Huynh Trưởng Của Ta Là Tiên Đế

Chương 6: Điềm xấu



Năm nay mùa đông vô cùng rét lạnh, mới vừa vào tháng chạp, kinh thành bay đầy bông tuyết, vì là quốc hiếu, từng phủ đều treo đèn lồng màu trắng cùng cờ trắng, trên đường người đi đường rất thưa thớt, phần lớn đều bọc kín mít, bước đi vội vàng, nhìn rất tiêu điều.

Ở ngoài cửa thành, bên tường thành không ít khất cái run bần bật rúc vào nhau, ánh mắt trông mong nhìn lều cháo bên cạnh cửa thành, chỉ là giờ phút này bên trong nồi không bếp lạnh, còn chưa tới giờ nấu cháo.

Đào thị ngồi trong xe ngựa, vén rèm lên nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy thiên địa mênh mông, khắp nơi một mảnh trắng xoá, ở chân tường có những đốm màu trắng, chỉ khi bọn họ động đậy, mới phát hiện những đốm kia đều là người.

Một trận gió lạnh thổi vào xe, Đào thị thả màn xe xuống.

Lục Liễu bỏ thêm than vào lò sưởi, thùng xe nho nhỏ ấm áp hòa hợp, đối lập với hoàn cảnh bên ngoài.

Đào thị rũ mắt:

- Hôm nay quá lạnh, một lát nữa ngươi sai người mua thêm củi lửa, đợi lúc làm cháo xong, hỏa cũng đừng dập.

Lục Liễu đáp ứng. Xe ngựa tới bên cạnh lều cháo, này như là một tín hiệu, đám người ở tường thành xôn xao hẳn lên.

Sau đó lại có một chiếc xe, vài người hộ vệ từ trên xe nhảy xuống, vây quanh lều cháo, mấy gia đinh bắt đầu khuân vác củi lửa cùng gạo ở sau xe ngựa.

Nhiều người chờ cháo, tự lập đội, trong tay cầm cái chén đủ loại hình dạng, mắt trông mong nhìn gạo trắng trong nồi.

Lục Liễu đỡ Đào thị xuống xe ngựa, dù trên người đã bọc thật dày áo bông, Đào thị vẫn bị gió Bắc lạnh thấu xương thổi run rẩy, Lục Liễu lo lắng nói:

- Tam phu nhân, người vẫn nên ngồi trong xe đi, nơi này có nô tỳ nhìn là được.

- Không sao.

Đào thị cười cười. Từ lúc Đào thị còn nhỏ, mẫu thân nàng mỗi khi đến mùa đông sẽ ra ngoài thành phát cháo, nàng nói với Đào thị, đây đều là những người đáng thương lẻ loi hiu quạnh không nơi nương tựa, dựa vào một chén cháo nói không chừng có thể chịu đựng qua mùa đông này, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp chùa.

Đào thị mưa dầm thấm đất, cũng hình thành thói quen, dù sau này phụ mẫu song vong nàng sống nhờ thúc phụ, cũng không sửa.

Đào gia là phủ tích thiện, mỗi năm đều phát cháo, mỗi năm Đào thị dùng bạc tiêu vặt tích góp đổi thành gạo, sau đó đi theo Đào gia cùng ra thành phát cháo.

Tuy Chu thị chưởng gia, lại không độc quyền, mọi việc sẽ cùng hai muội tức thương lượng, Đào thị tự biết mình không có bản lĩnh gì khác, liền xung phong nhận việc phát cháo.

Lửa đốt vùn vụt, cháo trong nồi bắt đầu “Ùng ục ùng ục” bốc lên, phát ra mùi thơm.

Đào thị cũng không để ý thân phận quý trọng, cùng hạ nhân cùng nhau múc cháo cho đám khuất cái đang xếp hàng.

Cố Vĩnh Hàn cưỡi ngựa chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng này, khiến hắn nhớ tới lần đầu gặp Đào thị.

Khi đó nàng cũng tự múc cháo cho khất cái, gió thổi rớt mũ choàng của nàng, liếc mắt một cái, Cố Vĩnh Hàn liền biết người trong lòng hắn tới rồi.

Sau khi phát cháo xong, Đào thị mới cùng Lục Liễu lên xe ngựa, vừa tới gần xe liền nhìn thấy Cố Vĩnh Hàn, nàng kinh hỉ nói:

- Sao ngươi lại tới đây?

Cố Vĩnh Hàn “Hắc hắc” cười:

- Vũ Lâm Quân được nghỉ, ta nghĩ nàng sẽ ở đây, nên đến đây đợi nàng cùng trở về.

Hai người ngồi trong xe, Cố Vĩnh Hàn kéo tay Đào thị, ngón tay nàng vì rét lạnh mà có chút sưng đỏ, Cố Vĩnh Hàn vừa đau lòng lại vừa bất đắc dĩ:

- Ta biết nàng thiện tâm, nhưng sau này những việc này cứ giao cho hạ nhân làm là tốt rồi.

Đào thị nhẹ nhàng cười:

- Không sao.

