Hữu Ương Lưỡng Song

Chương 94



94, Chương thứ chín mươi bốn...

Sở Giản Hề cùng Ngôn Tĩnh hẹn nhau ăn một bữa cơm tối nhằm đem sự tình nói rõ ràng. Còn Sở Nguyệt Xuất buổi chiều tỉnh ngủ xong bởi vì muốn đi tới bộ giáo dục một chuyến mà không có tới trường học.

"Tỷ, vậy chị đi tới bộ xong còn định đến trường không?" Nghĩ nghĩ, vẫn là quyết định đem đĩa ghi hình giao cho tỷ tỷ, Sở Giản Hề trước khi đi dừng lại hỏi Sở Nguyệt Xuất.

"Ân?" Hãy còn đang ở trong phòng khách thu thập, Sở Nguyệt Xuất nghe vậy nhìn nàng một cái, "Không đi, sao vậy?"

"Ân..." Từ trong túi lấy ra đĩa ghi, Sở Giản Hề đưa tới trước mặt Sở Nguyệt Xuất, "Này, cho chị xem."

Tuy rằng không biết cái đĩa này là cái gì, Sở Nguyệt Xuất vẫn nhận lấy, nhẹ nhàng gật đầu, "Hảo..."

"Ân." Sở Giản Hề nghĩ nghĩ, lại nói, "Chờ chị đi từ bộ giáo dục về rồi hẳn nhìn nha..."

"Được rồi, em mau đi làm đi." Thấy Sở Lục Y từ ngoài cửa thò người vào, Sở Nguyệt Xuất nhẹ cười, "Đi đi, trong khoảng thời gian này phiền hai em lo lắng rồi."

"Ân..." Vẫn là có chút không yên lòng, Sở Giản Hề hơi hối hận vì sao vừa rồi không dứt khoát bắt tỷ tỷ xem qua đoạn băng luôn, thế nhưng hiện giờ cũng không có biện pháp sửa chữa hối hận, chỉ có thể gật gật đầu, sau đó ra ngoài đóng cửa lại.

"Đó là cái gì?" Sở Lục Y đứng ở cửa đã sớm đem động tác của hai người thấy "nhất thanh nhị sở", lúc này bắt gặp Sở Giản Hề đóng cửa lại mới liền mở miệng, lòng đầy nghi hoặc hỏi tới.

"Ân, là một đĩa ghi hình." Sở Giản Hề căn bản không nghĩ muốn giấu giếm Sở Lục Y cái gì, theo thói quen, nàng bắt hai dây ba lô kéo đến trên lưng, "Đúng vậy, liên quan tới cái chết của Bạch Hiểu An ở trên sân thượng và Ngôn Du."

"Cái gì!" Sở Lục Y lập tức bị hù sợ, xoay người trừng Sở Giản Hề, "Chị cứ như vậy đưa cho tỷ tỷ a, không sợ xảy ra sự cố gì sao, chị cái tên đầu gỗ này!"

"Chị..." Sở Giản Hề thần sắc bị kiềm hãm, có chút chột dạ, "Tỷ chị ấy... Không thể nào..."

"Nói gì đó?" Sở Lục Y trắng mắt nhìn nàng, chậm dần cước bộ, "Đi nhanh như vậy để làm chi a, cũng sẽ không muộn!"

"A, kỳ thật, câu từ trên cuốn sổ mà Ngôn Du đáp trả cho Bạch Hiểu An, tất cả đều là tỷ tỷ bắt nàng viết..." Sở Giản Hề châm chước ngôn ngữ, cố gắng tận lực tóm tắt sự tình hòng giải thích một cách rõ ràng nhất, mà Sở Lục Y khi nghe đến những lời này thì lập tức không khỏi trừng lớn mắt.

"Giật mình đi..." Sở Giản Hề thoáng hiện một nét cười khổ, "Chị cũng giật mình, chính là... Quả thật rất phù hợp với tính cách tỷ tỷ a, đối với nàng mà nói học trò thi vào trường cao đẳng mới là trọng yếu..."

