Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1171: Xoay chuyển tình thế (2)



Chỉ là lời nhắc nhở của hắn đã chậm, tiếng nói của hắn còn chưa dứt, Diệp Huyền liền rên lên một tiếng, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi.

- Xảy ra chuyện gì?

Mọi người ở đây đều có chút ngạc nhiên, song phương không phải đang tiến hành Võ Hồn tranh tài sao? Làm sao Diệp Huyền kia đột nhiên thổ huyết? Sắc mặt còn khó nhìn như vậy.

Đám người Luyện Hồn đại sư như Dương Tu thì rõ ràng phát sinh cái gì, từng cái từng cái sắc mặt quái lạ.

Đông lão ở một bên phẫn nộ quát:

- Vinh Dương, ngươi còn là Hồn Sư Tháp phó tháp chủ sao, không khỏi cũng quá đê tiện đi, Võ Hồn không sánh bằng, dĩ nhiên động thủ với Diệp thiếu, quả thực là đê tiện vô liêm sỉ.

- Ha ha, ta đê tiện?

Vinh Dương thấy cử động của mình bị người nhìn thấu, không có bất kỳ không tiện, trái lại cười nói:

- Tiểu tử này không phải muốn cùng ta tiến hành so đấu Luyện Hồn sao? Võ Hồn là do Luyện Hồn Sư điều khiển, Luyện Hồn Sư trong lúc đó tranh tài, tự nhiên chính là Võ Hồn so đấu kéo dài tranh tài, có cái gì đê tiện?

- Hơn nữa người này năm lần bảy lượt nói ta là hàng giả, nếu ta là một hàng giả, tiểu tử này tự nhiên cũng sẽ không sợ hãi hồn lực của ta tập kích a.

Vinh Dương đắc ý nói, đồng thời hắn toàn lực điều động hồn lực thất giai của mình, hồn lực lít nha lít nhít thôi thúc, cấp tốc biến thành từng cây châm, như mưa xối xả kéo tới Diệp Huyền.

Hắn đã thay đổi sách lược, sẽ không cùng Diệp Huyền tiến hành Võ Hồn so đấu, mà trực tiếp so đấu hồn lực, chỉ cần đánh giết Diệp Huyền, cuộc tỷ thí này tự nhiên là hắn thắng lợi.

- Ngươi cái hàng giả này, coi như động thủ với bản thể của ta, cũng không thay đổi được ngươi là một tên lừa gạt.

Diệp Huyền tức giận nói, hai tay cấp tốc bấm quyết, ở trước người mình hình thành một đạo phòng ngự hồn lực.

Phốc phốc phốc!

Hồn lực vô hình công kích rơi vào trên phòng ngự, hồn lực phòng ngự trước người Diệp Huyền không thể kiên trì bao lâu, liền phá nát ra, hồn lực lít nha lít nhít công kích, trong nháy mắt đi vào trong thân thể hắn.

Diệp Huyền lần thứ hai phun ra một ngụm máu tươi, cả người lảo đà lảo đảo, biểu hiện trắng xám.

- Diệp thiếu.

Đám người Tô Tú Nhất phẫn nộ, vội vàng muốn tiến lên ra tay.

- Tô các chủ, còn ở trong tỷ thí, các ngươi như vậy không tốt a?

Đám người Kỳ Lập Minh cùng Lý Như Thành thân hình hơi động, phong khóa lại đám người Tô Tú Nhất, cười híp mắt nói.

- Lý Như Thành, các ngươi cút ngay cho ta, lúc trước rõ ràng nói tỷ thí Võ Hồn, nhưng Vinh Dương lại tự mình ra tay với Diệp Huyền, hắn như vậy tính là gì, bắt nạt người sao? Điều này cũng không công bằng a?

Lâm Bác tiến lên phẫn nộ quát.

Bầu không khí trên sân trong nháy mắt giương cung bạt kiếm lên.

- Tất cả im miệng cho ta, ai cũng không được động, nếu Vinh Dương đại sư cùng thiếu niên này tỷ thí, chúng ta lẳng lặng nhìn là được, ai dám động thủ, đừng trách lão phu không khách khí.

Đúng lúc này, Úy Trì Bất Công đột nhiên hừ lạnh một tiếng, uy thế cường hãn bao phủ ở trên thân đám người Tô Tú Nhất, Kỳ Lập Minh, Lý Như Thành, Lâm Bác… mọi người chỉ cảm thấy như có một ngọn núi lớn trấn áp xuống, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Úy Trì Bất Công lạnh lùng nói:

- Ai muốn nói nhảm nữa, lão phu chẳng cần biết hắn là ai, tại chỗ đánh chết.

- Ha ha, đa tạ Úy Trì gia chủ giữ gìn lẽ phải.

