Huyền Giới Chi Môn

Chương 234: Cùng nhau du ngoạn Thiên Ngu Thành



Dịch: tiểu miêu tử

Trong lương đình cách đó không xa, Kim Tiểu Thoa vừa thấy Thạch Mục toàn thân ướt nước mưa, không nhịn được chạy đến gần, hỏi:

“Sao lâu như vậy ngươi mới đi ra? Tuyết Nhi có chịu hồi tâm chuyển ý không?”

“Cuối cùng thì Thạch Đầu ngươi cũng đi ra, nếu không Thải Nhi đang muốn vào tìm ngươi đây, vì đợi ngươi nên ta đói bụng lắm rồi.” Thải Nhi đứng ở đầu vai Kim Tiểu Thoa rũ rượi nói.

“Kim sư tỷ, chúng ta hãy rời khỏi đây trước rồi hãy nói sau!” Thạch Mục không để ý đến nó, quay đầu nói với Kim Tiểu Thoa.

Kim Tiểu Thoa khẽ giật mình, nhẹ gật đầu rồi quay người đi trước, Thạch Mục theo sát phía sau, rất nhanh sau đó hai người rời khỏi tiểu sơn phân giáo Thông Thiên Tiên Giáo.

Lúc này đêm khuya vắng người, tuy mưa đã ngừng nhưng bầu trời vẫn tối tăm mù mịt, nhìn không thấy ánh trăng, đường xá khu thành tây vắng vẻ không một bóng người.

“Mấy ngày tới nàng muốn bế quan. Có thể đây là lần cuối cùng ta gặp mặt nàng. Nàng muốn truy cầu Thiên giai, chúng ta ở đây không có cách nào thỏa mãn nàng.” Thạch Mục vừa đi vừa sầu não nói.

“Ta cũng đã đoán được. Có lẽ ta đã quá ích kỷ rồi, kỳ thực ta chỉ lo lắng cho nàng về sau một mình không chỗ nương tựa sẽ bị người ta khi dễ.” Kim Tiểu Thoa song vai cùng Thạch Mục chầm chậm di chuyển, buồn bã nói.

“Nếu như ở Đông Châu Đại Lục có khả năng tiến giai lên Thiên giai thì có lẽ nàng cũng sẽ không ly khai, kỳ thật nàng cũng vô cùng lo lắng cho ngươi.” Thạch Mục nói.

“Lo lắng vì ta đã đắc tội nhiều người đúng không? Đúng là lo lắng không đâu! Những lão gia hỏa kia ngày ngày đều tính cái này toán cái kia, có bao nhiêu tâm tư đều hao phí cho việc tu luyện, àiii!” Kim Tiểu Thoa nhếch miệng.

“Cẩn thận thì thuyền gỗ cũng chạy được vạn năm.”

“Không cần ngươi quản nhiều chuyện! Tốt rồi, bây giờ coi như giao dịch của chúng ta hoàn tất.”

“Kim sư tỷ, về sau tỷ có tính toán gì không?”

“Ta muốn phản hồi Thiên Ma Tông hội hợp với mấy người bọn Mạc Ninh để nhắn nhủ vài lời hoàn thành nhiệm vụ tông môn đã, sau khi Ma Dương Đại Điển kết thúc, ta muốn đi du ngoạn toàn bộ đại lục một phen, cũng coi như để giải sầu, ngươi thì sao?” Kim Tiểu Thoa nhìn con đường phía trước, trầm mặc một lát rồi nói.

“Kim tỷ tỷ, Thải nhi cũng muốn đi giải sầu, người hãy mang ta theo được không? Thải Nhi rất là ngoan.” Anh Vũ vừa nghe đến chuyện đi du ngoạn, lập tức hai mắt tỏa sáng, kêu lên oa oa.

“Thải nhi ngươi câm miệng!” Thạch Mục trừng mắt liếc Thải nhi.

Anh Vũ rụt cổ lại.

“Ta muốn tham gia Thăng Tiên Đấu Giá Hội lần này đã, sau đó mới đi Thiên Ma Tông để bắt kịp tham gia Ma Dương Đại Điển a.” Thạch Mục nói.

“Chậc chậc, dã tâm cũng không nhỏ a? Đúng rồi, có phải Tây Môn Tuyết rời đi nên tiểu tử nhà ngươi lại muốn tòm tem Chung Tú đúng không?” Kim Tiểu Thoa lầm bầm nói.