Cố Vĩnh Hàn đem tay nàng bỏ vào trong ngực, dùng nhiệt độ cơ thể sưởi ấm cho nàng, Đào thị nhìn hắn, trong mắt toát ra ôn nhu:

- Ta vẫn luôn cảm thấy ta có thể có được ngày lành như hiện giờ, là vì nương của ta nhiều năm làm việc thiện, hiện giờ ta làm này đó, không chỉ có thiện ý, cũng muốn thay ngươi cùng bọn nhỏ tích phúc, chỉ nguyện trời cao có thể nhìn thấy ta thành tâm, mà phù hộ các ngươi.

Thân thể Cố Vĩnh Hàn cứng ngắt, có chút thấp thỏm nhìn nàng:

- Nàng…Nàng đã biết?

- Tuy ta không thông minh bằng đại tẩu nhị tẩu, nhưng cũng không phải ngốc tử, gần đây ngươi thường xuyên cùng phụ thân cùng bọn đại bá thương lượng đến đêm khuya, lại thường xuyên nhìn ta cùng bọn nhỏ muốn nói lại thôi, ta ít nhiều cũng đoán được.

Đào thị rút tay ra, thay Cố Vĩnh Hàn sửa sang lại cổ áo, nước mắt lại từ gương mặt chảy xuống, nàng cuống quít lau đi, mới ngửa đầu nhìn Cố Vĩnh Hàn.

- Khi nào xuất phát?

- Đang quốc tang không thể hành binh, như thế nào cũng phải chờ sau quốc tang.

Hắn đau lòng dùng ngón tay lau nước mắt của Đào thị, lại vội vàng bổ sung một câu:

- Ít nhất có thể bồi Trạch Mộ cùng Thanh Ninh qua một tuổi, nàng yên tâm đi.

Hai người trở về phủ thay đổi xiêm y liền đi xem hài tử, những việc này không có đề cập tới. Bọn họ cũng không biết, trong lòng Cố Trạch Mộ đối với này đó đã là trăng sáng như gương.

Ngoại tộc Lang Kỵ chiến lực cường đại, lúc Tiêu Dận còn tại vị, vẫn luôn là tai họa đối với triều đình.

Tiêu Dận trù tính nhiều năm, dốc hết sức lực muốn diệt trừ ngoại tộc, vì thế hắn thậm chí còn điều Phụng Triển tới Tây Bắc, đem ngoại tộc đánh tan nát.

Nếu không phải Định Quốc Công phủ nhiễu loạn, Phụng Triển bị người hãm hại, ở Tây Bắc chết trận, chỉ sợ Lang Kỵ đã sớm bị đuổi khỏi thảo nguyên tây bắc.

Tuy nói thất bại trong gang tấc, nhưng ngoại tộc cũng bị thương tổn nặng nề, sau đó Tiêu Dận bệnh nặng, đối với những việc này có chút lực bất tòng tâm, Uy Quốc Công vẫn luôn đóng quân ở tây bắc, cũng chỉ có thể bảo đảm Lang Kỵ không thể công phá Nghiệp Thành.

Tiêu Dận biết nhi tử của mình thế nào, tính tình ôn hoà hiền hậu, là Quân có thể gìn giữ cái đã có, nhưng muốn làm Quân vương mở mang bờ cõi, lại kém một phần quả quyết, hắn chỉ có thể dặn dò đối phương chặt chẽ bảo vệ tây bắc, chỉ cần Nghiệp Thành không phá, dân quốc vô ưu.

Chỉ là Tiêu Dận như thế nào cũng không thể ngờ, hắn mới băng hà chưa được một năm, Nghiệp Thành đã có chuyện.

Lúc trước Uy Quốc Công đem Nghiệp Thành thủ giống như thùng sắt, nhiều năm như vậy, ngoại tộc chỉ dám ở thôn trang ngoài thành cướp bóc một phen, có đánh cũng chỉ là tiểu đánh tiểu nháo.

Cho đến khi Uy Quốc Công bị triệu hồi kinh, cũng không để ý lắm, chỉ dặn dò tướng lĩnh lưu lại giữ nghiêm thành trì.

Sau đó Thành Đế băng hà, tân đế đăng cơ, Uy Quốc Công là lão thần tử đương nhiên phải lưu tại trong triều trấn trị bọn đạo chích, hơn nữa lúc mùa thu ngoại tộc có ý đồ cướp bóc, lại vì thành trì phòng thủ kiên cố đành bất lực trở về, nên vào đông, bọn họ đều thả lỏng cảnh giác.

Không ngờ mùa đông năm nay vô cùng rét lạnh, dê bò ngoại tộc bị đông chết hơn phân nửa, trong đó có một bộ tộc tên là Cát Nhan Bộ bí quá hoá liều, phái người lẫn vào Nghiệp Thành, vào lúc trời đông giá rét bất ngờ tấn công Nghiệp Thành, nội ứng ngoại hợp mở ra cửa thành, Lang Kỵ nhảy vào Nghiệp Thành, đã không còn thường thành cao lớn bảo hộ, toàn bộ Nghiệp Thành trở thành miếng mồi ngon.

