Kịch Bản Trọng Sinh Của Ảnh Đế

Chương 3: “Phục chế từ điển Tân Hoa?”



Định thần lại Trình Gia Mục liền nhịn không được chửi ầm lên: “Họ Hoắc kia mẹ nó anh bị điên sao?

Hoắc Dật say khướt, không biết có phải do mùi rượu quá nồng hay không mà khóe mắt hắn nhìn như hơi hồng, áo ngủ đơn bạc làm lộ ra bộ dáng cao lớn của hắn. Trái tim Trình Gia Mục như đập lỡ một nhịp, không thể tưởng tượng được dáng vẻ của hắn vậy mà…

“Cút!” Lại một chai rượu rỗng bị ném về phía cậu, lần này Trình Gia Mục vẫn né thành công, hơn nữa còn đem suy nghĩ vừa rồi đập bể. Dáng vẻ này thì có gì hay! Biến thái!

Một bên cẩn thận né cái chai thứ 3 bay đến, một bên cậu rít gào bật lại: “Anh gọi tôi về là để diệt khẩu chứ gì!”

Lúc này tựa như mới thấy rõ mặt người tới, Hoắc Dật bỗng an tĩnh trở lại, cậu nhìn Trình Gia Mục ôn nhu nói: “A Mục, là anh sao?

Thấy cảm xúc của hắn biến hóa nhanh như vậy, Trình Gia Mục càng thêm cảnh giác: “Anh, anh muốn gì?”

Hoắc Dật: “Lại đây.”

Trình Gia Mục: “Mơ đi.”

Hoắc Dật: “…”

Trình Gia Mục: “Lúc thì kêu tôi qua, lúc lại đuổi tôi đi, tôi mới không…”

Hoắc Dật đột nhiên vững vàng đứng lên, một tay đem Trình Gia Mục ôm vào trong lòng. Cánh tay rắn chắc hữu lực của nam nhân quấn quanh, Trình Gia Mục vậy mà tránh thoát không nổi! “A Mục” Hoắc Dật lẩm bẩm bên tai, gọi tên của cậu. Vừa ôn nhu, vừa ngoan ngoãn, tựa như cái kẻ ngang ngược, thô bạo vừa rồi không phải hắn vậy.

Trình Gia Mục khóc không ra nước mắt, ai nói kẻ say đều xiêu xiêu vẹo vẹo không đứng vững? Vì sao vị kim chủ này không chỉ đứng thẳng nghiêm túc, sức lực còn lớn tới như vậy?

Đột nhiên trên vai trĩu xuống, Trình Gia mục thầm mắng chính mình miệng quạ đen, phi phi phi! Vội vàng ổn định thân hình, nỗ lực chống đỡ cái tên say khướt nhũn thành bãi bùn kia đứng vững.

Cậu liều mạng lôi kéo người kia vào phòng ngủ, mệt muốn xỉu! Nguyên chủ của thân thể này không khác gì trạch nam, chỉ hơi vận động quá mức một chút cơ bắp liền nhức mỏi, huống chi giờ còn phải kéo một gã đàn ông cao lớn như vậy. Trình Gia Mục tuy rằng cũng không thấp, nhưng muốn khiêng Hoắc Dật vẫn phải cố hết sức, chiều cao của Hoắc Dật không hề chém gió, 1m85 hàng thật giá thật!

“Phải tập thể hình.” Trình Gia Mục nghĩ, dù không được như Hoắc Dật thì ít nhất cũng phải khôi phục cơ thể cơ bắp thon gọn không khoa trương của đời trước.

Giới giải trí hiện nay thịnh hành yêu thích hoa mỹ nam, thẩm mỹ của đại chúng đều có khuynh hướng ưa khuôn mặt xinh đẹp, cao gầy sạch sẽ như các tiểu nam sinh. Loại nam minh tinh cường tráng như Hoắc Dật này chính là hiếm lại càng hiếm.

