Huyền Giới Chi Môn

Chương 254: Nghi vấn về cảnh trong mơ



Dịch: Yukihana116490

Thạch Mục so sánh một chút, tinh hạt màu trắng bạc do Thôn Nguyệt Thức ngưng tụ ra trông cũng không khác gì lắm so với viên tinh hạt màu vàng này. Tâm niệm của hắn khẽ động, một đám Chân khí liền tiến vào trong óc, đụng chạm với tinh hạt màu vàng.

Rắc rắc!

Tinh thể hình tròn lập tức vỡ vụn ra, hóa thành một vòng hư ảnh mặt trời màu vàng. Hư ảnh mặt trời vàng lóe lên, một góc hòa tan, hóa thành một cỗ Chân khí cực kỳ tinh thuần, dọc theo kinh mạch, nhanh chóng dung nhập vào trong Đan điền bên trong cơ thể. Thạch Mục chỉ cảm thấy Chân khí trong Khí phủ ở Đan điền đang nhanh chóng dâng lên, nội tâm hắn lập tức mừng như điên. Mấy hơi thở sau, hư ảnh mặt trời vàng hoàn toàn tan biến, chuyển hóa thành Chân khí tinh thuần. Chân khí trong cơ thể Thạch Mục lập tức tăng vọt một mảng lớn, đã đến Tiên Thiên sơ kỳ đỉnh phong, chỉ còn cách Tiên Thiên trung kỳ một bước ngắn.

Thật lâu về sau, Thạch Mục mở mắt ra, nhưng trong mắt hắn không lộ ra nét vui mừng, ngược lại cúi đầu trầm ngâm.

"Xem ra sau này muốn tu luyện Hấp Nhật Thức thì cần phải leo lên đỉnh ngọn núi cao mới được." Thạch Mục tư lự một phen, rồi cho ra một cái kết luận.

Vào thời khắc này, một tràng tiếng vỗ cánh rào rào truyền đến, Thải nhi từ dưới núi bay lên, đậu xuống bờ vai Thạch Mục.

"Thạch Đầu, hôm nay ngươi tu luyện lâu hơn không ít so với bình thường đó." Thải nhi nói.

Thạch Mục ừ một tiếng, có chút không tập trung.

"Ngươi đang suy nghĩ cái gì?" Thải nhi kỳ quái nhìn Thạch Mục, hỏi.

Thạch Mục liếc Thải nhi, không nói gì, đứng lên. Hắn đang suy nghĩ về sự tình cảnh trong mơ. Chuyện đi vào mộng cảnh này đã luôn luôn theo hắn kể từ khi hắn bắt đầu tu luyện. Thời gian càng lâu, tu luyện càng thêm xâm nhập thì hắn càng bắt đầu hoài nghi, khỉ trắng trong cảnh mộng xảy ra cũng không phải là điều ngẫu nhiên. Mộng cảnh kỳ dị kia hẳn là có liên hệ nào đó với sự việc xảy ra quanh thân hắn. Theo số lần tiến vào cảnh mộng tăng lên thì dần dần, hắn cũng tìm ra một ít quy luật. Đó chính là trong đời thật, khi hắn làm điều gì đó mà gây xúc động đến thì y như rằng khỉ trắng và mộng cảnh cũng sẽ biến đổi theo.

Thôn Nguyệt Thức là như vậy, Hấp Nhật Thức cũng là như thế. Chẳng qua pháp quyết, khiếu môn cụ thể của hai môn công pháp kỳ dị này đến bây giờ hắn vẫn còn chưa nắm được. Nhưng chỉ cần hắn bắt chước cử động của khỉ trắng trong mộng cảnh, ngẩng đầu nhìn trăng minh tưởng, liền có thể đi vào giấc mộng ngưng tụ tinh hạt. Đồng dạng, chỉ cần hắn ngửa đầu nhìn liệt nhật* minh tưởng, cũng có thể xúc phát tràng cảnh khỉ trắng tu luyện Hấp Nhật Thức trong mộng, từ đó khiến cho Chân khí trong cơ thể cũng theo đó mà tăng lên.
liệt nhật: mặt trời chói chang, nóng bỏng

Ngày đó tại bí cảnh Dũng Sĩ Chi Môn của Man tộc, khi hắn hoá thân thành khỉ trắng chém giết Tam Thủ Hung Mãng thì trong đầu lập tức hiện ra tình cảnh khỉ trắng đại chiến Cửu Thủ Kim Giao trên biển.

Thạch Mục bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên, trong lòng chợt toát ra một sự phỏng đoán hoang đường. Chẳng lẽ...tình cảnh mỗi lần hắn thấy khi đi vào trong mộng..đều là một đoạn trí nhớ ngắn của khỉ trắng?

