Huyền Giới Chi Môn

Chương 238: Nhận lầm thân phận



Dịch: Bonze
Biên: Yukihana116490

Cốt mãng vừa xuất hiện, không gian phòng khách lập tức bị chiếm cứ hơn phân nửa. Nó nổi giận gầm lên một tiếng rồi quất đuôi xuống đất. Xương đuôi vừa thô vừa to như một cái roi thép cực kỳ trầm trọng, mang theo uy thế bài sơn đảo hải quét về phía Thạch Mục.

Thạch Mục biến sắc, nhưng không có chút nào sợ hãi, Đoản Côn trong tay lóe lên ánh sáng xanh, bóng côn hiện ra tầng tầng lớp lớp, như một tòa núi đánh tới đuôi Cốt mãng.

Một tiếng vang thật lớn!

Tầng tầng bóng côn lập tức biến mất, thân thể Thạch Mục bay ngược ra sau, khi rơi xuống trên mặt đất còn phải đạp lùi hai bước mới đứng vững lại. Sắc mặt hắn có chút tái nhợt, nhưng không có bị thương. Thân hình cực lớn của Cốt mãng cũng lui về sau một đoạn, lập tức trong miệng nó phát ra tiếng gầm giận dữ, cái đuôi của nó bất ngờ bị cụt một đoạn, rơi trên mặt đất.

Cốt mãng giận dữ, liền muốn lần nữa đánh tới Thạch Mục. Nhưng vào lúc này, một tia sáng đen từ bên trong bay ra, nhập vào trong cơ thể Cốt mãng, thân hình Cốt mãng lập tức dừng lại. Tia sáng đến từ một cô gái áo đen chẳng biết đã xuất hiện ở trong phòng từ lúc nào. Nàng dáng người cao gầy, trên mặt có một cái khăn che mặt, trong tay cầm một cái cốt trượng màu nâu đen, đầu trượng có ánh sáng đen lượn lờ.

Ánh mắt cô gái che mặt nhìn về phía Thạch Mục.

"Các ngươi là ai? Liễu Ngạn đâu? Gọi hắn ra đây!" Thạch Mục vung hai tay lên, Đao Côn trong tay chắn trước người, quát.

Pháp lực chấn động trên người cô gái này phát ra vô cùng mãnh liệt, vược xa cu Mục.

"Thuật Sĩ Tinh giai!" Nội tâm Thạch Mục giật thót một cái, nhưng trên mặt không có biểu hiện gì khác thường.

"Không tệ, lại có thể làm tổn thương được Cốt mãng của ta, nhưng có vẻ ngươi còn che dấu không ít thực lực. Mau thi triển hết ra đi a." Trong mắt cô gái hiện lên một tầng ánh bạc mịt mờ, mở miệng nói.

Nói xong, nàng vung cốt trượng lên. Trên người Cốt mãng hiện ra mảng lớn ánh sáng đen, trong miệng phát ra tiếng gào thét không cam lòng, tuy nhiên thân hình cực lớn vẫn chậm rãi dung nhập vào trong hư không, biến mất không thấy đâu nữa. Cùng lúc đó, trước người Thạch Mục có ánh sáng đen lóe lên, trên mặt đất xuất hiện năm bộ xương khô. Trong năm bộ xương khô này có hai bộ giống với bộ xương mặc giáp sắt vừa rồi bị Thạch Mục chém giết. Một bộ xương khô tay nắm một thanh kiếm lớn, tên còn lại nắm một thanh đao to. Ba bộ khô lâu khác thì khí tức hơi yếu một chút, Hồn hỏa trong mắt tỏa ra ánh sáng màu xanh đậm, trong tay đều cầm một cây cung bằng xương.

"Ngươi đi xuống trước đi, nơi đây giao cho ta." Cô gái che mặt nói với đại hán mặt đỏ đang đứng một bên.

Đại hán mắt đỏ đáp ứng một tiếng, vung cốt trượng một cái, bộ xương bị Thạch Mục chém một đao thảnh hai đoạn trên mặt đất hiện ra một mảnh khí đen, hai đoạn thân thể biến mất tiêu. Đại hán tức giận trừng Thạch Mục một cái, quay người đi trở về gian phòng bên trong.