Nghĩ đến đây, Trình Gia Mục lại nhịn không được ghen ghét: Hoắc Dật này là điển hình của loại người nhìn qua quần áo thì gầy nhưng cởi ra lại có da có thịt, hơn nữa khuôn mặt lại tuấn tú không thua bất cứ một “hoa mỹ nam” nào. Khó trách vừa mới ra mắt liền thu hút fan nữ ở mọi lứa tuổi, thậm chí có không ít cậu trai trẻ chạy qua weibo của hắn kêu một tiếng lão công. Mà weibo của chính mình toàn là các hủ nữ ầm ĩ gọi “Viên mỹ nhân”. Đây quả thực là đãi ngộ khác nhau như trời với đất.

Cậu đem cánh tay dính trên người mình bỏ ra, kết quả vừa chạm vào lại bị đối phương dùng sức gắt gao bám chặt. Trình Gia Mục vẫn chưa từ bỏ ý định, một lát sau chờ cho hô hấp của Hoắc Dật dần dần đều đặn, cậu lại thử một lần. Kết quả Hoắc Dật trực tiếp mở miệng nói: “Đừng nhúc nhích.” Rồi sau đó dùng cả tay lẫn chân hoàn toàn vây cậu vào trong ngực.

Trình Gia Mục quả thực mất kiên nhẫn, hơn nữa cả đêm lăn lộn mệt không chịu nổi liền dứt khoát giữ nguyên tư thế này mà chìm vào giấc ngủ.

Lần này Trình Gia Mục cũng là bị đá tỉnh. Cậu thực phi thường tủi thân, rõ ràng là tối hôm qua Hoắc Dật gắt gao ôm lấy cậu, sáng hôm nay lại giống như tránh ôn dịch mà đá cậu văng ra.

Hoắc Dật giống như vẫn không tin mình vậy mà lại ôm Trình Gia Mục ngủ một đêm, di chứng của việc say rượu còn chưa hoàn toàn biến mất, hắn có chút ngơ ngác. Trình Gia Mục quả thực muốn bạo phát, rõ ràng hai người cái gì cũng đều đã làm, hắn lúc này bày ra bộ dạng trinh tiết liệt nữ là muốn giở trò gì?!

Hoắc Dật: “Thật xin lỗi, tối qua tôi uống nhiều quá.”

Trên thực tế, Hoắc Dật trước mặt truyền thông hay công chúng, hoặc là đứng trước Viên Mục đều biểu hiện thập phần khiêm tốn, lễ giáo. Như một công tử được giáo dưỡng cẩn thận từ hào môn thế gia.

Nhưng hai ngày ngắn ngủi ở chung này khiến Trình Gia Mục đem hình tượng đối phương nhiều năm qua đắp nặn trong lòng mình hoàn toàn đánh nát. Hắn mẹ nó chính là loại tâm thần phân liệt hỉ nộ vô thường!

Nhưng mà Hoắc Dật sau khi tỉnh táo, lưu loát đem cậu đá rơi khỏi chăn lại khôi phục phong độ thân sĩ ngày thường mà chủ động xin lỗi. Trình Gia Mục không thể không tỏ vẻ ngoài cười mà trong không cười đáp: “Không có việc gì, không có việc gì, tối qua anh cũng không làm gì tôi.”

Hoắc Dật gật gật đầu.

“Chính là thiếu chút nữa giết chết tôi.” Cậu bổ sung nói.

Hoắc Dật: “…”

Hoắc Dật: “Đợi chút trợ lý sẽ tới đón cậu, hôm nay qua đoàn phim quay đi.”

Trình Gia Mục: “Hôm nay, đóng phim?”

Hoắc Dật dường như không muốn nhiều lời, nhàn nhạt gật đầu. Trình Gia Mục lại bắt đầu mông lung trong lòng, nhớ năm đó lần đầu cậu có cơ hội đóng một nhân vật có lời thoại, không biết đã phải bỏ bao công sức mới nắm được.

Lúc này ngược lại, ngay cả dốc sức thử cũng không cần liền trực tiếp tham gia vào đoàn phim. Quả nhiên đại thiếu gia có tiền có thế không giống với người thường, không nghĩ tới vậy mà có ngày chính mình cũng có thể trở thành “tiểu phi công”.

