Khí Trùng Tinh Hà

Chương 785: Thiên la địa võng



Kim Quang Long Vương thấy Tần Vô Song như vậy, trong lòng khẽ có chút tức giận. Với sự tôn nghiêm của thủ lĩnh Đồ Đằng Tộc của hắn, ở Đại lục Thiên Huyền, ngoại trừ một ít vị Chưởng Khống Giả ra, cũng sẽ không có ai dám không nể mặt như vậy.
Kim quang trên mặt dần dần dâng lên, còn bên người hắn, kim quang cũng không ngừng tụ lại. Kim Quang Long Vương toàn thân phục trang đẹp đẽ, mang tới cho người ta một loại cảm giác không dám nhìn gần.
- Long Vương bệ hạ, tiểu tử này không tránh khỏi quá ngông cuồng.
Một gã cao thủ Long Tộc căm giận nói.
- Đúng vậy, bệ hạ, chỉ cần ngài phán một câu, mấy người chúng ta lập tức tiến vào bắt tên tiểu tử đó ra! Muốn chém muốn giết, tự nhiên muốn làm gì cũng được.
Kim Quang Long Vương hừ nhẹ một tiếng, đột nhiên cười lên:
- Hảo tiểu tử, không kiêu ngạo không xiểm nịnh, là bổn vương đã đánh giá thấp ngươi. Truyền hiệu lệnh của bổn vương, vây quanh Phù Tang Lâm.
- Vâng!
Cao thủ của mười tám Long Tộc lập tức tản ra bao vây.
Thương Dạ và Tô Mật đưa mắt nhìn nhau, đều là có chút lo lắng. Nhưng Bàn Long Tộc bọn họ mặc dù cường đại, nhưng dưới loại trường hợp này, căn bản không có bao nhiêu quyền phát ngôn.
Đồ Đằng pháp chỉ trước mặt, bọn họ làm gì có quyền phát ngôn?
- Thương Dạ ca, làm sao đây?
- Tô nhi, Vô Song huynh đệ làm như vậy, nhất định là có dụng ý của hắn. Pháp chỉ của Tổ Long Tộc không thể phạm được, nhưng chúng ta có thể xuất công không xuất lực. Nếu Vô Song xuất hiện từ lỗ hổng của chúng ta, chúng ta sẽ để cho hắn chút không gian chạy trốn. Long Vương bệ hạ đối với Vô Song cũng không có ác ý gì. Cho dù thả cho Vô Song đi, bệ hạ cũng sẽ không truy đến cùng đâu. Ta chỉ không biết, tại sao hắn lại ác cảm với chuyện phá hủy Phù Tang Lâm như vậy?
- Haizzz, có thể trong Phù Tang Lâm này, còn có bí mật gì đó?
Mễ Già cũng giống như con kiến trên chảo nóng, nàng và Tần Vô Song sóng vai tác chiến, trên đường đi, mặc dù lúc nào cũng gây khó dễ với Tần Vô Song, nhưng từ tận đáy lòng, sự đồng cảm với Tần Vô Song vẫn rất cao. Người trẻ tuổi kiệt xuất như vậy, Mễ Già đương nhiên không hy vọng trơ mắt nhìn thấy hắn ngã xuống.
- Tiểu tử này, thật sự là cuồng vọng, không biết trời cao đất dày!
Phụ thân của Mễ Già, Mễ La thở dài.
Mễ Già than thở nói:
- Phụ thân, Tần Vô Song đã cứu ta mấy lần. Người có thể nào không đi ngăn cản hắn được không?
Mễ La đầu tiên là ngây người sửng sốt, lập tức mỉm cười mờ ám:
- Tiểu ma nữ của chúng ta, hay là đã để ý tiểu tử nhân loại cuồng vọng đó rồi?
- Làm gì có chuyện đó! Cả đời hài nhi cũng không có cảm giác gì với tình cảm nam nữ. Hừ, Tần Vô Song đó, chẳng qua là nhìn thuận mắt hơn những kẻ khác mà thôi. Hơn nữa, hắn đã cứu ta, hài nhi cũng không phải là người lấy oán trả ơn.
- Được rồi, Long Vương bệ hạ không đích thân đối phó với Tần Vô Song, nhất định là có ý tứ sâu xa. Nhìn ra được, bệ hạ là không muốn đối phó với Tần Vô Song. Đến lúc đó, nếu hắn từ chỗ chúng ta đột phá vòng vây, ta sẽ mở lưới một chút. Nhưng những chỗ khác, ta lực bất tòng tâm.