Hiểu được Sở Giản Hề nói lời này rất đúng, Sở Lục Y chỉ có thể thở dài, "Nói như vậy, chúng ta đã oan uổng Ngôn Du sao?"

"Ân, không chỉ như vậy..." Sở Giản Hề hạ xuống mi mắt nhìn nền đất, nhấc chân đá bay một cục đá, "Chị lúc ấy ở đồn cảnh sát có hỏi Ngôn Du, vì sao phải trả lời Bạch Hiểu An như vậy, nàng nói với chị, không biết... A, không biết a... Rõ ràng là tỷ tỷ để nàng làm vậy..."

"Cho nên, cô ấy là..." Tâm tình Sở Lục Y cũng theo ngữ khí cực thấp của Sở Giản Hề mà hạ xuống, mới nói từ liền không nói thêm gì nữa.

Ngôn Du thật ngốc.

Sở Giản Hề cùng Sở Lục Y sau khi rời đi, Sở Nguyệt Xuất liền một mình ngồi ở trong phòng khách, trong lòng bàn tay còn nắm tập hồ sơ mà Sở Giản Hề giao cho mình, bởi vì liên hệ với thái độ của Sở Giản Hề, trong lòng có một tia sáng tỏ.

Có lẽ... có quan hệ với Ngôn Du?

Chỉ cần vừa hiện lên ý nghĩ như vậy, Sở Nguyệt Xuất liền bắt đầu nghĩ muốn mở máy tính nhìn xem trong đĩa có cái gì, nhưng tiếp tục nhớ lại lời Sở Giản Hề nói, lại chọn nhịn xuống, trở lại trong phòng đem đĩa phóng tới bên cạnh máy tính, chính mình đi thay quần áo xuất môn tới bộ giáo dục.

Nếu Tiểu Hề nói như vậy, nhất định là có đạo lý của em ấy.

.............................................

Hạ Kiều Mộc một mình ở trong trường học đi lang thang, vô cùng buồn chán, lại có thể chứng kiến Ngôn Tĩnh bước đi tao nhã mà vào Giáo Học Lâu.

Ba bước cũng chỉ cần hai bước là chạy qua tới, trước lúc cửa thang máy đóng lại thì liều lĩnh vươn tay vào. Ngôn Tĩnh đứng ở bên trong hoảng sợ, chờ đợi cửa thang máy một lần nữa mở ra lúc này mới thức tỉnh, thấy người, thực không hình tượng liếc mắt, "Không biết như vậy rất nguy hiểm sao?"

"Không có..." Hạ Kiều Mộc cười hì hì, "Bất quá vì Tĩnh, gặp nguy hiểm cũng không sao mà."

Ngôn Tĩnh liếc nàng một cái, ngẩng đầu nhìn chằm chằm lên con số đang không ngừng thay đổi tầng lầu, rõ ràng không muốn để ý tới nàng.

"Tĩnh, thứ bảy cùng nhau đi ăn đi." Thời điểm cửa thang máy mở ra, Hạ Kiều Mộc đi theo Ngôn Tĩnh ra ngoài, ở sau lưng nàng nói lời nịnh hót, "Em mời cô ăn cơm."

Nhìn cũng không thèm nhìn nàng một cái, thanh âm Ngôn Tĩnh lạnh lùng, cùng bộ dáng ôn nhu ở trước mặt Ngôn Du như hai người khác nhau, "Em rảnh rỗi lắm sao?"

« Buổi chiều không có lớp nha. » Hạ Kiều Mộc đối với Ngôn Tĩnh như vậy sớm đã thành thói quen, tuy rằng nhiều thời điểm lúc trước Ngôn Tĩnh rất ôn nhu nhưng trong khoảng thời gian này không hiểu sao lại đột nhiên chuyển biến khiến nàng có chút khó chịu, thế nhưng vẫn chọn mặt dày theo đuôi, "Tĩnh, thứ bảy cùng nhau ăn cơm đi, sinh nhật của em..."

Nghe nói thế, động tác mở cửa phòng làm việc của Ngôn Tĩnh hơi dừng một chút, "Vậy sao?"