Thạch Mục cúi đầu suy tư một chút, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Nếu như suy đoán của hắn là thật, vậy tại sao hắn lại có được những ký ức này? Tại sao lại có thể hoá thân thành khỉ trắng? Hư ảnh khỉ trắng nhiều lần xuất hiện trong thần thức hải của hắn là điều gì đã xảy ra?

Suy đoán cùng ý nghĩ trong đầu hắn trở nên loạn cào cào, cảm xúc phập phồng lên xuống bất định. Tuy Thạch Mục là một kẻ lúc nào cũng tỉnh táo, trí lực cũng được cho là trác tuyệt nhưng bây giờ dù hắn có hao tâm tổn sức cân nhắc đến thế nào cũng không thu hoạch được gì.

"Được rồi..." Hắn lắc đầu, đem những ý niệm này dứt bỏ.

Mặc kệ những cảnh trong mơ kia có phải là ...trí nhớ của kẻ nào đó hay không, đều không sao cả! Hắn chỉ cần tuân theo cảnh trong mơ là đã có thể khiến mình trở nên mạnh mẽ, điều này là chắc chắn không thể nghi ngờ!

Trong nội tâm Thạch Mục chợt loé lên, nhớ lại cảnh khỉ trắng bay lên lượn xuống cùng với tình cảnh của ngọn Thông Thiên Phong trong mơ. Trong lòng họ Thạch khẽ động, lật tay liền lấy ra một tấm địa đồ cũ kỹ. Đây chính là tấm địa đồ Đại lục Tây Hạ mà hắn đã mua được trước khi diễn ra đấu giá hội.

Ánh mắt hắn rơi vào trên ngọn Lăng Thiên Phong ở trên địa đồ. Ngọn núi này thật sự quá giống với ngọn Thông Thiên Phong trong mộng của hắn.

Có lẽ...

Thải nhi vô cùng buồn chán đánh cái ngáp, thấy Thạch Mục bỗng dưng lôi địa đồ ra, nó cũng bon chen thò đầu vào xem cùng.

"Ồ, địa đồ này không phải là cái ngươi mua ngày đó trước khi vào đấu giá hội sao?" Thải nhi nghiêng cổ hỏi.

Thạch Mục gật đầu, ánh mắt vẫn không rời đi bản đồ.

"Đại lục Tây Hạ? Thạch Đầu, chẳng lẽ ngươi muốn đến Đại lục Tây Hạ sao?" Thải nhi thấy ở góc địa đồ có đánh dấu, liền hỏi.

Thạch Mục im lặng trong chốc lát, ánh mắt dần trở nên kiên định, hắn chậm rãi mở miệng nói:

"Không sai, ta đang có ý đó. Nếu như Đại lục Đông Châu đã không còn nơi yên ổn cho ta sống thì ta liền dứt khoát rời đi, lưu lạc đến Đại lục Tây Hạ một phen."

Tính cách hắn vốn kiêu ngạo, tùy ý mà đi, lưu lạc thế giới vốn là một nguyện vọng ẩn núp sâu dưới đáy lòng hắn. Nếu là lúc bình thường hắn còn phải lo lắng này kia, nhưng tình huống hiện tại ngược lại lại có thể khiến hắn buông bỏ hết thảy, tùy tâm sở dục một phen. Hơn nữa, trong đầu hắn còn có một ý niệm mơ hồ rằng, lần này sau khi đến Đại lục Tây Hạ, nhất định phải đến ngọn Lăng Thiên Phong trên bản đồ kia một lần. Đi nơi đó, có lẽ sẽ bắt được một ít dấu vết gì đó do khỉ trắng trong cảnh mộng để lại.

"Lưu lạc Đại lục, ta thích! Tốt, chúng ta đây liền đi Đại lục Tây Hạ!" Thải nhi hơi sững ra, ngơ ngác nhìn Thạch Mục một hồi, sau đó nó hưng phấn hét ầm lên, hai cánh vỗ phành phạch liên hồi, nói.

Thạch Mục tư lượng một phen, sau đó lại lấy ra địa đồ Đại lục Đông Châu. Đã muốn đến Đại lục Tây Hạ thì nhất định phải đi ngang qua Tây Hải. Phía Tây Đại lục Đông Châu là Cổ quốc Tây Hạ, cần phải đi xuyên qua nước này mới có thể tới bờ biển phía Tây Đại lục Đông Châu. Ngoài ra, nguồn gốc xuất phát của Minh Nguyệt Giáo là từ Cổ quốc Tây Hạ, vừa lúc tiện đường tìm hiểu xem cái tông môn hại mình không nơi náu thân này một phen xem thế nào.

"Chẳng qua trước khi lên đường chúng ta cũng cần chuẩn bị một chút."Thạch Mục bỗng nhiên mở miệng nói.