Thạch Mục không để ý đến đại hán mặt đỏ, ánh mắt luôn luôn nhìn về phía năm bộ xương trước người hắn cùng cô gái che mặt. Ánh mắt hắn chớp lên, trong miệng hét lớn một tiếng, trên người phóng ra ánh sáng đỏ. Vẫn Thạch Hắc Đao cùng Đoản Côn màu đen hiện ra mảng lớn ánh sáng đỏ cùng ánh sáng xanh. Hồn hỏa trong mắt năm bộ xương khô lóe lên, lập tức giơ vũ khí trong tay lên.

Tuy nhiên vào thời khắc này, Thạch Mục chợt quay người lại nhanh như thiểm điện, đánh về cánh cửa sau lưng. Một đao hình bán nguyệt quét ra, chém lên cánh cửa ra vào. Trên cửa có màn sáng màu đen chợt hiện ra, màn sáng cứng cỏi vô cùng, vậy mà tiếp nhận được đao mang. Thạch Mục kinh hãi, đang muốn dùng lưỡi Vẫn Thạch Hắc Đao công kích màn sáng thì sau lưng hắn lại lao tới ba tiếng rít chói tai sắc nhọn. Họ Thạch biến sắc, vội vàng lướt ngang, né sang bên cạnh.

Bụp, bụp, bụp!

Ba tia sáng đen ghim trên mặt đất, ánh sáng đen tản đi, lộ ra ba mũi tên bằng xương lớn cỡ đầu cánh tay, đuôi tên rung rung liên tục. Thạch Mục còn chưa kịp thở ra một hơi, một thanh kiếm lớn màu đen cùng một thanh khảm đao cùng nhau chém tới hắn. Thạch Mục hét lớn một tiếng, Hắc Đao, Đoản Côn trong tay hắn tỏa sáng, bất ngờ đánh ra.

Hai tiếng nổ mạnh!

Toàn thân Thạch Mục rung mạnh, lui về đằng sau hai bước mới đứng vững được, hai bộ xương mặc giáp sắt cũng bị ép lui về phía sau một bước.

Viu, viu, viu!

Ba cây tên xếp theo hình tam giác, lần nữa bắn vụt tới, không hề buông lỏng chút nào. Thạch Mục nhướng mày, mãnh liệt đạp chân xuống mặt đất, hiểm hiểm tránh được ba cây tên bằng xương. Khi thân thể vẫn còn ở trên không, hắn phất tay lấy ra một tấm phù lục màu xanh, bóp chặt lấy tấm phù, trên người hiện ra một tầng ánh sáng xanh, thân hình lập tức nhanh hơn không ít.

Xùy xùy!

Hai sợi dây màu trắng từ trong tay hắn bay ra, trói chặt thân hình hai Khô lâu mặc giáp sắt. Tuy Khí Hoàn Thung chỉ có thể trói lấy hai Khô lâu có thực lực Tiên Thiên trung kỳ này một hai hô hấp. Nhưng lại để cho Thạch Mục-lúc này đã dùng đến Khinh Thân Thuật-thuận lợi hơn rất nhiều.

Đôi mày thanh tú của cô gái che mặt nhíu một cái, miệng lẩm bẩm, Cốt trượng trong tay sáng lên hào quang màu xám, bên trong hiện ra vài phù văn như ẩn như hiện. Nàng vung lên Cốt trượng, hào quang sáng bùng lên.

Thạch Mục dù đang chiến đấu với năm bộ Khô lâu, nhưng vẫn phân ra một phần tâm thần theo dõi cô gái che mặt. Mắt thấy cảnh này sắc mặt hắn lập tức biến đổi. Hào quang màu xám vừa sáng bừng lên xong liền ảm đạm xuống, hào quang tiêu tán, không có phát sinh chuyện gì.

Thần sắc Thạch Mục ngơ ngác, vào lúc này, không gian chung quanh hắn hiện ra từng tia hào quang màu xám, quấn lên người của hắn. Hắn lập tức cảm thấy thân thể nặng như đeo chì, tay chân không có sức lực, ý nghĩ hỗn loạn, thân hình lập tức chậm lại.