“Tỷ đừng hiểu lầm, ta chỉ coi nàng như muội muội mà thôi.” Thạch Mục nói.

“Có quỷ mới tin nhà ngươi. Nam nhân không tên nào là không gặp một nàng lại yêu một nàng? Ngươi họ Thạch, nàng ta họ Chung, huynh muội cái gì chứ? Ai mà tin!” Kim Tiểu Thoa nói.

“Thạch Đầu không phải người như thế. Chung tỷ tỷ tuy cũng rất đẹp, nhưng so với Kim tỷ tỷ thì kém xa nha nha.” Thải nhi lại chen miệng vào nói.

Thạch Mục lại liếc nhìn nó, anh vũ lập tức sợ tới mức rụt cổ lại.



Không lâu sau, hai người Thạch Mục cũng về đến khách sạn, Kim Tiểu Thoa trả Thải Nhi lại cho Thạch Mục, sau đó đi về phía viện tử mà mình đã thuê.

Trong phòng khách.

Thạch Mục nằm trên giường, tâm thần không yên, không cách nào chìm vào giấc ngủ, mắt nhìn chằm chằm lên nóc nhà.

Thật lâu sau, hắn chợt nhớ tới cái gì, Trần Miểu Giới trên ngón giữa tay phải lóe lên ánh hào quang, một trường tiên màu xanh có khắc những phù trận phức tạp hiện lên trong tay hắn.

Hắn trở mình ngồi dậy.

Một lát sau, Thạch Mục đã xuất hiện trước cửa tiểu viện của Kim Tiểu Thoa.

“Thùng thùng thùng!” Một loạt tiếng gõ cửa vang lên.



Sáng sớm ngày hôm sau.

Thạch Mục đang mơ mơ màng màng nằm trên giường.

“Thùng thùng!” Một hồi tiếng đập cửa có tiết tấu vang lên.

Thạch Mục sững sờ, vội vàng đứng dậy mở cửa, Chung Tú một thân quần áo màu xanh lá đang đừng mỉm cười ở cửa ra vào.

“Tú nhi.”

“Thạch đại ca, huynh làm sao vậy, muội cảm giác hình như tối qua huynh nghỉ ngơi không được tốt thì phải?” Chung Tú thấy sắc mặt Thạch Mục có vẻ mệt mỏi liền hỏi.

“Không có gì. Tú nhi, hãy mau đi vào a. Sau hôm nay lại rảnh rỗi đến tìm ta vậy?” Thạch Mục xoay người, dùng ngón tay vuốt vuốt mi tâm, đi vào trong nội viện.

“Thiên Ngu Thành là đệ nhất đại thành tại Đông Châu Đại Lục, sau khi muội đến đây vẫn chưa có cơ hội hảo hảo tham quan phong quang nơi này. Hôm nay khí trời khá tốt, cho nên... muội nghĩ là đến tìm Thạch đại ca cùng đi ngắm cảnh dạo chơi cùng với muội. Ahihi :v “ Chung Tú vừa đi vừa nói.

“Cũng được.” Thạch Mục đi phía trước hơi chần chờ một chút nhưng vẫn gật đầu đáp ứng.

Sắc mặt Chung Tú lập tức trở lên vui vẻ, hai ba bước đã tót theo kịp Thạch Mục, cùng hắn sóng vai bước đi.

Thạch Mục trở về phòng thu dọn đồ đạc một chút rồi mang theo anh vũ xuất phát cùng Chung Tú.

Hơn nửa ngày tiếp theo, hai người thuê một chiếc xe ngựa, đi tham quan không ít địa phương danh tiếng trong Thiên Ngu Thành.

Nhang khói huyên náo Báo Quốc Tự, tiểu thương tụ hợp phố Hoài Nam, (giống thơ vãi :v) có thể ngắm nhìn phong quang Minh Châu Tháp của Thiên Ngu, có những con sông uốn lượn gấp khúc...

Hai người vừa du lãm phong cảnh các nơi vừa thuận miệng trò chuyện, nói nhiều nhất vẫn là khoảng thời gian ở trong trang viện ngoại ô Phong Thành trước kia, cùng với những chuyện hay việc lạ trong khi tu luyện tại tông môn.

Chung Tú giống như trở lại thành tiểu cô nương nhu nhược năm đó, miệng thao thao bất tuyệt, nụ cười hồn nhiên xinh đẹp, không hề giống một người có được tu vi Tiên Thiên, tư chất trác tuyệt, sắp trở thành đệ tử hạch tâm tại Thăng Tiên Đại Hội.