"A, chuẩn bị cái gì?" Thải nhi có chút tò mò hỏi.

. . .

Một canh giờ sau, Thạch Mục cùng Thải nhi đã rời khỏi phiến sơn mạch này, đứng ở một chỗ cao cao, nhìn về phía Tây.

Lúc này đây Thạch Mục dùng vải che khuôn mặt lại. Bộ lông chim xinh đẹp của Thải nhi chẳng hiểu sao cũng đã biến thành đen thùi. Nó vốn là một con Anh Vũ với sắc lông sặc sỡ xinh đẹp thì lúc này đây lại trông như một con quạ đen vừa béo vừa ngu xuẩn.

"Thạch Đầu, dịch của Hắc Phượng Hoa này thật sự có thể rửa sạch hết chứ hả?" Thải nhi nhìn lông vũ đen kịt trên người, có chút không yên tâm hỏi.

"Yên tâm đi, tuyệt đối có thể rửa sạch." Thạch Mục nói.

"Nhưng mà trông nó cũng quá khó nhìn đi..." Thải nhi có chút ủy khuất lầm bầm nói.

"Biết làm sao được? Thân phận của ta đã bị bại lộ. Ngươi con Anh Vũ này đi theo ta chắc cũng đã bị rất nhiều người biết đến. Nếu không làm chút nguỵ trang chỉ sợ chúng ta rất nhanh sẽ bị người nhận ra. Ngươi chắc cũng không muốn bị bắt đi rồi bị lột da nấu canh chứ hả?" Thạch Mục nói.

"Được rồi." Thải nhi có chút uể oải nói.

"Đi thôi." Thạch Mục không để ý tới Thải nhi nữa, cất bước hướng về phía Tây mà đi.

. . .

Ba tháng sau.

Đêm khuya.

Trăng bạc như móc câu, ánh trăng lung linh như nước, phủ lên toàn bộ đại địa một tầng lụa bạc mỏng, vừa mông lung lại thần bí.

Trên một đỉnh núi màu xám trụi lủi, trong bãi đá có một mảnh đất bằng rộng chừng vài trượng. Thạch Mục đang ngồi ở đó, bày ra một tư thế cổ quái hai tay giơ lên trời. Lúc này, Pháp lực trong cơ thể hắn đang lao nhanh không ngừng, một cỗ Pháp lực thật nhỏ tràn vào trong óc. Chỗ đó đang lơ lửng một viên tinh hạt màu bạc ánh trăng, to cỡ trái long nhãn cùng một viên tinh hạt màu vàng lấp lánh, cũng to như trái long nhãn. Cỗ Pháp lực nhỏ lao thẳng đến tinh hạt màu bạc.

Ầm ầm!
Tinh hạt ánh trăng lập tức vỡ vụn ra, hóa thành một vầng trăng tròn màu trắng. Đồng thời, sau đầu Thạch Mục cũng lập tức lóe lên hư ảnh trăng tròn mờ nhạt. Trăng tròn trong đầu hắn mặt ngoài lóe lên ngân quang, sau đó một góc liền từ từ hòa tan, hóa thành một cỗ Pháp lực tinh thuần, chạy dọc theo kinh mạch, đổ vào vòng xoáy trong Đan điền. Pháp lực trong cơ thể hắn theo đó bắt đầu tăng lên một cách nhanh chóng.
Sau một khoảng thời gian ngắn, khi trăng tròn trong đầu hoàn toàn biến mất thì họ Thạch kinh hỉ phát hiện, mình đã đột phá bình cảnh tầng thứ mười một của Uẩn Thần Thuật, tiến vào cảnh giới tầng thứ mười hai. Trong đám mây thức hải, lại có thêm một ngôi sao sáng. Đến tận đây, hắn dĩ nhiên đã trở thành một gã Thuật sĩ Nhị tinh!

Thạch Mục mở hai mắt ra, ánh mắt lộ vẻ vui mừng.

Kể từ khi khỉ trắng trong mộng cảnh tu luyện Thôn Nguyệt Thức đến cảnh giới Đại viên mãn về sau, hắn gần như chỉ mất không đến một tháng là đã ngưng tụ được một viên tinh hạt ánh trăng to cỡ trái long nhãn. Trải qua mấy tháng này, hắn đã luyện hóa liên tiếp năm viên tinh hạt ánh trăng to bằng quả long nhãn, tuy Pháp lực của hắn đột nhiên tăng mạnh nhưng vẫn chỉ luôn dừng ở tầng thứ mười một Uẩn Thần Thuật, mãi cho đến hôm nay, sau khi luyện hóa xong khỏa tinh hạt ánh trăng thứ sáu hắn mới đột phá được bình cảnh tầng thứ mười một.

