Huyền Thiên

Chương 506: Đánh bạc, chạy trần truồng!




Tâm thần vừa mới dung nhập vào trong Thanh Tịnh Lưu Ly Bình liền đi thẳng đến hạch tâm của Thanh Tịnh Lưu Ly Bình, khiến cho Dương Thiên Lôi ngoài ý muốn chính là, Lăng Hi và tiểu Bạch vậy mà lại không ở trong Minh Huyền Bảo Khố, hai người đều ôm đầu gối ngồi dưới đất, thần sắc đều mất hứng...

- Ách...

Nhìn bóng lưng tuyệt mĩ điềm đạm đáng yêu của Lăng Hi, Dương Thiên Lôi lập tức có chút áy náy, vội vàng khôi phục liên hệ với Lăng Hi và tiểu Bạch, hai người tâm thần chấn động, lập tức nhìn về phương hướng thần niệm của Dương Thiên Lôi. Khuôn mặt nhỏnhắn hoàn mĩ không tỳ vết của Lăng Hi vậy mà lại run nhè nhẹ, muốn nói gì đó, tuy nhiên lại không nói ra khỏi miệng, cứ như vậy mà kinh ngạc nhìn Dương Thiên Lôi còn chưa ngưng tụ thân hình, mà tiểu Bạch thì trực tiếp kinh hỉ mà nhảy dựng lên:

- Chủ nhân... Lăng Hi tỷ tỷ tha thứ ngươi rồi, ngươi mau ra đây a!

- Tiểu bạch, chớ nói lung tung!

- Người ta nào có nói lung tung, Lăng Hi tỷ tỷ, ngươi đừng ngượng ngùng nha, ngươi cũng khóc...

- Cái này...

Dương Thiên Lôi ngưng tụ lại thân hình, hấp tấp đi tới trước mặt Lăng Hi, thò tay muốn kéo bàn tay nhỏ bé của Lăng Hi, nhưng Lăng Hi lại né tránh nhanh như chớp.

- Lăng Hi, đừng nóng giận, tối nay ta giải thích cho ngươi, được không?

- Ai cần ngươi giải thích, ta sau này sẽ không ... sẽ không quản ngươi nữa, ngươi yêu ngươi muốn bao nhiêu nữ nhân, vậy thì cứmuốn bấy nhiêu, dù sao cũng không phải là chuyện của ta!

Lăng Hi tuy rằng nói như thế, nhưng khóe miệng có chút run rẩy vànước mắt lưng tròng lại cho thấy rõ ràng lúc này nàng vẫn rất thương tâm. Bất quá, thương tâm hiện giờ cũng không phải vì nhịnữ Bạch Tố Tố và Bạch Trinh Trinh mà là vì Dương Thiên Lôi vậy mà lại hoàn toàn chặt đứt liên hệ với các nàng. Phải biết rằng nàng và tiểu Bạch ở trong Minh Huyền Bảo Khố, dù không khởi động thời không pháp tắc của Thanh Tịnh Lưu Ly Bình, nhưng thời gian gần ba ngày, các nàng ở trong này đã trải qua bao lâu? Nhưng Dương Thiên Lôi vậy mà có thể không để ý đến nàng trong thời gian dài như vậy. Đây mới là nguyên nhân khiến nàng thương tâm. Cho nên hôm qua nàng và tiểu Bạch liền nhịn không được đi ra Minh Huyền Bảo Khố, bởi vì mâu thuẫn với Dương Thiên Lôi nên hai người các nàng tâm loạn như ma, căn bản không có biện pháp tiến vào trạng thái tu luyện. Xoắn xuýt như thế, đương nhiên không thể tiếp tục đợi trong thời không pháp tắc được rồi.

- Tốt rồi, tốt rồi, WOW!! Lăng Hi, ta cam đoan tối sẽ giải thích cho ngươi, để ngươi không tức giận nữa, có được không? Ta giờ gặp phải chuyện, bảo bối còn nhớ rõ hai yêu nữ kia không? Yêu nữ của Vũ Hồn Điện!

- Đừng có buồn nôn như vậy, ai là bảo bối của ngươi... Các nàng làm sao?

Chứng kiến bộ dáng cúi đầu khom lưng và thái độ của Dương Thiên Lô, tâm tình của Lăng Hi rốt cục cũng khoan khoái dễ chịu hơn một chút, mà nghe được Dương Thiên Lôi hỏi hai yêu nữ kia, cũng không hờn dỗi nữa, biết rõ Dương Thiên Lôi khẳng định có việc gấp, nếu không cũng sẽ không trấn an mình trước như thế, liền vội hỏi lại.

- Ta phải lập tức khiêu chiến đệ tử của Vũ Hồn Điện! Ngươi nhìn trước một chút!