Hai Khô lâu mặc giáp sắt phát ra tiếng gầm nhẹ đầy hưng phấn, trong chớp mắt đã bắt kịp Thạch Mục, đại kiếm và khảm đao trong tay chém tới Thạch Mục. Thạch Mục hoảng hốt, trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, hắn tập trung tư tưởng thúc giục pháp quyết. Một mảnh sáng trắng từ trong tay hắn bay ra, nhanh chóng ngưng tụ thành một tấm khiên hình vỏ sò màu xanh nhạt chắn trước người.

Hai tiếng nổ mạnh vang lên, Thạch Mục bị đánh bay ra ngoài, rơi trên mặt đất lăn mấy vòng. Cùng lúc đó, cảm giác toàn thân vô lực rút cuộc cũng chậm rãi tiêu tán.

Thạch Mục lập tức trở mình đứng lên, dưới sự bảo vệ của Khí Linh Thuẫn cùng hộ thể Chân khí hắn không có bị thương tổn gì.

"Được rồi, dừng tay." Một thanh âm vang lên, Liễu Ngạn từ trong phòng đi ra, thần sắc bình thản.

"Vâng, Đại sư huynh." Cô gái che mặt đáp một tiếng, vung pháp trượng trong tay, năm bộ Khô lâu lập tức dung nhập vào hư không, tiêu biến không thấy gì nữa.

Sau Liễu Ngạn đi ra bốn người khác, trừ đại hán mặt đỏ vừa rồi, còn có một nam tử ục ịch, một thanh niên tóc bạc, cuối cùng là một thiếu nữ áo đỏ.

"Thạch Mục huynh, thật là có lỗi, mấy vị sư đệ sư muội của tại hạ tính cách không tốt, không nên thăm dò thực lực của ngươi, kính xin ngươi đừng trách móc." Liễu Ngạn vòng tay trước ngực, cung kính khom người.

Thạch Mục cau mày, ánh mắt đảo qua mấy người trước mắt.

"Các hạ dùng lý do trao đổi, lừa ta đến chỗ này, cuối cùng có ý đồ gì?" Hắn đã trầm mặc một lát, mở miệng nói.

"Thạch Mục giáo hữu không nên hiểu lầm, chúng ta cũng không hề còn có ác ý, chẳng qua là nghe Đại sư huynh nói chuyện của ngươi, có chút tò mò, khiến hắn mang ngươi tới." Che mặt nữ tử vòng tay trước người, có chút áy náy nói.

"Giáo hữu? Mấy vị có lầm cái gì hay không?" Thạch Mục do dự một chút nói.

"Thạch Mục giáo hữu tại sao lại nói như vậy? Đúng rồi, ta và ngươi tuy rằng sớm đã gặp nhau, nhưng còn chưa hỏi qua ngươi là giáo chúng của phân đàn nào trong Minh Nguyệt Thánh Giáo chúng ta?" Liễu Ngạn hỏi.

"Minh Nguyệt Giáo? Chưa từng nghe nói qua! Thạch mỗ cũng không phải là giáo đồ của giáo phái trong miệng các ngươi." Thạch Mục cả kinh, nhưng thần sắc trên mặt không thay đổi.

Đám người cô gái che mặt nghe vậy, ánh mắt đều nhìn về Liễu Ngạn.

"Lúc trước ở vùng hoang dã, rõ ràng ta thấy ngươi triệu hoán ra Tử Linh Minh Vật của bổn giáo, mà thực lực nó lại không kém, tuyệt đối không thể bồi dưỡng trong một sớm một chiều được." Liễu Ngạn nói.

Ánh mắt Thạch Mục lóe lên, có chút hiểu ý Liễu Ngạn muốn nói. Liễu Ngạn thấy Thạch Mục hồi lâu không nói gì, khẽ đảo tay một cái, trong tay lóe lên ánh sáng hồng, xuất hiện một lệnh bài hình vuông đỏ như máu. Trong miệng hắn niệm chú ngữ, lệnh bài trong tay hắn xoay tròn tản ra một vầng sáng đỏ.