Lý Như Thành cười híp mắt nói, ngay lập tức lui trở lại.

Lâm Bác nắm chặt song quyền, trong lòng vô cùng không cam lòng, nhưng không thể làm gì, chỉ có thể nhìn về phía Tiêu gia Tiêu Vô Tẫn.

Nếu như nói ở đây ai có tư cách cùng Úy Trì Bất Công hò hét, cũng chỉ có Tiêu gia chủ.

Tiêu Vô Tẫn lạnh nhạt nói:

- Nếu là tỷ thí, liền phải công bằng công chính, hồn lực so đấu cũng coi như Võ Hồn so đấu, hơn nữa nghe nói trước các ngươi cũng không có sáng tỏ nói rõ không thể ra tay với người điều khiển Võ Hồn, vì lẽ đó ở trước khi kết quả đi ra, chư vị vẫn đừng làm bừa.

Nhìn thấy Tiêu Vô Tẫn nói như vậy, đám người Lâm Bác đều bất đắc dĩ.

Trải qua nháo trò như thế, lực chú ý của chúng nhân, lần thứ hai chuyển đến chiến trận.

Lúc này Diệp Huyền cả người có vẻ vô cùng uể oải, khóe miệng mang theo máu tươi, thân thể lay động.

- Ha ha, cuộc tỷ thí này, cuối cùng vẫn là lão phu thắng.

Vinh Dương vui sướng nở nụ cười, không ngừng thả ra đạo đạo hồn lực tập kích.

Ở trên hồn lực hoàn toàn áp chế lại Diệp Huyền, hắn đã triệt để chưởng khống lấy then chốt tỷ thí.

Diệp Huyền không nói một lời, ánh mắt vô cùng lạnh lùng, sau khi phun ra một ngụm máu tươi, hắn lập tức nhảy ra, lui trở về phạm vi Huyền Quang Các.

- Ha ha, tiểu tử, ngươi đây là chịu thua sao?

Vinh Dương nhất thời cười lớn.

Diệp Huyền lùi lại, hiển nhiên đại diện cho hắn đã từ bỏ tỷ thí, thắng lợi tự nhiên là Vinh Dương hắn.

- Thật không? Ta xem ngươi vẫn là trước xem Võ Hồn Bất Tử Hỏa Điểu của ngươi một chút?

Diệp Huyền lau đi máu tươi ở khóe miệng, lạnh lùng nói.

- Cái gì?

Vinh Dương ngẩn ra, quay đầu nhìn, lúc này mới phát hiện, Võ Hồn Bất Tử Hỏa Điểu của hắn không biết lúc nào, đã biến thành tro bụi, trên đường phố, chỉ còn dư lại Võ Hồn Hắc Diệu Đằng do Diệp Huyền luyện chế, tàn tạ không thể tả chập chờn, toả ra khí tức Võ Hồn nồng nặc.

Chuyện này...

Vẻ mặt của Vinh Dương bỗng dưng dại ra, tâm tình trong nháy mắt rơi xuống đến đáy vực.

Còn lại mọi người ở đây cũng đều dại ra.

Lúc trước sự chú ý của bọn hắn đều đặt ở trên đám người Tô Tú Nhất tranh đấu, cùng với Vinh Dương ra tay với Diệp Huyền, hồn nhiên đã quên hai đại Võ Hồn trước kia so đấu.

Chỉ có một số ít người nhìn thấy, lúc trước thời điểm Diệp Huyền bị Vinh Dương công kích, vẫn không ngừng thôi thúc Võ Hồn Hắc Diệu Đằng, rất nhanh hấp thu Bất Tử Hỏa Điểu sạch sành sanh, dẫn đến nó căn bản không thể sống lại, lần thứ hai tan thành mây khói.

Mà tỷ nội dung thí, chính là ai ở phương diện Luyện Hồn trình độ mạnh hơn, luyện chế ra Võ Hồn càng hơn một bậc, bởi vậy Võ Hồn Bất Tử Hỏa Điểu của Vinh Dương vừa mới tan vỡ, Diệp Huyền liền rời đi đài tỷ thí, bởi vì hắn căn bản đã thắng lợi.

- Thua, Vinh Dương đại sư dĩ nhiên thua.

- Võ Hồn Hắc Diệu Đằng của Huyền Diệp, lại triệt để giết chết Võ Hồn Bất Tử Hỏa Điểu của Vinh Dương đại sư?

- Trời ạ, này đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Diệp Huyền kia luyện chế ra Võ Hồn Hắc Diệu Đằng, vì sao lại không có chút e ngại Võ Hồn Bất Tử Hỏa Điểu công kích, hơn nữa có thể thoả thích hấp thu hồn lực?