Biểu tình của Mễ Già lóe ra từng luồng thần sắc cổ quái. Trong sắc mặt, lướt qua một số vẻ điên cuồng.
Phụ thân luôn là người hiểu rõ con gái nhất, Mễ La vừa nhìn thấy tình hình này, lập tức cảnh cáo nói:
- Nha đầu, đừng trách ta không cảnh cáo ngươi. Nếu ngươi còn có tâm tư khác, tốt nhất đừng manh động. Mười tám Long Tộc, bất phục lẫn nhau, nếu ngươi đi nhúng tay vào phòng ngự của Long Tộc khác, cho dù là vi phụ, cũng không thể nào giải vây cho ngươi được.
Mễ Già hừ một tiếng, cũng không nói lời nào, khóe miệng lẩm bẩm gì đó.
Thân ảnh nhoáng lên, đã lướt tới trước mặt của Dịch Khiêm, đĩnh đạc kêu lên:
- Dịch Khiêm!
Dịch Khiêm nhìn thấy thân ảnh tuyệt đẹp của Mễ Già lướt tới phía mình, mở cờ trong bụng, tựa hồ hoài nghi bản thân có phải nhìn lầm hay không, vội vàng đón tiếp.
- Mễ Già tiểu thư, có gì phân phó?
Dịch Khiêm cười xòa nói.
Mễ Già dẫn Dịch Khiêm ra bên ngoài, đôi môi khêu gợi khẽ cắn, đột nhiên hỏi rất bất ngờ:
- Ngươi luôn muốn theo đuổi ta, đúng không?
Dịch Khiêm khẽ ngây người, trái lại có chút hổ thẹn, xấu hổ cười cười, nhưng vẫn rất phong độ:
- Phong độ của Mễ Già tiểu thư, xác thực khiến tại hạ trong lòng ngưỡng mộ.
- Rút cuộc là có phải hay không? Đừng vòng vo chỗ khác nữa!
Mễ Già tức giận nói.
- Ách… phải!
Dịch Khiêm cắn răng một cái, cũng vô sỉ đành phải thừa nhận.
- Được, xem như ngươi thành thực. Tên gia hỏa đó, ngươi không phải luôn muốn biết thân phận của hắn sao? Hiện tại biết rồi chứ?
Mễ Già nhìn nhìn về phương hướng của Phù Tang Lâm.
Dịch Khiêm thở dài:
- Cũng là tại hạ ngu dốt, lẽ ra nên sớm nghĩ tới. Ngoài Tần Vô Song ra, trong thiên hạ còn có người trẻ tuổi nào lại cuồng ngạo như vậy?
- Vậy ngươi định làm sao? Tần Vô Song đó tốt xấu gì cũng từng giải vây cho ngươi?
Dịch Khiêm cũng thành thực, gật gật đầu:
- Đúng vậy, lúc trước nếu không phải có hắn giải vây, hôm đó nói không chừng phải chịu một ít sỉ nhục của Hạ Tử Ngưu rồi.
- Vậy ngươi định bán bạn cầu vinh, hay là vì bằng hữu giúp đỡ không tiếc cả mạng sống?
Mễ Già cũng không chần chừ, liên tiếp hỏi tới.
Dịch Khiêm ưỡn thẳng ngực:
- Ta đương nhiên sẽ không bán đứng bằng hữu!
- Mễ Già tiểu thư, ý tứ của ngươi ta hiểu rõ. Xin yên tâm, ta lập tức đi thỉnh cầu phụ thân đại nhân. Những người khác thì không dám nói, phía bên Bồ Lao Tộc ta, tuyệt đối sẽ không làm khó Tần Vô Song!
- Chỉ vậy thôi sao?
Mễ Già có vẻ có chút bất mãn:
- Nếu ngươi chỉ có chút quyết đoán như vậy, lấy cái gì để theo đuổi ta?
Dịch Khiêm cắn răng một cái:
- Trong Phi Long Cửu Tộc, Trào Phong Tộc và Bồ Lao Tộc ta có quan hệ tốt nhất, ta cũng có thể thay thế thuyết phục một chút. Hơn nữa, Trào Phong Tộc và Tù Ngưu Tộc luôn luôn bất hòa, nếu biết Hạ Tử Ngưu chết dưới tay Tần Vô Song, nhất định sẽ suy nghĩ không nhúng tay vào.
