Huyền Giới Chi Môn

Chương 257: Lỡ mất dịp tốt



Dịch: deeno12701

Khoảng nửa ngày sau, ở dịch quán nơi Chung Tú đang trọ.

Chung Tú xắp xếp hành lý vào trong một cái túi vải khoác vai nhỏ, nghĩ một chút rồi lấy từ bên trong ra một viên Linh Thạch màu đỏ cất vào trong người rồi khoác túi vải lên vai, bước ra ngoài cửa.

Bên trong gian nhà có một nam tử trung niên mặc quần áo của Diệu Âm Tông đứng ở đó, tu vi của hắn cũng đạt đến Tiên Thiên, trên mặt đậm sắc lo âu. Hắn thấy Chung Tú đi ra thì vội tới đón tiếp.

“Sư muội, tại sao ngươi lại từ bỏ tư cách Thăng Tiên, cơ duyên lớn như vậy chỉ có thể ngộ không thể cầu ah.” Trung niên kia mở miệng nói.

“Sư huynh, chuyện đã xong rồi, giờ ngươi nói nữa cũng vô ích thôi.” Chung Tú mỉm cười đáp.

Tên Diệu Âm Tông kia muốn giải thích them vài câu thì ngoài cửa thoáng lên một bóng người, là một nam tử tầm 40 đang bước vào nhà trọ. Người này mặc áo vàng, khuôn mặt từng trải, cánh tay bên trái trống rỗng giống như bị cụt vậy. Người này chính là tên hộ vệ Địa giai đi cùng Nguyệt Nghê công chúa hôm trước.

Chung Tú và tên đệ tử kia đều giật mình kinh sợ, bằng vào thực lực của hai ngời thế mà vẫn không nhận ra được người đến lúc nào.

“Không biết các hạ là ai?” Chung Tú hỏi.

“Hai vị chớ hiểu lầm, ta không có ác ý.” Tên cụt tay mỉm cười ra vẻ hiền lành.

“Vị này chính là Chung Tú à, ta là Phí Thanh, khách khanh trưởng lão của Lục Sơn vương triều. Hôm nay Chung Tú cô nương nhường lại tư cách Thăng Tiên nên công chúa Nguyệt Nghê mới trúng tuyển, ta nhận lệnh của hoàng đế Lục Sơn tới tỏ long biết ơn với Chung cô nương.” Tên cụt vừa nói vừa lấy từ trên người ra một cái hộp đưa cho Chung Tú.

Mắt phượng lóe lên, có vẻ như nàng cũng không ngạc nhiên lắm, cánh tay đưa ra đón lấy cái hộp.

“Công chúa Nguyệt Nghê tu vi cao thâm tư chất tuyệt đỉnh nên trúng tuyển Thăng Tiên cũng là chuyện đương nhiên, nhờ các hạ gửi lời cảm ơn của ta tới công chúa.” Chung Tú khẽ nói.

Nam tử cụt tay nhẹ gật đầu, hắn cũng không nán lại lâu mà quay người rời đi ngay.

Chung Tú mở hộp ra, bên trong có một nhẫn không gian màu xám bạc.

“Trữ vật giới chỉ*” Nam tử trung niên đứng bên cạnh kinh hãi kêu lên.

*Trữ vật giới chỉ: Nhẫn không gian chứa đồ như Trần Miểu giới của Thạch Mục

Chung Tú nhẹ nhàng đưa ngón tay búp sen của mình lên cầm lấy, nhỏ máu nhận chủ rồi đưa thần thức vào dò xét.

Bên trong chứa đựng không ít tài nguyên để tu luyện, đan dược, Linh Thạch, Pháp Khí đều đầy đủ, số lượng lại rất nhiều.

Nàng trầm mặc một lát gỡ xuống giới chỉ sau đó giải trừ liên hệ của bản thân với nó.

“Sư huynh, cái này chứa không ít tài nguyên tu luyện, nhờ sư huynh đem về cho sư tôn.” Chung Tú đưa giới chỉ cho tên đệ tử Diệu Âm Tông.

