Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia

Chương 5: Đêm đại hôn (2)



Đám người hầu không dám nâng đầu, khom người nhặt khăn hỉ, lui về phía sau vài bước, cúi người lui ra.

Tân phòng to như vậy chỉ còn lại Bạch Ly Nhược và Phong Mạc Thần. Bạch Ly Nhược càng thêm bất ổn, kéo nhẹ y phục, nàng cắn chặt môi dưới, cảm thấy Phong Mạc Thần đang rất tức giận, không dám nâng mắt nhìn hắn.

Khuôn mặt Phong Mạc Thần tuấn tú tựa như được phủ một lớp sương bạc, phượng mâu nhẹ cười, nắm mạnh tay Bạch Ly Nhược, bức nàng đứng dậy

"Sao vậy? Vương phi thẹn thùng?"

Sắc mặt Bạch Ly Nhược tái mét, nàng chậm rãi ngước lên, thấy trong mắt Phong Mạc Thần tràn đầy nỗi cừu hận, trái tim đột nhiên co rụt lại, nam tử này hận nàng? Nàng chưa từng đụng đến hắn mà.

Phong Mạc Thần từ từ buông tay Bạch Ly Nhược, đến cái cổ mảnh khảnh của nàng, đột nhiên gia tăng lực đạo, nhìn mặt Bạch Ly Nhược đỏ lên, hắn cười lạnh, đại chưởng* hơi buông ra, lại hạ xuống, đi tới áo nàng.

Hắn xé rách hỉ phục của nàng thành từng mảnh nhỏ,nàng không kịp phản kháng, hai ngón tay Phong Mạc Thần đã xâm nhập đường hành lang dưới thân nàng. Thân thể mềm mại ở trong ánh trăng lạnh run, khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Ly Nhược tái xanh mồ hôi lạnh không ngừng chảy ra.

Phong Mạc Thần vừa nhìn vết máu trên hai ngón tay vừa nhếch môi, ánh mắt thâm thúy lạnh lẽo như sương "Không sai, là xử nữ **."

Bạch Ly Nhược xấu hổ lẫn giận dữ, môi dưới cắn đã muốn xuất tơ máu, nàng ôm lấy cơ thể cuộn mình ở góc giường, giống như tiểu bạch thỏ bị kinh hãi nhìn Phong Mạc Thần, chân tâm xé rách vẫn còn đau đớn, lệ đầy mắt "Nếu Vương gia hoài nghi sự trong sạch của thần thiếp, có thể viết giấy đưa thần thiếp quay về Bạch phủ."

"Nào có chuyện dễ dàng như vậy?" Phong Mạc Thần bắt đầu cởi quần áo, hắn thoát thật chậm, từng chiếc một, trên mặt càng thêm lạnh lẽo.

Đến lúc toàn thân trần trụi, mâu trung như trước không thay đổi, Bạch Ly Nhược lui thân mình, chưa về được phía sau, cánh tay dài của Phong Mạc Thần đã chụp lấy, đem Bạch Ly Nhược đặt ở dưới thân.

Trên gương mặt hắn tràn đầy sắc giễu cợt, giữ chặt bàn tay nàng, thanh âm lạnh nhạt truyền đến "Mở ra."

Khóe mắt Bạch Ly Nhược tràn nước mắt, không kịp làm theo, hai chân đã bị hắn mở rộng, hắn mạnh bạo tiến vào, tấm màn che không ngừng lay động, chiếc giường cũng vì thế mà rung lên.

Gương đồng phản chiếu đôi mắt hung ác nham hiểm của Phong Mạc Thần, nữ tử dưới thân hắn thân thể mềm mại khẽ run run, ánh trăng tựa hồ ảm đạm thêm, nhợt nhạt che đi áng mây. Đêm này, Bạch gia Nhị tiểu thư Sở quốc phải chịu đựng lăng nhục, cho đến chết ngất ở trên giường.

Phong Mạc Thần nhìn hình dáng xinh đẹp tuyệt trần kia, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Bạch Ly Nhược khẽ nhíu mày, không được, như vậy liền ngất rồi, hắn lại ở trong cơ thể nàng chạy nước rút vài hiệp, phát hiện nàng không có dấu hiệu tỉnh lại, nhất thời mất hết hứng thú, rút ra trong cơ thể nàng.

Mặc quần áo rất nhanh, hắn xoải bước rời khỏi phòng ngủ Thần Hoà Hiên, hướng tới Phân Hoa viện.