Sau một hồi suy nghĩ miên man, Thạch Mục thu hồi Thôn Nguyệt Thức, đứng nguyên tại chỗ, há miệng phun ra một đạo kim quang. Thạch Mục bắt kiếm quyết, chỉ tay một cái, kim quang lập tức hóa thành một cự kiếm màu vàng to như tấm ván cửa. Trên thân kiếm lửa vàng bốc lên hừng hực, sóng nhiệt cuồn cuộn mà ra, một cỗ Pháp lực cường đại chấn động không trung, đang từ từ khuếch tán ra.

Thạch Mục nhìn Kim Tiền Kiếm lơ lửng trên đỉnh đầu mà trong mắt hiện lên một tia hưng phấn.

Tay phải hắn chỉ một cái, Kim Tiền Kiếm lập tức bay tới bay lui quanh thân hắn, như là một tên hộ vệ trung thành nhất. Sau, trong nháy mắt, Kim Tiền Kiếm như một tia chớp vàng bổ thẳng xuống một khối cự thạch màu xám cao chừng bảy tám trượng ở cách đó không xa.
"Oành!" Một tiếng nổ thật lớn vang lên.
Bên trong vụ nổ, ánh lửa bắn ra bốn phía. Cự thạch màu xám bị chém thành vô số mảnh vỡ. Những nơi Kim Tiền Kiếm đi qua, tất cả đá vụn đều bị ngọn lửa vàng từ nó thiêu rụi, hóa thành hư vô.
Thạch Mục thỏa mãn khẽ gật đầu, tay phải vẫy vẫy, Kim Tiền Kiếm lập tức bay vụt trở về, toàn bộ lửa vàng trên thân thu lại. Hóa thành một chuôi đoản kiếm Kim Tiền Xuyến nhan sắc xám xịt, rơi vào trong tay hắn. Thân kiếm chợt lóe lên kim quang, liền biến mất không thấy gì nữa. Một khắc sau, trong Đan điền của Thạch Mục, một thanh Kim Tiền Kiếm giống như đúc chẳng qua rất nhỏ bỗng dưng xuất hiện, phía dưới nó đúng là vòng xoáy Pháp lực cùng vòng xoáy Chân khí, một thuận một nghịch đang liên tục xoay tròn.

Trải qua mấy tháng ân cần săn sóc, hôm nay Kim Tiền Kiếm đã hơi có chút Linh tính đơn giản. Tuy vậy, uy năng có thể triển khai vẫn còn tương đối hạn chế, mỗi lần chỉ có thể phát động công kích một lần nhưng cũng đủ để chống lại một kích toàn lực của võ giả Tiên Thiên sơ kỳ rồi.
Thạch Mục chuyển tầm mắt, nhìn qua một bãi đá cách đó không xa, do vài chục cái cự thạch tạo thành rồi nhấc chân đi tới. Rất nhanh, hắn ngừng bước đứng lại trước bãi đá.
Nháy mắt sau, sau đầu Thạch Mục đột nhiên lóe lên ánh sao, hiện ra hai hư ảnh sao Tinh Tượng. Tay phải Thạch Mục chỉ một cái, ánh sáng màu đỏ trên tay lóe lên, một viên cầu lửa màu đỏ lăng không hiện ra, sau đó bắn vọt tới một khối cự thạch hình vuông.

"Oành!" Một tiếng nổ vang.

Trên cự thạch lóe lên ánh sáng màu đỏ, sau đó lập tức bị tạc cho chia năm xẻ bảy, đá vụn văng ra bốn phía, rơi xuống đất rào rào, nghe như tiếng mưa to.

Thạch Mục hài lòng nhẹ gật đầu.

Hỏa Cầu Thuật này chính là một bộ phận hắn tìm hiểu ra được từ bản Hỏa Nguyên Kinh mà dọc theo con đường này hắn đã mua được từ một buổi đấu giá hội. Bởi vì đây chỉ là một Thuật pháp sơ cấp, với thần thức của hắn ngày hôm nay, căn bản là không cần niệm chú ngữ pháp quyết gì cũng có thể thi triển ra ngay được. Mà thần thức càng mạnh, Pháp lực càng hùng hậu, thì hỏa cầu có thể phóng ra càng nhiều, có chút dễ dùng. Uy lực của hỏa cầu được quyết định bởi lực lượng cảm ứng thuộc tính Hỏa của người thi phép. Thạch Mục hôm nay có độ cảm ứng lực lượng thuộc tính Hỏa là năm độ, mỗi một quả cầu lửa do hắn phóng ra tương đương với một kích của võ giả Hậu Thiên Đại viên mãn. Nếu so sánh uy lực thì Khí Bạo Thuật kém hơn một chút so với cầu lửa nhưng thắng ở tốc độ của nó cực kỳ nhanh. Hai thuật pháp này mỗi cái có một ưu điểm riêng.