“Sư muội, chẳng lẽ ngươi không về cùng với ta à?” Nam tử trung niên vô thức đón lấy cái nhẫn, bỗng nhiên giật mình hỏi lại.

“Tiểu muội có chút việc cần xử lý, tạm thời sẽ không quay về tông môn được. Phiền sư huynh chuyển lời tới sư phụ giúp ta một tiếng, nói nàng không cần phải lo lắng, sau khi xong việc ta sẽ trở về.” Chung Tú nhẹ giọng mở miệng.

Nam tử trung niên nhìn sắc thái cảu Chung Tú, miệng há to như có điều muốn nói nhưng cuối cùng vẫn nói thốt ra được lời nào.

“Làm phiền sư huynh rồi” Chung Tú thi lễ với nam tử kia một cái rồi dời bước đi ra ngoài.



Cùng lúc đó, tại phía bắc Đại Tần Quốc.

Nơi đây là cực Bắc của Đông Châu đại lục, trên bầu trời lúc nào cũng có bông tuyết rơi như lỗng ngỗng tung bay, không khí buốt lạnh, khắp nơi là một mảnh trắng xóa vô tận.

Trên một dãy núi lớn giống như con Viễn Cổ Cự Thú đang nằm giữa cuồng phong bão tuyết, trường tồn cùng thiên địa.

Ngọn núi lớn này chính là Hắc Thủy Sơn Mạch nổi tiếng lừng lẫy cảu Đại Tần, dưới ngọn núi có một dòng song lớn đen ngòm đang chảy siết không ngừng.

Mặc dù ở trong nơi cực hàn như vậy nhưng dòng song đen kia vẫn không hề có chút dấu hiệu cảu việc đóng băng, cái tên Hắc Thủy chính là vì thế ra sinh ra. Dòng sông này chảy vào trong một nơi bằng phẳng như đồng bằng trong sơn mạch, ở đó có vô số công trình thiên nhiên được mọc lên từ dưới đât.

Trong đó có mọt tòa tháp cao trọc trời là hung vĩ nhất. Thân tháp cao mấy trăm trượng, Nó sừng sững ở đấy so với mấy ngọn núi ngút trời bên cạnh cũng không chút thua kém gì, giống như người khổng lồ trong gió tuyết, mặc cho cuồng phong bão táp cả ngàn năm qua vẫn ngạo nghễ đứng đó cai quản cả vùng băng tuyết này.

Trên đỉnh ngọn tháp, ánh sáng đỏ tỏa ra chói lòa phảng phất như mặt trời bị treo ở trên đó vậy. Bên trong tòa tháp được thắp sáng bất kể ngày đêm, bên dưới có vô số người đang đi chuyển qua lại.

Nơi này chính là tổng đàn của Thiên Ma Tông.

Tại bên trong một cung điện khổng lồ có mấy ngàn người đang tụ tập lại. Bên trong đại điện là một tế đàn lớn, trên đó có một ngọn lửa đen đang cháy hừng hực. Trong tâm tế đàn có một pho tượng nam nhân màu đen được dựng ở đấy, trên trán pho tượng có sừng quỷ, mặt đen, tay cầm cây Tam Cổ Xoa* trông rất dữ tợn.

* Tam Cổ Xoa: gần giống Tam Xoa Kích (đinh ba) của thánh Neptune ấy.

Phía trước pho tượng có sáu người đang đứng song song với nhau. Đấy chính là sáu người thắng cuộc trong Dương Ma Đại Điển của Thiên Ma Tông. Trong đó có bốn nam, hai nữ đều còn rất trẻ, khí chất hiên ngang, phong thái hơn người.

Sáu người đang đứng chắp tay sau lưng quay mặt lại đối diện vối mọi người dưới khan đài.

Trong sáu người có một người đứng ở bên trái nhìn rất trẻ, nhìn qua khoảng tầm mười bảy mười tám người, dung mạo thanh tú, mặc một bộ quần áo màu xám.