Mà Thạch Mục dường như cũng tạm thời vứt bỏ hết thảy ân oán phiền não, giống như một người đại ca bình thường của một tiểu cô nương, đa số thời điểm đều yên lặng lắng nghe tiểu muội Chung Tú líu ríu, có vài phần cảm giác thích thú.

Đương nhiên, trong đó không thể thiếu Thải nhi thi thoảng lại phun ra một câu làm cho cả hai cười nghiêng ngả, hoặc bắn ra những ngôn từ làm cho Thạch Mục phải lúng túng, chọc cho Chung Tú cười khanh khách không ngừng. (Ahihi, ô hô hô, ơ hớ hớ, hí hí :v :v )

Thời gian trôi qua nhanh chóng.

Chạng vạng tối, xe ngựa đứng ở cửa ra vào dịch quán.

“Thạch đại ca, cám ơn huynh, đã lâu rồi hôm nay là khoảng thời gian mà muội cảm thấy vui vẻ nhất.” Chung Tú đứng ở cửa ra vào nói.

“Thải nhi hôm nay cũng rất vui vẻ, Chung tỷ tỷ, ngày sau ngươi hay chăm đến tìm Thạch Đầu cùng đi chơi a.” Chơi suốt một ngày, lại được Chung Tú cho ăn không ít mỹ thực cho nên Thải nhi hưng phấn thì thầm nói.

“Ngươi thật lắm miệng!” Thạch Mục thò tay búng đầu nó một phát.

“Thạch Đầu ngươi lại búng đầu ta nữa, trách không được gần đây đầu ta có chút mất linh.” Thải nhi rụt cổ một cái, bất mãn lầm bầm.

“Thải nhi thật đáng yêu, lần sau tỷ tỷ lại mang theo ngươi ra ngoài chơi.” Chung Tú cười híp mắt nói.
“Chung tỷ tỷ giữ lời nha, không được lừa Thải nhi nha, lừa Thải nhi là sẽ không được xinh đẹp nữa đâu nha.” Anh vũ đứng trên đầu vai Thạch Mục đập cánh ầm ầm nói.

Chung Tú bị anh vũ chọc cho che miệng cười cười, bỗng dưng nàng nhớ tới cái gì đó, hỏi:
“Thạch đại ca, huynh đã nghe nói đến Thăng Tiên Đấu Giá Hội chưa?”

“Tất nhiên là nghe qua rồi, muội cũng nghe nói đến nó sao?” Thạch Mục gật gật đầu.

“Vậy không bằng chúng ta cùng đi chứ. Vừa vặn muội cũng muốn mở mang kiến thức, nghe nói vật phẩm áp trục lần đấu giá hội này là một khối tinh thạch trong truyền thuyết.” Chung Tú cao hứng nói.

“Tinh thạch là cái gì?” Thạch Mục hỏi.

“Muội cũng không rõ lắm, chẳng qua nghe nói nó là một loại thượng cổ linh thạch có thể củng cố thông đạo không gian, hiện nay rất khó có thể tìm thấy được nó, cho nên rất trân quý.” Chung Tú nói.

Thạch Mục như có điều suy nghĩ, nhẹ gật đầu.

Hai người lại tiếp tục hàn huyên thêm vài câu, Thạch Mục tiến vào xe ngựa, cáo từ rời khỏi, rất nhanh biến mất trong dòng người.

...

Ban đêm, trong phòng khách sạn.

Thạch Mục khoanh chân ngồi trên giường, hai mắt nhắm nghiền, cửa sổ bên giường mở ra, ánh trăng ngoài cửa sổ giống như ngân huy nghiêng nghiêng chiếu lên thân thể hắn.

Thật lâu sau, hắn mở to hai mắt, một tay đảo một cái, trên lòng bàn tay đã có thêm một hộp ngọc, đúng là thứ mà Tây Môn Tuyết đã tặng cho Thạch Mục.

Mở nắp hộp ngọc ra, bên trong là một khỏa đan dược màu ngà sữa, tản mát ra một vòng ánh sáng màu trắng, dược hương tỏa ra xông vào mũi thấm tận ruột gan.

Ngửi được cỗ mùi thơm này, Thạch Mục cảm thấy tinh thần chấn động.

Nhìn đan dược trong tay, mặt hắn tràn đầy vẻ vui mừng.