Dương Thiên Lôi nói xong liền mở rộng thần niệm, liên hệ giữa Lăng Hi và ngoại giới lập tức khôi phục, lúc Lăng Hi trông thấy trọn vọn trên trặm vạn sinh hồn trên lôi đài cùng với năng lượng đặc thùphát ra trên người Võ Tinh Hồn, cũng lập tức khiếp sợ mở to hai mắt nhìn.

Không cần Dương Thiên Lôi nói, thần niệm của hai người lập tức hợp làm một, trong chốc lát, vô số sinh hồn liền xuất hiện trong Thanh Tịnh Lưu Ly Bình, nương theo phạm âm mênh mông bàng bạc, nhưng sinh hồn này nguyên một đám khoanh chân mà ngồi, phát ra phạm âm hùng hậu vang dội giống như tiếng niệm kinh, tạo thành một cổ năng lượng kì dị trào vào trong óc Dương Thiên Lôi.

- Chính là loại năng lượng này, bất quá của hắn thì quá tà ác, còn chúng ta là Hạo Nhiên Chính Khí! Tốt rồi, Lăng Hi, nếu như hắn cóthể thắng được, đợi lát nữa ta chiến đấu với hắn, thì ngươi hãy thu lại! Thu toàn bộ sinh hồn của hắn!

- Ân!

Lăng Hi gật đầu lên tiếng.

Đúng lúc này, Dương Thiên Lôi đột nhiên phát động, dùng xu thếsét đánh không kịp bưng tai, trực tiếp hôn lên đôi môi mềm mại của Lăng Hi, giống như là chuồn chuồn điểm thủy, dính thoáng một phát, liền nhanh chóng rời đi, trực tiếp thối lui khỏi Thanh Tịnh Lưu Ly Bình.

- Lưu manh đáng chết!

Thân thể mềm mại của Lăng Hi khẽ run lên, dậm chân.

- Lăng Hi tỷ tỷ, ngươi đỏ mặt a... Chủ nhân không có an ủi người ta, cũng không hôn nhân gia... Hừ, thật là bất công!

Tiểu Bạch ủy khuất nói. Hiện giờ tâm tình của tiểu nha đầu này rất tốt. Bởi vì, trông thấy Lăng Hi và Dương Thiên Lôi hóa giải mâu thuẫn, chút lo lắng trong lòng nàng liền biến mất. Lúc Dương Thiên Lôi và Lăng Hi mâu thuẫn, nàng cảm giác như trời sập xuống, sợxảy ra vấn đề gì đấy. Loại tâm tình này, giống như là tiểu hài tửtrông thấy cha mẹ cãi nhau vậy, phi thường khó chịu, sợ hãi.

Mà bây giờ, mọi chuyện đều tốt rồi!

Rầm rầm rầm. .

Dưới công kích nàng càng cuồng bạo của Võ Tinh Hồn, Kỷ Tiêu Khánh từng bước lui về sau, hiển nhiên đã sắp không chống đỡ nổi nữa, vô luận là thân thể còn chưa khôi phục hoàn toàn, hay là thần niệm đều đã đến bên bờ sụp đổ. Đọc Truyện Online

Lập tức thời cơ chín muồi, Võ Tinh Hồn không chút do dự, hét lớn một tiếng, thiên thiên vạn vạn đạo sinh hồn, lập tức thiêu đốt, trực tiếp biến thành từng đạo khói xanh cô đọng dung nhập vào thân thể hắn, cùng lúc đó, hắn phát ra một tiếng gầm giận dữ, đánh ra một quyền!

Pháp lực phô thiên cái địa, hơn nữa ẩn chứa năng lượng kì dị trực tiếu đánh về phía Kỷ Tiêu Khánh!

Kỷ Tiêu Khánh rơi vào đường cùng, chỉ có thể liều mạng toàn lực thủ hộ bản thân, hắn đã rõ, trận chiến này, hắn phải thất bại!

Ầm ầm...

Một tiếng vang thật lớn, thân thể của Kỷ Tiêu Khánh đột nhiên xẹt qua khoảng cách trăm trượng, đụng vào trên kết giới, bịch một tiếng rơi trên mặt đất.

- Vô Cực Tinh Vực, Võ Tinh Hồn, thắng!

Lúc trọng tài tuyên bố sự thắng lợi của Võ Tinh Hồn, Võ Tinh Hồn lập tức khởi động thời không pháp tắc, tiến nhập vào trạng thái tu luyện. Hắn rất hưng phấn, bởi vì, tổn thương của kỷ tiêu khánh so với hắn tưởng tượng còn nghiêm trọng hơn, trận chiến đấu này chỉdiễn ra trong vài phút đồng hồ, hắn tiêu hao rất nhỏ, thậm chíkhông chịu chút tổn thương! Có sự trợ giúp của thời không pháp tắc, hắn hoàn toàn có thể khôi phục đến trạng thái đỉnh phong!

- Nguyên Thủy Tinh Vực, Dương Thiên Lôi!

Dương Thiên Lôi thành công giành được tư cách khiêu chiến, nghe được thanh âm của trọng tài, lập tức lăng không vọt lên lôi đài.