Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia

Chương 9: Phạt quỳ ba ngày



“Vương gia, thần thiếp không dám, nể tình bọn họ đều đã cả đời tận trung, cầu Vương gia sau khi khinh phạt chỉ trục xuất bọn họ ra khỏi Vương phủ.” Bạch Ly Nhược chậm rãi nâng mắt, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, không khuất phục nhìn Phong Mạc Thần.

Phong Mạc Thần cười lạnh. Vương phi, đúng là không ngốc, gật đầu nói “Đem tất cả đánh hai mươi trượng sau đó đuổi ra Vương phủ.”

Tiểu Man chợt khóc lên, không ngừng níu góc áo Bạch Ly Nhược, “Tiểu thư, van cầu người, đừng đuổi nô tỳ đi, nô tỳ không có người thân nào hết.”

Bạch Ly Nhược thở dài một tiếng, quỳ gối vỗ vỗ hai má Tiểu Man, ánh mắt hờ hững chuyển sang Phong Mạc Thần, nhìn ánh mắt mỉa mai của hắn, nàng dập đầu “Vương gia, trừ Tiểu Man đã theo thiếp hai năm, thần thiếp cầu xin Vương gia.”

“Vương phi, thế này là sao?” Phong Mạc Thần đứng dậy, ra vẻ khó xử nói “Bổn vương không thể thay đổi như thế được.”

“Xin Vương gia hãy nghĩ lại, chỉ là một tiểu nha hoàn mà thôi.” Bạch Ly Nhược dừng dập đầu, quỳ đi tới.

Phong Mạc Thần phất tay áo cười khẩy một cái, trên khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng sương giá “Nếu Vương phi có thể ở nơi này dập đầu ba ngày ba đêm, bổn vương sẽ để cho nha đầu này lưu lại.”

Bạch Ly Nhược trong đôi mắt đẹp ấy nổi lên tia lửa nhỏ, theo thói quen lại cắn chặt môi dưới, quay nhìn thoáng qua Tiểu Man đáng thương, cúi đầu nói “Thần thiếp tuân mệnh.”

Dập đầu ba ngày ba đêm, toàn bộ thị thiếp đều cười trộm, xem ra Vương phi không phải không được sủng, mà chính là cùng Vương gia có cừu oán.

Bạch Ly Nhược không biết đã bao lâu, thời gian chưa từng trôi qua chậm như vậy, đứng bên cạnh còn có ma ma giám sát nàng, nếu dừng lại, ma ma sẽ hung hăng đá một cước phía sau lưng nàng.

Lúc này, nàng chỉ cảm thấy choáng váng, nửa người dưới toàn bộ đã tê liệt, buốt nhức. Tiểu Man ở cạnh bên không ngừng rơi lệ, vài lần đòi đi cầu Phong Mạc Thần, đều bị lời nói của Bạch Ly Nhược ngăn cản.

Hai ngày sau, Bạch Ly Nhược cơ bản đã không phân biệt rõ chân ở nơi nào, người giống như đang lơ lửng trên mây, thanh âm của Tiểu Man cũng trở nên hoảng hốt, khuôn mặt ma ma bên cạnh càng hung ác hơn.

Cuối cùng, nàng rốt cục gục xuống, trên trán máu tươi đầm đìa, nhờ nước đá lạnh như băng, Bạch Ly Nhược tỉnh lại, ma ma mặt đầy dữ tợn cười lạnh “Vương gia nói, Vương phi nếu chịu không nổi, có thể không cần tiếp tục nữa, nha đầu này, đem đi bán.”

Tiểu Man lại bị doạ nước mắt đầy mặt, Bạch Ly Nhược nghe vậy lại đứng lên dập đầu. Ngày cuối cùng không biết nàng đã ngất đi bao nhiêu lần, mỗi lần đều bị nước lạnh hắt tỉnh, sau đó cứ tiếp diễn như thế.

Rốt cục, nước lạnh cũng không thể giúp nàng được nữa, Tiểu Man khóc vang đến tận trời. Ý thức của nàng cũng dần dần mơ hồ, trong mông lung, nàng dường như nghe thấy được có người nói với nàng “Lòng mới gặp mà tình đã thắm, nguyện cùng nàng kết duyên như chim liền cánh như cây liền cành.”

Người đó là ai? Vì sao nàng nhìn không rõ mặt của hắn?