- Được, đây mới là đảm lược của một nam tử hán!
Mễ Già thản nhiên mỉm cười, nhìn Dịch Khiêm, đôi mắt xinh đẹp lóe ra quang huy giảo hoạt:
- Đúng rồi, không thể không nói, cách nhìn của bổn tiểu thư hiện tại đối với ngươi đã tăng lên rất nhiều.
Dịch Khiêm hưng phấn chà xát tay:
- Mễ Già tiểu thư, cái này cũng không cần nói. Tần Vô Song tốt xấu gì cũng coi như có chút giao tình với ta, vì bằng hữu xuất lực, cũng là nghĩa nên có.
Mễ Già tính toán, Bàn Long Tộc và Tần Vô Song là giao tình sinh tử, nhất định sẽ không làm khó Tần Vô Song. Cộng thêm Cầu Long Tộc của mình, còn có Bồ Lao Tộc của Dịch Khiêm, và Dịch Khiêm có thể thuyết phục được Trào Phong Tộc, trong mười tám Long Tộc, cũng có bốn nhà Long Tộc rồi.
So với đại bộ phận của mười tám Long Tộc mà nói, vẫn là có vẻ có chút ít ỏi. Trong lòng tính toán, làm thế nào mới có thể đi du thuyết thêm mấy nhà nữa.
Chỉ cần trong mười tám Long Tộc có một nửa xuất công không xuất lực, hơi cung cấp cho Tần Vô Song một chút lỗ hổng, với tốc độ và uy thế của Tần Vô Song, chạy trốn khẳng định là không có vấn đề.
Mễ Già nghĩ như vậy, ngẩng đầu lên nhìn, đã thấy Thương Dạ và Tô Mật, quả nhiên đã tiến hành du thuyết.
Cầu Long Tộc mặc dù luôn bất hòa với Bàn Long Tộc, nhưng lần này lại bất ngờ vì cùng một người mà cố gắng, lập trường hiếm khi nhất trí, chuyện này thật sự là thần kỳ vô cùng.
- Bàn Long Tộc, có giao hảo với Mặc Long Tộc. Nếu Bàn Long Tộc ra mặt, Mặc Long Tộc nhất định sẽ nể mặt. Còn Cầu Long Tộc ta có giao tình sâu đậm với Ngao Long Tộc, cũng có thể đi du thuyết một phen. Tính ra như vậy, đã có sáu nhà rồi!
Mễ Già bấm bấm đầu ngón tay, đang muốn đi tới hướng của Thận Long Tộc. Một gã trẻ tuổi của Quỳ Long Tộc, cũng cười tủm tỉm đi tới bắt chuyện.
- Mễ Già tiểu thư, nhiều năm không gặp, không biết Mễ Già tiểu thư bản lĩnh cao hơn một bậc, đã đột phá Thần đạo, thật sự là đáng chúc mừng.
Người này, rõ ràng chính là Khương Quỳ, xếp số một trong thế hệ trẻ tuổi của Quỳ Long Tộc, lúc trước trong thí luyện ở Mộng Huyễn Thiên Trì, bị thua Tần Vô Song, đành phải đứng thứ hai. Cũng chính vì như vậy, Khương Quỳ đối với Tần Vô Song cũng tràn ngập oán niệm. Hôm nay sau khi quay lại Đông Hải, hắn cũng dẫn đầu đột phá chướng ngại Thần đạo, tiến vào Thần đạo thành công. Vốn tưởng rằng có thể áp chế Tần Vô Song một lần, nhưng không ngờ, Tần Vô Song hiện tại càng ngày càng yêu nghiệt, chưa đến thời gian hai năm, lại có thể đã mạnh đến mức có thể tùy ý tàn sát Ngưng Thần Đạo cường giả.
Điều này làm cho sự bất bình trong nội tâm Khương Quỳ càng thêm mãnh liệt.
Nhìn thấy Mễ Già đi tới đi lui, liên tưởng đến một số tin đồn, Khương Quỳ liền đoán ra Mễ Già đang vì Tần Vô Song mà du thuyết, cười chế nhạo đi tới, hiển nhiên là muốn phá hỏng kế hoạch du thuyết của Mễ Già.
- Khương Quỳ, bổn tiểu thư không có hứng thú đối với ngươi, đừng đến đây, ta không quen ngươi.
