Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia

Chương 30: Bị phạt đánh (1)



Hàn Thiên Mạch trong lòng khẽ thở dài một hơi, tại sao lại nhằm vào hắn như vậy chứ? Bất đắc dĩ nói: “Bổn thiếu gia không làm ăn chịu lỗ, hôm nay phá lệ, miễn phí mấy thuốc giải độc cho các thị thiếp của ngươi.”

Bạch Ly Nhược mặt lộ lúm đồng tiền, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, Phong Mạc Thần lạnh lùng cười một tiếng, đứng lên “Nhưng bổn vương không cho phép, nếu ai dám tìm Hàn công tử giải độc, tất cả lấy trượng đánh chết.”

Thị thiếp đang vui mừng bỗng nhiên thất vọng, Bạch Ly Nhược phẫn hận nhìn Phong Mạc Thần, Hàn Thiên Mạch đành chịu liếc Bạch Ly Nhược một cái, buông tay, ý là, ta ra tay giúp rồi, nhưng là không có cách.

Tức khắc, mọi người đem oán khí trút trên người Bạch Ly Nhược, nhưng mà có mặt Phong Mạc Thần và Hàn Thiên Mạch ở đây, không người nào dám nói gì, chẳng qua ánh mắt các nàng nhìn Bạch Ly Nhược, căm thù, tràn đầy ghen ghét.

Bạch Ly Nhược tự biết nhiều lời vô ích, nhưng ngay sau đó đứng dậy, lãnh cười một tiếng: “Vương gia chuẩn bị trừng phạt ta như thế nào?”

Phong Mạc Thần tiện tay vớ lấy, cố tình đánh rơi xuống một cái chén, trùng cái mà Hàn Thiên Mạch đã dùng qua, ánh mắt quét qua hắn, lạnh lùng: “Quản gia, định theo gia pháp!”

Quản gia vốn cúi đầu đứng ở một bên, vừa nghe lời Phong Mạc Thần, liền do dự đứng ra, thấp giọng nói “Khởi bẩm Vương gia, gia pháp là đánh hai mươi trượng, có phải...”

Phong Mạc Thần nghiêm nghị đảo ánh mắt sắc bén, hai tay để sau lưng: “Thế nào? Ngươi có ý kiến sao?”

Quản gia bị dọa lui về phía sau mấy bước, trán toát mồ hôi lạnh, ấp úng đáp, “Lão nô không dám.”

Thị vệ tiến lên,bao vây Bạch Ly Nhược, chắp tay nói: “Vương phi, xin thứ lỗi.”

Hàn Thiên Mạch một tay che Bạch Ly Nhược, ánh mắt rét buốt chưa từng thấy trước nay: “Thần, ngươi làm như vậy, có phải thật quá đáng hay không?”

Phong Mạc Thần lãnh nhạt: “Hàn công tử, đây là gia sự của bổn vương, khi nào đã đến phiên ngươi can thiệp?”

Hàn Thiên Mạch nghiến răng “Rắc rắc”, nắm chặc hai đấm, nổi cả gân xanh: “Thần, ngươi ghen tỵ với ta thân cận cùng Vương phi, cho nên muốn trừng phạt nàng, đúng không?”

Lời này vừa thốt ra, mọi người ồ lên, sắc mặt Phong Mạc Thần lại chưa từng khó coi hơn, đôi mắt lóe lên tia băng hàn lạnh đến thấu xương, cả giận nói: “Còn không mau kéo tiện nhân này ra ngoài.”

Hàn Thiên Mạch một phát bắt được ống tay áo Bạch Ly Nhược, cả người nằm trong tình trạng chuẩn bị ứng chiến, lạnh nhạt nói: “Thần Vương, ngươi quả thật ghen tỵ, phải không!”

Phong Mạc Thần nhìn tay Hàn Thiên Mạch, tầm mắt giống như lưỡi dao, hận không được hung hăng đem nó băm nát, Hàn Thiên Mạch trả về ánh mắt lạnh lẽo, tầm mắt hai người không ngừng giao chiến, tựa hồ có tia lửa tóe ra.

Bạch Ly Nhược thu hồi ống tay áo của mình, hướng phía Hàn Thiên Mạch nhẹ cúi: “Đa tạ tình cảm của Hàn công tử, Ly Nhược thân là Thần Vương phi, vô luận như thế nào cũng không trốn thoát đâu.”