"Đúng vậy..." Cửa phòng làm việc mở, Ngôn Tĩnh bước vào, Hạ Kiều Mộc cũng đi theo vào, "Cùng nhau ăn cơm đi, em sẽ muốn cùng cô ăn cơm... Chỉ nguyện vọng này..."

Ngôn Tĩnh lúc này không nói gì, mà là đi đến sau bàn công tác của mình ngồi xuống, nhìn thấy Hạ Kiều Mộc thực tự nhiên kéo cái ghế ngồi vào đối diện mình, thanh âm bất đắc dĩ, "Hạ Kiều Mộc, em không cần chấp nhất như vậy..."

"Nha, cô trước kia không phải đều kêu em là Tiểu Mộc sao?" Hạ Kiều Mộc bỗng nhiên đứng lên, hướng qua thân mình tới gần Ngôn Tĩnh, lộ ra tươi cười, "Không cần kêu cái gì mà Hạ Kiều Mộc..."

Ngôn Tĩnh nhất thời bất đắc dĩ, "Chú ý của em thường để ở đâu vậy?"

"Ở trên người cô." Hạ Kiều Mộc trả lời cực kỳ tự nhiên.

"Em..." Ngôn Tĩnh hoàn toàn thất sách, ngẩng đầu nhìn nàng một cái thì đã thấy ánh mắt sáng quắc của nàng nhìn mình chằm chằm, liền lại thở dài, "Thứ bảy tôi có việc."

"A?" Thấy nàng không phải nói giỡn, tựa hồ cũng không phải kiếm cớ cự tuyệt chính mình, Hạ Kiều Mộc giờ phút này như bong bóng xì hơi úp sấp trên bàn, "Thật sự không được sao?"

"Thật sự, là chuyện rất trọng yếu." Ngôn Tĩnh nhìn thẳng nàng, thấy nàng bày ra bộ dáng như thế lại có gì đó không đành lòng, "Nếu không... Ngày đó tôi cùng em ăn cơm trưa?"

Mắt sáng rực lên, đang gục đầu xuống bàn vội vã ngẩng đầu, Hạ Kiều Mộc trong thanh âm lộ ra tia hưng phấn, "Cũng không thể thêm một chút ăn khuya ư?"

Mày hơi hơi nhíu nhíu, Ngôn Tĩnh thanh âm thản nhiên, "Tôi ghét nhất người có lòng tham không đáy."

"Tĩnh..." Hạ Kiều Mộc một lần nữa nằm trở về, "Một năm mới có một lần mà..."

Lại quét nàng liếc mắt một cái, Ngôn Tĩnh tùy tay cầm quyển sách trên bàn lật mở vài trang, thanh âm như trước « vô ba vô lan », "Đến lúc đó tôi sẽ xem nhìn thời gian."

Cũng không biết đến lúc đó sẽ có chuyện gì phát sinh, nam nhân kia... Không biết có mục đích gì.

Huống chi, mơ hồ còn có một loại cảm giác bất an, cho nên mới lo lắng một lát sau liền gọi điện cho Sở Giản Hề.

"Tĩnh, chị làm sao vậy?" Tuy rằng thoạt nhìn luôn biểu hiện một bộ vô lại, chính là vào thời khắc này Hạ Kiều Mộc vẫn có thể theo động tác Ngôn Tĩnh tùy ý lật sách mà nhìn ra bất đồng, do dự thật lâu bèn đưa tay nhẹ nhàng cầm tay Ngôn Tĩnh, "Có chuyện gì, có thể nói với em mà."

Trước chính là biết Ngôn Du giống như đã xảy ra chuyện gì đó mà xuất ngoại, lúc sau Ngôn Tĩnh liền một bộ dạng rầu rĩ mãi không vui, thái độ đối với nàng cũng đã xảy ra 180 độ đại chuyển biến.

Mặc dù có loại cảm giác mình là vô tội bị vạ lây nhưng Hạ Kiều Mộc khi chứng kiến Ngôn Tĩnh luôn mặt lạnh với mình vẫn cảm thấy khá đau lòng.