Tới đón Trình Gia Mục chính là gương mặt thân quen hôm trước, lúc Trình Gia Mục đang rửa mặt vị trợ lý này liền an tĩnh đứng một bên chờ. Nhìn thấy boss nhà mình cùng một nam nhân quần áo xộc xệch đi ra từ cùng một phòng ngủ vẫn giữ nguyên tư thế đứng thẳng, mắt nhìn mũi, tựa hồ như sinh ra hứng thú nồng đậm với cúc áo của chính mình.

Trình Gia Mục không khỏi âm thầm khen ngợi: Người trẻ tuổi này, có tiền đồ.

Cậu nhanh chóng sửa soạn xong, trợ lý liền nhiệt tình nói: “Tôi là Triệu Khang Nhạc, là trợ lý cá nhân của Hoắc tổng. Phía đoàn phim cũng đã liên hệ xong, cậu đi theo tôi là được.”

Trình Gia Mục nói: “Cảm ơn anh Nhạc.”

Trước khi rời đi Hoắc Dật lại đột nhiên mở miệng: “Buổi tối nhớ về đúng giờ.”

“Vâng, Hoắc tổng.” Triệu Khang Nhạc thực tự nhiên mà trả lời thay Trình Gia Mục.

Trình Gia Mục: “….”

“Không ổn, tôi còn chưa có xin trường cho nghỉ học.” Bất tri bất giác bị cuốn theo tiết tấu của Hoắc Dật, vốn tưởng là có thể nhanh chóng giải quyết “hợp đồng” với Hoắc Dật, kết quả tối hôm qua không có bị chai rượu ném chết, hôm nay liền dễ như trở bàn tay mà có được vai diễn. Này là thế nào? Đạn bọc đường sao?

Dù sao Trình Gia Mục cũng không muốn đem miếng ăn đã dâng đến miệng lại nhổ ra, nếu chỉ cô độc một thân một mình thì còn không nói, nhưng nỗi hận sát thân của cậu còn chưa có báo. Lấy thân phận hiện giờ của cậu, đừng nói đến báo thù ngay cả mặt của hai kẻ kia còn khó thấy.

Huống chi cậu đã dốc sức làm việc nhiều năm như vậy, ruốt cuộc cũng rạng danh vậy mà lại xuyên vào kẻ vô danh, vì khốn cùng thất vọng mà cứ thế qua đời, cậu hoàn toàn không cam tâm.

“Cái này cậu không cần lo lắng, nếu phía trường học tra hỏi tôi sẽ giúp cậu qua đoàn phim xin một giấy chứng minh, giao lại cho giáo vụ là được. Học viên năm 3 trở lên nếu có cơ hội thực tập đều có thể rời trường đi đóng phim.”

Trình Gia Mục cười cảm kích hướng Triệu Khang Nhạc nói: “Cảm ơn anh Nhạc, phiền anh quá.”

Triệu Khang Nhạc xuyên qua kính chiếu hậu nhìn thoáng nét mặt Trình Gia Mục, cảm thấy cậu thanh niên này không chỉ lớn lên xinh đẹp mà còn rất có lễ phép, cũng không vì quan hệ không bình thường với Hoắc tổng mà làm kiêu, không khỏi khiến hắn có thêm vài phần hảo cảm. Hắn cười nói: “Không cần cảm ơn. Là Hoắc tổng phân phó tôi chăm sóc tốt cho cậu, đây đều là bổn phận thôi.”

Đều nói Diêm Vương dễ qua, tiểu quỷ khó chơi, Trình Gia Mục nhiều năm qua vẫn luôn nhớ kỹ chân lý này. Kỳ thật chẳng qua chỉ là vấn đề thái độ, đối với nhân viên công tác càng lễ phép thì bọn họ ngược lại sẽ càng vì mình mà dốc sức, lại còn có thể giành được thanh danh gần gũi bình dị, vì sao lại không làm? Huống hồ đó giờ các nhân viên công tác đều rất vất vả, cũng đều là suy bụng ta ra bụng người thôi.

Trình Gia Mục: “Đúng rồi anh Nhạc, em còn chưa có xem qua kịch bản đâu.”

Triệu Khang Nhạc: “Ở ghế sau xe đó, cái folder màu lam, tôi cũng mới nhận được kịch bản sáng nay.”

