Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con

Chương 2



Tống Thanh Hàn khó được ngủ một giấc say, khi tiếng chuông di động điên cuồng kêu to, cậu còn nằm trên giường có chút nhỏ hẹp híp mắt, có một loại cảm giác mơ hồ không biết năm nay là năm bao nhiêu.

"Roẹt --" Tống Thanh Hàn kéo bức màn hơi cổ xưa ra, ánh nắng ấm áp chiếu vào đầy cả cửa sổ, làm chăn giường nhiều hơn vài phần thánh khiết.

Cậu nhìn thoáng qua di động đã an tĩnh lại, mở khóa màn hình, là một số điện thoại xa lạ.

Tống Thanh Hàn cầm di động nghĩ nghĩ, vẫn là gọi lại.

"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận --" Tống Thanh Hàn sạch sẽ lưu loát tắt đi.

Cú điện thoại này là một chuyện ngoài ý muốn. Đời trước cậu có nhận được cú điện thoại này không? -- hình như là có.

Nhưng đời trước cậu dại dột quá phận, thấy Diệp Dịch và Liễu Phỉ tùy tiện thông dâm ở gian phòng mà mình tỉ mỉ trang trí, liều lĩnh phá cửa, chất vấn, chửi túi bụi, cuối cùng làm Diệp Dịch thẹn quá thành giận, đánh cậu, ném cậu ra khỏi nhà trọ cậu bỏ tiền ra thuê. Cậu lúc ấy đần độn, nghe thấy tiếng chuông điện thoại cũng không để ý tới......

Cũng không biết, đến tột cùng là ai tìm cậu?

Tống Thanh Hàn hơi hơi ngẩng đầu lên nhìn thái dương dâng lên ngoài cửa sổ, hơi hơi nheo hai mắt lại, ngón tay vô thức gõ lên cánh tay -- đây là thói quen đời trước của cậu.

Cho dù là sống lại một đời, có vài thứ vẫn khắc vào trong xương, không bỏ xuống được, không thể quên được.

"Ting ting ting --" di động trong tay lại rung rung kêu to, vẫn như cũ là dãy số xa lạ kia.

"Chào anh, tôi là Tống Thanh Hàn."

"......" người bên kia điện thoại tựa hồ không nghĩ tới Tống Thanh Hàn lúc này nhanh như vậy đã nhận điện thoại, dừng một chút mới nói tiếp, "Tống Thanh Hàn đúng không, tôi là người đại diện mới của cậu, Trần An."

"......" Tống Thanh Hàn nắm chặt di động, chậm rãi nhíu mày.

Trần An người này, Tống Thanh Hàn biết.

Trần An trong giới tuy nói không tính là người đại diện kim bài, nhưng cũng dẫn dắt vài tiểu sinh tiểu hoa, trong đó có một người có xu thế thành tiểu hoa đứng đầu trong lứa -- thấy thế nào, anh cũng không chú ý tới minh tinh tuyến mười tám là mình mới đúng.

Chẳng lẽ là Diệp Dịch giật dây cho cậu? Ý tưởng này vừa xuất hiện, Tống Thanh Hàn đã bật người phủ quyết. Tài nguyên trong tay Trần An so với Liễu Phỉ còn hiếm có hơn, nếu Diệp Dịch có thể leo lên thuyền Trần An, làm sao cho cậu được?

Những suy nghĩ này vòng vo trong đầu Tống Thanh Hàn. Cậu cầm di động, nói với Trần An ở đầu kia: "Đúng vậy, tôi là Tống Thanh Hàn. Trần......"

"Gọi anh Trần là được." ngữ khí Trần An nghe vào thật ra hiền hoà.

"Anh Trần." Tống Thanh Hàn biết nghe lời phải.

"Thảo luận qua điện thoại không rõ ràng lắm. Như vậy đi, hai giờ hôm nay cậu quay về công ty một chuyến, xử lý một chút thủ tục chuyển giao. Tôi cũng có chuyện cần nói với cậu." Trần An nói xong, rất nhanh đã cúp điện thoại.

Tống Thanh Hàn chậm rãi buông di động, mày vẫn nhíu chặt như cũ.

Quên đi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, cậu ở trong này nghĩ tới nghĩ lui, cũng nghĩ không ra cái gì.

Tống Thanh Hàn sờ tóc, cảm giác trên người dinh dính, xuống lầu tùy tiện mua một bộ quần áo, mang theo vào phòng tắm.