Nếu Thạch Mục ở đây thì chắc sẽ nhận ra người này, hắn chính là Phùng Ly đã rời Phong thành lúc trước. Không ngờ hắn lại đến Thiên Ma Tông, còn tham gia vào Dương Ma Đại Điển. Phùng Ly lúc này đang nhìn về phía trước không chớp mắt.

“Phùng huynh, không ngờ rằng Âm Ma Môn ở Cán Châu lại có một nhân tài như huynh, thực là khiến người khác kinh ngạc ah.” Bên cạnh Phùng Ly có một gã thanh niên đầu trọc mở miệng nói.

“Tông huynh quá khen, ta chỉ có chút thực lực làm sao có thể so sánh với đệ tử tổng đàn như ngươi được, chẳng qua là may mắn thôi.” Phùng Ly nói.

Thanh niên đầu trọc cười hắc hắc có vẻ như rất thỏa mãn với câu trả lời của Phùng Ly, quay đầu lại không nói gì nữa.

Lúc này, có một nam tử trung niên mặc áo đen chậm rãi đi tới. Người này nhìn khoảng ba mươi mấy tuổi, trên người mặc bộ đồ nho sĩ. Hắn chính là Tư Đồ Hạo, tông chủ Thiên Ma Tông nổi danh như cồn, tiếng tăm lừng lẫy khắp Đại Tần Quốc.

Dưới tế đàn, bên một góc nhỏ có mấy người mặc áo đen đang đứng đấy nhìn về phía sáu người trên đài. Đám người này chính là bọn Kim Tiểu Thoa.

Lúc này trên người Mạc Ninh tản ra khí tức mơ hồ, như vừa tiến giai Tiên Thiên. Hắn đang nhìn về phía sáu người kia lòng thầm đố kị. Bên cạnh hắn là Bạch Thủy Tú, vẫn còn là Linh giai thuật sĩ, vẻ mặt thì bình tĩnh hơn nhiều.

Ma Dương Đại Điển không giới hạn người tham gia cũng như tu vi của mỗi người mà xem xét đến tuổi tác và tư chất nhiều hơn. Sauk hi chọn sơ bộ thì dựa theo quy tắc chọn ra những danh sách số người để tiến hành tuyển chọn chính thức.

Hai người Mạc Ninh không thể tham gia tuyển chọn, ngay cả ba mươi hạng đầu tiên đều không có chỗ cho bọn hắn.

Hắn lúc này đang liếc nhìn Kim Tiểu Thoa, nhóm người Hắc Ma Môn lần này tới chỉ có Kim Tiểu Thoa là có hy vọng trúng cử cao nhất nhưng tại vòng cuối cùng gặp phải cường địch nên chịu thất bại bỏ lỡ cơ hội lọt vào top sáu. Tuy rằng vào được top mười nhưng vẫn chênh lệch xa so với top sáu, sự khác biệt không hề nhỏ. Nhưng lúc này thần sắc Kim Tiểu Thoa cũng không có để ý tới.

“Mọi người, trải qua mấy ngày tỷ thí thì Ma Dương Đại Điển cũng đã đến ngày kết thúc, sáu người mạnh nhất cũng được chọn ra” Tư Đồ Hạo tươi cười nói.

“Về phần những người khác chưa trúng tuyển nằm trong top mười đều có được trọng thưởng lớn, lát nữa hãy đi gặp đại diện chấp sự nhận thưởng.” Tư Đồ Hạo ngừng lại một chút rồi tiếp tục.

Dưới tế đàn, Kim Tiểu Thoa thoáng nhìn về phía Phùng Ly nhếch miệng lên, lần này chính hắn là kẻ đánh bại nàng.

“Lần này Ma Dương Đại Điển có được thu hoạch rất phong phú, chúng ta được Ma Thần chiếu cố, thế lực như mặt trời…” Âm thanh của Tư Đồ Hạo quanh quẩn trong đại điện, mọi người đều tập trung lắng nghe chỉ có mội Kim Tiểu Thoa là như đang có chuyện gì suy nghĩ.