Trình Gia Mục nghĩ thầm, đoàn phim hiện tại đều hỗn loạn như vậy ư? Ngay cả kịch bản cũng chưa xem qua đã nhận cậu là diễn viên, chả trách sao thị trường phim quốc nội giờ toàn tạp nham. Nhưng đây cũng là một phần bản hợp đồng của nguyên chủ với Hoắc Dật, cụ thể diễn cái gì cậu còn không biết.

Vừa mở kịch bản ra, Trình Gia Mục quả thực muốn gào thét, này mẹ nó là cái trò gì a? Phục chế từ điển Tân Hoa sao?

Phim truyền hình này tên là “Lấn Ma ký”, là đề tài chuyện tiên hiệp ngày xưa. Diễn chính là một thiếu niên tu tiên, không chỉ có căn cốt thanh kỳ, có danh sư dạy dỗ, liền thuận lý thành chương, tuổi niên thiếu đã thành danh.

Nhưng người yêu thanh mai trúc mã lại vô ý sa đọa vào ma đạo, vì cứu người yêu trở về, cậu lẻn vào Ma giới lại phát hiện người kia từ nhỏ đã chịu dạy dỗ, hoàn toàn phát điên. Ma đạo cũng không giống như đạo trưởng phái chính đạo nói, ngược lại chính bởi vì bị các tu sĩ hãm hại mới khiến trăm họ lầm than.

Trình Gia Mục không có xem hết, cảm thấy tuy là chuyện xưa nhưng thật ra cũng ổn, đề tài chủ chốt là mâu thuẫn đôi bên, cũng đủ cẩu huyết, nói không chừng sẽ có không ít người xem bỏ tài nguyên. Chỉ là tuyến vai chính thật sự quá tệ!

Nam chính tên là Hách Liên Bách Xuyên, còn tạm chấp nhận, nữ chính tên là Chung Ly Hoàng, phong cách từ đây liền bắt đầu không đúng rồi, các vai phụ phía sau có: Công Dương Tốn ( xùn), Bộc Dương Trình Trì ( chí), Thuần Vu mỹ ( měi), sân ( shēn) đồ, lang ( liáng) quang ( guāng)…… Này đều là cái thể loại gì?

(*) Cái này tui không chắc lắm, nhưng đại khái là cách đặt tên nhân vật có hơi kì quái, đọc một kiểu viết một kiểu khó hiểu, khó phát âm.

Hợp lại thì, không phải nghiên cứu sinh tốt nghiệp thạc sĩ hệ tiếng Trung đều không xứng xem phim truyền hình! Trình Gia Mục phát hiện nhân vật mình diễn chính là kẻ tên Lang Quang, cậu lấy di động ra tra xét, âm này hẳn đọc là “Lương Quang”. Ngay cả chính nhân vật mình diễn tên gọi ra sao đều không thấu, tuy rằng cậu có niềm tin vững chắc nhưng đạo diễn cũng chưa chắc có thể một hơi gọi tên tất cả đám nhân vật này.

Lang Quang này là một tiểu nhân vật phản diện, rất nhanh thôi sẽ lãnh kết cục, là loại nhân vật tính cách đa đoan. Tuy là vai ác lại không phải kẻ không hiểu đạo lý ngược lại còn mang chút sắc thái bi tình, khiến người hận không thể đứng bên. Nhưng thật ra vai diễn này rất thích hợp để cậu ra mắt công chúng, tăng tỉ lệ nhận diện.

Tới đoàn làm phim là lúc đạo diễn đang chỉ đạo quay, Triệu Khang Nhạc trước tiên đưa cậu tới ra mắt chủ nhiệm tổ sản xuất cùng giám chế. Trình Gia Mục lúc này mới biết, hóa ra bộ phim truyền hình này là do giải trí Gia Sang đầu tư, bảo sao Hoắc Dật tùy tiện nói một câu liền có thể đưa cậu vào đoàn phim.