Nếu đổi lại là trước kia, Mễ Già nhìn thấy dáng vẻ ma quỷ của Khương Quỳ, nhất định sẽ trả lời lại một cách mỉa mai, nhưng hiện tại, nàng đang nhẫn nhịn.
- Ha ha, ban đầu xa lạ, gặp lại thành quen! Mễ Già tiểu thư, chúng ta tốt xấu gì cũng đã gặp mặt mấy lần rồi, nói những lời này, há không phải khiến tiểu đệ đau lòng sao?
Khương Quỳ có bộ dạng rất là yêu quý mình, hắn cảm thấy, bản thân một khi đột phá Thần đạo, cũng là có cấp bậc tương đương với Mễ Già, rất có tư cách ngang vai ngang vế với nàng.
- Nếu ngươi ở Mộng Huyễn Thiên Trì không làm mất mặt Vô Tận Đông Hải, vì Vô Tận Đông Hải mà cố gắng giành chức Quán quân Thí luyện trở về, bổn tiểu thư có lẽ sẽ quen với ngươi một chút. Bại tướng dưới tay một thủ hạ của Hiên Viên Khâu, bổn tiểu thư không có tâm tư dây dưa với ngươi, mau cút sang một bên đi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Mễ Già không thẹn là ma nữ, mấy câu đã bất hòa, liền phát cáu tức giận rồi.
Thí luyện tại Mộng Huyễn Thiên Trì, là trận chiến mà Khương Quỳ cảm thấy sỉ nhục nhất. Mặc dù đoạt được thành tích Á quân vô cùng hiển hách, nhưng rơi mất chức Quán quân, đối với một tên gia hỏa tự cho mình rất cao mà nói, tuyệt đối là sỉ nhục.
Nghe được Mễ Già nhắc tới vết sẹo của hắn, trong lòng một trận tức giận, hừ lạnh một tiếng, lập tức trở mặt nói:
- Mễ Già tiểu thư, nghe đây, ngươi không giúp người của mình, lại đi giúp người ngoài?
- Bổn tiểu thư muốn giúp ai thì giúp, thế nào chứ? Nếu ngươi có thể đoạt được chức Quán quân quay về, bổn tiểu thư hạ mình làm quen với ngươi cũng không có vấn đề. Ai kêu bản thân ngươi không có bản lĩnh? Nếu đổi lại là bổn tiểu thư đi, chức Quán quân đó còn không phải dễ như trở bàn tay sao?
- Nói khoác mà không biết ngượng. Nếu Mễ Già tiểu thư thật sự có bản lĩnh, hiện giờ vừa lúc có một cơ hội, lập được kỳ công, bắt sống tên Tần Vô Song đó ra đi. Nhiều người như vậy nhìn thấy, cũng khiến tiểu đệ tâm phục khẩu phục với ngươi.
Lời này của Khương Quỳ cũng rất cay độc, phép khích tướng đến bước này, hắn cảm thấy với cá tính của Mễ Già, nhất định sẽ giậm chân giận giữ như sấm. Nào ngờ, Mễ Già lại cười khinh miệt:
- Khương tiểu tử, ngươi cảm thấy, bổn tiểu thư có cần chứng minh gì đó với ngươi không? Ngươi xứng sao? Ngươi có tư cách này sao?
- Hừ, chỉ sợ một số người phát sinh tình yêu, coi trọng tiểu tử nhân loại đó?
Khương Quỳ không giữ miệng nữa châm chọc nói. Mễ Già không giận ngược lại cười nói:
- Vậy thì thế nào? Người ta nói thế nào cũng là Quán quân Thí luyện, còn thuận mắt hơn rất nhiều tên thủ hạ bại tướng như ngươi?
Một tia u ám trên trán Khương Quỳ dần dần ngưng tụ lại, nhe răng cười nói:
- Hừ hừ, hôm nay đối diện với thiên la địa võng, ta xem xem, tiểu tử đó làm thế nào đào thoát? Mễ Già tiểu thư, đến lúc đó đừng rơi vào kết cục mất cả chì lẫn chài.
Mễ Già hừ lạnh một tiếng:
- Chuyện này không cần ngươi quan tâm, tự lo tốt bản thân ngươi đi!
Nói xong, cũng không du thuyết Thận Long Tộc nữa. Nàng biết, với giao tình của Quỳ Long Tộc và Thận Long Tộc, nàng đi du thuyết, cũng là tự rước nhục vào mình thôi.