chờ trong chốc lát để cho nguội bớt liền “Hồng hộc” ăn sạch, lại chạy đi tắm rửa, ngay lập tức nằm chết dí trên giường muốn ngủ.

Tính ra, kể từ lần ngủ trước tới hiện tại đã qua 40 mấy giờ rồi...

Hảo mệt mỏi...

Nằm ở trên giường nghĩ như thế, Ngôn Du nhắm mắt lại, đắp chăn liền ngủ.

Chính là rất nhanh nàng lại mở mắt ra, ngồi dậy, tìm tìm ở chung quanh, rốt cuộc tìm được “Tiểu lười số 2” lúc trước mỗi ngày đều bị nàng đặt ở trong bao, lúc này mới lần nữa nằm xuống, ôm chặt, sau đó nhắm mắt lại.

Như vậy... Thật giống như ôm Sở lão sư.

.................................................

“Chị ăn xong rồi, các em ăn nhiều một chút, chén ăn xong cứ để trên bàn, chút nữa chị sẽ dọn.” Sở Nguyệt Xuất buông chén, thanh âm bình thản phân phó hai muội muội, tiếp sau đứng dậy trở về gian phòng của mình.

Nhìn tỷ tỷ đi lại vững vàng trở về phòng, Sở Giản Hề cùng Sở Lục Y liếc nhau, nhìn Sở Nguyệt Xuất mới ăn nửa bát cơm, đồng thời thở dài.

Rõ ràng lúc tỷ tỷ bới cơm chỉ bới nhiều hơn nửa bát một ít, bữa cơm này, cơ bản coi như không ăn gì a.

“Tiểu Y, tỷ tỷ chị ấy...” Sở Giản Hề có chút buồn bực cau mày, tầm mắt dừng trên nửa bát cơm, thanh âm rầu rĩ, “Làm sao bây giờ?”

Sở Lục Y không nói gì, đồng dạng nhìn nửa bát cơm kia, lại cảm thấy nửa bát cơm này thật giống như hòn đá to áp ở trong lòng.

Mắt thấy Sở Nguyệt Xuất ngày càng gầy yếu, các nàng lại không thể không quan tâm.

Một chuyện thôi, quả nhiên hại người rất nặng.

Trong lòng lại bắt đầu áy náy, Sở Lục Y cũng buông đũa xuống, thanh âm thật thấp, “Sở Giản Hề, tôi cũng ăn không vô.”

Cho dù Sở Nguyệt Xuất mỗi ngày vẫn quan tâm các nàng, đối với các nàng càng chiếu cố nhiều thêm, nhưng nụ cười trên mặt lại luôn có một vẻ miễn cưỡng.

“Chị tra được Ngôn Du đi đâu chưa?” Không nghe thấy tiếng Sở Giản Hề, Sở Lục Y trầm mặc một hồi, lại mở miệng nói.

“Tra rồi.” Sở Giản Hề gật gật đầu, tay nắm lấy đũa trạc bên trong bát cơm, “Ngôn Du không có ở chỗ chúng ta nơi này, có thể đã quay về chỗ cha mẹ của nàng cũng nên, chị sẽ nhờ đồng sự bên kia hỗ trợ, có gì chú ý một chút.”

“Ân.” Nhẹ nhàng gật đầu, Sở Lục Y bỗng dừng một chút, thở dài, có chút sâu kín nói, “Thật hy vọng Bạch Hiểu An không phải tự sát.”

Nếu Bạch Hiểu An không phải tự sát, tỷ tỷ của nàng cùng Ngôn Du nhất định còn có thể cùng một chỗ.

“Tiểu Y, em đang nói gì đấy...” Sở Giản Hề ngẩng đầu, trong ánh mắt mang theo phẫn nộ, “Coi như Bạch Hiểu An không có chết, Ngôn Du cũng làm chuyện có lỗi với tỷ tỷ.”

“Không có khả năng.” Sở Lục Y lắc đầu, ánh mắt còn lộ vẻ chắc chắn, “Ngôn Du không có khả năng làm chuyện có lỗi với tỷ tỷ.”

“Chính là trong cuốn sổ kia có nói, em cũng thấy đấy.” Sở Giản Hề lập tức đứng lên, tay chống bàn ăn, thanh âm rất cao, “Chẳng lẽ còn không thể chứng minh sao!”

Sở Lục Y nhất thời im lặng không nói gì.

Lúc trước Ngôn Du lấy cuốn sổ đưa cho Bạch Hiểu An, nàng cũng có chút hoài nghi, lại không nghĩ rằng bên trong lại là nội dung như vậy.

Càng không nghĩ tới Bạch Hiểu An cư nhiên sẽ nhảy lầu tự sát.

Lại nói tiếp...

Mạnh mẽ nghĩ tới một sự kiện, Sở Lục Y một lần nữa ngửa đầu nhìn vẻ mặt đông lạnh của Sở Giản Hề, “Uy, Sở Giản Hề, chị không phải nói Bạch Hiểu An không nhất định là tự sát sao?”

“A...” Vừa nhắc tới chuyện này liền nhịn không được buồn bực, Sở Giản Hề một lần nữa ngồi vào trên ghế, “Chị là cảm thấy như vậy a, theo lý thuyết tự sát không nên ở địa phương như thế lưu lại vết máu... nhưng lại không có chứng cớ khác chứng minh không phải tự sát...”

“Cho nên liền định tự sát rồi?” Sở Lục Y giơ lên mi, “Không phải cũng không có chứng cớ tự sát sao?”

“Chính là...” Sở Giản Hề nhất thời nghẹn lời, một lúc lâu mới ủ rũ nói, “Cục trưởng nhận định...”

Thật là không có trách nhiệm.

Liếc mắt, Sở Lục Y ở trong lòng phun cái rãnh*, lại không nói ra miệng, sợ đả kích Sở Giản Hề. (*khinh bỉ)

Nàng biết Sở Giản Hề thực thích phần công tác cảnh sát này.

“Sở Giản Hề, tôi trở về phòng học bài nha.” Không muốn nghĩ nhiều hơn nữa, vả lại không biết nên làm thế nào để cởi bỏ khúc mắc cho tỷ tỷ, Sở Lục Y đứng lên nói với Sở Giản Hề một câu rồi trở về phòng, muốn 'tĩnh hạ tâm lai' hảo hảo suy ngẫm nên làm thế nào cho phải.

Căn bản không biết hai muội muội ở bên ngoài nói gì, Sở Nguyệt Xuất ngồi một mình trên giường, trên đùi bày ra gối đầu mà lúc trước mua riêng cho Ngôn Du, bởi vội tới mà cần có cái để dùng, tay nhẹ nhàng vỗ về, ánh mắt ảm đạm.

Ngôn Du một lần trốn này, lại có thể thoát ly hoàn toàn. Cứ như vậy,liền từ sinh mệnh của nàng chạy đi mất, bặt vô âm tín.