Hai vị này đối với việc boss nhà mình nhét người vào đoàn phim đều không có dị nghị gì, nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều nghĩ như vậy. Đạo diễn Cao Nhậm mãi hai giờ sau mới gặp cậu, khiến Triệu Khang Nhạc căng thẳng theo dõi biểu tình của ông, Trình Gia Mục vậy nhưng vẫn bình thản ngồi đó.

Cao Nhậm này tuy Trình Gia Mục chưa từng cùng hợp tác, nhưng vẫn biết ông là một người am hiểu kịch trường, thường ở trên mạng muốn mắng là mắng, còn phàn nàn ratings, theo một ý nghĩa nào đó thì chính là một đạo diễn thương mại thành công.

Cao Nhậm ngồi ngay ngắn trên ghế đạo diễn, lạnh lùng mà liếc mắt nhìn Trình Gia Mục một cái, ngoại hình cậu cũng không tồi, nhưng đoàn phim cũng chẳng phải nơi trưng bày bình hoa di động. Nhà đầu tư nhét người vào diễn vốn là quy tắc trong giới, nhưng một Lý An Yến còn chưa đủ, lại kéo thêm một Trình Gia Mục.

Tập đoàn giải trí Gia Sang đều không có đầu óc hay sao? Cho rằng mua đại một cái bản quyền IP, rồi mời đạo diễn tốt vậy là vạn sự hoàn hảo? Diễn viên tuyền một đám chưa có kỹ năng diễn xuất, chẳng lẽ muốn ông quay slow motion sao?

Trình Gia Mục lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm như vậy, băn khoăn cùng bất mãn của Cao Nhậm cậu nhìn một cái liền rõ. Cũng không đề cập tới chuyện đóng phim này chỉ lễ phép chào hỏi một tiếng liền ngoan ngoãn đứng một bên, bộ dáng nghe người phân phó.

Cao Nhậm không tìm thấy cơ hội gây khó dễ liền hỏi: “Học viên năm 3 học viện Trung Ảnh? Xuất thân chính quy ha, cũng không biết có bản lĩnh hay không.”

Trình Gia Mục bày ra thái độ vãn bối đối với trưởng bối, cung kính câu nệ mà đáp: “Cháu trẻ tuổi còn chưa có kinh nghiệm, nguyện ý học tập từ Cao đạo diễn.”

Không lường được cậu trai trẻ này thế mà có thể nói như vậy, thái độ cũng không kiêu ngạo, xu nịnh. Thần sắc Cao Nhậm hơi hòa hoãn: “Hôm nay quay phi trang, cậu đi chuẩn bị một chút đi.”

Có đôi khi bởi vì nhân viên, sân bãi hoặc hạn chế thời gian, trình tự quay sẽ không ấn định theo kịch bản, nói quay liền quay. Trình Gia Mục nhíu mày, nếu đã nói chuyện cùng đoàn làm phim, lại không phải thiên tài học kịch bản thì việc này quả không hợp quy củ.

Triệu Khang Nhạc lại nóng nảy: “Đạo diễn Cao, hay là để qua mấy ngày nữa rồi quay đi? Trước tiên để tiểu Trình làm quen với tình hình tại đoàn phim đã…”

Cao Nhậm đen mặt: “Tuyển diễn viên tôi đã không có quyền, giờ ngay tới quay phim thế nào cũng không nghe theo tôi? Vậy mấy người mời tôi làm gì? Sao không tự mình quay đi?”

Nói đến mức này chỉ có thể lấy hòa hoãn mà đối, Cao Nhậm tuy rằng không hài lòng nhưng đều biểu hiện ra ngoài. Trình Gia Mục tin tưởng với địa vị của ông sẽ không dùng thủ đoạn cấp thấp như vậy để chỉnh cậu. Nếu vậy thì là ai?

Nghe nói có một tân binh khác khiến đạo diễn Cao tức giận, không ít người nghe được động tĩnh đã tụ tập lại đây. Trong đám người này Trình Gia Mục thấy được một gương mặt quen thuộc, đối phương hướng cậu nhướn mày, lộ ra ý cười xấu xa.

Đạo diễn Cao rống lên một tiếng: “Bố trí sân đi, Lang Quang đổi trang phục chuẩn bị bắt đầu quay!”