Dù sao từ trước tuy rằng Tĩnh cũng thường xuyên làm mặt lạnh nhưng ngẫu nhiên vẫn sẽ lộ ra tươi cười, hơn nữa, có đôi khi mình cố ý chọc nàng thì Tĩnh còn chịu buông ra mấy lời oán trách, xong phát ra từ nội tâm mỉm cười ấm áp.

Có lẽ... Đối với Tĩnh mà nói, Ngôn Du mới là trọng yếu nhất đi.

Từng có một lần ở trên đường gặp Ngôn Tĩnh cùng Ngôn Du cùng nhau đi mua quần áo, khi đó, trên mặt Ngôn Tĩnh một chút lạnh như băng cũng không có, khóe miệng luôn lộ ra tươi cười sủng nịch ấm áp, tay thường thường sẽ phủ lên đầu hoặc là hai má của Ngôn Du.

Nàng... Chứng thật là ghen tị Ngôn Du rất nhiều.

Chính là, nếu nàng có thể thay đổi sự thật, nàng nhất định sẽ không để cho Ngôn Du đi Mĩ Quốc, như vậy, Ngôn Tĩnh liền không cần một nụ cười cũng không có.

Bởi vì động tác cùng ngôn ngữ Hạ Kiều Mộc có hơi trầm trầm, Ngôn Tĩnh ngẩng đầu, lại bắt gặp nàng đang nhìn mình khi ánh mắt có vẻ có chút ưu thương bất đắc dĩ rồi lại chấp nhất, đáy lòng nhất quý, động tác vốn muốn lấy tay ra khỏi tay nàng cũng không tiếp tục.

Ngoài cửa sổ, lá cây theo gió xuân mát mẻ không ngừng sàn sạt rung động, Hạ Kiều Mộc nhìn Ngôn Tĩnh một lần nữa lật sách, tầm mắt dừng ở bàn tay bị chính mình nắm nhưng không có làm động tác gì khác, trộm lộ ra ngây ngốc tươi cười.

.............................

Sở Nguyệt Xuất ở bộ giáo dục làm xong sự tình liền về nhà, vừa về tới nhà, ngay cả quần áo cũng chưa đổi liền trực tiếp trở về phòng mở ra máy tính nhét đĩa vào, chứng kiến hình ảnh trong đĩa thì trong lòng một trận run rẩy.

Thở sâu vài giây, điểm mở tần số nhìn, lúc nhìn đến Ngôn Du thì đôi mắt liền dần dần ướt đẫm.

Trường học cameras là lúc nào cũng đều mở, nhưng là cũng không phải sẽ luôn có người mỗi ngày đều nhìn vào đó... Ai sẽ rãnh rỗi như vậy chứ, tự nhiên là chờ đã xảy ra chuyện mới đem ra xem xét.

Mà Ngôn Du chỗ đứng vừa lúc trong phạm vi một cái cameras, mà Bạch Hiểu An thì chỉ bị quay đến một chút.

Ngay từ đầu Sở Nguyệt Xuất cũng không có đem âm lượng mở ra, chính là về sau Bạch Hiểu An hướng tới, bước từng bước lại gần Ngôn Du bên kia nàng mới hồi phục lại tinh thần, đem thanh âm mở ra, từ đầu nhìn một lần, nước mắt vẫn cố nén rốt cục cũng chảy xuống.

Một tay che miệng không để mình phát ra tiếng khóc, tay kia lại đem tần số nhìn hết lần này đến lần khác, thẳng đến cuối cùng dừng lại thì Sở Nguyệt Xuất nhanh chóng cầm di động lên, điên rồ gọi vào dãy số của Ngôn Du, nghe được nhưng lại là giọng nữ xa lạ lặp lại vô số lần "Số điện thoại này hiện không tồn tại".

Suy sụp buông di động ra, yên lặng nhìn trên màn ảnh máy tính đình chỉ ghi hình thân ảnh Ngôn Du, Sở Nguyệt Xuất rốt cục òa khóc.

____________________________$

Editor lướt qua như một con gióa~~~