Thạch Mục sắc mặt chấn động, lệnh bài trong tay Liễu Ngạn một mặt là một bộ đồ án kỳ dị, dường như là một quỷ vật hình người, mặt còn lại là một ít chữ cực nhỏ. Hắn liền nhớ tới lệnh bài từng thấy trên thi thể Cúc sư thúc, đồ án trên đó giống hệt với đồ án trên lệnh bài của Liễu Ngạn.

Ánh sáng đỏ từ lệnh bài trong tay Liễu Ngạn lan toả rộng ra, trên người năm kẻ đứng phía sau hắn đồng thời có một điểm sáng đỏ sáng lên, nhưng chỉ thoáng qua liền biến mất.

Liễu Ngạn ngạc nhiên nhìn Thạch Mục, từ đầu đến cuối trên người Thạch Mục không có bất kỳ khác thường gì.

"Trên người của ngươi không có giáo lệnh, xem ra ngươi xác thực không phải giáo đồ Minh Nguyệt Giáo rồi. Vậy người làm sao mà có được Tử Linh Minh Vật?" Sắc mặt họ Liễu trầm xuống, trên người tản mát ra một luồng khí lạnh, như sóng nước khuếch tán ra chung quanh.

Thạch Mục run lên, cảm giác như đang cởi trần đứng trong băng thiên tuyết địa, hộ thể Chân khí như giấy mỏng, không có chút tác dụng ngăn cản khí lạnh của Liễu Ngạn. Hắn kiệt lực vận chuyển Chân khí trong cơ thể.

"Thạch mỗ đến từ Đại Tề Quốc ở khu vực bán đảo phía Đông đại lục. Một vị Trưởng lão trong phái đã từng truyền thụ qua cho ta một ít pháp thuật triệu hoán sinh vật giới diện Tử Linh. Tuy nhiên hắn cũng không hề nhắc tới bất cứ chuyện gì về Minh Nguyệt Giáo." Thạch Mục cân nhắc mở miệng nói.

"Bán đảo phía Đông? Chỗ này hình như là một khu vực xa xôi ở phía Đông đại lục?" Đôi mày Liễu Ngạn nhướn lên, ngữ khí có chút không xác định, nhìn về phía cô gái che mặt.

"Bán đảo phía Đông hắn nói cách nơi đây khá xa. Giữa hai nơi còn ngăn cách bởi một mảng Hoang Nguyên Man tộc. Thế lực Nhân tộc ở đó chia làm Đại Tề Quốc, Viêm Quốc, Hoàng Quốc. Bên trong ba nước lại có bảy tông phái, theo thứ tự là Thiên Âm Tông, Diệu Âm Tông, Huyền Vũ Tông, Hắc Ma Môn, Phong Hỏa Môn, Âm Phù Cung, Thiên Kiếm Tông, thực lực đều bình thường." Cô gái che mặt đơn giản nói.

Thạch Mục cả kinh, ánh mắt nhìn về phía cô gái che mặt có chút hoảng sợ. Khu vực bán đảo vắng vẻ, vậy mà nàng ta lại biết rõ từng chi tiết như vậy.

"Thánh giáo từng phái Giáo sứ đến truyền giáo ở đó, nhưng hiệu quả quá thấp. Lần truyền giáo gần nhất cách đây đã một trăm hai mươi ba năm." Cô gái che mặt giơ ngón tay day day mi tâm, nói.

Liễu Ngạn ừ một tiếng, đánh giá Thạch Mục từ trên xuống dưới một lần, trên người hào quang lóe lên, luồng khí lạnh lập tức bị thu liễm.

"Thạch Mục huynh, xem ra ngươi nói không ngoa, hẳn là đánh bậy đánh bạ tu luyện bí thuật Thánh giáo, cũng xem như một nửa Giáo đồ của Thánh giáo rồi." Liễu Ngạn ôn hòa cười nói.

Thạch Mục im lặng, không nói gì.

"Thực lực Thạch huynh cường đại, còn là Võ Pháp song tu. Nhân tài như vậy, Minh Nguyệt Thánh giáo là cực kỳ mong muốn có được đấy. Hơn nữa ngươi cũng đã tu luyện bí thuật của Thánh giáo, không bằng gia nhập Thánh giáo luôn đi?" Liễu Ngạn nói.