Lang Kỵ hành động nhanh chóng, thừa dịp tướng thủ còn chưa kịp phản ứng, cướp đoạt đồ vật lại nghênh ngang rời khỏi Nghiệp Thành.

Này như là một tát hung hăng vả vào mặt tân đế cùng trên dưới văn võ triều đình.

Ba ngày trước, tám trăm dặm cấp báo đem tin tức này truyền tới tai hoàng thượng, hoàng thượng tức giận, suốt đêm triệu trọng thần tiến cung nghị sự, trong đó bao gồm Uy Quốc Công Cố Tông Bình.

Cố Tông Bình trấn thủ tây bắc nhiều năm, nếu muốn xuất chinh, trừ hắn không còn ai khác.

Tuy Cố Tông Bình phẫn nộ, cũng không mất bình tĩnh, sau khi phân tích, hắn liền nói rõ với tân đế.

Tuy trời đông giá rét sẽ làm thực lực ngoại tộc giảm đi, nhưng với chúng ta càng bất lợi.

Ngoại tộc là tất cả bộ tộc ở vùng tây bắc thảo nguyên, là vùng bộ tộc thiếu văn minh, nhưng thật ra bọn họ cũng không phải cùng một dân tộc, thảo nguyên tây bắc có nhiều bộ tộc lớn lớn bé bé luôn làm theo ý mình, bọn họ cũng tranh đấu lẫn nhau.

Tuy Lang Kỵ hung mãnh, nhưng chỉ cần bọn họ vẫn luôn bảo trì trạng thái rời rạc như vậy sẽ không đủ hoạn.

Chỉ là năm nay mùa đông lạnh vô cùng, đại bộ phận các bộ tộc đều bị hao tổn nghiêm trọng, mà ngang trời xuất thế Cát Nhan Bộ lại hoàn toàn tương phản, bọn họ đoạt được Nghiệp Thành, này đó đồ vật cũng đủ khiến bọn họ thoải mái dễ chịu qua mùa đông này.

Tới đầu xuân, hai bên thực lực bên này giảm bên kia tăng, nếu thủ lĩnh Cát Nhan Bộ biết nhìn lâu dài, tất nhiên sẽ nhân cơ hội này thống nhất các bộ tộc, nếu hắn thật sự làm được, tây bắc nguy rồi.

Mấy ngày nay không khí trong Uy Quốc Công phủ có chút trầm trọng, không hề có không khí sắp đón tết.

Cố Trạch Mộ nghe phụ mẫu cùng hạ nhân đôi câu vài lời nhắc đến mà suy đoán đại khái, chỉ tiếc cho dù hắn có ý tưởng gì, với hình dáng hiện giờ cũng không có cách nào nói cùng người khác, chỉ có thể một mình buồn bực.

Cố Trạch Mộ đang ưu quốc ưu dân, bất ngờ bị người từ trên giường ôm lên, hắn tức giận thiếu chút đã cho người kia một cái tát.

Cố Vĩnh Hàn nhìn thấy vẻ mặt nhi tử không kiên nhẫn, cũng không cho là gì, đem khuôn mặt tiến tới trước mặt hắn:

- Nhi tử, kêu phụ thân đi.

- …

Ngươi biết ngươi đang kêu ai là nhi tử không? Đại bất kính.

Đương nhiên Cố Vĩnh Hàn không nghe Cố Trạch Mộ đang chửi thầm, bám riết không tha, ở trước mặt hắn dạy hắn gọi phụ thân.

Cuối cùng Cố Trạch Mộ không nhịn được nữa, nhắm đôi mắt lại, làm bộ ngủ.

Cố Vĩnh Hàn có chút tiếc nuối đặt hắn về giường, rồi đi quấy rối nữ nhi.

Cố Thanh Ninh cao quý lãnh diễm nhìn hắn một cái, hôm nay toàn bộ liêm sỉ của nàng đã vứt hết cho nương, đương nhiên sẽ không thiện tâm ban phát cho tên phụ thân không đáng tin cậy này.

Cố Vĩnh Hàn liên tiếp thất thủ, ủy khuất đi tìm lão bà cầu an ủi.

Chỉ là hắn không ngờ, Đào thị đang cùng đại tẩu nói đến chuyện phát cháo, vì thế hắn liên tiếp ăn mệt trở thành chuyện cười, truyền khắp Uy Quốc Công phủ.

Lúc này cả phủ không khí trầm trọng, cũng vì Cố Vĩnh Hàn vô tư cống hiến chuyện cười mà có ít nhiều nhẹ nhàng.

Nhưng qua năm, không khí trong Uy Quốc Công phủ liền biến đổi, binh lính tự biết bọn họ lập tức phải ra chiến trường, trong khoảng thời gian này Diễn Võ Trường đều chật kín người.

Cũng trong lúc này, tròn năm( thôi nôi) của Cố Trạch Mộ cùng Cố Thanh Ninh lặng yên tới.