Ban ngày hắn đã nghe Kim Tiểu Thoa nói qua, Cố Hồn Đan ngoại trừ tác dụng củng cố vững chắc cảnh giới thì còn có tác dụng tẩm bổ thần hồn hết sức tuyệt hảo, rất thích hợp đối với những người song tu võ pháp, giá trị của nó hết sức xa xỉ, có lẽ còn hơn cả Thanh Minh Quả.

Cầm đan dược màu trắng, hắn ngửa đầu nuốt xuống.

Đan dược vừa vào miệng đã hóa thành một dòng nước ấm, bắt đầu lưu chuyển trong kinh mạch cơ thể hắn.

Thạch Mục cảm giác thân thể giống như đang được ngâm trong một suối nước nóng, thoải mái vô cùng.

Đột nhiên dòng nước ấm này phân thành hai, hóa thành một cỗ khí lưu mỏng cùng một cỗ khí lưu đậm đặc.

Đám khí lưu đậm đặc nhanh chóng trầm xuống, chạy xuống đan điền dung nhập vào Khí Phủ Đan ĐIền.

Khí Phủ lập tức lớn thêm gấp vài lần, chân khí ẩn chứa gia tăng thêm một mảng lớn, hơn nữa chân khí trong khí phủ trở lên ổn định chưa từng có.

Nội tâm Thạch Mục vui vẻ, cỗ nước ấm này ít nhất cũng giảm bớt nửa năm khổ tu của hắn, đến lúc đó chỉ cần tìm một chỗ có hỏa linh, chuẩn bị đầy đủ đan dược chí dương, bế quan khoảng nửa năm có lẽ có thể đột phá Xích Viên Hỏa Kinh tầng thứ bảy rồi.

Vào thời khắc này, một bộ phận khí lưu mỏng khác cũng tràn vào Thần Thức Hải.

Ầm ầm!

Khí lưu vừa tiến vào thần thức hải thì thần trí của hắn bỗng nhiên chấn động, đầu óc trở lên nhẹ nhàng khoan khoái chưa từng có.

Những lao tâm lao lực trước đó đã biến mất, giống như đã được ngủ một trận thật sảng khoái vậy.

Đám khí lưu giờ này chợt phân tán ra, hóa thành một cỗ sương mù, cùng với lực lượng thần thức dung hợp lại với nhau.

Lông mày Thạch Mục nhảy lên, hấp thu đám sương mù này, thần thức của hắn nhanh chóng dâng lên, lại có thể tăng thêm ba thành!

Vài thời khắc này, một đám sương mù còn chưa kịp dung hợp cùng thần thức, chạm đến tinh hạt nguyệt hoa trong đầu hắn.

Oành!

Tinh hạt nguyệt hoa ngưng tụ cỡ hạt đậu tằm lập tức vỡ vụn, hóa thành một vầng trăng tròn sáng ngời.

Vầng trăng này tỏa hào quang sáng chói, mầy lần huyễn hóa trăng tròn trước đó không thể sánh bằng.

Nội tâm Thạch Mục kinh ngạc, lần này huyễn hóa ra trăng tròn làm cho hắn có một loại cảm giác kỳ lạ, giống như ý cảnh trở lên viên mãn.

Đáy lòng Thạch Mục nổi lên cảm giác kỳ diệu, thân thể không tự chủ bày ra tư thế Thôn Nguyệt Thức.

Đằng sau đầu hắn mơ hồ hiện ra một đoàn hư ảnh trăng tròn mông lung, trong bóng đêm tản mát ra ánh sáng chói lọi thần bí.

Mặt ngoài trăng tròn trong đầu tỏa ra tia sáng trắng lập lòe, một góc lập tức vỡ vụn ra hóa thành một cỗ pháp lực tinh thuần, theo kinh mạch dung nhập vào trong đan điền.

Pháp lực trong cơ thể hắn nhanh chóng tăng mạnh, trong chốc lát đã đột phá đến bình cảnh tầng thứ chín, cũng trực tiếp tiến vào cảnh giới tầng thứ mười.

Thạch Mục đại hỉ, hiện tại ngân nguyệt trong đầu hắn cũng mới chỉ tiêu tán không tới một nửa.

Trăng tròn tiếp tục tan vỡ, chuyển hóa thành từng cỗ pháp lực tinh thuần dung nhập vào trong cơ thể.

Uẩn Thần Thuật tiếp tục tăng lên, đợi đến lúc mãn nguyệt đều tiêu tán, pháp lực trong cơ thể hắn cũng đạt đến tầng thứ mười trung kỳ.