Nàng lấy ra một tấm ngọc bài, khẽ vuốt lên một cái. Trên ngọc bài lóe lên, một hào quang tỏa ra liền hiện lên một hình ảnh nam tử, chính là Thạch Mục, bên dưới còn cái vài dòng chữ nhỏ.

“Chết tiệt, tiểu tử ngươi rốt cuộc là làm cái khỉ gì ở Thiên Ngu Thành để mà liên quan đến bọn Minh Nguyệt tà giáo, bị truy nã cùng chúng…” Kim Tiểu Thoa thầm mắng một câu trong long.

Lúc này, Tư Đồ Hạo đã nói xong liền tuyên bố kết thúc.

“Đại điển đến đây là kết thúc, mọi người có thể rời khỏi, trở về chỗ dừng chân nghỉ ngơi thật tốt.”

Nghe xong mọi người đều đứng dậy xếp hang đi ra ngoài. Thoáng cái trong đại điện chỉ còn có bảy người đang đứng trên tế đàn.

“Các ngươi theo ta đến đây.” Tư Đồ Hạo nói với sáu người một câu rồi đi sâu vào trong đại điện.

Một lát sau, đám người đi đến trước cộng một tòa điện khác màu đen, bện trên có treo một tấm biển đề ba chữ to màu đỏ như máu “Thiên Ma Điện”

Ba chữ này nhìn rất bình thường, kiểu chữ cũng không xuất chúng, ngược lại nhìn có vẻ xiêu vẹo xấu xí thế nhưng lại tản ra một khí tức đặc thù.

Sáu người Phùng Ly nhìn thấy mấy chữ này thì thân thể chấn động, hô hấp có chút dồn dập lên.

“Được rồi, sáu người các ngươi chính là những người chiến thắng trong Ma Dương Đại Điển lần này, dựa theo lệ cũ, mỗi người nhận được một viên Ma Dương Đan” Tư Đồ Hạo vung tay lên, sáu cái hộp đen từ trong tay hắn bay ra về phía sáu người. Sáu người vươn tay chụp lấy.

“Ma dương đan có chút đặc thù, cần phải trầm tâm tĩnh khí dốc lòng luyện hóa trong vòng bốn mươi chín ngày, nhớ kỹ lấy. Bắt đầu từ hôm nay sáu người các ngươi bế quan tại Thiên Ma Điện. Điện này chính là do tiền bối Thiên Ma Tông xây dựng, có thể trợ giúp các ngươi tăng tiến tu vi, sớm có thể phi thăng, góp sức phục vụ cho Ma Thần.”

Sáu người nhìn nhau rồi cùng loạt đáp ứng.

...

Tại một gian phòng nhỏ trong Thiên Ma Tông.

“Kim sư tỷ, ngươi muốn rời đi sao?” Mạc Ninh nhìn Kim Tiểu Thoa đang chuẩn bị đồ đăc hỏi.

“Uhm, phần thưởng của ta hai người các ngươi có thể nhận thay, sau đó liền trở về tông môn sớm một chút.” Kim Tiểu Thoa lấy một cái áo choàng đen khoác lên người che giấu đi thân thể mị hoặc của mình.

“Vậy Kim sư tỷ muốn đi đâu? Chúng ta phải báo lại với chưởng môn thế nào đây?” Mạc Ninh hỏi.

“Ta muốn ra ngoài du lịch một thời gian, khi trở về tông môn các ngươi cứ nói như vậy với chưởng giáo là được.” Kim Tiểu Thoa nói một câu rồi quay người rời đi, chẳng thèm để ý tới hai người nữa.

Mạc Ninh và Bạch Thủy Tú liếc mắt nhìn nhau chẳng biết làm sao.

Nửa canh giờ sau, Kim Tiểu Thoa đứng ở gần Hắc Thủy Sơn Mạch, trên một ngọn núi tuyết cao nhìn về phía cánh đồng tuyết bên dưới không biết đang usy nghĩ cái gì. Lát sau, nàng buông mình điểm chân nhảy xuống dưới, bóng hình chớp mắt biến mất trong bầu trời lộng gió tuyết.