Tiếng nước tí tách vang lên, nước mênh mông sương mù làm mờ kính, che khuất cảnh xuân trong phòng.

Tống Thanh Hàn tùy tay bóp sữa tắm xoa lên người, tinh tế chà ra bọt trắng xóa. Đợi cho trên người đều là bọt, cậu mới hơi hơi nhăn lại mi, thoáng mở chân ra tìm kiếm giữa hai chân.

Như ẩn như hiện, dưới bộ phận nam tính, tựa hồ còn cất dấu một bộ phận bí ẩn, nho nhỏ, chợt lóe mà qua trong động tác của cậu.

Tống Thanh Hàn mở vòi hoa sen, tắm sạch bọt biển, xoa xoa thân mình, cầm lấy áo phông và quần lửng mới mua mặc vào.

Dọn dẹp một chút trả phòng cho ông chủ, Tống Thanh Hàn nhìn nhìn thời gian, sờ sờ bụng, tùy tiện tìm một quán bán hồn đồn gọi một bát ở bên đường, yên lặng ngồi trên ghế dính đầy mỡ.

Tống Thanh Hàn có thể vào giới giải trí, sau lưng không có một tia nhân mạch còn có thể trà trộn ở giới giải trí lâu như vậy, gương mặt đương nhiên là xinh đẹp. Mặt mày cậu rất tinh xảo, cả khuôn mặt không cười có một loại cảm giác thanh lãnh cự người ở ngoài ngàn dặm, nhưng khẽ cười lên thì mặt hơi chút nhu hòa, lại hiện ra thập phần tươi đẹp, có thể nói là rất thích hợp làm ngôi sao.

Chỉ tiếc đời trước cậu đắc tội Diệp Dịch và Liễu Phỉ, mình lại không có nửa điểm nhân mạch, cuối cùng lăn lộn, vẫn bị Liễu Phỉ cùng Diệp Dịch bắt được một cơ hội, lấy một cái tội danh kích động dư luận truyền thông, trực tiếp phong sát(*) cậu.

(Cấm một số người trong làng giải trí như diễn viên, nghệ sĩ tham gia một số hoạt động nhất định hoặc xuất hiện trên phương tiện truyền thông, tham gia các cuộc thi - Baidu)

Tống Thanh Hàn nhẹ nhàng cười cười. Bà chủ bưng canh hồn đồn tới thấy nụ cười này, không khỏi ngẩn người, sau đó vội đặt bát trước mặt Tống Thanh Hàn, cười nói: "Cậu trai trẻ này, có ai từng nói trông mặt cậu rất giống người nổi tiếng không?"

Tống Thanh Hàn nghiêng đầu, mím cười nói: "Thật không? Chị đang khen em đẹp à?"

Bà chủ đã qua tuổi bốn mươi gần năm mươi, được một người đẹp trai gọi là chị, nhịn không được bật cười: "Đúng vậy, chị ở trong quán này nhiều năm rồi, còn chưa từng gặp anh đẹp trai như cậu đâu!"

Mặt mày Tống Thanh Hàn mang cười, khí chất thanh lãnh trên người dường như chậm rãi thu liễm.

Giờ phút này là giờ nghỉ trưa, khách chậm rãi nhiều lên. Bà chủ nói vài câu với cậu mới lưu luyến không rời bước đi, đi phục vụ khách khác.

Tống Thanh Hàn cầm thìa, múc một ngụm canh vào miệng. Canh nóng hầm hập, Tống Thanh Hàn chậm rãi uống, giống như đây là món ngon thượng đẳng nhất trên thế giới.

Đợi cho cậu uống một ngụm cuối cùng, trong bụng cũng hơi được lấp đầy.

Cậu cầm túi tiền đi thanh toán, tay bị bà chủ nhét cho một miếng dưa hấu. Cậu cúi đầu cắn một ngụm, nhẹ nhàng híp mắt.

Rất ngọt.

Tống Thanh Hàn chỉ cầm thẻ và tiền mặt, về phần những thứ khác ở nhà trọ cậu cũng không lấy. Vài thứ kia cũng không đáng bao nhiêu tiền, cậu cũng không sợ Diệp Dịch và Liễu Phỉ tham lam.

Cậu hồi tưởng công ty mình kí hợp đồng, ở ven đường gọi một chiếc xe taxi trực tiếp đến.

Lời editor: Tiểu công chưa vội lên sàn đâu ~